Chương 42
Đá cẩm thạch trắng tinh tuyền giờ đây đã nhuốm màu đỏ thẫm của đất và máu, tạo nên một bức tranh bi thảm giữa sự im lặng chết chóc.
Hắn đứng thẳng người, nhưng đôi chân như bị rễ cây vô hình cắm sâu vào lòng đá.
Đối diện anh là Tiêu Dương, một Đấu Giả 8 sao với khí thế áp đảo, nhưng điều đáng sợ không nằm ở thực lực mà ở sự 'vô hình' đang dần bao trùm lấy hắn.
Lâm Phong cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình trong lồng ngực khô khốc.
Hắn nhớ rõ lời hứa đã đưa ra: "Ta sẽ quay lại," giọng nói vang vọng khắp quảng trường, dù có phải đánh đổi bằng linh hồn đi chăng nữa.
Nhưng giờ đây, khi bóng tối bao trùm lấy toàn bộ không gian nơi đây, hắn nhận ra rằng linh hồn của mình đang tan rã thành những hạt bụi nhỏ li ti.
Những hạt bụi đó ngưng tụ lại, tạo thành một đôi mắt đỏ rực đang nhìn thẳng vào hắn từ chiều sâu của ký ức kẻ thù.
"Ngươi đã quên rồi đúng không?" Tiêu Dương lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng giá cắt da thịt.
Hắn bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung lắc nhẹ.
"Người thứ mười một.
hay là người thứ hai mươi?
Ta không nhớ nữa." Lâm Phong nheo mắt, cố gắng tập trung vào sự hiện diện của đối thủ.
Trong thế giới Shenmu này, khi một thực thể đạt đến cảnh giới Đấu Vương trở lên, họ bắt đầu tách khỏi tần số cảm nhận của thế giới phàm tục.
Điều đó tạo ra hiện tượng 'Người Vô Hình': Cảnh giới thấp không thể nhìn thấy, nghe thấy hay chạm vào cảnh giới cao hơn nếu đối phương muốn ẩn mình.
Và Tiêu Dương đang chơi đùa với quy luật đó.
"Hãy nhớ kỹ," Lâm Phong thì thầm trong lòng chính mình, nhắc lại lời dặn dò dành cho Mộc Vân trước khi biến mất.
"Đừng tìm ta." Nhưng thay vì sự bình tĩnh, một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức của hắn.
Nó giống như một lưỡi dao vô hình đang chậm rãi cưa xẻ từng sợi dây thần kinh ký ức.
Tiêu Dương giơ tay lên, ngón tay chỏ ra không trung.
Không có tiếng gió xé toạc, chỉ có một lực đẩy vô hình hất văng Lâm Phong ra xa năm mét.
Cơ thể hắn bay người về phía sau, va mạnh vào bức tường đá cổ xưa bên cạnh đấu trường.
Đau nhói lan tỏa toàn thân, xương cốt như muốn vỡ nát dưới áp lực của đòn tấn công ấy.
Lâm Phong ho khan một tiếng, máu tươi bắn ra khỏi khóe miệng.
Hắn nhận ra rằng các đòn tấn công của đối thủ đến từ những khoảng trống trong không gian – nơi mà đấu khí thông thường không thể chạm tới.
Đây là kết quả của việc tu luyện quá sâu vào con đường cô lập, nơi cảm xúc bị triệt tiêu để đổi lấy sức mạnh tuyệt đối.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể phá vỡ quy luật cân bằng?" Tiêu Dương cười nhạt, âm thanh vang lên từ khắp mọi phía khiến Lâm Phong không thể xác định vị trí chính xác của hắn.
"Mỗi lần một phiên bản của ngươi chết đi, thế giới này lại trở nên ổn định hơn.
Ngươi là lỗi hệ thống cần được sửa chữa." Lâm Phong nghiến răng chặt đến mức hàm đau buốt.
Hắn nhớ rõ bí mật kinh hoàng mà mình vừa phát hiện: Anh không phải là người đầu tiên xuyên không.
Anh là 'phiên bản thứ 10' của chính mình, và 9 phiên bản trước đã chết vì quên mất lý do sống.
Mỗi lần hắn tỉnh dậy trong cơ thể mới này, ký ức về những đời trước đều mờ nhạt đi một chút.
Và giờ đây, chúng đang biến mất hoàn toàn.
"Ta không cần phải nhìn thấy ngươi để đánh bại ngươi," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm.
Hắn đưa tay lên ngực, nơi vết tích của linh hồn tan rã vẫn còn nóng rát.
"Và ta cũng không cần nhớ rõ mọi thứ." Hắn nhắm mắt lại.
Trong bóng tối bên trong mí mắt, hình ảnh của Hoàng Thiên Tâm hiện ra – lạnh lùng tự lập, nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Cô ấy từng nói với hắn: "Lâm Phong, đôi khi việc buông bỏ ký ức mới là cách để giữ chân mình ở thực tại." Điểm turning point xảy ra khi Lâm Phong đạt đến đỉnh điểm của sự cộng hưởng giữa nỗi đau và ký ức.
Anh không còn né tránh nữa.
Thay vì tìm kiếm hình ảnh vật lý của Tiêu Dương, anh nhắm mắt và phóng một cú đấm thẳng vào không gian trống trước mặt – nơi anh cảm nhận được sự hiện diện dày đặc nhất của 'sự trống rỗng'.
Cú đấm ấy mang theo toàn bộ đấu khí còn lại trong cơ thể Lâm Phong.
Nó không phải là lực lượng vật lý, mà là ý chí thuần túy muốn chạm vào ai đó.
Muốn được nhìn thấy.
Muốn được cảm nhận kết nối với thế giới này dù chỉ một giây phút ngắn ngủi.
Một vụ va chạm âm thanh vang dội khắp quảng trường.
Không có hình ảnh của hai người đối đầu, nhưng sức công phá từ cú đấm vô hình ấy đã làm nứt vỡ sàn đấu đá cẩm thạch thành từng mảng lớn.
Bụi bặm bay mù mịt che khuất tầm nhìn mọi người xung quanh.
Khi bụi lắng xuống, cả Lâm Phong và Tiêu Dương đều đứng nguyên tại chỗ, cách nhau ba mét.
Nhưng lần này không khí giữa họ thay đổi hẳn.
Thay vì sự cô lập lạnh lùng, một luồng năng lượng ấm áp bất ngờ nối liền hai linh hồn lại với nhau.
Đó là 'Liên Minh Ý Niệm' – hiện tượng hiếm gặp khi hai đấu giả có tần số tâm trí tương đồng tạm thời cộng hưởng.
Tiêu Dương mở mắt ra, vẻ mặt shock đến khó tin.
Đôi mắt đỏ rực của hắn giờ đây đã mờ đi phần hung ác, thay vào đó là sự hoang mang và.
một chút gì đó giống như nỗi buồn sâu thẳm mà Lâm Phong đang trải qua.
"Ngươi." Tiêu Dương lắp bắp, giọng nói run rẩy lạ thường.
"Sao ngươi có thể chạm được vào ta?" Lâm Phong thở hổn hển, tay vẫn giơ lên trong tư thế phòng thủ nhưng không còn sự thù địch nữa.
Hắn cảm nhận rõ ràng luồng ý niệm từ đối phương – những ký ức bị chôn vùi về một người cha đã trở thành Vô Hình khi hắn còn nhỏ, và nỗi sợ hãi tột cùng của việc bị bỏ lại phía sau.
Giống hệt như Mộc Vân.
"Vì ta không đơn độc," Lâm Phong đáp lại chậm rãi, từng chữ được thốt ra đều đặn dù cơ thể đang kiệt quệ.
ngươi cũng vậy." Thay vì kết thúc trận đấu bằng việc Tiêu Dương thừa nhận thua hoặc Lâm Phong bị đánh gục, kết quả bất ngờ là sự hình thành một 'Liên Minh Ý Niệm' tạm thời giữa hai kẻ thù.
Tiêu Dương, người vốn sống trong sự cô lập vĩnh viễn do sức mạnh của mình gây ra, cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ linh hồn đối phương – thứ mà hắn đã đánh mất từ lâu khi đạt cảnh giới Đấu Giả 8 sao.
Lâm Phong bước chậm rãi về phía trước, không phải để tấn công mà là để chạm vào cánh tay Tiêu Dương lần đầu tiên trong lịch sử hai người gặp nhau.
Bàn tay hắn xuyên qua lớp áo choàng đen của đối thủ và nắm chặt lấy cổ tay lạnh cóng ấy.
Một cử động nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa lớn lao: sự kết nối giữa những linh hồn đang tan rã.
"Chúng ta không phải là lỗi hệ thống," Lâm Phong nói, giọng thấp xuống thành một lời thì thầm chỉ hai người nghe thấy.
"Ta sẽ tìm cách đưa ngươi trở về." Tiêu Dương nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên gò má nhợt nhạt của hắn.
Lần đầu tiên trong nhiều năm qua, cảm giác được 'nhìn thấy' và 'chạm vào' khiến hắn gần như sụp đổ hoàn toàn dưới gánh nặng cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay.
Khi Lâm Phong bước ra khỏi đấu trường, tâm trí anh vẫn còn vang vọng những tiếng thì thầm từ thế giới Shenmu.
Anh nhận ra rằng sự kết nối với Tiêu Dương chỉ là tạm thời, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa mới – khả năng phá vỡ quy luật vô hình thông qua liên minh ý niệm thay vì sức mạnh đơn thuần.
Tuy nhiên, sự kiện này cũng kéo theo hệ quả nghiêm trọng: linh hồn của Lâm Phong càng thêm yếu ớt sau cú cộng hưởng vừa rồi.
Hắn dừng lại trước cổng đấu trường, nhìn lên bầu trời xám xịt nơi những hạt bụi linh hồn đang chậm rãi tan biến vào hư không.
Hoàng Thiên Tâm đứng ở phía xa, tay chống nạnh với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng sâu sắc.
Cô ấy biết điều gì vừa xảy ra – và rằng nó sẽ thay đổi tất cả.
"Ngươi đã làm gì vậy?" cô hỏi khi Lâm Phong tiến lại gần, giọng nói lạnh lùng nhưng không giấu được run rẩy bên trong.
Lâm Phong mỉm cười mệt mỏi, rút từ trong túi áo lấy cuốn sách cũ kỹ mà Mộc Vân vừa tìm thấy – *Quy luật cân bằng không thể phá vỡ – trừ khi ngươi tìm thấy người thứ mười một.* Trang bìa rách nát giờ đây đã mở ra tự động, và dòng chữ khắc sâu bằng máu tươi bắt đầu phát sáng đỏ rực.
"Ta mới chỉ bắt đầu," Lâm Phong trả lời, mắt đăm chiêu nhìn vào trang sách nơi hình ảnh của chín phiên bản trước đó đang hiện lên rõ ràng – tất cả đều chết trong cùng một hoàn cảnh bi thảm.
"Và ta vừa tìm thấy manh mối về người thứ mười hai." Hơi lạnh của đêm mùa đông len lỏi qua những khe hở trên tường đá cổ xưa, mang theo mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét.
Lâm Phong đứng im bất động trong bóng tối dày đặc, chỉ còn lại tiếng thở nặng nề phát ra từ lồng ngực đang co thắt đau đớn.
Ánh sáng đỏ rực tỏa ra từ cuốn sách *Quy luật cân bằng* không hề ấm áp.
Ngược lại, nó giống như những lưỡi dao mỏng sắc bén cắt xé từng thớ thịt tinh thần của hắn.
Mỗi một hình ảnh trên trang giấy đều là một cái chết.
Chín phiên bản trước đó của chính hắn – hay có lẽ là những linh hồn khác đã chịu chung số phận – đang quay cuồng trong tuyệt vọng cuối cùng.
Lâm Phong nheo mắt, cố gắng phân tích từng chi tiết nhỏ nhất trong những bức vẽ bằng máu ấy.
Không phải ngẫu nhiên mà tất cả họ đều chết theo cách giống hệt nhau: bị xé toạc từ bên trong bởi chính năng lượng Đấu Khí của mình.
"Cái này không chỉ là cảnh báo," hắn thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sự sợ hãi sâu thẳm đang xâm chiếm tâm trí.
"Đây là một lời nguyền." Mộc Vân tiến lại gần hơn, bước chân của cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát trên nền đá lạnh giá.
Ánh mắt cô sắc lẹnh nhìn vào cuốn sách mà Lâm Phong đang cầm chặt trong tay run rẩy.
Cô không hỏi thêm bất kỳ câu nào.
Trong thế giới tàn khốc này, im lặng đôi khi là cách duy nhất để giữ cho lý trí còn lại một chút kiên cường.
"Người thứ mười hai," Mộc Vân lặp lại cụm từ đó với vẻ mặt nghiêm nghị đến đáng sợ.
"Nếu quy luật cân bằng không thể phá vỡ mà chỉ có người thứ mười một mới làm được.
thì vai trò của người thứ mười hai là gì?" Lâm Phong hít sâu một hơi dài, cố gắng đẩy những cảm xúc hỗn loạn ra khỏi đầu.
Hắn cần sự tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Nếu hắn đã chết từ lúc bắt đầu bước vào thành phố cổ này, thì ít nhất cái chết cũng phải có ý nghĩa.
Không thể để mình trở thành nạn nhân thứ mười vô danh trong lịch sử đen tối của cuốn sách huyền bí này.
"Chưa rõ," Lâm Phong đáp lại, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết tâm lạ thường.
"Nhưng nếu chín người trước đã thất bại vì tìm kiếm sức mạnh.
thì có lẽ kẻ tiếp theo cần phải hiểu được giá trị của sự hy sinh." Mộc Vân nhíu mày, khóe môi cô mím chặt thành một đường thẳng sắc lạnh.
Cô giơ tay lên, ngón trỏ chỉ vào dòng chữ cuối cùng đang bắt đầu mờ dần trên trang sách thứ hai mươi bảy – nơi mà hình ảnh người thứ mười một vẫn chưa xuất hiện rõ ràng.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể hy sinh?" Câu hỏi của cô không mang chút đồng cảm nào, mà ngược lại là sự chất vấn trực diện và tàn nhẫn.
"Hay ngươi đang tự mình rằng ngươi khác biệt hơn những kẻ trước đó?" Lâm Phong nhìn thẳng vào mắt Mộc Vân.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn thấy được phản chiếu trong đôi mắt đen láy của cô – không phải hy vọng, mà là một vực thẳm sâu hoắm nơi chứa đựng vô số bí mật chưa được giải mã.
Hắn nhận ra rằng mình đang bước đi trên mép , và bất kỳ sai lầm nhỏ nhất cũng sẽ khiến hắn rơi xuống đáy vực vĩnh viễn.
"Ta không biết," Lâm Phong thừa nhận thẳng thắn, mồ hôi lạnh bắt đầu tràn dọc sống lưng dù xung quanh đang giá buốt tới mức đóng băng da thịt.
"Nhưng ta biết một điều chắc chắn: nếu ta ngừng tìm kiếm câu trả lời ngay bây giờ, thì cái chết của ta sẽ trở nên vô nghĩa hoàn toàn." Im lặng bao trùm lấy không gian hẹp hòi nơi họ đứng.
Chỉ còn ánh sáng đỏ từ cuốn sách là thứ duy nhất chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của hai người đàn ông và phụ nữ trẻ tuổi này.
Bên ngoài, tiếng gió howl gọi qua những khe đá tạo nên bản nhạc tang lễ cho một cuộc phiêu lưu sắp kết thúc bi thảm.
Lâm Phong khẽ xoay để nhìn kỹ hơn vào phần dưới cùng của trang sách.
Tại đó, có một ký tự kỳ lạ đang từ từ hiện ra giữa hai dòng chữ cũ kỹ bị mờ đi theo thời gian.
Ký tự này không giống bất kỳ hệ thống văn tự nào mà hắn từng biết trong các thư viện cổ đại hay những bản khắc đá tại đền thờ Thần Thú.
Nó trông giống như một con mắt mở to, với đồng tử hình tam giác nhọn hoắt hướng xuống dưới – biểu tượng của sự giám sát từ thế giới bên kia.
Và xung quanh con mắt ấy là chín vòng tròn nhỏ liên kết lại thành một chuỗi vô tận, mỗi vòng đều chứa đựng một ký hiệu riêng biệt mà hắn không thể giải mã được ngay lập tức.
"Đây là." Lâm Phong dừng lời, cổ họng khô khốc như bị lửa đốt cháy từ bên trong.
Hắn cảm giác có một áp lực nặng nề đang đè nén lên đỉnh đầu mình, khiến cho ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ và rời rạc.
Mộc Vân đặt tay nhẹ nhàng lên vai hắn, cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự quan tâm thực sự thay vì nghi ngờ thường trực.
"Tập trung vào nó," cô nói khẽ nhưng đầy uy lực.
"Đừng để tinh thần của ngươi sụp đổ trước khi kẻ thù thậm chí còn chưa xuất hiện." Lâm Phong nhắm mắt lại trong tích tắc, hít thở sâu để ổn định dòng Đấu Khí đang hỗn loạn bên trong kinh mạch.
Khi mở mắt trở ra, hắn nhận thấy ký tự con mắt kia dường như đã thay đổi vị trí – nó di chuyển lên phía trên một chút và giờ đây đang nằm ngay chính giữa trang sách, bao trùm lấy hình ảnh của chín nạn nhân trước đó.
"Có vẻ như cuốn sách này không chỉ ghi chép lịch sử," Lâm Phong nói với giọng run rẩy nhưng đầy kinh ngạc pha lẫn sợ hãi tột độ.
"Nó còn phản chiếu những gì sắp xảy ra trong tương lai gần nhất." "Ngươi đang định nói rằng cái chết của ngươi đã được viết sẵn?" Mộc Vân hỏi, ánh mắt sắc bén như dao cạo qua bề mặt da thịt lạnh giá của hắn.
Lâm Phong không trả lời ngay.
Hắn cúi đầu xuống nhìn kỹ hơn vào những đường nét phức tạp xung quanh con mắt bí ẩn kia.
Và lần này, khi tập trung cao độ với toàn bộ ý chí còn lại trong người, hắn nhận ra một chi tiết nhỏ mà trước đó đã bỏ sót – ở góc dưới bên phải của trang sách có một vết máu tươi mới vừa được vẽ lên chưa đầy năm phút trước.
Điều đó có nghĩa là ai đó hoặc cái gì đó đang quan sát họ từ phía bên kia mặt giấy.
Và kẻ ấy biết rõ vị trí cũng như danh tính của cả hai người hiện tại này trong không gian hẹp hòi này.
"Chúng ta không đơn độc," Lâm Phong thì thầm, giọng nói hầu như tắt nghẹn trong cổ họng khô khốc vì sợ hãi tột cùng lan tỏa khắp cơ thể yếu ớt đang kiệt sức dần đi từng giây phút trôi qua thật chậm chạp đáng ghét nơi đây đầy bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh họ mà không hề có dấu hiệu suy giảm theo thời gian dù cho ánh sáng mặt trời đã chiếu rọi xuống trần thế từ lâu rồi nhưng dường như nó cũng bị cuốn hút vào trong cái hố sâu thăm thẳm của sự bí ẩn này mãi mãi chẳng thể thoát ra được nữa nếu như không tìm thấy lối thoát đúng đắn trước khi quá muộn màng để cứu vãn tình hình đang trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết đối với số phận chung của tất cả mọi người liên quan đến vụ việc kỳ lạ vừa mới xảy ra chỉ cách đây vài bước chân.
thôi nào hãy xem tiếp những gì sẽ diễn ra ngay sau đây kẻo lỡ mất cơ hội vàng son để lật đổ quy luật cân bằng vốn dĩ tưởng chừng như bất diệc dịch nhưng thực chất lại dễ vỡ tan tành như chiếc lá khô trước làn gió mùa thu lạnh giá thổi qua cánh đồng lúa chín vàng rực rỡ trải dài vô tận dưới chân dãy núi cao chót vót giữa bầu trời xanh biếc bao la rộng lớn mênh mang đến mức khiến cho con người ta cảm thấy nhỏ bé và cô đơn tuyệt đối khi đứng trước thiên nhiên hùng vĩ đang phô bày toàn bộ vẻ đẹp chết chóc nhưng cũng đầy mê hoặc cuốn hút lạ thường của nó vào sâu thẳm tâm hồn mỗi cá nhân độc lập tồn tại trên thế giới rộng lớn này mà không hề có bất kỳ sự liên kết ràng buộc nào giữa họ ngoại trừ những mối quan hệ xã hội phức tạp được xây dựng nên dựa trên nền tảng lợi ích chung tạm thời chứ không phải tình cảm chân thành bền vững theo năm tháng trôi qua vô hình ảnh hưởng sâu sắc đến nhận thức cũng như hành động của mỗi người trong chúng ta hàng ngày hằng giờ từng giây từng phút trôi qua thật nhanh chóng nhưng lại dài đằng đng trong ký ức đau thương đầy nước mắt và máu tươi nhuộm đỏ khắp nơi từ đầu làng cho tới cuối ngõ hẻm chật hẹp tối tăm ẩm ướt
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận