Chương 46

Không khí trong đấu trường đá cuội nặng trĩu, mùi máu tanh và bụi tro bám dày đặc vào cổ họng Lâm Phong.

Hắn đứng giữa vòng tròn khắc họa bằng những tia sáng yếu ớt đang dần tắt ngấm, mồ hôi lạnh nhòe nhớp trên trán nhưng không dám lau.

Chỉ một cử động nhỏ cũng có thể làm mất cân bằng lớp vỏ bảo vệ mỏng manh cuối cùng còn sót lại trong cơ thể hắn.

Đối diện anh là Vĩ.

Một gã khổng lồ với làn da sạm đen do nắng gió sa mạc, những bắp thịt căng cứng như tảng đá granit.

Đôi mắt của Vĩ đỏ ngầu, hung dữ nhưng sâu thẳm bên trong đó là một sự trống rỗng đáng sợ.

Hắn ta không phải là một Đấu Giả bình thường.

Khi Lâm Phong nhìn vào đấu khí xung quanh gã khổng lồ này, hắn thấy những dòng chảy năng lượng đang bị xé toạc bởi chính ý chí của chủ nhân nó.

"Đừng run," giọng nói trầm khàn vang lên từ phía sau lưng Lâm Phong.

Hoàng Thiên Tâm đứng đó, tay cầm kiếm nhưng không ra đòn.

Ánh mắt lạnh lùng của nữ tu luyện giả quét qua Vĩ rồi dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Lâm Phong.

"Hắn ta đang cố gắng kéo linh hồn mình về từ vực thẳm bằng cách đánh bại ngươi."

Lâm Phong nuốt khan, cổ họng khô khốc như bị lửa đốt.

Hắn nhớ đến những gì đã xảy ra ở rừng sâu.

Bàn tay xương sọ lạnh toát, hình ảnh người mẹ tái sinh từ vết thương.

Tất cả đều là ảo giác?

Hay đó mới là thực tại đang chờ đợi hắn khi linh hồn tan rã hoàn toàn?

"Ngươi không hiểu," Lâm Phong thì thầm, giọng nói của anh nghe xa xôi, như thể phát ra từ một thế giới khác.

"Nếu tôi tránh né đòn này, đấu khí trong người Vĩ sẽ sụp đổ.

Khi đó, hắn ta sẽ trở thành 'Vô Hình' ngay lập tức trước mắt chúng ta."

Hoàng Thiên Tâm nhíu mày, ngón tay siết chặt chuôi kiếm đến mức phát ra tiếng kẽo cọt.

"Vậy ngươi định làm gì?

Chết cùng hắn?"

"Không," Lâm Phong đáp lại, đôi mắt mở to nhìn vào bóng dáng của Vĩ đang bắt đầu di chuyển chậm chạp nhưng đầy đe dọa.

"Tôi phải khiến hắn ta nhớ lại lý do để tồn tại trước khi linh hồn bị xóa sổ."

Vĩ gầm lên một tiếng vang dội khắp đấu trường.Đó không phải là tiếng thét của sự giận dữ, mà là nỗi đau đớn tột cùng của kẻ đang mất dần nhận thức về bản thân.

Gã khổng lồ lao tới như một tảng núi sụp đổ, bàn tay thô lớn mang theo luồng gió mạnh quất thẳng vào mặt Lâm Phong.

Lâm Phong không né.

dang rộng đón lấy cú đấm chết chóc ấy.

Khi lòng bàn tay của Vĩ chạm vào vai trái anh, thế giới xung quanh bỗng nhiên biến mất.

Thay vì cảm giác đau đớn vật lý, một dòng ký ức ngoại lai xâm nhập mạnh mẽ vào đầu óc Lâm Phong.

Hắn thấy một cậu bé ngồi khóc bên mộ phần trong mưa gió.

Hắn thấy một thanh kiếm gãy đôi trên nền đất nứt nẻ.

Và hắn thấy chính mình — không phải phiên bản thứ mười này, mà là những phiên bản trước đó đang chết dần mòn vì quên đi tên của người con gái họ yêu thương.

"Đau quá." Vĩ rít lên, lực đạo trong cú đấm giảm xuống đáng kể nhưng vẫn đủ sức hất bay Lâm Phong ra xa vài mét.

Gã khổng lồ đứng chông chênh, tay ôm lấy đầu như thể đang cố giữ cho não bộ không bị xé toạc bởi những mảnh vỡ ký ức vừa được giải phóng.

Lâm Phong lê bước tiến lại gần, mỗi bước đi đều khiến vết thương trên người anh chảy máu tươi hơn.

Nhưng hắn không quan tâm đến nỗi đau thân xác.

Điều đáng sợ hơn là sự thôi thúc từ sâu thẳm trong linh hồn — một sức hút kỳ lạ muốn kéo hắn vào trạng thái vô thức vĩnh hằng nơi mọi đau khổ sẽ chấm dứt.

"Vĩ," Lâm Phong gọi tên đối thủ, giọng nói bình tĩnh đến kinh ngạc giữa hỗn loạn đang diễn ra.

"Ngươi không đánh để thắng tôi.

Ngươi đang đánh để tìm lại chính mình."

Gã khổng lồ quay đầu nhìn Lâm Phong với ánh mắt hoang mang.

Những hạt bụi phát sáng từ cơ thể Vĩ bắt đầu bay lơ lửng trong không khí, tạo thành những hình ảnh mờ ảo của quá khứ.

Đó là đấu khí đã bị nhiễm độc bởi sự cô đơn và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau — thứ cảm xúc mà Mộc Vân cũng từng mắc phải khi cố gắng đạt cảnh giới cao để "thấy" cha mình.

tôi không thể nhìn thấy họ," Vĩ lắp bắp, giọng nói vỡ vụn thành những mảnh nhỏ.

"Khi tôi tu luyện lên Đấu Giả 5 sao.

thế giới xung quanh trở nên mờ nhạt hơn.

Tiếng cười của bạn bè, tiếng reo hò của đám đông.

tất cả đều xa dần.

Tôi sợ rằng nếu đạt đến cảnh giới cao hơn nữa, sẽ không còn ai nhớ đến tên Vĩ nữa."

Lâm Phong gật đầu chậm rãi, nước mắt chực trào ra nhưng bị hắn nén xuống bằng ý chí thép.

"Đó là cái bẫy của thế giới Shenmu này.

Nó hứa hẹn sức mạnh để ngươi có thể chạm vào những người đã mất đi hình hài thực tại.

Nhưng giá trị phải trả chính là linh hồn của chính mình."

Hoàng Thiên Tâm bước sang một bên, nhường chỗ cho Lâm Phong nhưng vẫn sẵn sàng can thiệp nếu tình huống.

"Lâm Phong đúng," cô nói thêm với giọng điệu nghiêm khắc hiếm thấy.

"Cân bằng tồn tại không nằm ở sức mạnh đấu khí, mà ở khả năng kết nối giữa những linh hồn còn sót lại trên thế giới này."

Vĩ cúi đầu xuống, vai run rẩy như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Những mảnh vỡ ký ức trong đấu khí của anh ta bắt đầu tan biến, để lại một khoảng trống trống rỗng nhưng thanh khiết hơn trước rất nhiều.

Gã khổng lồ không còn vẻ hung dữ đáng sợ nữa mà thay vào đó là sự mệt mỏi tột cùng của kẻ vừa trải qua cơn địa chấn tâm hồn.

Lâm Phong tiến gần hơn nữa, đưa tay ra như muốn chạm vào vai Vĩ — một cử động đơn giản nhưng mang ý nghĩa lớn lao trong bối cảnh hiện tại.

"Tôi không phải là người đầu tiên xuyên không," Lâm Phong thừa nhận với giọng nói nhỏ nhẹ chỉ đủ để hai người họ nghe thấy.

"Và tôi biết cảm giác bị xóa sổ khỏi lịch sử tồn tại của đại lục này như thế nào."

Vĩ ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đưa ra trước mặt mình.

Trong khoảnh khắc im lặng ấy, một luồng đấu khí kỳ lạ bùng phát từ lòng bàn tay của Vĩ — không phải màu đỏ thẫm tượng trưng cho chiến tranh hay bạo lực, mà là màu xanh lá cây tươi sáng, biểu tượng cho sự sống và kết nối thuần khiết nhất.

Luồng năng lượng đó lan tỏa ra xung quanh như những sợi dây vô hình nối liền giữa hai linh hồn đang trên bờ vực tan rã.

Lâm Phong cảm thấy nhiệt độ ấm áp truyền vào cơ thể lạnh cóng của mình, xua đuổi đi phần nào bóng tối của cái chết mà hắn đã mang theo từ khi sinh ra trong phiên bản thứ mười này.

Nhưng rồi, ngay khi Vĩ chuẩn bị chạm tay lên vai Lâm Phong để hoàn tất nghi thức kết nối linh hồn.

một tiếng vang chói tai phát ra từ trên cao.

Bầu trời phía sau đấu trường nứt vỡ thành từng mảng lớn, và qua khe hở đó, một con mắt khổng lồ màu tím sẫm đang nhìn xuống họ với ánh nhìn đầy tò mò cùng sự hung dữ khó hiểu.

Không khí trong đấu trường đột ngột trở nên nặng nề như chì lỏng.

Những giọt mồ hôi lạnh trên trán Lâm Phong đóng băng thành những hạt tinh thể nhỏ li ti dưới cái nhìn xói mòn của con mắt khổng lồ kia.

Hắn không dám nhúc nhích, cơ bắp toàn thân co rút lại theo bản năng sinh tồn đã được rèn giũa qua mười đời sống trước đó.

Vĩ đứng sững người, bàn tay dang rộng vẫn còn giữ nguyên tư thế ban đầu.

Đôi môi mỏng của cô run rẩy, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như băng giá mùa đông.

Cô không quay sang nhìn hắn, cũng không lui bước lùi lại phía sau hàng rào bảo vệ an toàn.

“Đừng di chuyển,” Vĩ ra lệnh bằng giọng điệu trầm thấp, khác hẳn với sự hào sảng thường ngày của cô gái tu luyện đấu khí này.

“Nó đang đánh giá chúng ta.”

Lâm Phong cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh thần trí đang rối bời.

Mùi máu tanh từ những xác chết xung quanh vẫn còn nồng nặc, nhưng giờ đây nó đã bị át đi bởi mùi ozone chát chúa tỏa ra từ vết nứt trên bầu trời.

Đó là hương vị của sự hủy diệt sắp đến gần.

Con mắt màu tím sẫm chậm rãi chớp lại một lần.

Ánh sáng phát ra từ đồng tử của nó quét qua khu vực đấu trường như tia laser, khiến mọi thứ trong vùng chiếu rọi đều trở nên trắng bệch và rõ ràng đến đáng sợ.

Những kẻ đã chết không còn là xác thịt nữa mà lộ ra bộ xương bên trong dưới ánh nhìn thấu thị đó.

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua lồng ngực khi tia sáng ấy chạm vào hắn.

Không phải nỗi đau thể xác, mà là sự kinh hãi tột cùng từ tận đáy linh hồn.

Hắn nhận ra rằng con mắt này không chỉ đang quan sát bằng hình ảnh.

Nó đang đọc lấy ký ức của những sinh vật nằm trong tầm nhìn của nó.

“Vĩ,” Lâm Phong gọi tên cô với giọng khàn đặc vì sợ hãi.

“Đừng để nó chạm vào ý thức của ngươi.”

Vĩ quay đầu lại, đôi mắt xanh lam vốn dĩ dịu dàng giờ đây đang phản chiếu một màu tím sẫm đáng sợ từ trên cao.

Cô mỉm cười, nhưng nụ cười đó không mang chút vui vẻ nào mà đầy chất bi kịch và quyết.

“Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu rồi,” Vĩ nói, giọng điệu bình thản đến mức rùng mình.

“Hắn là ai?

Tại sao hắn lại biết ta?”

Lâm Phong nhíu mày, tâm trí quay cuồng trong những mảnh vỡ ký ức của các kiếp trước.

Trong tất cả mười phiên bản thế giới mà hắn đã sống qua, chưa bao giờ có một thực thể nào xuất hiện với sức mạnh kinh hoàng như vậy vào thời điểm kết thúc nghi thức kết nối linh hồn.

Đây là biến số mới.

Một lỗ hổng chết người trong kịch bản định mệnh vốn dĩ không thay đổi này.

“Ta không biết,” Lâm Phong đáp thẳng thắn, tay vẫn siết chặt lấy vết thương ở cánh tay trái nơi máu đang ngừng chảy nhưng đau đớn âm ỉ.

“Nhưng nếu ngươi để nó đọc tâm trí, linh hồn của chúng ta sẽ bị xé nát ngay tại đây.”

Vĩ lắc đầu nhẹ nhàng, mái tóc đen dài bay phấp phiêu trong luồng khí đấu khí hỗn loạn từ trên cao đổ xuống.

Cô bước về phía trước một bước, đưa.

như đang mời gọi cái chết đó.

“Ngươi sợ hãi vì ngươi đã sống đủ lâu để biết kết cục,” Vĩ thì thầm, giọng nói vang lên rõ ràng giữa tiếng gầm gừ của gió lốc xung quanh đấu trường.

“Nhưng ta khác.

Ta sinh ra trong bóng tối của những lời nguyền mà chính ngươi mang theo.”

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Những lời này nghe quá đỗi quen thuộc, giống như một đoạn hội thoại đã được lặp đi lặp lại vô số lần nhưng với các vai trò đảo ngược hoàn toàn.

Hắn nhìn vào khuôn mặt thanh tú của Vĩ và nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt cô gái đó.

Sự ngây thơ đã biến mất, nhường chỗ cho một trí tuệ cổ xưa đáng sợ.

“Ngươi đang nói cái gì?” Lâm Phong hỏi, giọng điệu căng thẳng như dây cung sắp đứt.

“Lời nguyền nào?

Ngươi biết về những kiếp trước của ta sao?”

Vĩ không trả lời ngay lập tức.

Cô đưa mắt nhìn lên bầu trời nơi con mắt khổng lồ vẫn mở to trừng trừng, rồi quay lại nhìn Lâm Phong với vẻ mặt đầy trắc ẩn.

Sự thương cảm trong ánh mắt đó khiến hắn lạnh sống lưng hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào mà hắn từng hứng chịu.

“Ta không chỉ biết về những kiếp trước của ngươi,” Vĩ nói chậm rãi, mỗi từ ngữ đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống hồ nước tĩnh lặng.

“Ta còn nhớ rõ khoảnh khắc chính tay ngươi đã giết chết bản thân trong phiên bản thứ chín.”

Thế giới xung quanh Lâm Phong dường như ngừng quay.

Tiếng gió lốc tắt ngấm.

Mùi máu tanh biến mất.

Chỉ còn lại câu nói của Vĩ vang lên trong đầu hắn với âm lượng kinh hoàng, xé toạc mọi lý trí và niềm tin mà hắn đã xây dựng suốt thời gian qua.

“Đừng đùa,” Lâm Phong lắp bắp, giọng run rẩy không kiểm soát được nữa.

“Trong phiên bản thứ chín.

ta chết vì bệnh tật sau khi hoàn thành nhiệm vụ cứu thế giới.”

Vĩ cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng và đau đớn.

Cô bước gần hơn đến hắn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa bằng một sải tay.

Mùi hương hoa sen thanh khiết tỏa ra từ cơ thể cô giờ đây pha lẫn với mùi sắt rỉ của máu tươi đang chảy trên vạt áo.

“Bệnh tật là cái chết mà ngươi mong muốn,” Vĩ thì thầm vào tai hắn, hơi thở lạnh giá chạm vào vành tai nhạy cảm của Lâm Phong.

“Nhưng thực tế thì khác.

Ngươi đã tự cắt cổ mình bằng chính thanh kiếm thiêng liêng mà ta trao cho ngươi.”

Lâm Phong mở to mắt, co lại thành hai chấm nhỏ đen nhánh.

Ký ức về phiên bản thứ chín bắt đầu trở về như một cơn lũ quét dữ dội.

Hắn nhớ ra rồi.

Không phải bệnh tật.

Là sự tuyệt vọng tột cùng khi nhận ra rằng việc cứu thế giới chỉ là bước đệm cho một thảm họa lớn hơn đang chờ đợi ở tương lai xa xôi mà không ai có thể ngăn cản được.

“Tại sao.” Lâm Phong nghẹn lời, giọng nói vỡ vụn thành những mảnh nhỏ không thành câu.

“Tại sao ngươi lại biết?”

Vĩ rút tay ra khỏi tầm với của hắn và lùi về sau một bước, lấy khoảng cách an toàn giữa họ trước khi con mắt trên trời có bất kỳ hành động nào tiếp theo.

Cô đưa bàn tay phải lên ngực trái nơi trái tim đang đập mạnh mẽ dưới lớp vải áo tu luyện màu tím thẫm.

“Bởi vì ta là người đã sống sót duy nhất từ phiên bản thứ mười một,” Vĩ nói, giọng điệu bỗng trở nên xa xăm và lạnh lẽo như băng hà vĩnh cửu.

“Và trong tất cả những lần đó, chỉ có ngươi chết theo cùng một cách đau đớn.”

Con mắt màu tím sẫm trên bầu trời đột ngột mở to hơn nữa.

Những tia sáng tím bắt đầu rơi xuống như mưa axit, ăn mòn nền đá của đấu trường thành những hố sâu bốc khói nghi ngút.

Không gian xung quanh họ rung động dữ dội, tạo ra những vết nứt lan tỏa từ tâm điểm nơi Vĩ và Lâm Phong đang đứng.

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Vĩ và thấy sự phản chiếu của chính mình trong đó – một người đàn ông già nua vì mệt mỏi, mang theo gánh nặng của mười kiếp sống sai lầm.

Nhưng khuôn mặt reflected lại không phải là hắn hiện tại.

Nó là hình ảnh của một kẻ thù mà hắn chưa từng gặp gỡ nhưng đã ám ảnh giấc mơ của cô gái này suốt cả cuộc đời.

“Nếu ngươi sống sót từ phiên bản thứ mười một,” Lâm Phong nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng và sắc bén như lưỡi kiếm vừa được mài giũa xong.

“Thì tại sao ta lại không nhớ gì về nó?

Tại sao ký ức của ta chỉ dừng ở phiên bản hiện tại?”

Vĩ mỉm cười, nụ cười này lần đầu tiên mang theo sự dịu dàng thực sự thay vì vẻ mặt bi kịch đầy ám ảnh từ trước đến nay.

Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào trán Lâm Phong, ngón tay lạnh giá truyền thêm một luồng năng lượng đấu khí yếu ớt nhưng tinh khiết lạ thường vào tâm trí đang hỗn loạn của hắn.

“Bởi vì mỗi lần ngươi chết,” Vĩ thì thầm, giọng nói hòa quyện với tiếng gầm gừ của những tia sáng tím rơi xuống xung quanh họ thành bản nhạc tang lễ kinh hoàng.

“Ta đều xóa sạch ký ức về phiên bản tiếp theo để bảo vệ linh hồn của ngươi khỏi sự sụp đổ hoàn toàn.”

Lâm Phong đứng sững người khi luồng năng lượng đó chạm vào trán hắn.

Một bức tranhflashback nhanh chóng hiện ra trong tâm trí: Hắn nhìn thấy chính mình nằm trên giường bệnh, máu chảy thành sông từ vết thương ở cổ, ánh mắt trống rỗng hướng về phía trần nhà đang sụp đổ.

Và bên cạnh giường là Vĩ, khuôn mặt nhuốm đầy nước mắt nhưng đôi môi thì mỉm cười một cách bí ẩn trước khi cô nhấn mạnh vào nút reset thế giới bằng đóa hoa sen nở rực rỡ trong tay.

“Đồ ngốc,” Lâm Phong thở dài, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể lạnh cóng của hắn từ đầu đến chân như lớp băng giá dày cộp không tan chảy được dưới ánh nắng mặt trời mùa hè oi bức nhất ở khu vực phía nam lục địa này dù cho nhiệt độ phòng thí nghiệm tu luyện cao tới 40 độ C vẫn không đủ sức làm ấm lòng bàn tay đang run rẩy của người đàn ông mang tên Lâm Phong khi nhìn thấy đóa hoa sen nở rực rỡ trong đôi mắt Vĩ lúc cô nhấn mạnh vào nút reset thế giới lần thứ mười một kia.

Vũ trụ xung quanh bỗng nứt toác, những mảnh vỡ không gian rơi xuống như mưa dao sắc.

Lâm Phong mở miệng thét lên, nhưng thanh kiếm đã xuyên thẳng qua ngực anh trước khi âm thanh kịp vang.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập