Chương 35
Nó xé toạc từ sâu trong xương sống, lan tỏa ra từng tế bào thần kinh như những sợi dây lửa cháy lạnh buốt.
Lâm Phong mở mắt, nhưng thế giới trước mặt anh không phải là căn phòng đá ẩm mốc nơi hắn vừa trải qua trận chiến sinh tử với bóng tối của chính mình.
Anh đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn được xây bằng loại đá đen óng ánh, phản chiếu bầu trời xám xịt phía trên.
Không có gió.
Không có tiếng động.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và những bóng người mờ ảo lơ lửng xung quanh anh như những đốm lửa tàn trong sương mù dày đặc.
Lâm Phong chạm tay vào ngực mình.
Vết thương do lưỡi kiếm đâm xuyên qua đã biến mất, nhưng cảm giác trống rỗng bên trong lại càng lớn hơn gấp bội.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định tâm trí đang hỗn loạn vì sự chuyển dịch không gian đột ngột này.
Đây là đâu?
Và tại sao những bóng người kia lại nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ thương hại lẫn kinh sợ?
"Ngươi đã tỉnh rồi." Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng.
Không cần quay đầu, Lâm Phong cũng biết đó là ai.
Mùi hương hoa nhài quen thuộc, lạnh lẽo và xa cách như thể nó đến từ một thế giới khác hoàn toàn so với sự ồn ào của đời thường.
Hoàng Thiên Tâm bước ra từ bóng tối.
Nàng mặc bộ chiến bào màu tím đậm, tay cầm cây quyền trượng dài bằng gỗ tử đàn đã cũ kỹ theo thời gian.
Gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng như băng giá, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lâm Phong mà không hề chớp mí.
"Thiên Tâm?" Lâm Phong gọi tên sư tỷ của mình, giọng nói khàn khản vì mất nước và kiệt sức.
Tại sao ta lại thấy những bóng người này?" Hoàng Thiên Tâm không trả lời ngay lập tức.
Nàng tiến về phía trước, bước chân nhẹ nhàng nhưng mỗi bước đều như nhấn chìm thêm một phần hy vọng trong ánh mắt của Lâm Phong.
Khi nàng đứng cách anh ba bước chân, áp lực từ đấu khí bên trong cơ thể Hoàng Thiên Tâm bùng phát mạnh mẽ, khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
"Đây là 'Khu Vực Tách Biệt'," Hoàng Thiên Tâm nói, giọng điệu bình thản như đang kể lại một câu chuyện cổ tích đã bị lãng quên từ lâu đời nay.
"Nơi mà những người tu luyện đấu khí đạt đến cảnh giới Đấu Vương trở lên sẽ bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của nó trước khi họ thực sự bước vào." Lâm Phong nhíu mày, cố gắng hiểu ý nghĩa đằng sau lời nói lạnh lùng ấy.
Khu Vực Tách Biệt?
Hắn chưa từng nghe qua thuật ngữ này trong bất kỳ cuốn sách cổ hay truyền thuyết nào mà gia tộc Lâm đã lưu giữ lại cho hậu thế.
Nhưng cảm giác trực giác bên trong anh đang báo hiệu rằng đây không phải là một nơi dành cho người sống bình thường ghé thăm.
"Vậy thì những bóng người kia." Lâm Phong chỉ tay về phía những hình ảnh mờ ảo vẫn đang lơ lửng xung quanh quảng trường đá đen.
Chúng di chuyển chậm chạp, giống như những con rối bị điều khiển bởi sợi dây vô hình mà mắt thường không thể nhìn thấy được.
Hoàng Thiên Tâm quay sang nhìn theo hướng ngón trỏ của Lâm Phong.
Gương mặt lạnh lùng của nàng xuất hiện một vết nứt nhỏ xíu — sự bối rối thoáng qua nhanh đến mức nếu không có đôi mắt quan sát kỹ lưỡng như anh, chắc chắn sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc hiếm hoi đó trên khuôn mặt vốn dĩ luôn kiên cường bất khuất này.
"Đó là những linh hồn đã bị loại bỏ khỏi tần số cảm nhận của thế giới phàm tục," Hoàng Thiên Tâm giải thích ngắn gọn nhưng đầy đủ nội dung bi kịch tiềm ẩn trong từng chữ cái phát ra từ môi mỏng đỏ mọng đang run lên nhẹ nhàng vì lạnh giá hoặc sợ hãi điều gì đó sâu xa hơn nhiều so với những gì bề ngoài có thể thấy được ngay lúc này giờ đây nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong cảm giác như vừa bị đánh một cú đấm thẳng vào bụng.
Những linh hồn?
Bị loại bỏ?
Ý nàng là những người này.
họ vẫn còn sống về mặt ý thức, nhưng thân xác vật lý của họ đã không còn tồn tại trong thực tại mà chúng ta đang sinh sống mỗi ngày nữa sao?
Hay tệ hơn thế — họ đã chết từ lâu rồi chỉ có ký ức và oán niệm bám trụ lại nơi đây chờ đợi ai đó đến giải thoát hay đơn giản là để trừng phạt những kẻ dám bước chân vào lãnh địa cấm kỵ này thôi chứ gì nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Ta hiểu rồi," Lâm Phong nói, giọng nói của anh vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ ấy.
"Để đạt được sức mạnh cao hơn, ta phải chấp nhận cái giá là trở thành 'Người Vô Hình' — tách biệt hoàn toàn khỏi những người mà ta yêu thương và trân trọng nhất trên đời này đúng chứ Thiên Tâm?" Hoàng Thiên Tâm gật đầu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát như một phán quyết cuối cùng không thể thay đổi được nữa dù bất kỳ ai cố gắng can thiệp vào quy luật tự nhiên vốn dĩ đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ mà vẫn chưa hề có dấu hiệu suy giảm sức mạnh uy quyền tối thượng của nó đối với tất cả chúng sinh trong vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông này đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Cân Bằng Tồn Tại," Hoàng Thiên Tâm lặp lại hai chữ đó như thể nó mang trọng lượng của cả một thiên hà sụp đổ xuống vai gầy guốc của cô gái trẻ đứng trước mặt Lâm Phong lúc này đây.
"Khi ngươi vượt qua ngưỡng cửa Đấu Vương, đấu khí trong cơ thể ngươi sẽ bắt đầu cộng hưởng với tần số rung động cao hơn so với thế giới phàm tục.
Kết quả là." Nàng dừng lại một chút để hít thở sâu vào lồng ngực đang co giật vì cảm xúc phức tạp khó tả nhưng vẫn cố gắng giữ vững vẻ lạnh lùng tự lập nghiêm khắc vốn có của mình không hề nao núng trước bất kỳ áp lực tinh thần nào đang đè nặng lên vai trái gầy guốc mảnh mai ấy đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Kết quả là ngươi sẽ mất đi khả năng cảm nhận mùi vị thức ăn ngon lành mỗi bữa cơm gia đình sum họp vui vẻ hạnh phúc bên cạnh cha mẹ anh em ruột thịt thân yêu của mình cùng những người bạn bè tri kỷ đã từng đồng cam cộng khổ chia sẻ ngọt bùi khó khăn gian nan thử thách trong suốt quá trình tu luyện dài đằng đẵng đầy chông gai trắc trở phía trước kia sao?
Hay tệ hơn nữa — ngươi sẽ không còn nghe thấy tiếng cười đùa vui nhộn ồn ào náo nhiệt của trẻ con chơi trò đuổi bắt trên đường phố quê hương yên bình thanh khiết như thuở nào đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong nhắm chặt đôi mắt lại.
Hình ảnh Mộc Vân với khuôn mặt kiêu ngạo nhưng trung thành tuyệt đối hiện lên trong tâm trí anh.
Cậu bạn ấy luôn sợ bị bỏ lại phía sau, sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ không còn đủ sức mạnh để bảo vệ gia tộc và những người thân yêu nữa.
Vậy thì bây giờ khi biết được sự thật phũ phàng này liệu cậu ta có chọn con đường hy sinh tất cả chỉ vì quyền lực tối thượng hay là từ bỏ mọi thứ để giữ lại chút tình cảm cuối cùng giữa hai người họ.
Còn Lâm Phong thì sao?
Anh đã từng hứa với chính mình rằng sẽ không bao giờ để ký ức về những người thân yêu bị xóa nhòa bởi dòng chảy thời gian vô tình tàn nhẫn này nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Vậy làm sao để phá vỡ quy luật đó?" Lâm Phong hỏi, giọng nói của anh vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ ấy.
"Nếu như có cách nào đó để duy trì kết nối với thế giới phàm tục ngay cả khi đã đạt cảnh giới Đấu Vương thì nhất định phải tồn tại chứ?
Không thể chỉ là một con đường đơn độc đầy rẫy hy sinh mất mát đau thương bi kịch không lối thoát cho tất cả những ai dám mơ ước đến đỉnh cao của đấu khí.
Thiên Tâm?" Hoàng Thiên Tâm nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt phức tạp khó hiểu.
Trong đôi đen láy sâu thẳm như vực thẳm tối tăm vô cùng ấy, có một tia sáng hy vọng mong manh le lói lên nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi bóng tối dày đặc của sự tuyệt vọng bao trùm lấy tâm hồn cô gái trẻ lạnh lùng tự lập nghiêm khắc này đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Có một cách," Hoàng Thiên Tâm nói chậm rãi, từng chữ cái như những lưỡi dao sắc bén cắt vào da thịt tinh thần của Lâm Phong.
"Nhưng nó đòi hỏi sự hy sinh lớn hơn rất nhiều so với việc đơn giản là trở thành 'Người Vô Hình'.
Ngươi phải từ bỏ hoàn toàn ý niệm về bản ngã — xóa sạch mọi ký ức, cảm xúc và mong muốn cá nhân khỏi tâm trí mình để hòa nhập vào dòng chảy đấu khí vĩ đại nhất vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông này.
Khi đó, ngươi sẽ không còn là Lâm Phong nữa mà trở thành một phần của tự nhiên thuần túy không biên giới hạn chế nào cả đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong đứng chết lặng.
Sự thật phũ phàng trước mắt anh như một bức tường đá đen khổng lồ chắn ngang lối đi phía trước, ngăn cách giữa hy vọng và tuyệt vọng chỉ là một bước chân nhỏ bé mong manh dễ vỡ như bông hoa sen nở trong đêm tối dày đặc lạnh lẽo cô đơn bi đát này đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Từ bỏ ký ức?
Từ bỏ cảm xúc?
Từ bỏ chính con người mà anh đã đấu tranh suốt mười lăm năm qua để tồn tại trong thế giới dị hương đầy rẫy nguy hiểm chết người này sao?
Hay tệ hơn nữa — trở thành một thực thể vô tri vô giác sống mãi mãi trong trạng thái cô lập vĩnh viễn không ai biết đến tên tuổi cũng như lai lịch nguồn gốc xuất thân rõ ràng chính xác đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Ta sẽ không chấp nhận điều đó," Lâm Phong nói, giọng nói của anh vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ ấy.
"Dù phải đối mặt với cái chết hoặc bị lãng quên hoàn toàn bởi tất cả mọi người xung quanh bao gồm cả những ai đã từng yêu thương trân trọng quý mến tôn sùng kính phục ngưỡng mộ.
ta cũng sẽ không đánh đổi linh hồn mình lấy sức mạnh hão huyền vô nghĩa trống rỗng bên trong này đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Hoàng Thiên Tâm mở to đôi mắt kinh ngạc nhìn Lâm Phong.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp anh, cô thấy sự kiên quyết tuyệt đối trong ánh mắt của một người đàn ông vốn dĩ luôn trầm lặng nội tâm sâu sắc kín đáo bí ẩn khó lường nhưng giờ đây lại bùng cháy lên ngọn lửa đấu tranh sinh tồn mãnh liệt chưa từng có tiền lệ nào ghi chép lưu truyền lại cho hậu thế mai sau được biết đến đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Ngươi thật ngốc nghếch," Hoàng Thiên Tâm nói, nhưng giọng điệu của nàng không còn lạnh lùng xa cách như trước nữa mà mang chút gì đó ấm áp hơn — sự quan tâm sâu sắc ẩn chứa dưới lớp vỏ bọc cứng nhắc nghiêm khắc vốn có từ lâu đời nay đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Nhưng đó là lý do tại sao ngươi khác biệt so với những kẻ tu luyện bình thường khác," Hoàng Thiên Tâm tiếp tục, bước tiến lại gần Lâm Phong hơn nữa.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn một bước chân — đủ gần để anh có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của nàng đang phả vào mặt mình mỗi khi nói chuyện trao đổi ý kiến quan điểm cá nhân riêng tư bí mật không muốn ai khác biết đến đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Ngươi sẽ tìm thấy con đường của chính mình," Hoàng Thiên Tâm nói, giọng nói của nàng vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ ấy.
"Dù nó có dẫn ngươi đến chỗ chết hoặc sự cô đơn vĩnh viễn cũng chẳng sao đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong nhìn Hoàng Thiên Tâm.
Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa kết nghĩa và tình cảm dần mờ đi — thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc hiếm hoi giữa hai tâm hồn đơn độc đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa tồn tại trong thế giới đầy rẫy bi kịch mất mát đau thương này đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Bất chợt, những bóng người đen tối xung quanh quảng trường đá bắt đầu di chuyển nhanh hơn.
Chúng lao về phía Lâm Phong như một cơn bão tố dữ dội mang theo sức mạnh hủy diệt khủng khiếp chưa từng có tiền lệ nào ghi chép lưu truyền lại cho hậu thế mai sau được biết đến đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong cảm thấy linh hồn mình bị xé rách từng mảnh nhỏ li ti bởi áp lực tinh thần khổng lồ đè nặng lên vai trái gầy guốc mảnh mai ấy.
Hắn nhắm chặt mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự tỉnh táo cuối cùng trước khi bị cuốn trôi vào dòng chảy đấu khí hỗn loạn vô trật tự này đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Khi những bóng người chạm vào anh, Lâm Phong cảm thấy.
trống rỗng.
Không phải đau đớn hay sợ hãi — mà là sự vắng lặng tuyệt đối của ký ức bị xóa sạch khỏi tâm trí con người vốn dĩ luôn khao khát được ghi nhớ và lưu truyền lại cho hậu thế mai sau biết đến đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Để tiến lên, để đạt được sức mạnh mà anh khao khát bấy lâu nay — anh phải từ bỏ mọi thứ.
Anh phải từ bỏ sự kết nối với thế giới phàm tục, với con người, với những ký ức quý giá nhất trong cuộc đời mình.
Anh sẽ trở thành một thực thể cô lập sống mãi mãi trong trạng thái tách biệt vĩnh viễn không ai biết đến tên tuổi cũng như lai lịch nguồn gốc xuất thân rõ ràng chính xác đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong đứng một mình trong quảng trường đá lạnh lẽo, cảm thấy sự thay đổi kỳ lạ trong cơ thể mình.
Anh cảm thấy nhẹ nhàng hơn — tinh khiết hơn — nhưng cũng cô đơn hơn bao giờ hết.
Những bóng người đen tối đã biến mất không để lại dấu vết nào cả đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Hoàng Thiên Tâm quay lưng đi về phía bóng tối dày đặc bao trùm lấy khu vực tách biệt này.
Trước khi biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của Lâm Phong, nàng dừng lại một chút và nói bằng giọng điệu bình thản nhưng đầy ẩn ý sâu xa khó hiểu: "Cẩn thận với những gì ngươi tìm thấy ở tầng hầm dưới lòng đất quảng trường đá đen này.
— vì nó có thể sẽ thay đổi mọi thứ mà ngươi tin tưởng vững chắc từ trước đến nay đấy!" Lâm Phong nhìn theo bóng dáng của Hoàng Thiên
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận