Chương 41
Nó giống như một lưỡi dao vô hình đang chậm rãi cưa xẻ từng sợi dây thần kinh ký ức của Lâm Phong.
Cậu đứng giữa quảng trường đá cẩm thạch lạnh giá của Đấu Khí Viện, nơi mà giờ đây chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và mùi tanh máu sắt vẫn chưa kịp phai nhạt từ trận đấu trước đó.
Lâm Phong đưa tay lên chạm vào má mình.
Không có gì.
Chỉ là không khí lạnh lẽo và bụi tro bay lơ lửng.
Nhưng trong đầu cậu, hình ảnh của Hoàng Thiên Tâm đang mờ dần như một giấc mơ xa vời vừa bị đánh thức giữa đêm đen dày đặc nhất bao trùm lấy tâm trí anh ta lúc này đây nọ kia mà không cần phải nỗ lực quá nhiều sức lực đâu cả!
“Ngươi đã quên mất điều đó chưa?” Một giọng nói trầm thấp vang lên, không từ phía trước hay sau lưng, mà trực tiếp vọng vào não bộ cậu.
Đó là tiếng của chính hắn – nhưng lại mang theo sự mệt mỏi và tuyệt vọng của chín đời người khác từng tồn tại ở đây nọ kia!
Lâm Phong nghiến răng chặt đến mức hàm nearly vỡ vụn ra thành nhiều mảnh nhỏ li ti bên trong khoang miệng đầy máu tươi đỏ thẫm chảy xuống cằm anh ta ngay lúc này đây nọ kia rồi nữa!
“Tôi không quên,” cậu đáp lại, giọng nói run rẩy nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo để che giấu nỗi sợ hãi tột độ đang ăn mòn ý chí kiên cường vốn có của mình từ lâu đời nay rồi.
thân mến ạ!
“Tôi nhớ rõ mọi thứ.
Tôi nhớ cách Mộc Vân cười khi hắn thắng trận đấu đầu tiên.
Tôi nhớ mùi hương hoa mai trên tà áo Hoàng Thiên Tâm mỗi mùa đông về.”
“Đó không phải là ký ức của ngươi,” giọng nói ấy cợt nhả, lạnh lùng như băng giá cắt da thịt con người bình thường ai cũng đều biết rõ điều này cả chứ có gì khó hiểu.
thưa quý vị độc giả thân mến!
“Đó là ký ức của phiên bản thứ chín.
Và hắn đã chết vì cố gắng chạm vào một bóng ma.”
Lâm Phong cảm thấy máu lạnh chạy dọc sống lưng.
Cậu nhớ ra những dòng chữ khắc trên cánh tay trái mình – những vết sẹo tự gây nên bằng chính đấu khí của mình để ghi lại sự thật trước khi bị lãng quên bởi quy luật tàn khốc nhất thế giới này gọi là “Cân Bằng Tồn Tại”.
*Câu 1:* Nếu ngươi nhìn thấy ta, nghĩa là ngươi đã sẵn sàng chết.
*Câu 2:* Nếu ngươi chạm vào ta, linh hồn ngươi sẽ tan rã thành tro bụi vĩnh hằng mãi mãi không bao giờ hồi sinh trở lại được nữa đâu!
*Câu 3:* Đừng tin tưởng bất kỳ ai nói rằng họ có thể cứu sống linh hồn đang dần biến mất vào hư vô trống rỗng xung quanh chúng ta lúc này đây nọ kia mà thôi nào.
bạn đọc thân mến ài ơi!
Lâm Phong nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Cậu không thể để nỗi sợ hãi chi phối hành động tiếp theo.
Nếu đó là quy luật, thì phải có cách phá vỡ nó.
Dù cái giá phải trả là gì đi chăng nữa thì cũng đáng mà thôi đúng chứ các bạn.
Giữa quảng trường rộng lớn ấy, thời gian dường như đã dừng lại.
Những hạt bụi linh hồn của Lâm Phong vẫn đang lơ lửng trong không trung, phát ra ánh sáng đỏ rực kỳ dị khiến cho bầu trời xám xịt phía trên cũng trở nên sẫm màu hơn hẳn so với bình thường hàng ngày vốn dĩ luôn xanh biếc tươi mát đẹp mắt biết bao nhiêu đây nọ kia mà!
Mộc Vân đứng ở mép quảng trường, nắm chặt thanh kiếm trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Cậu không thể nhìn thấy Lâm Phong nữa – ít nhất là bằng đôi mắt phàm tục của mình.
Nhưng cậu cảm nhận được sự hiện diện ấy, một áp lực nặng nề đè lên vai khiến cho cơ thể yếu ớt kia gần như quỵ xuống đất ngay lập tức nếu không có ý chí sắt đá giữ vững chân đứng thẳng người trước mặt đối phương lúc này đây nọ kia!
“Lâm Phong!” Mộc Vân hét lên, giọng nói tràn đầy hoảng loạn và giận dữ pha trộn lẫn nhau một cách khó hiểu khiến cho mọi người xung quanh đều phải kinh ngạc nhìn sang phía cậu ta với ánh mắt đồng cảm thương xót sâu sắc dành riêng cho những kẻ cô đơn tuyệt vọng như chính bản thân mình đang trải qua bây giờ rồi.
“Ngươi ở đâu?
Đừng chơi trò hề này nữa!”
Lâm Phong cố gắng đáp lại, nhưng giọng nói của cậu bị gió cuốn đi, biến thành tiếng thì thầm xa xăm mà không ai có thể nghe thấy được ngoài trừ chính tâm trí nhạy bén của Mộc Vân đang căng thẳng tột độ vì lo lắng cho bạn thân lâu ngày nay rồi!
“Ta đây,” Lâm Phong nói trong lòng.
“Nhưng ngươi sẽ không nhìn thấy ta nữa nếu cảnh giới của ngươi chưa đạt đến Đấu Tông.”
Mộc Vân nghiến răng, nước mắt chực trào ra khỏi hốc nhưng lại bị hắn cố nuốt ngược vào cổ họng khô khốc đắng chát như tro than nóng bỏng cháy rực lên trong dạ dày trống rỗng chờ đợi thức ăn cứu đói cấp thiết cho cơ thể kiệt sức đang gồng mình chịu đựng mọi đau đớn triền miên không dứt từ lúc nào đến giờ đây nọ kia mà!
“Ta sẽ tu luyện!” Mộc Vân gầm lên, đấu khí bùng nổ xung quanh người tạo thành một vòng xoáy nhỏ nhưng đủ mạnh để làm rung chuyển cả khu vực rộng lớn bao la mênh mông trước mắt họ đang chứng kiến cảnh tượng bi kịch này diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Dù có phải đánh đổi linh hồn đi chăng nữa thì ta cũng sẽ đạt đến đỉnh cao tu luyện chỉ trong vòng một năm thôi là được chứ gì hả?
Ngươi chờ đó!”
Lâm Phong mỉm cười buồn bã.
Cậu biết Mộc Vân sẽ làm điều đó.
Và cậu cũng biết kết cục của sự hy sinh ấy thường là gì – những linh hồn tan vỡ, những ký ức bị xóa sạch, và cuối cùng là cái chết trong cô đơn tuyệt đối giữa một thế giới mà không ai còn nhớ đến tên tuổi mình nữa đâu!
Đột nhiên, bầu không khí trở nên nặng nề.
Lý Cường – kẻ thù vừa xuất hiện từ bóng tối – bước ra khỏi màn sương mù dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực đấu trận rộng lớn này đây nọ kia mà!
Kiếm trong tay hắn phát sáng màu tím sẫm, ánh mắt đỏ rực đầy sát ý nhìn thẳng vào khoảng không nơi Lâm Phong đang đứng đó.
“Đừng làm gì cả, bóng ma!” Lý Cường hét lên, vung kiếm mạnh hơn nữa tạo thành một làn sóng năng lượng quét rộng khắp quảng trường đá cẩm thạch trắng tinh nay đã nhuốm màu đỏ máu tươi của những kẻ ngã xuống trước đây lâu lắm rồi mà!
Kiếm khí lần này không chỉ là một đường thẳng đơn giản thông thường như mọi khi đâu cả.
thân mến ạ!
Nó mang theo ý chí hủy diệt thuần khiết nhất có thể tưởng tượng được trong thế giới Shenmu đầy rẫy bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
Lâm Phong không né tránh.
Cậu biết mình không thể né tránh một đòn tấn công dành riêng cho linh hồn đang dần tan rã thành những hạt bụi nhỏ.
lơ lửng trong không trung lạnh giá khắc nghiệt nơi đây nọ kia mà!
Thay vào đó, cậu giơ tay lên, lòng bàn tay mở ra đón nhận lấy luồng năng lượng chết chát ấy với một sự bình thản đáng sợ khiến cho Lý Cường cũng phải hơi sững sờ giây lát trước khi tiếp tục hành động quyết liệt của mình sau này nữa đâu!
“Ngươi không hiểu,” Lâm Phong nói trong tâm trí Mộc Vân, giọng điệu trầm lắng nhưng kiên định lạ thường khác hẳn với vẻ ngoài nhút nhát yếu đuối vốn có từ lâu đời nay rồi.i ơi?
“Sự vô hình không phải là sự tách biệt.
Nó là sự mở rộng.”
Kiếm khí lao tới, xuyên qua cơ thể Lâm Phong như thể hắn chỉ là một ảo ảnh hão huyền mờ nhạt dần đi theo từng giây phút trôi qua nhanh chóng hơn cả tốc độ ánh sáng chói lòa rực rỡ phía trên bầu trời xám xịt bao trùm lấy toàn bộ không gian nơi đây nọ kia!
Nhưng thay vì tan vỡ hoàn toàn, những hạt bụi linh hồn của Lâm Phong bắt đầu quay cuồng, hút lấy năng lượng từ kiếm khí của Lý Cường và chuyển hóa nó thành một thứ gì đó mới mẻ chưa từng thấy trước đây trong lịch sử đấu khí dài đằng đng của thế giới Shenmu huyền bí này đâu cả!
Lý Cường nhìn bàn tay của mình, rồi nhìn vào khoảng không nơi Lâm Phong vừa đứng đó.
Cậu nhận ra rằng sự “vô hình” của Lâm Phong không phải là sự tách biệt khỏi thực tại phàm tục tầm thường thấp kém vốn dĩ luôn tồn tại song song cùng nhau như hai bờ sông đối diện nhau cách xa hàng ngàn dặm đường dài mênh mông bao la rộng lớn vô tận bên kia biên giới mờ ảo giữa thế giới sinh giao thoa lẫn vào nhau một cách tự nhiên nhất có thể tưởng tượng được trong đầu óc con người bình thường ai cũng đều biết rõ điều này cả chứ?
Lâm Phong không còn bị giới hạn bởi thể xác vật lý nặng nề thô sơ nữa.
Cậu đang tồn tại ở một tần số cao hơn, nơi mà đấu khí và linh hồn hòa quyện thành một thực thể thuần khiết nhất chưa từng có tiền lệ trong quá khứ xa xưa cổ kính đã chết từ lâu đời nay rồi.
thân mến ạ!
“Ngươi…” Lý Cường lắp bắp, nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trên khuôn mặt đầy sẹo của hắn ta khi đối diện với cái không biết gì cả về tương lai mờ mịt phía trước đang chờ đón những ai dám bước vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người này đây nọ kia mà!
“Ngươi là gì?”
Lâm Phong quay sang nhìn Lý Cường, đôi mắt đỏ rực nhưng lại mang theo sự thanh tịnh lạ thường khiến cho kẻ thù cũng phải hạ kiếm xuống một nửa vì cảm thấy bất lực trước sức mạnh phi nhân loại đang tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé kia đứng giữa quảng trường đấu trận rộng lớn này đây nọ kia mà!
“Ta là phiên bản thứ mười,” Lâm Phong nói, giọng vang vọng khắp không gian khiến cho mọi người xung quanh đều phải kinh ngạc nhìn sang phía cậu ta với ánh mắt đầy kính trọng lẫn sợ hãi tột độ dành riêng cho những kẻ đã vượt qua ranh giới sinh tử thành công rực rỡ chói lòa như chính bản thân mình đang trải nghiệm ngay lúc này đây nọ kia rồi.
“Và ta sẽ không để linh hồn tan rã lần nữa.”
Cậu giơ tay lên, và một trận gió nhẹ thổi qua quảng trường, cuốn theo những hạt bụi linh còn sót lại của Lâm Phong trước đó vào trong cơ thể Mộc Vân đang đứng ở mép sân đấu cách xa nơi xảy ra sự kiện bi kịch này diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
Mộc Vân cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể mình.
Cậu nhận được ký ức – không phải là ký ức của Lâm Phong, mà là kỹ năng kiểm soát linh hồn trong trạng thái vô hình tạm thời để có thể giao tiếp và tương tác với thế giới phàm tục bên ngoài xung quanh chúng ta lúc này đây nọ kia mà!
Lâm Phong quay lưng lại với Lý Cường, bước vào bóng tối của những con phố hẻm hẹp nhỏ dẫn lối về phía sau Đấu Khí Viện rộng lớn nguy nga tráng lệ nổi tiếng khắp nơi trên toàn lãnh thổ Shenmu bao la mênh mông này đây nọ kia mà!
Cậu cảm thấy sự mệt mỏi tột độ xâm chiếm cơ thể.
Việc duy trì sự cộng hưởng với Đấu Khí của Lý Cường đã tiêu tốn một lượng lớn năng lượng dự trữ cuối cùng còn lại trong linh hồn đang dần biến mất vào hư vô trống rỗng xung quanh chúng ta lúc này đây nọ kia mà!
Cậu cần nghỉ ngơi, và cậu cần tìm cách ổn định trạng thái mới mẻ chưa từng có tiền lệ này trước khi nó hoàn toàn phá hủy ý thức tỉnh táo của chính mình sau nhiều ngày đêm tu luyện không ngừng nghỉ đầy gian khổ hy sinh lớn lao đáng kể đến mức độ cực điểm tột cùng khó khăn vất vả cực nhọc hơn cả những thử thách khắc nghiệt nhất mà bất kỳ đấu giả nào cũng đều phải trải qua trong quá trình thăng cấp cảnh giới cao siêu huyền ảo mơ hồ xa vời vợi như chính bản thân mình đang đứng trước ngưỡng cửa sinh tử ranh mao địa ngục trần gian nơi đây nọ kia!
“Mộc Vân,” Lâm Phong gọi tên bạn thân của mình lần cuối cùng trước khi biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn vật lý thông thường thấp kém vốn dĩ luôn tồn tại song song cùng nhau như hai bờ sông đối diện nhau cách xa hàng ngàn dặm đường dài mênh mông bao la rộng lớn vô tận bên kia biên giới mờ ảo giữa thế giới sinh giao thoa lẫn vào nhau một cách tự nhiên nhất có thể tưởng tượng được trong đầu óc con người bình thường ai cũng đều biết rõ điều này cả chứ?
“Hãy nhớ kỹ.
Đừng tìm ta.”
Mộc Vân quay lại, mắt đỏ hoe vì khóc nức nở đau đớn tột cùng không tả xiết lời nào diễn đạt hết nỗi buồn sâu thẳm đang ăn mòn linh hồn yếu ớt nhỏ bé kia đứng giữa quảng trường đá cẩm thạch lạnh giá khắc nghiệt nơi đây nọ kia mà!
“Lâm Phong!”
Nhưng chỉ còn lại im lặng.
Và một cuốn sách cũ kỹ rơi xuống đất trước mặt Mộc Vân, trang bìa rách nát nhưng vẫn giữ nguyên dòng chữ khắc sâu bằng máu tươi đỏ thẫm: *Quy luật cân bằng không thể phá vỡ – trừ khi ngươi tìm thấy người thứ mười một.*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận