Chương 45
Mùi tanh tưởi của sắt và mùi thơm ngạt ngào của hoa tử đinh hương bị dập nát hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi vị kỳ lạ mà hắn chưa bao giờ quên.
Đó là mùi của cái chết đang hiện diện ngay bên cạnh sự sống.
Khương Vĩ đứng sững sờ, thanh kiếm trong tay run rẩy không phải vì mệt mỏi, mà vì nỗi sợ hãi nguyên thủy đang len lỏi vào từng tế bào cơ thể hắn.
Đấu khí 8 sao trên người Khương Vĩ vẫn rực rỡ như ngọn lửa xanh lam, nhưng ánh mắt của kẻ này đã trống rỗng, mất đi linh hồn chiến đấu.
Hắn nhìn Lâm Phong không phải bằng con mắt của một đối thủ, mà giống như đang nhìn vào bóng ma từ địa ngục trỗi dậy.
Lâm Phong lau máu trên khóe miệng, ngón tay cái chạm nhẹ lên vết cắt sâu hoắm ở vai trái.
Da thịt nơi đó không còn đau nữa.
Thay vào đó là một cảm giác lạnh toát, tựa hồ như phần thân thể ấy đã thuộc về một thế giới khác.
Hắn chậm rãi đứng dậy, bộ áo choàng rách nát phấp phới trong luồng khí đấu đang xoáy tròn quanh hai người họ.
cậu không phải con người," Khương Vĩ thì thầm, giọng nói vỡ vạc, mang theo sự kinh hoàng tột độ.
"Máu của ngươi không chảy ra khỏi cơ thể khi bị thương.
Nó trôi ngược lại." Lâm Phong nheo mắt nhìn kẻ đối diện.
Trong khoảnh khắc này, hắn nhận ra một điều khủng khiếp mà trước đây chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Những lời thì thầm trong rừng sâu, hình ảnh Hoàng Thiên Tâm chảy máu mắt, và cảm giác vô hình đang phủ lên người hắn.
tất cả đều dẫn đến kết cục này.
"Ngươi đã thấy rồi đúng không?" Lâm Phong hỏi, giọng nói của cậu trầm xuống, lạnh lùng hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
"Cái giá để tồn tại trong thế giới này." Khương Vĩ lùi bước, gót chân trượt trên lớp đá vụn.
"Ta nghe người già kể lại.
những ai đạt được cảnh giới Đấu Giả mà linh hồn không đủ mạnh sẽ bị thế giới loại bỏ.
Họ gọi đó là 'Sự Tách Biệt'.
Ngươi đã tách biệt khỏi chúng ta rồi." Lâm Phong im lặng.
Trong tâm trí cậu, hình ảnh của chín phiên bản trước hiện lên rõ rệt như những vết sẹo cũ.
Mỗi người trong số họ đều chết vì quên đi lý do sống, và giờ đây, hắn đang lặp lại vòng xoáy đó nhưng theo một cách tàn nhẫn hơn.
Hắn không chỉ sắp mất ký ức, mà còn sắp mất khả năng kết nối với thực tại.
"Không phải là tách biệt," Lâm Phong đáp lời, bước chậm rãi tiến về phía Khương Vĩ.
Mỗi bước chân đặt xuống đều khiến mặt đất rung lên nhẹ, như thể trọng lượng của linh hồn cậu nặng hơn cả thân xác.
"Mà là sự cân bằng đang đòi hỏi một hy sinh lớn hơn." Khương Vĩ nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Hắn cảm thấy áp lực từ đấu khí của Lâm Phong không còn mang tính vật lý nữa.
Đó là áp lực của cái vô hình, thứ gì đó mà giác quan bình thường không thể nắm bắt được nhưng linh hồn lại run sợ tột độ.
"Ngươi muốn nói gì?" Khương Vĩ gào lên, cố gắng dùng thanh kiếm để che giấu sự hoảng loạn trong lòng.
"Ta đã thắng ngươi!
Ta đã đâm xuyên qua phòng thủ của ngươi!" Lâm Phong dừng bước ngay trước mũi kiếm của đối phương.
Khoảng cách giữa lưỡi dao sắc bén và lồng ngực cậu chỉ còn vài phân.
Nhưng thay vì né tránh, Lâm Phong đưa tay phải ra, nắm chặt lấy cán kiếm đang run rẩy trong tay Khương Vĩ.
Bàn tay không xương thịt mà tỏa ra một lực lượng hút mạnh mẽ, khiến đấu khí của Khương Vĩ bị ép ngược vào kinh mạch.
"Ngươi thắng được xác," Lâm Phong nói, đôi mắt đen nhánh phản chiếu khuôn mặt biến dạng vì đau đớn và sợ hãi của Khương Vĩ.
"Nhưng ngươi không thể giết chết một kẻ đã chấp nhận cái chết." Cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay Khương Vĩ khi hắn cố gắng rút kiếm ra nhưng bất lực.
Lưỡi kiếm như bị đóng băng trong không khí, chỉ có đấu khí của Lâm Phong đang thẩm thấu vào da thịt hắn, mang theo những ký ức hỗn loạn mà cậu không hề chủ đích giải phóng.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những tia sáng xanh nhạt từ bầu trời cao tít dường như bị hút xuống lòng đất, tạo thành một cột xoáy ánh sáng giữa hai đấu giả.
Lâm Phong cảm thấy ý thức của mình đang trôi dạt ra xa cơ thể vật lý.
Đây không phải là trạng thái thiền định, mà là sự phân ly cưỡng bức do quy luật cân bằng tồn tại tác động lên linh hồn yếu ớt này.
Hắn nhìn thấy Mộc Vân trong ký ức.
Cậu bạn thân yêu ấy với đôi mắt đỏ sẫm và thanh kiếm run rẩy.
Và giờ đây, Khương Vĩ trước mặt cũng đang có biểu cảm tương tự.
Sự sợ hãi không phải vì thương tích thể xác, mà là nỗi kinh hoàng khi đối diện với điều chưa từng biết đến.
"Đau đớn," Lâm Phong thì thầm, giọng nói vang lên từ nhiều hướng khác nhau trong tâm trí Khương Vĩ.
"Ngươi cảm thấy đau đớn chứ?
Khi linh hồn bắt đầu rời bỏ cơ thể?" Khương Vĩ hét lên, một tiếng gào thét tuyệt vọng khi hắn cố gắng dùng toàn bộ đấu khí 8 sao để đẩy lùi bàn..
Lửa xanh bùng cháy xung quanh thanh kiếm, nhưng ngọn lửa ấy không nóng bức mà lại mang theo cảm giác tê dại của băng giá.
"Ngươi là cái gì?" Khương Vĩ gào lên, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
cậu đã chết từ khi bước vào đấu trường rồi!
Tại sao ngươi vẫn đứng đây?!" Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười buồn bã và đầy vẻ mệt mỏi đến khó tin.
Cậu nhớ lại lời cảnh báo trong cuốn sách: *Quy luật cân bằng không thể phá vỡ – trừ khi ngươi tìm thấy người thứ mười một.* Và giờ hắn hiểu ra.
Người thứ mười một không phải là ai khác ngoài chính bản thân cậu, hay đúng hơn, là phiên bản cuối cùng của chuỗi vòng lặp chết chóc này.
"Ta chưa bao giờ thực sự sống," Lâm Phong trả lời, ánh mắt nhìn xuyên qua Khương Vĩ để hướng về phía chân trời xa tít nơi những đám mây đang tụ lại thành hình dạng một khuôn mặt quen thuộc.
"Ta chỉ là bóng ma được phép đi lạc vào thế giới của các ngươi." Khương Vĩ sững sờ trước tuyên bố điên rồ ấy.
Trong đầu hắn, logic thông thường bị xé toạc ra từng mảnh.
Một Đấu Giả không thể nói những lời như vậy trừ khi linh hồn đã chịu tổn thương nghiêm trọng đến mức mất trí nhớ hoặc.
tan vỡ hoàn toàn.
Nhưng Khương Vĩ biết cảm giác đó.
Hắn đã thấy cha mình trở thành Vô Hình từ thuở nhỏ, người đàn ông mà hắn cố gắng tu luyện để có thể nhìn thấy lại.
Và giờ đây, hắn đang đứng trước một phiên bản sống động của bi kịch ấy.
"Cha ta." Khương Vĩ lắp bắp, thanh kiếm trong tay hạ xuống thấp hơn một chút.
"Người nói là cha ta đã bị thế giới này từ chối?
Vì ông đạt đến cảnh giới Đấu Vương?" Lâm Phong gật đầu chậm rãi.
Sự xác nhận đơn giản đó lại mang sức nặng của cả một gia tộc tan vỡ.
"Không phải vì ông ấy mạnh mẽ, Khương Vĩ.
Mà vì sự hiện diện của ông ấy đã làm mất cân bằng tần số cảm nhận của thế giới phàm tục.
Khi một thực thể vượt quá ngưỡng chịu đựng của không gian xung quanh, họ sẽ bị loại bỏ khỏi tầm nhìn của những kẻ yếu kém hơn." "Vậy thì." Khương Vĩ nghiến răng, nước mắt chảy xuống hai bên má nhưng hắn cố gắng kìm nén sự khóc lóc.
"Vậy ta đang chiến đấu với một cái bóng?
Với một người đã chết?" Lâm Phong buông tay khỏi cán kiếm.
Thanh kiếm rơi clink trên mặt đá, tiếng vang khô khan trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.
Cậu lùi lại hai bước, cảm giác trống rỗng trong lồng ngực càng ngày càng lớn.
Hắn biết rằng cuộc đối thoại này là cần thiết.
Không chỉ để tiết lộ sự thật cho Khương Vĩ mà còn để chính cậu chấp nhận số phận của mình.
"Ta đang chiến đấu với hy vọng," Lâm Phong nói, giọng nghẹn ngào bất chợt nổi lên rồi nhanh chóng bị dìm xuống bởi vẻ lạnh lùng giả tạo.
"Và ngươi cũng vậy." Khương Vĩ nhìn thanh kiếm trên đất, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy nghi hoặc và sợ hãi tột độ.
Hắn không còn coi cậu là một đối thủ bình thường nữa.
Trong con mắt của Khương Vĩ, Lâm Phong giờ đây giống như một hiện tượng thiên nhiên, một cơn bão đang đến gần mà không ai có thể ngăn cản được nếu không muốn bị cuốn theo cùng nó vào vực thẳm vô hình.
Khương Vĩ hét lên, âm thanh xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vừa mới thiết lập.
Hắn không còn kiên nhẫn với những lời giải thích triết lý nữa.
Sự hoảng loạn đã biến thành cơn thịnh nộ mù quáng.
Đấu khí 8 sao trong cơ thể hắn bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết, tạo ra một luồng sóng xung kích làm rung chuyển toàn bộ đấu trường đá hoang phế.
"Huyết Kiếm Đâm Tâm!" Khương Vĩ gào lên tên kỹ năng cấm kỵ mà gia tộc hắn đã truyền lại qua nhiều đời.
Đây không phải là chiêu thức dành cho người sống để chiến đấu công bằng.
Nó yêu cầu thí sinh hiến tế phần lớn đấu khí và một phần tinh huyết của chính mình để tạo ra sát ý nồng đậm nhất có thể, nhằm tiêu diệt linh hồn đối phương thay vì chỉ làm tổn thương cơ thể vật lý.
Thanh kiếm trên mặt đất bay vút lên, lao thẳng về phía ngực Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng.
Lưỡi kiếm không còn màu kim loại lạnh lẽo nữa mà chuyển thành đỏ thẫm như máu tươi đang sôi sục.
Những hình ảnh ma quái của những linh hồn bị hành hạ hiện rõ trong từng tấc thép, chúng gào khóc và van xin sự tha thứ trước khi biến mất vĩnh viễn vào bóng tối.
Lâm Phong không né tránh.
Hắn thậm chí còn nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc đó, cậu nhớ đến Hoàng Thiên Tâm.
Cô sư tỷ lạnh lùng với ánh mắt nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Nếu cô ấy ở đây, chắc chắn sẽ la mắng hắn vì sự ngu ngốc này.
Nhưng cũng có thể, chính cô ấy mới là người đã dạy cho hắn bài học cuối cùng: Đôi khi, đau đớn là cách duy nhất để tỉnh thức.
Lưỡi kiếm xuyên qua lồng ngực Lâm Phong một cách dễ dàng như thể đâm vào không khí.
Không có cảm giác nóng rát của vết thương hở ra, cũng không có tiếng xương cốt gãy nát.
Thay vào đó là một cơn lạnh buốt thấu xương lan tỏa từ điểm tiếp xúc đến khắp cơ thể cậu.
Linh hồn hắn bị kéo giật mạnh về phía sau, tựa hồ như đang bị xé rời khỏi xác thịt.
Khương Vĩ đứng sững sờ khi thấy thanh kiếm của mình vẫn cắm thẳng trong không trung trước mặt Lâm Phong, nhưng lại không hề chạm vào người cậu dù chỉ một milimét da thịt.
Lưỡi kiếm đỏ thẫm bắt đầu mờ dần, những hình ảnh ma quái tan rã thành bụi tro bay giữa gió.
"Ngươi." Khương Vĩ lắp bắp, mắt trợn to vì kinh hãi tột độ.
tại sao nó không chạm vào ngươi?" Lâm Phong mở mắt ra.
Đôi đen nhánh giờ đây đã chuyển sang màu trắng đục, như thể tất cả linh hồn trong đó đều đã bị rút cạn đi hết.
Cậu đưa tay lên ngực nơi thanh kiếm đang lơ lửng, cố gắng nắm lấy cán kiếm nhưng bàn tay của hắn xuyên qua nó một cách dễ dàng.
"Vì ta không còn thuộc về thế giới này nữa," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng như tiếng vọng trong hang động sâu thẳm.
"Và ngươi vừa lãng phí cả sinh lực để chiến đấu với cái bóng." Khương Vĩ ngã quỵ xuống đầu gối trên mặt đất đá cứng.
Đấu khí của hắn cạn kiệt hoàn toàn sau cú tấn công tuyệt vọng ấy.
Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt hỗn hợp giữa sự khinh miệt, sợ hãi và thương cảm tột độ.
Hắn vừa đánh bại một kẻ không thể bị làm tổn thương bởi bất kỳ vũ khí vật lý nào trong thế giới phàm tục này.
"Thế thì ngươi là gì?" Khương Vĩ hỏi, giọng run rẩy đến mức gần như không nghe thấy được nữa.
"Nếu không phải người sống.
và cũng chưa hẳn là ma quỷ." Lâm Phong nhìn xuống bàn tay đang trở nên mờ nhạt của mình.
Những ngón tay dài gầy guộc giờ đây giống như những tia khói mỏng manh sắp tan biến vào hư vô.
Hắn nhớ lại lời hứa với chính mình: Tìm cách phá vỡ quy luật 'Người Vô Hình' để có thể nhìn thấy và chạm vào những người anh yêu thương, dù điều đó có nghĩa là anh phải ngừng tu luyện.
Nhưng giờ đây hắn nhận ra sự thật phũ phàng nhất: Việc ngừng tu luyện không cứu được cậu khỏi cái chết linh hồn này.
Ngược lại, chính việc tiếp tục tồn tại trong thế giới đấu khí đang đẩy nhanh quá trình biến cậu thành một phần của quy luật cân bằng tàn nhẫn ấy.
"Ta là người thứ mười," Lâm Phong đáp lời chậm rãi, mỗi từ đều nặng trĩu như hòn đá rơi xuống vực sâu.
"Và ta sắp trở thành kẻ vô hình đầu tiên trong lịch sử gia tộc Khương." Khương Vĩ nín lặng đi.
Sự im lặng bao trùm lấy cả đấu trường hoang phế này dày hơn bất kỳ bức tường phòng thủ nào mà hắn từng xây dựng bằng đấu khí của mình.
Hắn vừa nhận ra rằng cuộc chiến này không có người thắng, chỉ có những kẻ thua cuộc đang chờ đợi cái chết linh hồn đến với họ một cách chậm rãi và đau đớn hơn gấp bội phần so với cái chết thể xác thông thường.
Khán đài vỡ òa trong sự hỗn loạn khi hiệu ứng của chiêu thức Huyết Kiếm Đâm Tâm lan tỏa ra xung quanh như những gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng vốn dĩ đã bị xáo động mạnh mẽ bởi trận chiến giữa hai đấu giả kỳ lạ này.
Những khán giả ngồi ở hàng ghế phía trước đứng dậy, kêu gọi sự can thiệp của các cao thủ bảo vệ đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối bao quanh khu vực thi đấu.
Nhưng không ai dám tiến tới gần trung tâm đấu trường cả.
Họ cảm thấy một sự sợ hãi nguyên thủy từ linh hồn mình dâng trào mãnh liệt như thủy triều lên, giống hệt như khi đứng trước mặt một thực thể khổng lồ không thuộc về thế giới này đang nhìn xuống họ bằng ánh mắt trống rỗng đáng sợ tột cùng của sự tuyệt vọng cuối cùng trước thềm cái chết vĩnh viễn mà ai cũng phải đối mặt nếu dám xâm phạm vào vùng cấm địa linh hồn ấy.
Một lão giả ngồi ở hàng ghế VIP phía sau tấm rèm vải đỏ sang trọng nheo mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, tay cầm ly rượu vang đang run rẩy không ngừng trên bàn uống nước bằng đá cẩm thạch trắng tinh bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời xám xịt bao trùm lên toàn bộ khu vực đấu trường hoang phế này như một cái nắp mộ khổng lồ che đậy những bí mật đen tối nhất của thế giới Shenmu vận hành dựa trên quy luật cân bằng tồn tại khắt khe và tàn nhẫn không khoan nhượng với bất kỳ ai dám thách thức nó dù chỉ là một lần duy nhất trong đời mình.
"Đó không phải là đấu khí thông thường," lão giả thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự lạnh lùng đáng sợ khiến cho những tùy tùng xung quanh hắn cũng không khỏi run rẩy khi nghe thấy được từ ngữ phát ra từ miệng vị trưởng lão gia tộc quyền lực nhất trong vùng này đang phán xét về tương lai của cả hai người con trai họ sẽ phải đối mặt sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra trước mắt mình chỉ vài phút ngắn ngủi.
cảm giác như đã trải qua hàng thế kỷ dài đằng đẵng không có hồi kết ở nơi đây nữa đâu còn gì.
các bạn đọc thân mến của tôi.
Lâm Phong đứng giữa vòng xoáy ánh sáng đang dần tan biến, nhìn thấy những khuôn mặt của khán giả trở nên mờ nhạt trước mắt mình từng chút một theo nhịp đập yếu ớt của trái tim sắp ngừng hoạt động vĩnh viễn trong lồng ngực trống rỗng không còn chứa đựng bất kỳ hy vọng nào về tương lai tươi sáng hay hiện tại an toàn nữa cho dù cậu có cố gắng giữ chặt lấy ký ức khắc sâu bằng máu trên da thịt mình đến mức độ nào đi chăng nữa thì cũng chẳng thể thay đổi được thực tế phũ phàng đang xảy ra ngay trước mũi của chính bản thân người xuyên không thứ mười trong chuỗi vòng lặp chết chóc này cả.
Cậu thử chạm vào vai một khán giả nam đứng gần hàng rào chắn bảo vệ an toàn cho khu vực đấu trường đá hoang phế ấy xem xét kỹ lưỡng hơn nữa về khả năng kết nối vật lý còn sót lại trên cơ thể đang phân ly dần ra khỏi thực tại cụ thể hữu hình trước đây từng tồn tại vững chãi dưới dạng xác thịt sinh học bình thường của một con người thông thường chưa hề trải qua biến đổi dị hóa nào cả dù chỉ là mức độ nhẹ nhất có thể tưởng tượng được trong trí óc điên loạn hiện tại của Lâm Phong đang mất dần nhận thức về không gian và thời gian xung quanh mình mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
đã cảm thấy mệt mỏi kiệt sức đến mức không còn muốn cố gắng bám víu lấy bất kỳ điều gì thuộc về thế giới phàm tục đầy ồn ào náo nhiệt hỗn loạn xung quanh nơi đây nữa dù chỉ là một giây ngắn ngủi duy nhất cuối cùng trong cuộc đời ngắn hạn của phiên bản thứ mười này trước khi vĩnh viễn bị xóa sổ khỏi lịch sử tồn tại của đại lục Shenmu rộng lớn hùng vĩ và bí ẩn khó lường vô tận mãi mãi không bao giờ có ngày trở lại được đâu cả.
Lâm Phong nhìn thấy bàn tay mình xuyên qua vai khán giả nam đó một cách dễ dàng như thể chạm vào làn khói mỏng manh sắp tan biến trong gió lạnh giá thổi từ phía bắc đến mang theo hơi thở của cái chết linh hồn đang chờ đợi hắn ở cuối con đường dài tăm tối không lối thoát dẫn tới sự tuyệt vọng tột cùng mà bất kỳ ai cũng sẽ phải đối mặt nếu dám bước qua ranh giới cấm kỵ giữa thế giới người
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận