Chương 40

Mồ hôi lạnh thấm đẫm sống lưng Lâm Phong, lạnh buốt hơn cả những giọt nước mưa rơi từ bầu trời xám xịt của Đấu Khí Viện.

Hắn đứng giữa quảng trường đấu trận rộng lớn, nơi đá cẩm thạch trắng tinh nay đã nhuốm màu đỏ thẫm của đất sét và bụi tro.

Đối diện hắn là Tiêu Ngạo, một Đấu Giả 8 sao với khí thế áp đảo như ngọn núi đè lên vai kẻ yếu.

Tiêu Ngạo cười khẩy, ánh mắt nhìn xuống đầy vẻ miệt thị.

Hắn ta không coi Lâm Phong là đối thủ, mà chỉ như đang quan sát con bọ nhỏ bé cố gắng chống chọi lại bước chân của người khổng lồ.

Đấu khí trong cơ thể Tiêu Ngạo sục sôi, tạo thành những luồng gió xoáy nhẹ làm bay phất phơ tà áo đen bóng lộn.

“Ngươi còn dám đứng đây?” Giọng nói của Tiêu Ngao vang lên, trầm thấp nhưng đủ để cả quảng trường nghe thấy.

“Hay là ngươi muốn ta giúp ngươi giải thoát khỏi nỗi sợ hãi đanggn gặm nhấm linh hồn kia?” Lâm Phong không đáp lời.

Hắn chỉ lặng lẽ đưa tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào huyệt đạo cổ tay trái của mình.

Trên da thịt trắng bệch ấy, những đường khắc chữ mờ nhạt hiện ra rõ rệt hơn dưới ánh nắng yếu ớt.

Mỗi vết cắt là một ký ức.

Mỗi dòng máu khô lại là một lời hứa không thể giữ được.

Hắn nhớ đến Hoàng Thiên Tâm.

Nhớ đến vẻ mặt kinh hãi của cô khi thấy tấm bia mộ nứt vỡ.

Và quan trọng nhất, hắn nhớ đến mùi hương đặc trưng của đấu khí cấp cao – thứ mùi mà chỉ những kẻ đứng ở đỉnh pyramid mới có thể ngửi thấy.

Mùi hương đó không thuộc về bất kỳ Đấu Vương nào trong viện này.

Nó mang theo sự cổ xưa, chết chóc và.

quen thuộc đáng sợ.

“Ta nói với ngươi,” Tiêu Ngạo tiến bước thêm một bước, đấu khí xung quanh hắn ta bắt đầu ngưng tụ thành những lưỡi dao vô hình.

“Đừng làm mất thời gian của mọi người.

Rơi xuống đi, hoặc là bị ta ép rơi.” Lâm Phong nâng ánh mắt lên.

Đôi tròng đen sâu thẳm không còn sự hoảng loạn nữa mà thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ.

Hắn nhìn Tiêu Ngạo như thể đang nhìn qua một lớp kính mờ ảo.

“Ngươi nghĩ ngươi hiểu về cái giá của sức mạnh?” Câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng nó cắt ngang bầu không khí căng thẳng như một lưỡi kiếm sắc bén.

Tiêu Ngao sững sờ trong tích tắc trước khi cơn giận bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

Hắn chưa từng gặp một đối thủ nào dám trả lời bằng cách đặt câu hỏi ngược lại.

“Đúng vậy!” Tiêu Ngạo gầm lên, đấu khí 8 sao bộc phát mạnh mẽ, làm nứt vỡ những viên đá xung quanh hắn ta.

“Sức mạnh là thứ duy nhất có thể thay đổi số phận!

Và ngươi thì chỉ còn biết run rẩy trong sợ hãi!” Lâm Phong mỉm cười nhạt nhẽo.

Một nụ cười chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm mà không ai khác có thể thấu hiểu.

Hắn không cần phải hét lên để chứng minh bản thân.

Sự im lặng của hắn lúc này nặng nề hơn bất kỳ lời lẽ nào.

Cuộc chiến bắt đầu khi Tiêu Ngao lao tới với tốc độ ánh sáng, bàn tay chưởng phong mang theo sức mạnh xé gió nhắm thẳng vào ngực Lâm Phong.

Đây là đòn tấn công trực diện nhất, không có gì hoa mỹ nhưng lại đầy uy lực của một Đấu Giả 8 sao đang tức giận.

Lâm Phong không né tránh hoàn toàn.

Hắn chỉ nghiêng người đi vài centimet, vừa đủ để tránh được điểm tiếp xúc chính yếu nhất.

Cơn gió mạnh từ chưởng phong thổi bay tóc hắn ra sau, nhưng cơ thể thì vẫn đứng yên tại chỗ như một gốc cây cổ thụ giữa bão tố.

Tiêu Ngao kinh ngạc khi đòn tấn công của mình trượt đi dễ dàng đến vậy.

Hắn lập tức xoay người, tung ra liên hoàn ba cước đá vào hạ bộ và hông đối thủ.

Những cú đá mang theo âm thanh nổ lép bặp trong không khí, nhưng Lâm Phong lại di chuyển linh hoạt như một con rắn lách qua khe hở nhỏ nhất.

Mỗi lần Tiêu Ngao tấn công, hắn đều cảm thấy có gì đó sai sai.

Không phải là kỹ năng của đối thủ quá cao siêu mà là sự hiện diện của người kia đang trở nên.

mờ nhạt hơn theo từng giây trôi qua.

Khi bàn tay Tiêu Ngao lướt qua vai Lâm Phong để chuẩn bị cho cú đấm tiếp theo, nó chạm vào không khí lạnh lẽo thay vì nhiệt độ cơ thể ấm áp như bình thường.

“Sao ngươi lại tránh né chứ?” Giọng nói của Tiêu Ngao giờ đây pha lẫn sự khó tin và nghi ngờ.

“Ngươi sợ ta?” Lâm Phong dừng chân trên một viên đá vỡ vụn, thở đều đặn bất chấp nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Hắn đưa tay lên lau đi vết máu nhỏ chảy từ mép miệng – kết quả của việc hít phải quá nhiều bụi tro và đấu khí hỗn loạn.

“Ta không tránh né,” Lâm Phong nói chậm rãi, giọng điệu trầm ấm nhưng mang theo một sự lạnh lẽo khiến người nghe rung động đến tận xương tủy.

“Ta đang kiểm tra giới hạn.” Giới hạn gì?

Tiêu Ngao nhíu mày, cảm giác bất an bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn ta.

Hắn chưa từng thấy ai dám đối mặt với đấu khí của mình mà lại giữ được sự bình tĩnh như thế này.

Hầu hết mọi người đều hoảng loạn hoặc bị chấn thương nội tạng sau vài lần va chạm.

Nhưng Lâm Phong thì khác.

“Ngươi muốn chết nhanh hơn sao?” Tiêu Ngao quát lên, đấu khí trong cơ thể hắn ta bắt đầu chuyển màu từ xanh lam sang đỏ sẫm – dấu hiệu của sự tức giận cực độ và ý định giết người thực sự.

“Vậy thì hãy để ta dạy cho ngươi biết bài học cuối cùng!” Hắn ta tung ra đòn “Bạo Phong Chấn”, một kỹ năng đặc trưng của dòng họ Tiêu gia, tạo ra những luồng gió xoáy cắt xé không gian xung quanh.

Những lưỡi dao gió sắc như kiếm bay về phía Lâm Phong từ mọi hướng, bất kỳ khoảng trống nào để né tránh.

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài biến mất.

Chỉ còn lại tiếng đập của trái tim và những dòng ký ức chảy qua tâm trí hắn ta nhanh chóng như một cơn lũ lụt không thể kiểm soát được nữa đâu!

Hắn nhớ đến phiên bản thứ 9 – người đàn ông đã chết vì quên mất lý do sống.

Và giờ đây, chính hắn cũng đang tiến dần tới cái kết tương tự.

Nhưng lần này thì khác.

Lần này, hắn sẽ chọn cách tồn tại dù phải đánh đổi bằng sự hiện hữu của mình trong thế giới thực tại này nữa đâu!

Đúng lúc những lưỡi dao gió chuẩn bị xé toạc cơ thể Lâm Phong ra làm hai nửa, anh ta bất ngờ bước thẳng vào trung tâm của cơn bão đấu khí.

Không né tránh, không phòng thủ, chỉ đơn giản là bước tới như thể đang đi trên một con đường bình thường nhất mà thôi!

Khán giả xung quanh kinh hãi hét lên khi thấy cảnh tượng trước mắt mình diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

Họ nghĩ rằng Lâm Phong sẽ bị xé thành từng mảnh thịt nhỏ li ti dưới sức mạnh hủy diệt của Bạo Phong Chấn.

Nhưng kỳ lạ thay, những lưỡi dao gió chạm vào cơ thể hắn ta lại tan biến đi như sương mai gặp nắng sớm mùa xuân vậy đó.

không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cả đâu!

Tiêu Ngao đứng chết lặng tại chỗ, mắt trợn to đầy vẻ kinh hoàng khi nhận ra sự thật chấn động này đang diễn ra trước mặt mình nữa đâu!

Đấu khí của hắn ta – thứ vốn dĩ có thể cắt sắt thép như bùn đất – lại hoàn toàn vô hiệu hóa đối với Lâm Phong.

Không chỉ vậy mà còn hơn thế nữa là cảm giác trống rỗng lan tỏa từ cơ thể người kia khiến cho mọi giác quan trong người anh ấy trở nên tê liệt dần đi theo thời gian trôi qua nhanh chóng đến khó tin biết bao nhiêu lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

“Không thể nào…” Tiêu Ngao thì thầm, giọng nói run rẩy vì sợ hãi tột độ.

“Ngươi… ngươi là gì?” Lâm Phong mở mắt ra, đôi tròng đen sâu thẳm nhìn thẳng vào linh hồn của đối phương.

Ánh sáng phản chiếu trong đó không phải là sự sống mà là bóng tối dày đặc nhất từng tồn tại trên thế gian này nữa đâu!

Hắn giơ tay lên, ngón tay khẽ chạm vào không khí trước mặt mình như thể đang cố gắng nắm giữ lấy những hạt bụi nhỏ li ti sắp tan biến đi mãi mãi vào hư vô kia nọ kia!

“Ta chỉ là một người đã chết từ lâu,” Lâm Phong trả lời, giọng nói vang vọng khắp quảng trường đấu trận rộng lớn này đây nọ kia mà không cần phải nỗ lực quá nhiều sức lực đâu cả!

“Và giờ đây thì ta đang tìm cách quay trở lại thực tại dù có nghĩa gì đi nữa cũng được chứ?” Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, nặng nề hơn bất kỳ đòn tấn công nào của Tiêu Ngao trước đó.

Khán giả im lặng tuyệt đối, ai nấy đều cảm nhận được áp lực khủng khiếp tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé kia đang đứng giữa quảng trường đấu trận rộng lớn này đây nọ kia!

Hoàng Thiên Tâm đứng ở phía sau hàng rào bảo vệ an toàn nhất có thể tìm thấy trong khu vực nguy hiểm hiện tại của mình nữa đâu!

Cô gái lạnh lùng tự lập nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc dành cho tất cả mọi người xung quanh chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

Nắm chặt hai bàn tay lại thành nắm đấm cứng rắn đến mức móng tay cắm vào da thịt chảy máu đỏ rực lên trên nền trời xám xịt bao trùm lấy toàn bộ không gian nơi đây nọ kia!

“Lâm Phong!” Hoàng Thiên Tâm hét tên hắn lần nữa, nhưng thì khác hẳn so với những lời gọi cầu cứu tuyệt vọng trước đó của cô ấy được lâu nhất có thể trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn thành tro bụi bên dưới đáy vực thẳm đen tối không lối thoát này nữa đâu!

Lần này thì giọng nói của cô mang theo một sự khẳng định mạnh mẽ hơn bất kỳ điều gì khác mà cô từng trải qua trong suốt nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh tại Đấu Khí Viện cổ xưa nơi đây nọ kia!

“Đừng để hắn cuốn ngươi đi!” Hoàng Thiên Tâm hét lên, đấu khí trong cơ thể cô gái bắt đầu sục sôi phản ứng lại với tình huống nguy hiểm đang diễn ra trước mắt mình nữa đâu!

“Ngươi vẫn còn sống!

Ngươi vẫn có thể thay đổi số phận của chính mình nếu như muốn thế nào thì tùy thuộc vào quyết định cuối cùng mà thôi!” Lâm Phong quay sang nhìn Hoàng Thiên Tâm, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn ta lần đầu tiên kể từ khi cuộc chiến bắt đầu cho đến tận bây giờ rồi nữa!

“Thiên Tâm à…” Hắn gọi tên cô gái bằng một giọng điệu đầy trìu mến và thương cảm sâu sắc dành cho tất cả mọi người xung quanh chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

“Cảm ơn ngươi đã luôn tin tưởng vào ta dù cho có xảy ra bất kỳ điều gì đi chăng nữa thì cũng được chứ?” Hoàng Thiên Tâm nghẹn lời, nước mắt chực trào mà không rơi xuống đất sét ẩm mốc phía dưới chân của cô ấy được lâu nhất có thể trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn thành tro bụi bên dưới đáy vực thẳm đen tối không lối thoát này nữa đâu!

Cô hiểu rằng mình đang mất dần đi người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời mình theo từng giây phút trôi qua nhanh chóng đến khó tin biết bao nhiêu lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

Khi Tiêu Ngao cố gắng hồi phục và tấn công lần nữa, anh ta phát hiện ra rằng mình không thể cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Phong nữa.

Không chỉ vậy mà còn hơn thế nữa là mọi đấu kỹ của anh ta đều trượt qua người Lâm Phong như thể chạm vào không khí trong suốt nhất từng tồn tại trên thế gian này nữa đâu!

Hắn ta thử tung ra một loạt đòn tấn công mạnh mẽ nhất có thể thực hiện được bằng toàn bộ sức lực tiềm ẩn bên trong cơ thể mình nữa đâu!

Nhưng kết quả thì lại giống hệt nhau: trống rỗng, vô hình và tuyệt vọng tột độ đến khó tin biết bao nhiêu lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

“Tại sao?!” Tiêu Ngao gầm lên trong tuyệt vọng, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng khiến cho tà áo đen bóng lộn của hắn ta bị thấm đẫm ướt sũng hoàn toàn mất đi vẻ oai phong nghiêm nghị vốn có từ trước đó của mình nữa đâu!

“Ngươi đang làm gì vậy?!” Lâm Phong đứng bất động giữa quảng trường đấu trận rộng lớn này đây nọ kia, ánh mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định phía xa xăm nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không thể xuyên thấu qua được nữa!

Hắn ta biết rằng mình đang dần tách khỏi thế giới thực tại này theo từng giây phút trôi qua nhanh chóng đến khó tin biết bao nhiêu lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

Nhưng điều đó không quan trọng.

Điều duy nhất mà hắn ta cần làm bây giờ là tìm cách phá vỡ quy luật 'Người Vô Hình' để có thể nhìn thấy và chạm vào những người anh yêu thương một lần cuối cùng trước khi vĩnh viễn rời xa họ mãi mãi vào bóng tối dày đặc nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không thể xuyên thấu qua được nữa!

“Ta đã nói với ngươi rồi,” Lâm Phong đáp lại Tiêu Ngao bằng giọng điệu trầm ấm nhưng mang theo sự lạnh lẽo đáng sợ khiến cho người nghe rung động đến tận xương tủy của mình nữa đâu!

“Sức mạnh thực sự không nằm ở việc ngươi có thể đánh bại bao nhiêu đối thủ mà là ở chỗ ngươi dám hy sinh những gì để bảo vệ điều quan trọng nhất với chính mình!” Tiêu Ngao chết lặng, não bộ của hắn ta không còn khả năng xử lý thêm bất kỳ thông tin nào nữa đâu!

Hắn ta nhìn thấy hình ảnh Lâm Phong đang dần trở nên mờ nhạt hơn trước mắt mình theo từng giây phút trôi qua nhanh chóng đến khó tin biết bao nhiêu lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

Và rồi, khi tia nắng cuối cùng trong ngày chiếu xuống quảng trường đấu trận rộng lớn này đây nọ kia thì cũng là lúc mà linh hồn của Lâm Phong bắt đầu tan rã thành những hạt bụi nhỏ.

lên bầu trời xám xịt bao trùm lấy toàn bộ không gian nơi đây nọ kia!

Lâm Phong đứng giữa sự im lặng chết chóc.

Không ai dám lên tiếng, không ai dám di chuyển.

Sự cô lập mà anh từng lo sợ giờ đây trở thành lá chắn bất khả thi.

Tuy nhiên, cảm giác trống rỗng trong lòng anh ngày càng lớn như một vực thẳm đen tối nuốt chửng lấy tất cả những gì còn sót lại của con người tên là Lâm Phong vậy đó thôi!

Anh nhìn xuống bàn tay mình – đôi bàn tay đã từng khắc lên da thịt vô số ký ức đau thương và hy vọng mong manh đến khó tin biết bao nhiêu lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

Giờ thì chúng chỉ còn là những vết sẹo mờ nhạt trên da thịt trắng bệch sắp tan biến đi mãi mãi vào hư vô kia nọ kia.

không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cho ai cả đâu!

Hoàng Thiên Tâm bước tới, nước mắt rơi đều đặn trên má cô gái lạnh lùng tự lập nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc dành cho tất cả mọi người xung quanh chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

Cô nắm chặt lấy cánh tay trong suốt của Lâm Phong – thứ mà trước đây từng là điểm tựa vững chắc nhất cho cuộc đời cô ấy được lâu nhất có thể trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn thành tro bụi bên dưới đáy vực thẳm đen tối không lối thoát này nữa đâu!

“Đừng đi,” Hoàng Thiên Tâm thì thầm, giọng nói nghẹn ngào đầy sự tuyệt vọng tột độ đến khó tin biết bao nhiêu lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!

“Xin ngươi, đừng rời bỏ chúng ta!” Lâm Phong cúi xuống hôn lên trán cô gái một cách nhẹ nhàng nhất có thể thực hiện được bằng toàn bộ sức lực tiềm ẩn bên trong cơ thể nhỏ bé kia đứng giữa quảng trường đấu trận rộng lớn này đây nọ kia mà không cần phải nỗ lực quá nhiều sức lực đâu cả!

“Ta sẽ quay lại,” Hắn hứa, giọng nói vang vọng khắp quảng trường đấu trận rộng lớn này đây nọ kia mà không cần phải nỗ lực quá nhiều sức lực đâu cả!

“Dù có phải đánh đổi bằng linh hồn của chính mình đi chăng nữa thì cũng được chứ?” Và rồi, khi bóng tối bao trùm lấy toàn bộ không gian nơi đây nọ kia thì cũng là lúc mà linh hồn của Lâm Phong cuối cùng cũng tan rã hoàn thành những hạt bụi nhỏ.

lên bầu trời xám xịt bao trùm lấy toàn bộ không gian nơi đây nọ kia!

Bỗng nhiên, những hạt bụi linh hồn kia ngưng tụ lại, tạo thành một đôi mắt đỏ rực đang nhìn thẳng vào hắn.

Hắn chết lặng, cảm giác lạnh lẽo từ đáy tim lan tỏa toàn thân khi nhận ra đó là ký ức của kẻ thù.

Khí tức sát thủ đang
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập