Chương 43
Chỉ có những tia sáng xanh nhạt lọc qua tán lá dày đặc, chiếu xuống lớp thảm rêu ẩm ướt như thể đang cố gắng thắp sáng một nghĩa địa khổng lồ.
Lâm Phong mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn mà là sự trống rỗng kinh hoàng.
Không khí ở đây nặng trĩu mùi hương thảo dược nồng nặc và vị kim loại tanh tưởi của máu cũ.
Cậu nằm ngửa trên nền đất lạnh lẽo, lưng tựa vào thân cây cổ thụ sần sùi.
Da thịt cậu tê dại, nhưng linh hồn lại đang bốc cháy trong nỗi kinh hãi thầm lặng.
Cậu không nhớ mình đã đến đây thế nào.
Ký ức cuối cùng chỉ là tiếng hét của Mộc Vân và cuốn sách rơi xuống đất với dòng chữ khắc bằng máu: *Quy luật cân bằng không thể phá vỡ – trừ khi ngươi tìm thấy người thứ mười một.* Mười một?
Con số đó hiện lên trong tâm trí Lâm Phong như một lưỡi dao cùn, cắt xé từng ký ức mong manh.
Anh là phiên bản thứ mười.
Nine trước anh đã chết.
Và giờ, cái chết đang chờ đợi anh ở cuối con đường này.
Lâm Phong ngồi dậy chậm rãi, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương trên cánh tay trái.
Máu không chảy ra ngoài mà dường như bị hút ngược vào trong da thịt, để lại những vệt đen ngòm dưới lớp biểu bì.
Đây là triệu chứng của sự 'tan rã' do Đấu Khí xung đột với quy luật thế giới Shenmu.
Nếu tiếp tục tu luyện theo cách cũ, linh hồn cậu sẽ vỡ tan trước khi cơ thể kịp chết đi.
"Cần phải tìm ra lối thoát," Lâm Phong thì thầm, giọng nói khàn đặc đến mức lạ lùng.
Cậu đứng dậy, chân bước trên lớp rêu mềm mại nhưng đầy nguy hiểm.
Mỗi bước đi đều khiến những sợi dây thần kinh ký ức trong đầu giật mình đau nhói.
Anh không thể quên mất lý do sống.
Không thể như chín người trước đó.
Đột nhiên, tiếng lá cây xé toạc vang lên từ phía sau.
Lâm Phong quay lại nhanh chóng, Đấu Khí trong cơ thể lập tức bùng nổ thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh.
Từ giữa những bụi rậm tối tăm, ba bóng dáng bước ra.
Họ không phải là quái thú hay thần thú hoang dã mà là con người — hoặc ít nhất từng là vậy.
Những kẻ này mang trên mình khí chất của Đấu Giả cấp cao, nhưng đôi mắt họ trống rỗng, mất hết linh hồn.
Chúng ta gọi chúng là 'Vô Hình'.
"Ngươi có mùi.
khác," một trong ba kẻ lên tiếng.
Giọng nói của hắn không giống như phát ra từ thanh quản mà vang vọng trực tiếp vào đầu Lâm Phong.
"Mùi của sự bất ổn định."
Lâm Phong nghiến răng, nắm chặt đấm phải.
Đấu Khí đấu giả cấp 5 sao đang xoay chuyển chậm chạp trong huyệt đạo.
Cậu nhận ra rằng sự cô lập do quy luật 'Cân Bằng Tồn Tại' gây ra không chỉ ảnh hưởng đến khả năng nhìn thấy người khác mà còn làm suy yếu kết nối giữa ý chí và hành động của chính mình.
Mỗi lần anh cố gắng tấn công, cảm giác như thể anh đang vào hư không, lực lượng bị phân tán bởi khoảng cách vô hình giữa thực tại và ảo tưởng.
"Ta không cần biết các ngươi là ai," Lâm Phong đáp lại, giọng lạnh băng.
"Nhưng nếu cản đường ta, ta sẽ xóa sổ."
Ba kẻ Vô Hình đồng loạt tiến lên.
Không có dấu hiệu của sự do dự hay sợ hãi.
Chúng lao vào như những cơn gió chết chóc.
Lâm Phong né tránh đòn tấn công đầu tiên bằng một bước lách tinh tế, nhưng cú va chạm gần đó khiến không khí xung quanh anh rung chuyển dữ dội.
Cậu cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ Đấu Khí của chúng — nó không chỉ là sức mạnh vật lý mà còn là sự xé toạc linh hồn.
Cậu hạ thấp trọng tâm, chuẩn bị cho một đòn phản công quyết liệt.
Nhưng khi cánh tay phải vừa vung lên, Lâm Phong dừng lại.
Cậu nhận ra điều gì đó sai lầm.
Đấu Khí của mình đang trở nên rời rạc, không thể tập trung thành một điểm duy nhất như trước đây.
Quy luật cân bằng đang trừng phạt anh vì đã cố gắng vượt qua giới hạn tự nhiên.
"Ngươi đang chiến đấu với chính mình," giọng nói thứ hai vang lên, đầy vẻ khinh miệt.
"Đấu Khí của ngươi bị ô nhiễm bởi ký ức không thuộc về thế giới này."
Lâm Phong nhíu mày.
Ý chúng là gì?
Cậu cố gắng triệu hồi Đấu Khí mạnh hơn, nhưng thay vì bùng nổ ra ngoài, năng lượng lại quay ngược trở vào trong cơ thể, gây ra những cơn đau đớn dữ dội ở lồng ngực.
Những vết đen trên cánh tay bắt đầu lan rộng, bò lên vai và cổ như mạng nhện chết chóc.
"Đừng phí sức," kẻ thứ ba nói, giọng điệu lạnh lùng như băng giá.
"Khi ngươi đạt đến cảnh giới Đấu Vương, ngươi sẽ trở thành chúng ta.
Và cuối cùng là tan rã."
Lâm Phong nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Cậu nhớ lời dặn của Hoàng Thiên Tâm: *Đấu Khí không chỉ là sức mạnh, nó là sự kết nối với thế giới.* Nếu quy luật cân bằng đang ngăn cản cậu sử dụng Đấu Khí theo cách thông thường, thì có lẽ cần phải thay đổi phương thức tiếp cận.
Thay vì cưỡng ép năng lượng, anh sẽ để cho nó chảy tự nhiên.
Mở mắt ra, Lâm Phong không còn cố gắng kiểm soát Đấu Khí nữa.
Cậu thả lỏng cơ thể, để ý đến nhịp thở và cảm nhận sự hiện diện của môi trường xung quanh.
Rừng sâu này chứa đựng một loại năng lượng cổ xưa mà trước đây anh chưa từng chú ý — nó nằm trong gốc rễ cây cối, trong hơi ẩm của đất đai và thậm chí cả trong không khí loãng lạnh lẽo kia.
Khi Lâm Phong hoàn thành việc kết nối với môi trường, anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy qua cơ thể.
Đây là một loại năng lượng mà anh chưa từng trải nghiệm trước đây – nó mạnh mẽ và đầy sức sống nhưng cũng mang theo sự nguy hiểm tiềm tàng.
Nó không phải là Đấu Khí thuần túy mà giống như một thứ gì đó nguyên thủy hơn, thô sơ hơn nhưng vô cùng mãnh liệt.
Những vết đen trên da thịt bắt đầu co lại dưới tác động của luồng năng lượng này, thay vì lan rộng thêm nữa.
Ba kẻ Vô Hình dường như bị sốc trước sự biến đổi đột ngột ở đối phương.
Chúng lùi bước một chút, ánh mắt trống rỗng giờ đây xuất hiện những tia sợ hãi mơ hồ.
ngươi đang làm gì?" giọng nói đầu tiên run lên lần đầu tiên.
"Ta học cách tồn tại," Lâm Phong đáp lại đơn giản.
Cậu đưa tay ra phía trước, không phải để tấn công mà để cảm nhận dòng chảy năng lượng trong không khí.
Khi bàn tay anh chạm vào luồng gió vô hình ấy, một tiếng nổ lớn vang lên khắp khu rừng.
Không phải là âm thanh của vụ nổ thông thường mà giống như sự vỡ tan của hàng ngàn bong bóng ký ức cùng lúc.
Ba kẻ Vô Hình bị hất văng ra xa bởi lực lượng phi vật lý này.
Chúng rơi xuống đất trong tư thế đau đớn, cơ thể bắt đầu mờ đi nhanh chóng như thể đang hòa tan vào không khí xung quanh mình.
Lâm Phong đứng đó, thở hổn hển nhưng cảm thấy một sự thanh tỉnh kỳ lạ trong tâm trí.
Cậu vừa phá vỡ quy luật cân bằng tạm thời thông qua việc kết nối với môi trường thay vì cưỡng ép Đấu Khí.
Tuy nhiên niềm vui ngắn ngủi ấy nhanh chóng biến mất khi Lâm Phong nhận ra giá trị thực sự của hành động này.
Luồng năng lượng mới chảy qua cơ thể anh không chỉ giúp đẩy lùi những kẻ Vô Hình mà còn đang ăn mòn dần ý thức của chính mình.
Ký ức về Mộc Vân, về Hoàng Thiên Tâm và cả lý do sống ban đầu đều bắt đầu mờ nhạt đi từng chút một dưới áp lực khủng khiếp này.
"Đây là cái giá phải trả," Lâm Phong thì thầm với bản thân trong đau đớn tột cùng.
Cậu ngồi bệt xuống đất giữa rừng rậm u tối ấy mà không hề hay biết rằng mình vừa mở ra cánh cửa dẫn đến thảm họa lớn hơn rất nhiều lần so với những gì từng xảy ra trước đây tại quảng trường đấu trận lạnh giá kia nơi Mộc Vân đang chờ đợi tin tức từ người bạn thân yêu nhất của cuộc đời mình nhưng giờ chỉ còn lại im lặng chết chóc bao trùm lên mọi thứ xung quanh họ mà thôi!
Sau khi đánh bại ba kẻ thù, Lâm Phong cảm thấy kiệt sức nhưng cũng đầy tự hào.
Anh đã vượt qua thử thách đầu tiên trong thế giới Shenmu và học được một bài học quan trọng về sự kết nối với môi trường.
Lâm Phong cúi xuống nhặt cuốn sách cũ kỹ từ dưới đất lên.
Bìa sách rách nát, trang giấy vàng úa nhưng dòng chữ khắc sâu bằng máu tươi vẫn còn đó: *Quy luật cân bằng không thể phá vỡ – trừ khi ngươi tìm thấy người thứ mười một.*
Bỗng nhiên, những con số trên trang bìa bắt đầu di chuyển.
Chúng xoay tròn rồi dừng lại ở hình ảnh một khuôn mặt quen thuộc — chính là Hoàng Thiên Tâm.
Nhưng đôi mắt của sư tỷ trong bức tranh đó đang (chảy máu) và miệng mở rộng thành một tiếng hét câm lặng đầy kinh hoàng.
Lâm Phong sững sờ nhìn vào cuốn sách, tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Nếu người thứ mười một là Hoàng Thiên Tâm.
thì điều gì đã xảy ra với cô ấy?
Và tại sao ký ức về sư tỷ lại bị xóa sạch khỏi tâm trí anh ngay từ đầu khi xuyên không đến thế giới này?
Cậu ngẩng lên, nhìn thấy bóng dáng của Mộc Vân đang đứng ở rìa khu rừng, tay cầm thanh kiếm run rẩy.
Nhưng khuôn mặt cậu bạn thân yêu ấy giờ đây hoàn toàn trống rỗng, giống hệt những kẻ Vô Hình vừa bị đánh bại cách đó không lâu.
Đôi mắt Mộc Vân đột ngột chuyển sang màu đỏ sẫm, thanh kiếm trong tay vung lên với lực lượng đáng kinh ngạc.
Hắn lao về phía trước, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra sát khí từ con người trước mặt.
Khí thế xung quanh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận