Chương 44

Không gian xung quanh Lâm Phong bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.Đó không phải là sự vắng lặng của thiên nhiên, nơi chim chóc im bặt hay gió ngừng thổi.

Đó là sự vắng lặng của giác quan.

Thế giới đang tắt dần đi trước mắt anh, như thể ai đó đang vặn nút âm lượng xuống mức thấp nhất rồi kéo rèm màn che tối đen lại từng chút một.

Khi bước vào cảnh giới Đấu Giả 10 sao, ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh bắt đầu tan chảy.

Lâm Phong cảm thấy trọng lực nặng nề hơn gấp ba lần so với bình thường.

Mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử, đấu tranh để giữ lấy ý thức trong khi cơ thể anh đang kêu gào muốn giải phóng năng lượng dư thừa.

đã chạm đến giới hạn," giọng nói của Ba Đầu vang lên, nhưng không phải từ phía trước.

Nó lan tỏa khắp nơi, như tiếng vọng trong một hang động sâu thẳm.

"Cảnh giới này là bẫy cho những kẻ tham vọng.

Ngươi đang tự hủy diệt mình."

Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Hắn biết điều đó đúng.

Hệ thống đấu khí của thế giới Shenmu không bao giờ ban tặng sức mạnh mà không đòi hỏi cái giá.

Và lần này, cái giá là sự tồn tại của chính hắn trong mắt người khác.

Hắn cúi đầu nhìn đôi tay đang run rẩy.

Da thịt trở nên mờ ảo, xuyên qua ánh sáng yếu ớt từ khe núi chiếu xuống.

Hắn có thể thấy những sợi rễ cây dưới lòng đất rõ ràng hơn bao giờ hết, nhưng lại không thể cảm nhận được hơi ấm của mặt trời trên da mình.

"Ta không cần ngươi hiểu," Lâm Phong đáp lại, giọng khàn đặc vì căng thẳng.

"Ta chỉ cần biết đường."

Ba Đầu cười nhạt, một âm thanh khô khan như tiếng lá cây bị giẫm đạp.

Không có đường cho người vô hình.

Ngươi đã chết từ khi bước vào cánh cửa này.

Chỉ là xác thịt của ngươi chưa kịp nhận ra điều đó thôi."

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy đấu khí trong kinh mạch.

Hắn nhớ đến lời khắc trên cuốn sách: *Quy luật cân bằng không thể phá vỡ – trừ khi ngươi tìm thấy người thứ mười một.*

Người thứ mười một.

Hoàng Thiên Tâm?

Hay chính hắn là phiên bản thứ mười của một vòng lặp chết chóc?

Hắn mở mắt ra, đôi đồng tử co lại thành những khe nhỏ sắc lẹm.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh biến đổi.

Những tảng đá không còn là vật cản mà trở thành các nút kết nối trong một mạng lưới năng lượng khổng lồ.

Hắn nhìn thấy dòng chảy của đấu khí từ Ba Đầu đang tuôn ra như suối nước nóng, ấm áp và chết người cùng lúc.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể chiến thắng bằng cách biến mất?" Ba Đầu tiến gần hơn, bước chân nặng nề làm rung chuyển cả khu rừng.

"Hãy để ta dạy cho ngươi một bài học về sự tồn tại."

Lâm Phong không đáp lời.

Hắn chỉ quan sát.

Mỗi cơ bắp trên người hắn căng thẳng đến cực điểm, chuẩn bị cho cú nhảy tiếp theo.

Nhưng lần này, mục tiêu không phải là né tránh hay tấn công trực diện.

Mục tiêu của hắn là tìm ra lỗ hổng trong quy luật vô hình đang bao phủ lấy linh hồn anh.

Lâm Phong quyết định mạo hiểm duy trì cảnh giới 10 sao thêm ba giây nữa.

Ba giây đủ lâu để thực hiện một cú đột kích bất ngờ, nhưng cũng đủ ngắn để cơ thể không bị tan rã hoàn toàn dưới áp lực của năng lượng quá tải.

Anh nén Đấu Khí vào đôi chân, tạo ra một vụ nổ âm thanh mà ngay cả những con thú dữ nhất trong rừng sâu cũng không hề hay biết.

Cơ thể anh lao về phía trước nhanh hơn ánh chớp.

Không phải di chuyển bằng sức mạnh cơ bắp thông thường, mà là trượt dọc theo dòng chảy đấu khí của đối phương.

Đây là kỹ thuật hắn đã luyện tập trong vô số lần xuyên không — hoặc ít nhất là những ký ức mơ hồ gợi lên như vậy.

Ba Đầu quay người lại, mắt đỏ ngầu vì giận dữ khi thấy mục tiêu bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mũi mình.

Nhưng sự ngạc nhiên chỉ kéo dài một tích tắc.

Hắn vung tay ra, tạo thành một luồng khí xoáy đen kịt nhằm nghiền nát Lâm Phong.

Lâm Phong lộn ngược thân trong không trung, tránh né đòn tấn công chết người đó bằng vài tấc vải.

Làn gió từ cú đấm của Ba Đầu thổi bay lớp áo choàng mỏng manh trên vai hắn, lộ ra những vết sẹo cũ kỹ và dòng chữ khắc sâu vào da thịt: *Phiên bản 10.*

"Ngươi vẫn không hiểu!" Ba Đầu gầm lên, thanh kiếm trong tay biến thành một bóng đen lướt qua không khí.

"Sự vô hình là quà tặng của thiên nhiên!

Nó bảo vệ ngươi khỏi những đau khổ trần thế!"

Lâm Phong đáp trả bằng hành động thay vì lời nói.

Hắn đâm thẳng vào khoảng trống giữa hai đòn tấn công của đối thủ, mũi kiếm chạm nhẹ vào huyệt đạo trên cổ tay Ba Đầu.

Một cú châm nhỏ nhưng chính xác, cắt đứt dòng chảy đấu khí tạm thời tại điểm đó.

Cả khu rừng dường như ngừng thở trong khoảnh khắc ấy.

Những chiếc lá rơi chậm hơn bình thường.

Thời gian bị kéo dãn ra bởi sức mạnh của hai kẻ thù đang đối đầu nhau ở mức độ cao nhất mà họ có thể đạt được lúc này.

Lâm Phong cảm nhận rõ ràng sự thay đổi.

Khi hắn chạm vào Ba Đầu, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh.

Không phải là đấu khí thông thường, mà là ký ức — những mảnh vỡ của quá khứ từ chính kẻ thù trước mặt đang cố gắng xâm nhập tâm trí anh.

Hắn thấy hình ảnh một cậu bé đứng giữa đám cháy nhà mình, nhìn cha mẹ hóa thành hư không trước mắt vì đã đạt đến cảnh giới Đấu Vương.

Cậu bé hét lên tên họ hàng tiếng nhưng vô ích.

Sự im lặng sau đó là thứ âm thanh đáng sợ nhất mà bất kỳ ai cũng từng trải qua — sự im lặng của những người thân yêu đang dần biến mất khỏi thực tại chỉ vì sức mạnh quá lớn.

"Đủ rồi!" Lâm Phong thốt lên, gạt bỏ cảm xúc xen vào giữa trận đấu.

Hắn rút kiếm ra xa, tạo khoảng cách an toàn trước khi cơ thể anh bắt đầu mờ đi lần nữa.

"Ta không cần sự bảo vệ đó."

Ba Đầu đứng sững người lại, vẻ mặt ngạc nhiên pha lẫn kính trọng lạ lùng.

"Vậy thì ngươi sẽ chết như những kẻ khác đã làm," hắn nói, giọng trầm xuống đáng kể.

"Và khi linh hồn của ngươi tan rã trong bóng tối, hãy nhớ rằng ta đã cố cảnh báo."

Đúng lúc Ba Đầu chuẩn bị cho đòn kết liễu cuối cùng, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Khi Lâm Phong ở trong trạng thái 'Vô Hình', anh cảm nhận được một sự rung động lạ từ sâu trong lòng đất.

Không phải từ Đấu Khí của Ba Đầu, mà từ chính cấu trúc của thế giới này — như thể nền tảng thực tại đang rạn nứt dưới áp lực của cuộc chiến giữa hai linh hồn mạnh mẽ.

Những tia sáng xanh nhạt bắt đầu xuất hiện khắp nơi, không đến từ bầu trời hay mặt trăng, mà phát ra từ bên trong lòng đất.

Chúng giống như những mạch máu ánh sáng kết nối mọi thứ lại với nhau — cây cối, đá núi, thậm chí là chính cơ thể của Ba Đầu và Lâm Phong.

"Ngươi đã kích hoạt nó," Hoàng Thiên Tâm suddenly xuất hiện ở mép rừng, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.

Sư tỷ bước tới, tay cầm một thanh kiếm bạc sáng bóng phản chiếu những tia ánh sáng kỳ dị đang lan tỏa khắp nơi.

"Đừng phá vỡ quy luật cân bằng thêm nữa."

Lâm Phong quay sang nhìn cô ấy, khuôn mặt đầy ngạc nhiên lẫn hoang mang.

ngươi có thể thấy ta?"

Hoàng Thiên Tâm nhíu mày, vẻ nghiêm nghị trên gương mặt xinh đẹp không hề thay đổi.

"Không phải là 'thấy' theo nghĩa thông thường.

Ta cảm nhận được sự hiện diện của ngươi — giống như cách một con thú săn mồi cảm nhận mùi máu trong không khí."

Ba Đầu cười khẩy, nhưng lần này âm thanh thiếu đi phần uy hiếp ban đầu.

"Hoàng Thiên Tâm.

người bảo vệ quy luật cân bằng cuối cùng vẫn chưa hiểu hết bản chất của nó.

Cô ấy nghĩ mình đang kiểm soát tình thế, nhưng thực tế thì cô ấy chỉ là một phần trong vòng lặp mà thôi."

Lâm Phong cảm thấy tim đập thình thịch dữ dội hơn bao giờ hết.

tất cả những gì anh trải qua từ lúc xuyên không đến đây đều đã từng xảy ra trước đó?

Những phiên bản khác của chính mình cũng đã đứng ở vị trí này, đối mặt với cùng một lựa chọn bi kịch?

"Ngươi nói cái quái gì vậy?" Hoàng Thiên Tâm bước về phía Ba Đầu, thanh kiếm trong tay run nhẹ — điều hiếm khi thấy ở người phụ nữ vốn nổi tiếng lạnh lùng và kiểm soát cảm xúc tuyệt đối.

"Nếu ngươi dám chạm vào Lâm Phong thêm lần nữa."

"Làm ơn đừng can thiệp," giọng của Mộc Vân đột ngột vang lên từ phía sau Hoàng Thiên Tâm.

Cậu bạn thân yêu ấy bước ra khỏi bóng tối, đôi mắt đỏ sẫm nhưng không còn trống rỗng như trước kia.

Thay vào đó là một sự quyết liệt đến đáng sợ.

"Đây là chuyện giữa Lâm Phong và quy luật tồn tại.

Chúng ta không thể thay đổi nó."

Lâm Phong nhìn hai người bạn của mình — những người mà anh coi là gia đình trong thế giới dị này — và cảm thấy nỗi buồn sâu thẳm dâng lên trong lòng.

Họ đều đang cố gắng giữ chân anh ở lại thực tại, mỗi người theo cách riêng của họ.

Nhưng liệu đó có phải là điều tốt nhất không?

"Ta biết lý do mà ngươi đến đây," Ba Đầu nói với Lâm Phong, bỏ qua hai người còn lại như thể họ không tồn tại trong tầm nhìn của hắn.

"Ngươi muốn phá vỡ quy luật để có thể chạm vào những người anh yêu thương.

Nhưng ngươi đã quên mất một điều quan trọng nhất."

"Không ai được sinh ra để mãi mãi ở lại," Ba Đầu trả lời, giọng nói trở nên kỳ lạ — gần gũi và đau buồn thay vì thù địch.

"Và càng đặc biệt là những người mang theo ký ức của chín đời trước đó."

Ba Đầu sụp đổ, không phải vì bị đánh bại bởi một đòn tấn công vật lý, mà vì sự kiệt sức năng lượng.

Cơ thể anh ta bị rút cạn Đấu Khí trong vài giây cuối cùng khi cố gắng duy trì trạng thái cao nhất để chiến đấu với Lâm Phong — hay đúng hơn là để kích hoạt phản ứng dây chuyền từ những tia sáng xanh dưới lòng đất.

Cơ thể người đàn ông run rẩy, không còn sức lực để đứng dậy nữa.

Hắn ngã quỵ xuống trên nền đá cẩm thạch đã nhuốm máu đỏ thẫm của nhiều cuộc chiến trước đây tại nơi này.

Khuôn mặt từng đầy uy nghiêm giờ chỉ còn lại sự mệt mỏi và.

Lâm Phong đứng giữa khu rừng, thở hổn hển vì kiệt sức.

Cảnh giới Đấu Giả 10 sao đang dần ổn định trở về mức thông thường, nhưng hiệu ứng 'Vô Hình' vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Hắn có thể thấy Hoàng Thiên Tâm và Mộc Vân rõ hơn trước kia một chút — như thể bức màn sương dày đặc đang mỏng đi từng lớp một.

"Sư Tỷ," Lâm Phong gọi khẽ, giọng nói của anh nghe xa xăm lạ thường ngay cả với chính bản thân mình.

"Tại sao ngươi lại đến đây?"

Hoàng Thiên Tâm bước tới gần, nhưng dừng lại ở khoảng cách an toàn — không chạm vào hắn vì sợ làm xáo trộn thêm trạng thái mong manh hiện tại.

"Vì ta biết rằng nếu để một mình, ngươi sẽ tự hủy diệt chính mình," cô ấy đáp thẳng thắn, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mờ ảo của sư đệ.

"Và chúng ta không thể cho phép điều đó xảy ra."

Mộc Vân đứng ở phía sau Hoàng Thiên Tâm, nắm chặt thanh kiếm trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

"Ta đã nói với ngươi từ đầu," cậu bạn thân yêu ấy thốt lên, giọng run rẩy vì tức giận hoặc có lẽ là sợ hãi tột độ.

"Ngươi không thể đơn giản chỉ từ bỏ tất cả để theo đuổi một lý tưởng điên khùng như vậy!"

"Điên khùng?" Lâm Phong cười nhạt, một nụ cười đầy bi kịch và chấp nhận số phận.

"Hay đó chính là định mệnh mà ta phải gánh vác?

Nếu quy luật cân bằng tồn tại để ngăn chặn sự hỗn loạn, thì việc phá vỡ nó sẽ dẫn đến kết quả gì — sinh ra hay diệt vong?"

Hoàng Thiên Tâm nhíu mày, vẻ nghiêm nghị trên gương mặt không hề thay đổi dù trong lòng đang giằng xé dữ dội.

"Không ai biết được điều đó," cô ấy thừa nhận một cách bất đắc dĩ.

"Nhưng chúng ta sẽ tìm ra câu trả lời cùng nhau — miễn là ngươi còn ở lại với thực tại."

Lâm Phong nhìn quanh khu rừng, cảm thấy sự hiện diện của những phiên bản trước đây như thể đang bám lấy linh hồn anh.

Những ký ức mờ nhạt bắt đầu trở về rõ ràng hơn: cảnh một cậu bé khóc nức nở bên mộ cha mẹ; hình ảnh một thanh niên đứng giữa trận chiến đẫm máu; và cuối cùng là chính hắn — Lâm Phong, người thứ mười trong chuỗi vòng lặp chết chóc này.

"Ta không thể hứa điều đó," anh nói chậm rãi, từng từ ngữ như những viên đá nặng nề rơi xuống đáy hồ tĩnh lặng.

"Vì ta đã bắt đầu quên mất lý do sống."

Lâm Phong cúi xuống, nhặt lấy một vật phẩm từ người Ba Đầu trước khi thi thể của hắn hoàn toàn tan biến vào hư không.

Đó không phải là tiền bạc hay vũ khí quý giá mà thường xuất hiện trên xác kẻ thù mạnh mẽ trong thế giới Shenmu này.

Thay vào đó, nó là một mảnh giấy cũ kỹ được gói cẩn thận trong lớp vải lụa màu tím nhạt — cùng loại vải mà Hoàng Thiên Tâm sử dụng để buộc tóc mình mỗi ngày.

Khi anh mở ra, ánh sáng xanh từ dưới lòng đất chiếu rọi lên tấm bản đồ cổ kính khiến những nét vẽ trên đó bắt đầu phát sáng rực rỡ.

Nhưng đây không phải là bản đồ địa lý thông thường với các dãy núi và sông ngòi được đánh dấu chi tiết.

Đây là một sơ đồ linh hồn — biểu diễn mối liên kết giữa mười một con người đang tồn tại trong thế giới Shenmu này, bao gồm cả chính Lâm Phong và những phiên bản trước đó của anh ấy.

Mỗi điểm sáng trên tấm bản đồ đại diện cho một 'phiên bản' khác nhau đã từng bước qua cánh cửa xuyên không giống như vậy.

Chín chấm sáng đầu tiên đều bị mờ đi hoặc vỡ vụn — biểu tượng cho cái chết thảm khốc mà họ phải chịu đựng khi cố gắng phá vỡ quy luật cân bằng nhưng thất bại hoàn toàn.

Và điểm thứ mười một.

vẫn còn nguyên vẹn, tỏa ánh sáng vàng óng ấm áp giữa bầu trời tối đen bao la của khu rừng sâu thẳm nơi này.

Điểm ấy mang tên Hoàng Thiên Tâm — người phụ nữ mà Lâm Phong vừa mới gặp lại sau nhiều năm phân ly trong ký ức mơ hồ của mình.

"Người thứ mười một không phải là ai khác," giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng anh, khiến Lâm Phong giật mình quay cổ về phía đó.

Một bóng đen đứng giữa những tia sáng xanh — hình dáng quen thuộc nhưng khó nhận ra do sự biến dạng của ánh sáng xung quanh.

"Mà chính là người sẽ quyết định liệu quy luật cân bằng tiếp tục tồn tại hay sụp đổ hoàn toàn."

Lâm Phong nheo mắt cố gắng nhìn rõ khuôn mặt kẻ đang đứng trước mình, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích khi bóng đen ấy bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng nhỏ.

ngược về phía dưới lòng đất nơi chúng đã xuất phát ban đầu.

Chỉ còn lại một câu nói vang vọng trong không khí tĩnh lặng đáng sợ của khu rừng:

"Hãy chọn đi, Lâm Phong — chạm vào quá khứ hay buông bỏ tương lai?"

Một bàn tay xương sọ lạnh toát bất ngờ túm lấy cổ tay hắn từ chính dưới lòng đất.

Lâm Phong kinh hãi khi thấy da thịt nơi vết thương cũ đang tái sinh lại thành hình ảnh người mẹ đã khuất.

Hắn mở miệng hét lên nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập