Chương 36

Ánh nắng của thế giới Shenmu không mang lại cảm giác ấm áp như những gì người ta thường tưởng tượng.

Đối với Lâm Phong, nó giống như hàng ngàn kim châm sắc bén đang đâm vào da thịt đã bị thiêu đốt bởi linh khí hỗn loạn trong hang động tối tăm trước đó.

Hắn bước ra khỏi lối đi hẹp, nơi đá đen bóng loáng còn dính đầy mồ hôi và máu khô của chính mình.

Bầu không khí xung quanh đột ngột trở nên loãng.

Không phải vì thiếu oxy, mà là do một màng mỏng vô hình vừa bị xé toạc.

Cảm giác này giống như khi một người đang ngạt thở dưới nước bỗng nhiên ngoi lên mặt nước, hít vào một ngụm không khí lạnh lẽo và dữ dội.

Lâm Phong đứng sững lại, đôi mắt đỏ ngầu vì kiệt sức nhưng ánh nhìn thì sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Hắn đưa tay lên chạm vào cổ tay trái của mình.

Nơi đó, những đường khắc sâu trên da thịt – dấu vết của chín đời trước đã chết đi trong vô nghĩa – đang rực nóng.

Không phải là nhiệt độ cơ thể bình thường, mà là sự cộng hưởng với đấu khí bên ngoài.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Hoàng Thiên Tâm: *“Cẩn thận với những gì ngươi tìm thấy ở tầng hầm dưới lòng đất quảng trường đá đen này.”* Lời nói ấy vang lên trong đầu hắn như một hồi chuông báo động không ngừng nghỉ.

Nhưng giờ đây, khi đứng giữa ánh nắng gay gắt, Lâm Phong nhận ra sự thật đáng sợ hơn nhiều so với lời cảnh báo đó.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Chúng đang run rẩy nhẹ nhàng.

Không phải vì lạnh hay đói khát, mà là vì chúng đang trở nên.

Mộc Vân xuất hiện từ phía sau bụi cây cao lớn, gương mặt tái nhợt và đầy vẻ hoang mang.

Cậu bạn thân này luôn kiêu ngạo, nóng nảy, nhưng giờ đây sự tự tin ấy đã bị xé nát bởi nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng anh ta.

Mộc Vân chạy tới, nắm lấy vai Lâm Phong với lực đạo đủ để làm đau da thịt người khác.

“Lâm Phong!

Ngươi còn sống sao?” Giọng nói của Mộc Vân khàn đặc, mang theo âm điệu run rẩy mà hắn chưa bao giờ cho phép mình thể hiện trước bất kỳ ai.

“Ta vừa nhìn thấy.

ta vừa nhìn thấy ngươi biến mất giữa không trung!” Lâm Phong quay đầu lại, ánh mắt chạm vào đôi mắt hoảng loạn của bạn thân.

Hắn cố gắng mỉm cười, nhưng khóe môi chỉ co quắp đau đớn thay vì tạo thành một nụ cười thực sự.

“Ta vẫn đây, Vân.” Giọng nói của hắn trầm xuống, vang lên trong không khí tĩnh lặng đáng sợ.

Nhưng khi Lâm Phong chạm tay vào vai Mộc Vân để trấn an bạn bè, cậu cảm thấy trống rỗng.

Không phải là cảm giác lạnh lẽo của đá hay mềm mại da thịt.

Đó là sự vắng bóng hoàn toàn của phản lực vật lý.

Bàn tay của hắn xuyên qua lớp áo vải dày của Mộc Vân như thể nó chỉ là một ảo ảnh huyễn hoặc thị giác.

Mộc Vân giật lùi lại, mắt trợn tròn vì kinh hãi.

ngươi đang làm gì vậy?” Hắn lùi về phía sau hai bước chân, đôi bàn tay run rẩy giơ lên trước mặt như để che chắn cho chính mình khỏi thứ mà anh ta không thể hiểu nổi.

“Tại sao tay của ngươi lại xuyên qua người ta?

Ngươi đã sử dụng loại linh kỹ nào?

hay là đấu khí của ngươi đang phản bội chủ nhân?” Lâm Phong hạ cánh tay xuống, nhìn vào nó với vẻ mặt phức tạp khó tả.

Nỗi buồn sâu thẳm trong lòng hắn dâng trào, không phải vì nỗi đau thể xác mà vì sự cô lập tột cùng đang bao trùm lấy linh hồn.

Hắn biết điều này sẽ xảy ra.

Đây là quy luật ‘Cân Bằng Tồn Tại’ của thế giới Shenmu mà những người tu luyện cảnh giới thấp như Lâm Phong thường xuyên bị lãng quên hoặc hiểu sai ý nghĩa thực sự.

“Ta không sử dụng bất kỳ kỹ thuật nào, Vân.” Lâm Phong nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu và đầy chất chứa bi kịch nội tại.

“Đấu khí của ta đang tách rời khỏi tần số cảm nhận thông thường của thế giới này.

Ta đang trở thành.

Vô Hình.” Mộc Vân mở to miệng nhưng không phát ra tiếng nào trong vài giây im lặng chết chóc.

Sau đó, anh ta hét lên bằng toàn bộ sức lực còn lại trong cơ thể gầy guốc và căng thẳng đến cực điểm: “Đừng nói nhảm!

Điều đó là bất khả thi!

Chỉ có những Đấu Vương mới bắt đầu gặp phải tình trạng này sau khi đột phá cảnh giới cao hơn nữa!” “Nhưng ta không phải là Đấu Vương.” Lâm Phong đáp lại lạnh lùng, giọng điệu của hắn giống như đang kể chuyện của một người khác chứ không phải chính mình.

“Ta chỉ là một Đấu Sĩ cấp độ thấp kém nhất trong mắt mọi người xung quanh mà thôi!

Vậy tại sao linh hồn của ta lại bắt đầu tan rã ngay từ bây giờ?” Câu hỏi đó treo lơ lửng giữa không khí, nặng nề hơn cả thanh kiếm khổng lồ đang trên đỉnh núi phía xa nơi mây mù dày đặc bao phủ lấy bầu trời xám xịt u ám vô cùng đáng sợ và kinh hoàng tột độ đối với tất cả những ai dám nhìn thẳng vào nó mà không !

Mộc Vân cắn chặt môi đến mức chảy máu tươi đỏ rực rỡ như hoa mai nở rộ giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt nhất từng được ghi nhận lại trong lịch sử cổ xưa xa xăm của đại lục Shenmu rộng lớn bao la mênh mông bất tận đầy rẫy những bí ẩn chưa hề được khám phá hết thảy ngay lúc này giờ đây nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!

có thể ngươi bị nhiễm độc linh khí?” Mộc Vân lắp bắp, cố gắng tìm kiếm một lý do hợp lý để giải thích cho hiện tượng kinh dị trước mắt.

“Hay là có kẻ thù đang ám hại ngươi?

Ta sẽ giúp ngươi trị thương!” Anh ta đưa tay ra phía trước, ngón tay run rẩy muốn chạm vào vết thương tưởng tượng trên người Lâm Phong nhưng lại bị đẩy lùi bởi lực trường vô hình xung quanh cơ thể bạn bè thân thiết của mình từ lâu đời nay rồi!

Lâm Phong lắc đầu chậm chạp.

“Không ai có thể làm được điều này ngoại trừ chính bản thân ta và quy luật tàn khốc mà chúng ta đang cố gắng vượt qua bằng mọi giá bất chấp sinh mệnh hay tính mạng cá nhân riêng tư đều không quan trọng nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!” Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đi qua cỏ cây đều khiến cho những chiếc lá xanh tươi bỗng nhiên chuyển sang màu nâu khô héo và rơi rụng xuống đất đá cứng rắn lạnh lẽo vô cảm với nỗi đau của con người xung quanh nơi đây hiện tại đang chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ khó tin này bằng đôi mắt mở to đầy sợ hãi lẫn tò mò xen lẫn hoang mang lo lắng tột độ không biết phải làm sao để cứu vớt bạn bè thân thiết của mình trước khi quá muộn màng không thể sửa chữa được nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!

Mộc Vân lùi về phía sau liên tục, gót chân chạm vào một tảng đá lớn và trượt ngã ngồi bệt xuống đất mềm ẩm ướt đầy bùn lầy nhão nhoẹt khó chịu kinh khủng tột độ đối với bất kỳ ai dù chỉ là người bình thường không có.

siêu gì cả nhưng lại phải trải qua cảm giác tuyệt vọng cùng cực như vậy đây này kìa haizzzzz!!!.

Mộc Vân ngồi bệt xuống bùn lầy, người run rẩy không phải vì lạnh mà vì sự kinh hãi tột cùng đang xé nát linh hồn cậu.

Đôi mắt đen tối của Tử Hà vẫn dán chặt vào hắn, như hai hố sâu thẳm hút cạn mọi ánh sáng và hy vọng còn sót lại trong khoảnh khắc này.

Mùi hương đất ẩm mốc hòa quyện với mùi máu tanh nồng từ vết thương trên vai Mộc Vân tạo nên một hỗn hợp khó chịu, gợi nhớ đến những chiến trường chết chóc nơi sinh linh tàn sát lẫn nhau không chút رحمة.

Hắn cố gắng đứng dậy nhưng chân tay tê dại, cơ thể như bị đi toàn bộ sức lực chỉ còn lại vỏ sọ trống rỗng và nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Tử Hà bước tới gần hơn nữa, từng bước chân chậm rãi mà đầy đe dọa, vang lên tiếng lạo xạo nhẹ trên lớp đá sỏi ẩm ướt dưới đáy hang động bí ẩn này.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề khó thở, áp lực đấu khí từ con người trước mặt Mộc Vân lan tỏa ra như một màng vô hình siết chặt lấy lồng ngực hắn khiến từng hơi thở đều thành cực hình.

“Ngươi đã hiểu rồi đúng không?” Tử Hà lên tiếng, giọng điệu bình thản đến rợn người khác hẳn với vẻ hung bạo thường thấy của những đấu giả cấp cao trong thế giới này.

Hắn dừng lại ngay trước mặt Mộc Vân, cúi xuống để ánh mắt hai người cách nhau chỉ vài tấc địa, đủ gần để Mộc Vân có thể nhìn rõ từng sợi tóc bạc phơ trên trán Tử Hà đang bay nhẹ theo luồng gió lạnh giá từ sâu thẳm lòng đất thổi lên.

“Mọi thứ đều đã được sắp đặt sẵn từ khi ngươi bước vào khu rừng cấm này, không phải ngẫu nhiên mà ta lại xuất hiện đúng lúc này.” Mộc Vân cắn chặt môi đến mức chảy máu, mùi sắt tanh lan tỏa trong khoang miệng khiến hắn cảm thấy đắng chát và tuyệt vọng.

Cậu muốn hét lên rằng mình sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra tiếng xì xòe yếu ớt không thành lời.

Đấu khí trong cơ thể Mộc Vân vốn dĩ đã cạn kiệt sau trận đối đầu với những thú dữ trước đó giờ lại càng suy sụp thêm dưới áp lực tâm lý khủng khiếp này.

Những ký ức về gia đình, về làng quê yên bình nơi cậu lớn lên chợt ùa về thật rõ ràng nhưng cũng đầy xa vời như một giấc mơ không thể chạm tới.

“Ta biết ngươi đang nghĩ gì,” Tử Hà tiếp tục nói, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi khiến Mộc Vân cảm thấy lạnh toát sống lưng dù đang ở trong vùng đất nóng ẩm này.

“Ngươi nghĩ rằng mình có thể thoát chết bằng cách cầu xin hay giả vờ đầu hàng?

Đừng làm ta phải mất kiên nhẫn.” Hắn giơ tay lên, những ngón tay dài gầy guộc của Tử Hà bắt đầu phát ra ánh sáng tím nhạt đầy ma ám, đó là dấu hiệu của một loại đấu khí cực kỳ nguy hiểm mà Mộc Vân chưa từng gặp qua trong bất kỳ cuốn sách cổ nào.

“Đau đớn sẽ là bài học cuối cùng ngươi nhận được trước khi linh hồn bị phong ấn vĩnh viễn.” Tử Hà không hề vội vã, hắn đứng đó ung dung như một vị thần tử đang phán xét linh hồn tội nhân trước khi đưa ra bản án cuối cùng.

Ánh mắt Mộc Vân mờ đi từng chút một, hình ảnh của Tử Hà bắt đầu biến dạng trong tầm nhìn bị che khuất bởi những giọt nước mắt mặn chát và nỗi đau thể xác lẫn tinh thần chồng chất lên nhau thành núi cao không lối thoát.

Cậu nhớ lại lời thầy dạy trước khi rời khỏi môn phái: “Đấu khí là sức mạnh nhưng ý chí mới là thứ quyết định sinh tử.” Nhưng giờ đây, ý chí của Mộc Vân đang tan vỡ từng mảnh nhỏ dưới áp lực tuyệt đối này.

“Tại sao?” Mộc Vân hỏi với giọng khàn khốc gần như không nghe thấy trong tiếng gió hú rú từ sâu thẳm hang động vọng lại vang dội khắp nơi xung quanh họ tạo thành một bản nhạc tang lễ tự nhiên đầy bi thương cho cảnh tượng trước mắt.

“Tại sao phải là ta?

Ta chưa từng làm hại ai cả!” Câu hỏi của Mộc Vân văng ra vào không khí rồi tan biến nhanh chóng như khói thuốc lá dưới cơn gió mạnh thổi từ miệng hang động phía trên xuống sâu thẳm nơi họ đang đứng đối mặt nhau trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi vật xung quanh chỉ còn lại ánh mắt lạnh lùng của Tử Hà và sự tuyệt vọng vô cùng của Mộc Vân.

Tử Ha khẽ nhún vai, một hành động nhỏ nhặt nhưng mang ý nghĩa khinh thường đến mức xúc phạm lòng tự trọng vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng của người đối diện đang nằm trong bùn lầy không thể đứng dậy được nữa vì kiệt sức hoàn toàn sau chuỗi trận đấu liên miên vừa trải qua vài ngày trước đó tại khu rừng cấm nguy hiểm này.

“Bởi vì ngươi là chìa khóa,” Tử Hà trả lời ngắn gọn, giọng điệu vẫn giữ sự lạnh lùng đáng sợ vốn có của hắn từ đầu đến cuối cuộc đối thoại căng thẳng đầy kịch tính này đang diễn ra trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn nơi cả hai đang đứng đối mặt nhau trong một tình thế sinh tử chưa từng xảy ra trước đây giữa những đấu giả trẻ tuổi tài năng như Mộc Vân và những kẻ thù giấu mặt nguy hiểm nhất hiện nay trên lục địa Đấu Khí Continent rộng lớn này.

“Chìa khóa cho điều gì?” Mộc Vân hỏi, mắt trợn tròn vì shock khi nghe được từ ngữ lạ lùng đó xuất phát từ miệng Tử Hà trong khoảnh khắc tưởng chừng như thời gian ngừng chảy tại nơi đây chỉ còn lại hai bóng người đối diện nhau giữa bóng tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này mà không ai biết trước kết cục sẽ.

cả hai phía tham gia vào cuộc đối đầu sinh tử đầy kịch tính đang diễn ra ngay lúc này dưới lòng đất sâu thẳm nơi ánh sáng mặt trời khó có thể xuyên thấu xuống được dù chỉ là một tia nhỏ nhất cũng như hy vọng sống sót của Mộc Vân đang dần tắt lịm từng chút một trước áp lực tuyệt đối từ đấu khí ma ám màu tím nhạt phát ra từ những ngón tay gầy guộc của Tử Hà đang giơ lên cao chuẩn bị thi triển chiêu thức cuối cùng mang tên Phong Ấn Linh Hồn cực kỳ nguy hiểm mà ít ai biết đến trong giới đấu giả hiện nay trên khắp lục địa rộng lớn này.

Tử Ha không trả lời ngay, hắn chỉ cười một cách đầy bí ẩn khiến cho Mộc Vân cảm thấy lạnh toát sống lưng dù đang ở trong vùng đất nóng ẩm của khu rừng cấm phía nam nơi họ đang đứng đối mặt nhau trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này từ hàng ngàn năm trước khi chưa ai dám bước vào đây để tìm kiếm kho tàng chiến lợi phẩm quý giá được giấu giữ cẩn thận bởi những con thú dữ hung bạo nhất hiện nay trên lục địa Đấu Khí Continent rộng lớn nọ mà Mộc Vân vô tình rơi vào bẫy chết chóc này chỉ vì lòng tham muốn chứng minh bản thân là một đấu giả xuất sắc xứng đáng với danh tiếng gia tộc Mộc Thị uy danh khắp vùng phía đông nam nước Đại Châu nơi cậu sinh sống và trưởng thành trong sự bảo bọc của cha mẹ cùng những người thầy dạy dỗ tận tụy suốt mười tám năm qua nhưng giờ đây tất cả đều trở nên vô nghĩa trước cái chết đang cận kề thật gần chỉ còn vài giây nữa thôi là sẽ xảy ra ngay lúc này dưới ánh mắt lạnh lùng đầy khinh miệt của Tử Hà kẻ thù giấu mặt nguy hiểm nhất mà Mộc Vân từng gặp phải trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy biến cố của mình cho đến nay.

“Ngươi không cần biết,” Tử Ha nói, giọng điệu đột ngột trở nên trầm đục hơn vang lên như tiếng sấm rền từ xa vọng lại khiến cho Mộc Vân cảm thấy đau đớn tai mũi họng vì âm thanh quá lớn cộng thêm áp lực đấu khí ma ám màu tím nhạt đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cậu khiến hắn không còn khả năng di chuyển hay phản kháng được nữa chỉ có thể nằm im trong bùn lầy chờ đợi cái chết đến với mình một cách bất lực và tuyệt vọng tột cùng nhất mà chưa ai từng trải qua trước đây kể cả những đấu giả cấp cao nhất hiện nay trên lục địa rộng lớn này cũng phải run rẩy khi nghĩ về cảnh tượng tương tự nếu họ rơi vào tình thế tương tự như Mộc Vân đang gặp phải ngay lúc này dưới lòng đất sâu thẳm nơi ánh sáng mặt trời khó có thể xuyên thấu xuống được dù chỉ là một tia nhỏ nhất.

Mộc Vân nhắm mắt lại, chấp nhận số phận bi kịch đã được định sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần trở nên nhẹ bẫng như những chiếc lá khô rơi rụng về gốc theo quy luật tự khắc nghiệt của thiên nhiên nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một ranh giới mỏng manh dễ vỡ chẳng khác gì lớp giấy bóng kính bị gió mạnh thổi bay tan thành trăm mảnh nhỏ li ti không thể ghép lại được nữa dù có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì kết cục cuối cùng vẫn sẽ là hư vô tuyệt đối bao trùm lấy linh hồn tội lỗi của những kẻ tham lam muốn đoạt lấy quyền lực tối thượng bằng mọi giá kể cả phải hy sinh mạng sống của đồng loại mình cũng chẳng hề do dự nào trong lòng dạ đen tối đầy dã tâm tột độ này.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng Tử Hà, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi kiếm vừa được mài giũa xong đang lóe sáng dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua khe hở nhỏ trên trần hang động hắt xuống tạo thành những vệt sáng bạc trắng lấp lánh huyền ảo giữa bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian hẹp hòi nơi cả ba người đang đứng đối mặt nhau trong một tình thế căng thẳng đến mức nghẹt thở chưa từng xảy ra trước đây kể từ khi khu rừng cấm này được phát hiện bởi những nhà thám hiểm liều mạng tìm kiếm kho tàng chiến lợi phẩm quý giá bị chôn vùi dưới lòng đất sâu thẳm hàng ngàn năm qua mà giờ đây đang trở thành nơi an nghỉ cuối cùng cho biết bao sinh linh vô tội đã ngã xuống vì lòng tham vô đáy của con người trong thế giới đầy rẫy những cạm bẫy chết người này.

“Đừng làm điều ngốc nghếch đó,” giọng nói thứ ba lên tiếng, khiến cả Mộc Vân và Tử Hà đều giật mình quay đầu lại nhìn về phía sau với vẻ mặt kinh ngạc khó tin đang
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập