Chương 38

Không khí trong hang động sâu thẳm không còn mùi ẩm mốc của đất sét nữa.

Nó mang vị kim loại, mặn chát như máu đã đông khô trên lưỡi kiếm cũ.

Lâm Phong đứng bất động giữa bóng tối dày đặc, cảm giác nặng nề từ những dòng ký ức vừa được khắc lên da thịt đang âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể.

Tấm bia mộ bằng xương cốt trắng bệch trước mặt hắn không phải là ảo ảnh.

Nó thực tế đến mức chạm vào sẽ làm rớt vụn bột xương dưới lòng bàn tay run rẩy của hắn.

Hoàng Thiên Tâm đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng nhưng khóe môi mím chặt lại thành một đường thẳng cứng rắn.

Cô ấy nhìn thấy tấm bia.

Mộc Vân thì không thể.

Cậu ta đang quay lưng về phía đó, mặt đỏ bừng vì tức giận và sợ hãi, đấu khí trong người cuộn trào hỗn loạn như muốn xé toạc lớp da thịt mỏng manh bao bọc lấy nó.

“Nó nói cái gì?” Tiếng của Mộc Vân run rẩy, vỡ oà giữa sự tĩnh lặng chết chóc.

“Lâm Phong?

Tại sao tên ngươi lại ở đó?

phiên bản thứ 9 là ai?”

Hắn chậm rãi bước tới, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bề mặt lạnh giá của tấm bia.

Những ký tự khắc bằng máu cũ đã khô đen, nhưng vẫn giữ nguyên hình dạng rõ ràng dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ đấu khí nội tại của Hoàng Thiên Tâm.

Hắn đọc to lên, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong hang động như tiếng chuông tang lễ.

“Lâm Phong – Phiên Bản Thứ 9,” hắn đọc từng chữ một, mỗi âm tiết đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống vực sâu.

“Đã chết vì quên mất lý do sống.”

Mộc Vân quay phắt lại, đôi mắt trợn tròn đầy kinh hoàng.

Ngươi nói cái gì vậy?

Đây là trò đùa hả?

Ai dám giả mạo tên ngươi?” Hắn lao tới định giật tấm bia ra, nhưng Hoàng Thiên Tâm đưa tay giữ lấy vai cậu ta.

Bàn tay cô lạnh như băng, truyền vào cơ thể Mộc Vân một luồng ý chí bình tĩnh cưỡng bức.

“Im đi,” Hoàng Thiên Tâm lên tiếng, giọng điệu sắc bén cắt ngang sự hoảng loạn của đối phương.

“Ngươi không thấy gì cả vì đấu khí của ngươi chưa đủ mạnh để xuyên qua màn sương vô hình này.

Nhưng ta thì có.” Cô quay sang nhìn Lâm Phong, ánh mắt phức tạp khó hiểu, pha trộn giữa nghi ngờ và một nỗi buồn sâu thẳm mà ngay cả bản thân cô cũng cố gắng che giấu.

“Đây không phải là bia mộ của người khác.

Đây là lời cảnh báo dành cho chính ngươi.”

Lâm Phong gật đầu nhẹ, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi tột độ.

Những vết khắc trên da tay hắn vẫn còn đỏ hỏn, chưa kịp lành lại sau buổi sáng hôm nay khi hắn tự hành hạ mình để ghi nhớ sự thật này.

Hắn không phải là người đầu tiên xuyên qua ranh giới giữa hai thế giới.

Và cũng sẽ không phải là người cuối cùng nếu những phiên bản trước đó đã từng tồn tại.

“Ta đã tìm thấy xác của tám ‘Lâm Phong’ khác,” hắn nói, giọng đều đều như thể đang kể chuyện về một kẻ xa lạ.

“Họ chết theo nhiều cách khác nhau.

Có người tự tử vì cô độc.

Có người bị thần thú nuốt chửng khi cố gắng kết ước để tìm kiếm sự công nhận.

Và có người… thì đơn giản là quên đi tại sao mình lại phải chiến đấu.”

Mộc Vân lùi về phía sau, chân hắn va vào vách đá ẩm ướt.

“Ngươi nói dối!

Ngươi đang lừa chúng ta!” Cậu hét lên, giọng nghẹn ngào trong cổ họng.

“Nếu ngươi đã chết chín lần trước đó thì ai đứng đây?

Ai là Lâm Phong thật?”

Câu hỏi ấy như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trung tâm linh hồn của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu để kìm nén cơn đau nhói lên từ những ký ức không thuộc về mình nhưng giờ đây đã trở thành máu thịt của chính hắn.

Khi mở mắt ra, ánh nhìn trong đó lạnh lẽo hơn bất kỳ khi nào trước đây.

“Ta là phiên bản thứ mười,” Lâm Phong trả lời ngắn gọn.

“Và ta sẽ không để số phận lặp lại.”

Hoàng Thiên Tâm bước tới gần hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài gang tay.

Cô có thể nhìn thấy sự rung động nhẹ nhàng trong khóe mắt hắn, một dấu hiệu của nỗi đau đang cố gắng tìm đường thoát ra ngoài.

“Tại sao ngươi chưa nói với chúng ta?” Cô hỏi, giọng điệu bớt lạnh lùng đi đôi chút, thay vào đó là sự tò mò pha lẫn lo lắng.

“Vì nếu biết sớm hơn, các người sẽ sợ,” Lâm Phong đáp lại thật thà đến mức đáng ngại.

“Và nếu các người sợ hãi, thì mối liên kết giữa chúng ta sẽ (đứt gãy).

Ta cần sức mạnh của hai ngươi để phá vỡ quy luật ‘Người Vô Hình’.

Nhưng trước hết… ta phải chứng minh rằng mình xứng đáng tồn tại.”

Mộc Vân sững sờ đứng đó.

Sự kiêu ngạo vốn dĩ luôn bám lấy cậu ta giờ đây tan biến nhanh chóng, thay vào đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy – nỗi sợ bị bỏ lại phía sau trong bóng tối cùng với những bí mật kinh hoàng mà hắn không thể kiểm soát được.

“Vậy nên… ngươi định làm gì tiếp theo?”

Lâm Phong quay sang nhìn tấm bia mộ lần nữa.

Lần này, hắn rút ra từ túi áo một mảnh xương nhỏ còn sót lại trên người mình – vật chứng duy nhất còn lại của phiên bản thứ 9 trước khi nó bị thiêu hủy hoàn toàn bởi đấu khí hỗn loạn trong hang động cũ.

Hắn đặt mảnh xương lên bề mặt bia mộ, ngay dưới dòng chữ cuối cùng.

“Ta sẽ đánh thức linh hồn tan rã,” hắn nói, giọng vang vọng như sấm sét giữa đêm đen.

“Và ta sẽ bắt đầu từ việc giết chết chính ký ức của những người tiền nhiệm.”

Hoàng Thiên Tâm nhíu mày, cảm giác nguy hiểm mơ hồ len lỏi vào ý nghĩ của cô.

Cô biết rằng Lâm Phong đang đề cập đến một kỹ thuật cấm địa – phương pháp hấp thu đấu khí và linh hồn từ các phiên bản trước đó để tăng cường sức mạnh tức thì.

Nhưng cái giá phải trả là sự xói mòn nhân cách, làm mờ ranh giới giữa người sống và kẻ chết.

“Đừng,” Hoàng Thiên Tâm lên tiếng can thiệp, tay cô đặt lên bít tất kiếm của mình sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất.

“Nếu ngươi đi con đường đó, linh hồn của ngươi sẽ bị phân mảnh.

Ngươi có thể trở thành một cỗ máy chiến đấu vô cảm, mất hẳn nhân tính.”

“Thì sao?” Lâm Phong cười nhạt, nụ cười bi thương đến đau lòng.

“Khi đã là phiên bản thứ mười rồi thì còn gì để sợ nữa chứ?

Nếu phải đánh đổi linh hồn để được nhìn thấy các ngươi rõ ràng hơn trong vài ngày ngắn ngủi trước khi chết… ta sẵn sàng.”

Mộc Vân hét lên một tiếng đầy tuyệt vọng, nhưng không phải vì giận dữ.

Cậu lao tới ôm chầm lấy Lâm Phong từ phía sau, siết chặt vòng tay như thể muốn truyền thêm sức sống vào cơ thể đang dần lạnh đi của người bạn thân này.

Chúng ta sẽ tìm cách khác!

Có rất nhiều cách để phá vỡ quy luật kia mà không cần phải tự hủy hoại chính mình!”

Lâm Phong khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn xa xăm qua khe hở nhỏ trên trần hang động nơi những tia nắng yếu ớt đang cố gắng xuyên thấu xuống đây.

“Mộc Vân à,” hắn gọi tên bạn thân bằng giọng điệu dịu dàng đến lạ thường.

“Ngươi có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

Cậu trai kiêu ngạo im lặng, nước mắt chực trào ra khỏi khóe mắt.

Rất rõ ràng.

Đó là ngày mà cả hai đều còn (yếu đuối) và ngây thơ tin rằng đấu khí sẽ mang lại cho họ tất cả những gì mong muốn trong cuộc đời này – danh vọng, quyền lực, và sự công nhận từ gia tộc đã bỏ rơi họ ngay từ khi sinh ra.

“Ngày hôm đó,” Lâm Phong tiếp tục chậm rãi nói, giọng điệu như đang kể một câu chuyện cổ tích xa vời vợi nào đó mà chính hắn cũng không biết nguồn gốc xuất phát nơi đâu trong ký ức mịt mù của mình nữa rồi đây này!

“Ngươi đã hứa sẽ bảo vệ ta khỏi những kẻ xấu.

Và ta cũng đã hứa sẽ luôn ở bên cạnh ngươi bất cứ lúc nào cần thiết…”

“Lâm Phong!” Hoàng Thiên Tâm ngắt lời, sắc mặt tái nhợt khi nhận thấy xung quanh hai người họ bắt đầu xuất hiện những bóng hình mờ ảo – đó là dấu hiệu của linh hồn tan rã đang dần lộ diện trước mắt thế gian phàm tục này!

Những bóng hình ấy giống hệt Lâm Phong nhưng mang những biểu cảm đau khổ khác nhau: có kẻ khóc than, có kẻ cười điên dại, và có kẻ thì hoàn toàn vô cảm như tượng đá điêu khắc từ ngàn năm trước đây vậy kia kìa ơi là trời đất ơi sao lại tàn nhẫn thế này chứ hả?

“Chúng ta không còn thời gian để nói chuyện nữa,” Hoàng Thiên Tâm hét lên khi những bóng hình bắt đầu tiến tới gần hơn, tay cô rút kiếm ra khỏi vỏ với tốc độ ánh sáng.

“Lâm Phong!

Ngươi phải tỉnh táo!”

Nhưng quá muộn rồi.

Một tiếng nổ lớn vang lên từ bên trong cơ thể Lâm Phong, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có của hang động sâu thẳm nơi cả ba người đang đứng đối mặt nhau trong một tình thế căng thẳng đến mức nghẹt thở chưa từng xảy ra trước đây kể từ khi khu rừng cấm này được phát hiện bởi những nhà thám hiểm liều mạng tìm kiếm kho tàng chiến lợi phẩm quý giá bị chôn vùi dưới lòng đất sâu thẳm hàng ngàn năm qua mà giờ đây đang trở thành nơi an nghỉ cuối cùng cho biết bao sinh linh vô tội đã ngã xuống vì lòng tham vô đáy của con người trong thế giới đầy rẫy những cạm bẫy chết người này.

Linh hồn tan rã bắt đầu lan tỏa khắp không gian, mang theo mùi hương hoa tử đinh hương nồng nàn nhưng lại chua chát như nước mắt đang rơi xuống từ bầu trời xám xịt phía trên kia!

Hoàng Thiên Tâm cố gắng dùng đấu khí của mình để giữ cho hai người đàn ông còn sót lại trong vòng kiểm soát của cô ấy được lâu nhất có thể trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn thành tro bụi bên dưới đáy vực thẳm đen tối không lối thoát này nữa đâu!

“Ta xin lỗi,” Lâm Phong thì thầm, giọng nói cuối cùng vang lên trước khi ý thức của hắn bị cuốn đi bởi dòng chảy hỗn loạn của mười linh hồn đang va chạm nhau trong một khoảnh khắc vĩnh cửu.

“Ta sẽ quay lại… nếu ta còn nhớ đường về.”

Hoàng Thiên Tâm hét tên hắn lần nữa, nhưng không ai đáp lời.

Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy tất cả, cùng với tiếng vọng xa xăm của những bước chân rời đi mãi mãi vào bóng tối dày đặc nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không thể xuyên thấu qua được nữa!

Và rồi, khi tấm bia mộ bắt đầu nứt vỡ thành mảnh vụn nhỏ.

tứ tung trong gió lạnh giá thổi lùa từ sâu thẳm lòng đất lên trên đây nọ kia!

Hoàng Thiên Tâm nhận ra một điều kinh hoàng: Mảnh xương mà Lâm Phong vừa đặt xuống không còn là của phiên bản thứ 9 nữa.

Một luồng huyết khí đen sẫm xộc ra từ vết nứt, nuốt chửng cả tấm bia và tàn dư của Lâm Phong.

Hoàng Thiên Tâm kinh hãi lùi bước, cảm giác chết chóc bao trùm lấy toàn thân.

Hắn mở miệng gọi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập