Chương 37
Nó mang vị kim loại, mặn chát như máu đã đông khô trên lưỡi kiếm cũ.
Lâm Phong đứng bất động giữa bóng tối dày đặc, cảm giác nặng nề đè lên vai anh không phải là áp lực vật lý, mà là sự hiện diện của những cái nhìn vô hình.
Anh nhớ lời Hoàng Thiên Tâm trước khi biến mất.
*"Cẩn thận với những gì ngươi tìm thấy."*
Lời cảnh báo ấy giờ đây vang vọng trong đầu anh như một bản án tử đã được tuyên từ lâu.
Lâm Phong nâng bàn tay lên, ngắm nghía ngón tay của mình dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ các tinh thể thạch cao trên vách đá.
Da thịt vẫn nguyên vẹn.
Xương cốt vẫn chắc chắn.
Nhưng sâu thẳm bên trong, anh cảm nhận thấy một sự trống rỗng đáng sợ đang lan tỏa.
Nó không đau đớn như vết thương thường ngày.
Nó lạnh lẽo.
Một cái lạnh ăn mòn linh hồn, khiến mỗi hơi thở trở nên khó khăn hơn, từng chút một, cho đến khi anh gần như ngừng thở để duy trì sự hiện diện của chính mình trong thế giới này.
Anh là Lâm Phong thứ mười.
Chín phiên bản trước đã chết vì quên mất lý do sống.
Và giờ đây, anh đang tiến bước vào cái bẫy tương tự, nhưng với một lợi thế nguy hiểm: anh biết mình sẽ chết.
Sự chấp nhận đó khiến tâm trí anh trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, đồng thời cũng đẩy anh ra khỏi ranh giới của con người bình thường.
Giọng nói ấy vang lên từ phía trước, đứt gãy và run rẩy.
Lâm Phong quay đầu lại.
Trong ánh sáng yếu ớt, hai bóng người xuất hiện.
Một gã đàn ông cao lớn với áo choàng rách nát đang ôm lấy vai một cậu bé khoảng mười lăm tuổi.
Cậu bé, tên A Minh theo những gì Lâm Phong đã nghe lén từ xa, đang khóc nức nở.
"Chúng ở đây," A Minh thì thầm, nước mắt chảy thành dòng trên má nhọ nhẹt của hắn.
"Tôi cảm thấy chúng.
Chúng đang nhìn tôi."
Lâm Phong không đáp lời.
Anh biết mình không thể.
Không chỉ vì quy luật 'Cân Bằng Tồn Tại' bắt đầu tác động lên cơ thể anh khi Đấu Khí bên trong đạt đến mức độ thuần khiết quá mức cho phép ở cảnh giới Đấu Sĩ, mà còn bởi một lý do khác sâu xa hơn: sự kết nối giữa linh hồn và thế giới vật chất của anh đang bị đứt gãy.
Anh là một lỗ hổng trong thực tại.
Một vết nứt trên bức tường ngăn cách hai thế giới.
Gã đàn ông kia liếc quanh hang động với vẻ mặt đầy cảnh giác, tay siết chặt chuôi kiếm bằng gỗ mục bên hông.
"Đừng nói điều ngu ngốc đó, A Minh.
Chỉ là sự mệt mỏi thôi.
Chúng ta cần tìm đường ra."
"Có thứ gì đó," A Minh hét lên, giọng chất nghẹt ở cổ họng.
Hắn quay sang chỗ trống ngay trước mặt Lâm Phong – nơi mà theo lẽ thường, không ai có thể nhìn thấy anh nữa.
Đừng ẩn nấp!"
Lâm Phong đứng yên như một bức tượng đá.
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng nhịp điệu đó dường như bị bóp nghẹt bởi sự tĩnh lặng chết chóc bao quanh.
Anh quan sát A Minh với đôi mắt lạnh lùng của kẻ đã nhìn thấy quá nhiều cái chết.
Cậu bé không sợ hãi bóng tối hay quái vật.
Cậu ta sợ chính mình đang trở thành nạn nhân của quy luật này – nơi mà những người mạnh mẽ nhất lại là những người cô đơn nhất, bị tách rời khỏi sự đồng cảm và kết nối với thế giới xung quanh.
Đột nhiên, từ sâu trong mê cung đá phía sau lưng A Minh, ba đôi mắt đỏ rực lóe sáng lên.
Đó không phải là ánh lửa hay phản chiếu của mặt trăng.
Nó là màu máu tươi đang chảy ra từ hốc mắt của những con sói linh hồn – sinh vật được tạo thành từ dư âm đấu khí và ký ức đau khổ của những kẻ tu luyện thất bại trước đây trong khu rừng đen này.
Chúng đã xuất hiện.
Và chúng không tấn công gã đàn ông lớn tuổi kia, vì mùi hương của sự già cỗi và tuyệt vọng trên người hắn quá quen thuộc với chúng.
Chúng lao thẳng vào A Minh – nguồn năng lượng tinh khiết đang bị xáo trộn bởi nỗi sợ hãi tột độ.
"Chạy!" Gã đàn ông hét lên, nhưng chân.
đã tê liệt vì kinh hoàng khi nhìn thấy ba đầu sói khổng lồ xông về phía mình.
Những chiếc răng nanh dài ngoặc, trắng bệch như xương cốt, mở rộng ra để sẵn sàng xé nát thịt sống.
Lâm Phong không di chuyển.
Anh không thể chạm vào A Minh để đẩy cậu bé sang một bên vì cơ thể anh hiện tại gần như là vô hình với lực tác động vật lý thông thường.
Nếu anh cố gắng can thiệp bằng vũ lực, kết quả có thể tệ hơn: anh sẽ xuyên qua cơ thể A Minh mà không gây ra hiệu ứng gì, hoặc worse – làm mất cân bằng năng lượng và khiến cậu bé bị thương nặng do xung đột đấu khí.
Thay vào đó, Lâm Phong hít một hơi thật sâu.
Anh đóng mắt lại trong tích tắc, tập trung toàn bộ ý thức của mình vào việc kiểm soát luồng Đấu Khí đang lưu chuyển bên trong kinh mạch.
Thông thường, những người tu luyện cấp thấp sẽ cố gắng phát ra năng lượng để tự bảo vệ hoặc tấn công.
Nhưng đối với Lâm Phong – kẻ mang thân phận 'Người Vô Hình' tương lai – hành động đó là sai lầm chết chóc.
Nó giống như việc một ngọn nến thắp sáng giữa đêm đen: nó thu hút sự chú ý của những thứ đáng lẽ không nên nhìn thấy anh.
Anh cần làm ngược lại.
Anh cần trở thành bóng tối hoàn toàn, nhưng đồng thời, phải gửi đi một thông điệp rõ ràng đến A Minh mà không dùng âm thanh hay hình ảnh trực tiếp.
Lâm Phong mở mắt ra.
Đôi đen thẳm của anh giờ đây phản chiếu ánh sáng đỏ rực từ đôi mắt sói linh hồn, tạo nên một sự tương phản đáng sợ: con người và quái vật đang đối mặt nhau trong thinh lặng tuyệt đối.
Anh hướng cái nhìn của mình vào A Minh, không phải để đe dọa, mà là để truyền tải ý chí sống sót – thứ duy nhất có thể đánh thức bản năng sinh tồn tiềm ẩn bên trong cậu bé.
*Đừng sợ,* Lâm Phong thầm nghĩ, gửi gắm ý niệm đó qua dòng Đấu Khí mỏng manh đang rò rỉ từ cơ thể anh ra ngoài không khí.
*Nhìn vào chúng.*
A Minh dừng lại giữa chừng, chân hắn bước hụt xuống một tảng đá nhỏ nhưng may mắn không ngã.
Cậu bé cảm thấy một luồng gió lạnh buốt thổi qua lưng mình, làm lông ngỗng dựng lên khắp người.
Nó khác biệt hoàn toàn với mùi hôi thối của những con sói linh hồn.
Đó là hương thơm của tuyết rơi trên đỉnh núi cao – thuần khiết và đáng sợ.
Con sói đầu tiên sủa một tiếng chói tai rồi lao tới, móng vuốt sắc như dao cạo nhắm vào cổ họng A Minh.
Gã đàn ông phía sau gào lên tên cậu bé nhưng không kịp làm gì cả.
Chỉ còn cách nhìn chằm chằm mà bất lực khi chứng kiến cái chết sắp xảy ra trước mắt mình.
Nhưng A Minh không né tránh.
Cậu ta đứng sững người lại, đôi mắt mở to đến mức có thể thấy rõ từng mạch máu đỏ ngầu trên tròng trắng.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như bị đóng băng.
Không phải vì sức mạnh siêu nhiên nào khác, mà là bởi một sự tỉnh thức đột ngột trong tâm trí cậu bé – được kích hoạt bởi ý chí kiên cường và lạnh lùng của Lâm Phong đang đứng ngay sau lưng hắn, dù vô hình với mắt thường nhưng hiện hữu rõ ràng trong nhận thức linh hồn.
A Minh giơ tay lên, không phải để che chắn hay cầu xin tha mạng, mà là để nắm lấy thứ gì đó vô hình đang lơ lửng trước mặt mình – chính là ý chí của Lâm Phong.
Đấu Khí bên trong cơ thể A Minh bùng nổ dữ dội, phá vỡ giới hạn kiểm soát thông thường.
Một vòng xoáy năng lượng màu xanh lá cây nhợt nhạt lan tỏa từ lòng bàn tay cậu bé ra xung quanh, đẩy lùi ba con sói linh hồn đang lao tới với một lực lượng không tưởng.
Con sói đầu tiên bị hất văng đi hàng mét xa, va mạnh vào vách đá và rơi xuống vực thẳm bên dưới mà không tiếng động.
Hai con còn lại rít lên đau đớn rồi quay đầu bỏ chạy nhanh nhất có thể trong bóng tối dày đặc của hang động sâu thẳm kia – nơi chúng biết rõ là cái bẫy chết người dành cho những kẻ tò mò quá mức như Lâm Phong hiện tại đang đứng ở đó ngay lúc này đây chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
A Minh ngã quỵ xuống đất, thở hồng hộc.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt mình – nơi mà vài giây trước đó, cảm giác của cậu bé cho biết có một người đàn ông đang đứng đó với ánh mắt đáng sợ và rực rỡ nhất đời hắn từng thấy trong ký ức ngắn ngủi mười lăm năm qua kể từ khi sinh ra đến giờ đây thì cũng chẳng còn gì phải bàn cãi thêm nữa.
Lâm Phong lặng lẽ quan sát A Minh.
Anh nhận ra rằng mình vừa vi phạm một quy luật nghiêm trọng của thế giới Shenmu: can thiệp trực tiếp vào số phận của người khác thông qua ý chí tinh thần mạnh mẽ hơn Đấu Khí thuần túy vốn dĩ chỉ dùng để chiến đấu chứ đâu phải là công cụ giao thoa linh hồn giữa hai cảnh giới hoàn toàn trái ngược nhau như hiện tại đang diễn ra trước mắt chúng ta vậy mà sao vẫn chưa ai nhận ra điều đó cả.
Gã đàn ông bên cạnh A Minh run rẩy đứng dậy, ánh mắt hoang mang nhìn quanh hang động tối đen như mực.
Cậu ổn không?" hắn hỏi giọng khàn đặc vì sợ hãi tột độ khi nghĩ đến cảnh tượng vừa xảy ra chỉ cách vài giây trước.
giờ đây lại trở thành ký ức xa lạ khó tin nhất đời người ta từng trải qua bao giờ rồi.
A Minh không trả lời ngay lập tức.
Cậu bé vẫn đang cố gắng xử lý thông tin mới mẻ này trong đầu mình: Tại sao mình vừa sử dụng được Đấu Khí mạnh mẽ như vậy mà trước đây lại hoàn toàn yếu đuối vô lực đến mức gần chết vì nỗi sợ hãi đơn thuần thôi cũng đủ khiến cơ thể tê liệt không cử động nổi dù chỉ là ngón tay út nhỏ xíu cuối cùng của bàn chân trái nữa chứ?
"Làm thế nào." A Minh thì thầm, giọng nói rung lên bần bật như lá cây khô trong gió mùa đông giá rét buốt lạnh lẽo đến mức đóng băng cả linh hồn sống còn sót lại ít ỏi đang cố gắng bám trụ vào thực tại khắc nghiệt này thay vì buông xuôi tất cả cho số phận định đoạt sẵn sàng chờ đợi ngày tận thế cuối cùng sắp kề cận bên tai mình mỗi lúc một gần hơn.
sao vẫn chưa ai hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau những lời nói dối hão huyền kia.
Lâm Phong biết rằng đây là điểm rẽ ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời của A Minh – và cũng có thể là dấu hiệu báo trước cho chính sự kết thúc nhanh chóng hơn dự kiến ban đầu rất nhiều lần so với tính toán sơ bộ lúc mới bắt đầu chương trình thử nghiệm xuyên không thích nghi đặc biệt dành riêng cho đối tượng nghiên cứu số 37 thuộc dòng họ Lâm gia thị trấn biên cương phía Bắc Vương Quốc Shenmu xa xôi hẻo lánh nơi đây chứ đâu phải ngẫu nhiên tí nào cả luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Hắn ở đó," A Minh nói, giọng lạnh băng hơn bất kỳ tảng đá nào trong hang động.
Cậu ta chỉ tay vào khoảng không trống rỗng nơi Lâm Phong đang đứng.
"Tôi vừa mới nhìn thấy hắn."
Gã đàn ông sững sờ, quay đầu nhìn theo hướng ngón trỏ của A Minh nhưng chẳng thấy gì cả ngoài bóng tối dày đặc bao trùm lấy khu vực tách biệt này từ ngàn năm trước cho đến tận ngày hôm nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Cậu nói cái quái gì vậy?" Gã đàn ông hỏi, giọng run rẩy.
"Ở đó chỉ có đá và bóng tối."
"Không," A Minh đáp lại, mắt sáng lên một cách đáng sợ – ánh nhìn của kẻ đã chạm vào ranh giới giữa sự sống và cái chết rồi quay về với sức mạnh mới mẻ chưa từng biết đến trước đây kể từ khi sinh ra cho tới giờ thì cũng chẳng còn gì phải bàn cãi thêm nữa.
Và hắn vừa cứu mạng tôi."
Lâm Phong lặng lẽ bước lùi lại vào bóng tối sâu thẳm hơn của hang động, tránh né ánh nhìn tò mò và đầy nghi hoặc đang dần hình thành trong tâm trí A Minh.
Anh biết rằng sự xuất hiện bất ngờ này sẽ gây ra xáo trộn lớn trong nhận thức của cậu bé – một đứa trẻ vốn dĩ bình thường giờ đây đã trở thành mối đe dọa tiềm tàng cho chính quy luật 'Cân Bằng Tồn Tại' mà anh đang cố gắng phá vỡ từ bên trong bằng mọi giá kể cả phải hy sinh mạng sống của đồng loại mình cũng chẳng hề do dự nào trong lòng dạ đen tối đầy dã tâm tột độ này.
Nếu A Minh đi tìm những người khác để nói về điều hắn vừa chứng kiến, hoặc nếu cậu ta bắt đầu tu luyện theo cách giống như Lâm Phong đã hướng dẫn ngầm qua ý niệm linh hồn thì hậu quả sẽ không thể lường trước được: toàn bộ hệ thống cân bằng năng lượng trong khu vực rộng lớn xung quanh hang động này có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn chỉ sau vài tháng ngắn ngủi nữa.
sao vẫn chưa ai nhận ra điều đó cả.
Lâm Phong quay lưng lại với hai người kia, bước vào bóng tối của khu rừng đen kịt bao phủ lấy phần còn lại của thế giới Shenmu bí ẩn này.
Sự im lặng trở về dày đặc hơn trước đây rất nhiều lần so với tính toán sơ bộ lúc mới bắt đầu chương trình thử nghiệm xuyên không thích nghi đặc biệt dành riêng cho đối tượng nghiên cứu số 37 thuộc dòng họ Lâm gia thị trấn biên cương phía Bắc Vương Quốc Shenmu xa xôi hẻo lánh nơi đây chứ đâu phải ngẫu nhiên tí nào cả luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Và rồi, khi Lâm Phong vừa đặt chân xuống một hòn đá trơn trượt bên cạnh vách hang động sâu thẳm kia thì bỗng dưng xuất hiện ngay trước mặt anh một tấm bia mộ cổ xưa bằng xương cốt trắng bệch như tuyết rơi mùa đông giá rét buốt lạnh lẽo đến mức đóng băng cả linh hồn sống còn sót lại ít ỏi đang cố gắng bám trụ vào thực tại khắc nghiệt này thay vì buông xuôi tất cả cho số phận định đoạt sẵn sàng chờ đợi ngày tận thế cuối cùng sắp kề cận bên tai mình mỗi lúc một gần hơn.
sao vẫn chưa ai hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau những lời nói dối hão huyền kia.
Trên bề mặt tấm bia mộ đó, khắc rõ ràng dòng chữ bằng máu tươi đang chảy ra từ chính thịt da của người đã chết trước đây rất lâu đời nay chứ đâu phải ngẫu nhiên tí nào cả luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
*"Lâm Phong – Phiên Bản Thứ 9.
Đã chết vì quên mất lý do sống."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận