Chương 39
Những tảng đá đen sẫm, từng là nền móng cho những trận đấu huyền thoại nay chỉ còn lại sự im lặng ngột ngạt, nặng trĩu mùi tro bụi và sắt gỉ.
Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát, đôi mắt anh không còn vẻ hoảng loạn của kẻ vừa chứng kiến cái chết của chính mình trong phiên bản trước đó.
Thay vào đó, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi dao mỏng cạo qua từng lớp bóng tối dày đặc bao trùm lấy khu vực này.
Trước mặt hắn, một gã đàn ông đang run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà là do đấu khí bên trong cơ thể đang tự hủy hoại chủ nhân của nó.
Đó là Kyan, một Đấu Giả 8 sao theo lý thuyết, nhưng thực tế, linh hồn anh ta đã bị xé toạc bởi những ký ức không thuộc về thế giới này.
Máu chảy từ khóe mắt Kyan, nhuộm đỏ vạt áo rách nát trên vai hắn.
Hắn gồng người lên, bàn tay nắm chặt một mảnh đá nhọn hoắt, ánh mắt điên cuồng quét ngang qua khuôn mặt bình thản của Lâm Phong.
“Tại sao…” Kyan khàn tiếng hỏi, giọng nói như cát mài vào kim loại thô ráp.
“Tại sao ngươi lại nhìn ta bằng cái ánh mắt ấy?
Ngươi biết điều gì đang xảy ra với tôi?” Lâm Phong không đáp ngay.
Anh chậm rãi đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết sẹo trên cổ tay trái – nơi anh đã khắc dòng chữ thứ mười của mình: *Đừng tin vào sự im lặng.* Hành động này nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, một nghi thức tự trấn an trước khi đối mặt với sự thật tàn khốc nhất.
Anh quan sát Kyan không chỉ như một kẻ thù hay một nạn nhân, mà là một tấm gương phản chiếu số phận của chính mình.
“Ngươi cảm thấy lạnh,” Lâm Phong lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng vang vọng trong khoảng trống chết chóc.
“Không phải vì nhiệt độ giảm đi.
Mà vì linh hồn ngươi đang cố gắng thoát ra khỏi xác thịt để tránh sự đau đớn này.” Kyan gầm lên một tiếng dữ dội, lao thẳng về phía trước.
Mảnh đá trên tay hắn vung mạnh, tạo thành luồng gió cắt ngang không khí, nhắm thẳng vào cổ Lâm Phong.
Nhưng Lâm Phong chỉ nghiêng người nhẹ nhàng, (tránh) đòn tấn công chết chóc đó như thể đã biết trước quỹ đạo của nó từ lâu đời rồi.
Sự né tránh ấy không phải là may mắn ngẫu nhiên hay phản xạ nhanh nhạy đơn thuần.
Đó là sự hiểu biết sâu sắc về quy luật vận động của một linh hồn đang tan rã – chúng luôn di chuyển theo hướng хаотичный (hỗn loạn) nhất, và Kyan chính là hiện thân sống (sống động) của sự hỗn loạn ấy.
Khi hai người lướt qua nhau, mùi hương nồng nặc tỏa ra từ cơ thể Kyan khiến Lâm Phong nhíu mày.
Đó không phải là mùi máu tươi thông thường mà là mùi ozone pha lẫn với hương vị kim loại cũ kỹ – dấu hiệu đặc trưng khi đấu khí bắt đầu bị ô nhiễm bởi năng lượng vô hình của thế giới bên kia.
“Ngươi nói dối!” Kyan quay người lại, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy ròng ròng trên trán hắn.
“Ta vẫn còn đây!
Ta vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh trong kinh mạch!
Ngươi không hiểu gì cả về sự đau đớn này!” Lâm Phong đứng yên tại chỗ, hai tay buông thõng tự nhiên bên hông.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của đối thủ, nơi sâu thẳm đáy đồng tử là bóng tối đang ăn mòn lý trí.
“Ta không nói ngươi đã chết,” Lâm Phong đáp lại chậm rãi, từng chữ được cân nhắc kỹ lưỡng như những viên đá ném xuống hồ nước tĩnh lặng.
“Nhưng linh hồn ngươi đang bị đẩy ra khỏi tần số hiện tại.
Ngươi sắp trở thành một trong những ‘Người Vô Hình’.
Và khi đó, ngay cả cái chết cũng không còn ý nghĩa nữa.” Câu nói của Lâm Phong giống như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang qua sự điên cuồng tạm thời của Kyan.
Tên Đấu Giả 8 sao chựng lại giữa chừng, hơi thở gấp gáp hơn bao giờ hết.
Hắn nghiến răng chặt đến mức hàm kêu lạo xạo, cố gắng duy trì ý thức cuối cùng để không bị cuốn vào vực thẳm vô định mà Lâm Phong vừa mô tả một cách lạnh lùng.
Không khí xung quanh bắt đầu biến đổi màu sắc khi Kyan bước thêm ba bước nữa về phía trước.
Đấu khí vốn dĩ có màu đỏ sẫm, mang theo sát khí nồng nặc của kẻ chiến đấu để sinh tồn, giờ đây đang chuyển dần sang một tông màu tím đen u tối đáng sợ.
Những tia sáng li ti phát ra từ các huyệt đạo trên cơ thể Kyan không còn ổn định nữa mà bắt đầu dao động mạnh mẽ, tạo nên những rung động nhẹ khiến lớp bụi trên mặt đất nhảy múa theo nhịp điệu kỳ lạ nào đó.
Lâm Phong nhận thấy sự thay đổi này ngay lập tức.
Anh lùi lại một bước nhỏ để giữ khoảng cách an toàn tối đa có thể đạt được trong tình huống hiện tại vốn dĩ đã trở nên nguy hiểm hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Đừng lại gần!” Kyan hét lên, giọng nói ahora (bây giờ) nghe có vẻ xa xăm và méo mó hơn hẳn so với lúc nãy khi hắn còn giữ được chút ít lý trí cuối cùng trong đầu óc vốn dĩ đã bị tổn thương nghiêm trọng từ lâu đời nay chứ đâu phải ngẫu nhiên tí nào cả luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Nhưng Lâm Phong vẫn đứng đó bất động như một bức tượng đá điêu khắc tinh xảo giữa biển lửa hỗn loạn.
Ánh mắt anh tập trung hoàn toàn vào những thay đổi vi mô trên cơ thể đối thủ, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất để phân tích tình hình hiện tại vốn dĩ đã trở nên phức tạp hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên bước chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Màu tím đen,” Lâm Phong thì thầm, tự nhủ trong lòng thay vì nói to lên để tránh kích thích thêm sự điên cuồng vốn dĩ đã tồn tại sẵn bên trong tâm trí của Kyan từ lâu đời nay chứ đâu phải ngẫu nhiên tí nào cả luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
“Đó là dấu hiệu phân rã linh hồn.
Ngươi đang bị thế giới này loại bỏ.” Kyan gầm lên một tiếng nữa, lần này âm thanh vang vọng khắp khu vực tàn tích như tiếng sấm sét xé toạc bầu trời đêm đen tối bao trùm lấy tất cả mọi thứ xung quanh chúng ta ngay lúc này đây nọ kia!
Hắn vung tay ra phía trước, phát động một đòn tấn công mạnh mẽ nhất mà mình có thể thực hiện được trong tình trạng hiện tại vốn dĩ đã trở nên nguy hiểm hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
Luồng đấu khí màu tím đen xộc ra như một con rắn độc khổng lồ, lao thẳng vào mặt Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng.
Không gian xung quanh dường như bị bóp méo bởi áp lực khủng khiếp mà đòn tấn công này mang theo, khiến cho những mảnh đá vỡ vụn bay lơ lửng trong không trung trước khi rơi xuống đất tạo thành một vòng tròn rộng lớn bao bọc lấy hai người đang đối (đối đầu) nhau giữa đống đổ nát của Đấu Khí Viện cổ xưa.
Lâm Phong nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, để cảm nhận dòng chảy năng lượng xung quanh mình thay vì dùng đôi mắt thường để quan sát trực tiếp vào sự hỗn loạn trước mặt vốn dĩ đã trở nên nguy hiểm hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
Khi luồng đấu khí màu tím đen tiếp cận gần hơn, Lâm Phong mở mắt ra và đưa tay lên chắn nhẹ nhàng.
Không phải để tấn công hay phòng thủ theo cách truyền thống mà là để kết nối – một hành động điên rồ nếu xét về mặt lý thuyết tu luyện thông thường nhưng lại hoàn toàn hợp (logic) với tình huống đặc biệt này vốn dĩ đã trở nên phức tạp hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
Hai luồng năng lượng va chạm vào nhau tạo thành một vụ nổ âm thanh nhỏ nhưng cực kỳ mạnh mẽ, khiến cả khu vực rung chuyển dữ dội như thể vừa trải qua một trận động đất địa chấn quy mô lớn nào đó chưa từng xảy ra ở vùng lãnh thổ này từ trước đến nay bao giờ hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Kyan kinh hãi lùi bước, nhìn thấy điều bất khả thi đang diễn ra ngay trước mắt mình: Đấu khí của Lâm Phong không đẩy lui luồng năng lượng phân rã mà ngược lại – nó hòa quyện vào đó như nước chảy về biển lớn.
đâu có gì là khó hiểu cho lắm chứ.
“Ngươi…” Kyan lắp bắp, giọng nói run rẩy vì sợ hãi lẫn kinh ngạc tột độ trước cảnh tượng siêu nhiên này vốn dĩ đã trở nên nguy hiểm hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Ta không cố gắng chữa lành ngươi,” Lâm Phong nói, giọng bình thản nhưng chứa đựng một sự mệt mỏi sâu thẳm đến tận xương tủy.
“Ta chỉ muốn hiểu cơ chế của nó.” Câu trả lời đơn giản ấy khiến Kyan sững sờ.
Hắn nhìn vào bàn tay đang tỏa sáng nhẹ nhàng màu trắng trong suốt của Lâm Phong – thứ ánh sáng không mang theo sát khí hay ý chí chiến đấu mà lại toát lên vẻ ấm áp ổn định đến lạ thường giống như những tia nắng mai bình minh chiếu rọi xuống mặt đất sau một đêm dài giá rét buốt lạnh lẽo đến mức đóng băng cả linh hồn sống còn sót lại ít ỏi đang cố gắng bám trụ vào thực tại khắc nghiệt này thay vì buông xuôi tất cả cho số phận định đoạt sẵn sàng chờ đợi ngày tận thế cuối cùng sắp kề cận bên tai mình mỗi lúc một gần hơn.
“Tại sao?” Kyan hỏi, giọng nói nhỏ đi đáng kể so với những tiếng gầm gừ điên cuồng trước đó của hắn khi còn giữ được chút ít lý trí cuối cùng trong đầu óc vốn dĩ đã bị tổn thương nghiêm trọng từ lâu đời nay chứ đâu phải ngẫu nhiên tí nào cả luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
“Vì ta là phiên bản thứ 10,” Lâm Phong đáp lại, một nụ cười buồn man mác nở trên khóe môi anh.
“Và ta cần biết làm thế nào để ngăn chặn cái chết của những người tiếp theo.” Kyan kinh hãi lùi bước thêm vài bước nữa cho đến khi lưng chạm vào bức tường đá đổ nát phía sau lưng mình tạo thành một góc hẹp kín đáo giúp che chắn phần nào đó khỏi tầm nhìn trực diện từ bên ngoài vốn dĩ đã trở nên nguy hiểm hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Phiên bản thứ 10?” Kyan lặp lại câu nói ấy như thể nó là một loại thuốc độc vừa xâm nhập vào cơ thể hắn.
đâu có gì là khó hiểu cho lắm chứ.
“Ngươi nghĩa là… còn những người khác giống ngươi?” Lâm Phong gật đầu chậm rãi, xác nhận sự thật tàn khốc mà anh đã nghi ngờ từ lâu đời nay nhưng chưa dám thừa nhận ngay lập tức vì sợ hãi rằng một khi lời nói ra thành tiếng thì mọi thứ sẽ trở nên không thể kiểm soát được nữa đâu!
Chín người trước ta đều đã chết.
Và linh hồn của họ… đang ở trong cơ thể ngươi.” Kyan sững sờ, đôi mắt mở to đến mức có vẻ như sắp bật tung ra khỏi hốc nhãn cầu bất cứ lúc nào cũng phải nói là thật sự đáng sợ kinh hoàng tột độ cho mà xem chứ còn gì nữa!
Hắn run rẩy hỏi: “Tại sao ta lại cảm thấy… quen thuộc với những ký ức không phải của chính mình?” “Bởi vì linh hồn ngươi đang bị xâm chiếm,” Lâm Phong giải thích, giọng nói trầm xuống thấp hơn nữa để phù hợp với bầu không khí u ám bao trùm lấy khu vực này từ lúc đầu tiên anh bước chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Họ không thể rời đi hoàn toàn.
Họ bị mắc kẹt giữa thế giới thực tại và vô hình.” Kyan sụp đổ xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu trong tuyệt vọng tột cùng khi nhận ra sự thật tàn khốc mà Lâm Phong vừa tiết lộ một cách lạnh lùng nhưng đầy tính nhân văn sâu sắc đến tận xương tủy của hắn ngay lúc này đây nọ kia!
“Giúp ta… xin ngươi…” Lâm Phong bước tiến lại gần, đưa tay ra như thể muốn chạm vào vai Kyan nhưng rồi dừng lại giữa chừng.
Anh không thể chữa lành được sự phân rã linh hồn – ít nhất là chưa tìm ra cách thức cụ thể để làm điều đó một cách hiệu quả và an toàn cho cả hai bên tham gia vào quá trình này vốn dĩ đã trở nên phức tạp hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Ta sẽ tìm cách,” Lâm Phong (hứa hẹn), dù biết rằng đó có thể chỉ là một lời nói dối an ủi cuối cùng trước khi sự thật tàn khốc hơn nữa lộ diện rõ ràng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
Khi Kyan dần ổn định dưới dạng thực thể bán vật lý – cơ thể hắn trở nên mờ nhạt nhưng vẫn giữ được hình dáng con người thay vì tan biến hoàn toàn vào bóng tối dày đặc bao trùm lấy khu vực này từ lúc đầu tiên anh bước chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
– một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía xa.
Đó không phải là tiếng bước chân của bất kỳ ai trong khu vực xung quanh vốn dĩ đã trở nên nguy hiểm hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
Mà là một loạt tiếng bước chân đồng bộ, đều đặn và cực kỳ chính xác như thể được điều khiển bởi cùng một cơ chế nào đó chưa từng xuất hiện ở vùng lãnh thổ này từ trước đến nay bao giờ hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết khi nhận thấy bóng dáng một người phụ nữ xuất hiện từ phía sau những tàn tích đổ nát.
Nàng mặc áo choàng đen dài che kín toàn thân trừ đôi mắt màu đỏ tươi đáng sợ giống như máu vừa mới chảy ra từ vết thương hở trên cơ thể con người.
đâu có gì là khó hiểu cho lắm chứ.
“Ngươi đã làm tốt,” giọng nói của bóng người ấy vang lên, lạnh lùng nhưng mang theo một sự ngưỡng mộ ngầm ẩn sâu thẳm bên trong từng lời phát ngôn ngắn gọn súc tích đầy ý nghĩa sâu xa đằng sau những từ ngữ đơn giản dễ hiểu dành cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Nhưng ngươi chưa đủ mạnh để thay đổi số phận.” Lâm Phong nhận ra mùi hương đặc trưng của đấu khí cấp cao – không phải Đấu Vương mà là một thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều lần so với những kẻ thù anh đã từng đối mặt trước đây vốn dĩ đã trở nên phức tạp hơn nhiều lần so với dự tính ban đầu của anh từ lúc đầu tiên đặt chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
“Ai là ngươi?” Lâm Phong hỏi, giọng nói trầm xuống thấp hơn nữa để phù hợp với bầu không khí u ám bao trùm lấy khu vực này từ lúc đầu tiên anh bước chân đến nơi đây đầy rẫy những bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng trước mắt mình đang diễn ra ngay bây giờ rồi nữa!
Một bóng đen từ bóng tối lao ra, lưỡi kiếm lạnh băng chĩa thẳng vào yết hầu Lâm Phong.
Lâm Phong cứng đờ, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng khi nhận ra mùi hương quen thuộc ấy.
Đôi mắt đỏ rực của người đó mở to, nở nụ cười
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận