Chương 34
Không khí lạnh buốt da thịt, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và một thứ hương vị kim loại nhẹ nhàng — mùi máu tanh chưa khô.
Lâm Phong đứng giữa lòng sương mù, ngực phập phồng hơi thở nặng nề.
Mỗi nhịp tim đập đều vang lên như tiếng trống trận trong đôi tai anh, đánh dấu sự sống còn đang mong manh treo ngược chông trời.
Cơn sốc năng lượng từ viên đá đen óng ánh vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống.
Nó không phải là đau đớn thể xác mà là một cảm giác rỗng tuếch, như thể linh hồn vừa bị rút đi một phần cốt lõi nào đó.
Hắn đưa tay lên ngực, nơi những vết nứt xanh lam đang dần khép lại nhưng để lại những đường sẹo trắng xóa dưới lớp vải áo rách nát.
Đấu khí trong cơ thể anh lúc này ở cấp độ Đấu Giả 5 sao — một sức mạnh khủng khiếp so với quá khứ, nhưng đối với thế giới Shenmu đầy rẫy thần thú và đấu giả cao cấp thì đó chỉ là con số khiêm nhường.
"Đừng rung động," Lâm Phong tự nhủ với chính mình, giọng nói trầm thấp bị sương mù nuốt chửng ngay lập tức.
"Sự sợ hãi sẽ khiến ngươi trở thành mục tiêu dễ dàng nhất." Hắn không nhớ rõ đã đi được bao lâu sau khi rời khỏi hang động cổ vật.
Ký ức cuối cùng là ánh sáng xanh lam và tiếng hét của Hoàng Thiên Tâm — một âm thanh mà anh biết mình có thể chưa từng thực sự nghe thấy, hoặc tệ hơn, đó chỉ là ảo giác do não bộ tạo ra để che giấu hiện tượng 'Người Vô Hình' đang bắt đầu manh nha.
Lâm Phong bước tiếp.
Bước chân hắn nặng nề trên lớp lá mục dưới đất.
Hắn cần kiểm tra lại trạng thái của mình.
Cần biết xem liệu sự tan rã linh hồn kia có thực sự đã hoàn tất hay chỉ mới là khởi đầu cho một cuộc giải thể dài hơn nữa.
Lâm Phong dừng bước ngay lập tức.
Cơ thể anh phản ứng nhanh hơn ý thức, đấu khí trong các huyệt đạo bắt đầu luân chuyển chậm rãi, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào.
Sương mù trước mặt xê dịch nhẹ, lộ ra ba bóng người đang rón rén tiến vào không gian của hắn.
Họ là thợ săn.
Những kẻ chuyên đi săn lùng những tàn dư năng lượng hoặc thú cưng hoang dã trong rừng Shenmu để đổi lấy tài nguyên tu luyện.
Nhưng ánh mắt họ khi chạm vào Lâm Phong thì khác hẳn.
Không phải sự tham lam, mà là sự dè chừng và một nỗi sợ mơ hồ khó tả.
Tên thợ săn dẫn đầu bước ra từ bóng tối, tay cầm chặt cây thương sắt đen nhánh trên vai.
Hắn có vẻ ngoài thô kệch, khuôn mặt đầy sẹo chiến đấu, nhưng đôi mắt lại lộ rõ sự run rẩy trong lòng ngươi.
"Ngươi là ai?" Tên thợ săn hỏi, giọng gằn lên cố tỏ ra uy quyền nhưng không giấu được nhịp đập nhanh hơn của tim mình qua tiếng thở gấp.
"Vùng này đã bị phong tỏa bởi áp lực kỳ lạ từ hôm qua.
Không có ai nên xuất hiện ở đây cả." Lâm Phong không đáp lời.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào tên thợ săn, đôi mắt trống rỗng như hai hố sâu vô tận.
Sự im lặng của anh càng làm tăng thêm bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
"Ta hỏi ngươi câu thứ hai," Tên thợ săn bước gần hơn một chút, lưỡi thương hơi hướng về phía Lâm Phong.
"Ngươi có thấy chúng ta không?
những gì ngươi nhìn thấy chỉ là ảo giác?" Câu nói ấy như một cú sét đánh giữa trời quang mây tạnh đối với Lâm Phong.
Hắn nháy mắt, cảm nhận sự lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Phải chăng đây chính là biểu hiện đầu tiên của quy luật 'Cân Bằng Tồn Tại'?
Hay hắn đã trở thành nạn nhân tiếp theo của hiện tượng mà Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm từng nhắc đến trong những cuộc trò chuyện xa xôi?
"Ta thấy rõ ngươi," Lâm Phong nói, giọng điệu phẳng lặng đến kinh người.
"Và ta cũng thấy nỗi sợ đang ăn mòn ý chí chiến đấu của các ngươi từ bên trong." Ba tên thợ săn đồng loạt lùi lại một bước.
Họ nhìn nhau với vẻ mặt hoang mang.
Không có tiếng động nào khác ngoài tiếng lá xào xạc dưới chân họ khi rút lui.
Căng thẳng leo thang đến đỉnh điểm khi tên thợ săn dẫn đầu, cố gắng che giấu sự lo lắng của mình bằng cách ra lệnh tấn công.
Hắn không muốn chết vì nghi ngờ vô căn cứ, nhưng bản năng sinh tồn đang hét lên trong đầu hắn rằng người đàn ông trước mặt này là một mối nguy hiểm chết người — hoặc tệ hơn, là một thứ gì đó ngoài tầm kiểm soát.
"Tấn công!" Tên thợ săn gầm lên, tiếng quát phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng.
Ba thanh kiếm sắt lao về phía Lâm Phong cùng lúc từ ba hướng khác nhau, tạo thành một lưới sát khí bao trùm khu vực nhỏ quanh anh.
Những lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ ảo của sương mù, mang theo đấu khí sơ cấp yếu ớt nhưng đủ để gây thương tích nghiêm trọng cho một người bình thường.
Hắn đứng im như một bức tượng đá, đôi mắt vẫn mở to nhìn thẳng vào những lưỡi kiếm đang tiến lại gần.
Thời gian dường như bị kéo dãn ra trong khoảnh khắc ấy.
Anh có thể thấy rõ từng đường vân trên thép, thấy hơi thở gấp gáp của ba tên thợ săn phía sau, và thậm chí cả sự dao động nhỏ nhất trong không khí xung quanh.
Nhưng thay vì né tránh hay chặn đòn, Lâm Phong lại đưa tay lên — chậm rãi, như thể đang thực hiện một nghi thức tang lễ nào đó.
Bàn tay anh lướt qua không trung, cắt ngang đường bay của lưỡi kiếm đầu tiên.
Không có âm thanh va chạm kim loại vang lên.
Chỉ có tiếng xì xát nhẹ khi đấu khí trong lòng bàn tay Lâm Phong tiếp xúc với lưỡi dao.
Lưỡi thứ hai và thứ ba cũng lao tới.
Lần này, chúng đâm xuyên qua không gian trước mặt anh mà không hề bị cản trở bởi bất kỳ vật thể nào.
Chúng cắm sừng sững vào thân cây cổ thụ phía sau lưng Lâm Phong, sâu đến tận cán kiếm.
Ba tên thợ săn đứng đông cứng người, mắt trợn to trong sự kinh hoàng tuyệt đối.
Họ vừa nhìn thấy điều gì đó đi ngược lại mọi quy luật tự nhiên mà họ từng biết.
Một con người không thể trở nên vô hình hoàn toàn trước sát khí của đấu giả thấp cấp như vậy — trừ khi linh hồn hắn đã tách rời khỏi thực tại vật chất này.
làm sao?" Tên thợ săn thứ hai lắp bắp, mồ hôi lạnh toát ra trên trán dù thời tiết đang giá rét.
"Ngươi vừa mới đứng ở đó mà!
Sao kiếm lại xuyên qua không khí được vậy?!" Lâm Phong quay đầu từ từ về phía họ.
Khuôn mặt anh vẫn bình thản đến đáng sợ, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt là một nỗi buồn sâu thẳm đang lan tỏa ra ngoài.
Hắn biết những gì sắp xảy ra tiếp theo.
Đây không phải là chiến thắng của kỹ năng hay sức mạnh.
Đây là sự sụp đổ của nhận thức — nơi ranh giới giữa tồn tại và hư vô bắt đầu hòa quyện vào nhau.
"Ngươi hỏi ta làm sao?" Lâm Phong lặp lại câu hỏi, giọng nói giờ đây nghe xa xăm hơn, như thể vang lên từ một chiều không gian khác.
"Bởi vì linh hồn này đã chết rồi.
Chỉ còn lại xác thịt đang cố gắng giữ lấy sự sống." Ba thanh kiếm cắm trên cây bắt đầu rung động nhẹ nhàng do cộng hưởng với đấu khí bất ổn của Lâm Phong.
Những vết nứt xanh lam trên cơ thể anh lóe lên một lần nữa, phát ra ánh sáng yếu ớt chiếu rọi qua lớp sương mù dày đặc.
Cảnh tượng ấy khiến ba tên thợ săn cảm thấy như đang đối mặt với cái chết hóa thân — không phải dưới dạng máu thịt, mà là sự trống rỗng tuyệt đối của hư vô.
Đỉnh điểm của cuộc đối đầu xảy ra khi tên thợ săn thứ hai, hoảng sợ và mất kiểm soát hoàn toàn do nỗi kinh hãi tích tụ quá lâu trong tiềm thức, phóng ra một kỹ năng hỗ trợ – một quả cầu lửa nhỏ được tạo thành từ đấu khí hỗn tạp.
Động tác này không mang tính công kích mà là phản ứng bản năng chạy trốn khỏi điều không thể hiểu nổi đang đứng trước mặt họ.
Quả cầu lửa bay về phía Lâm Phong với tốc độ chậm chạp, như thể bị lực cản của chính nỗi sợ hãi kìm hãm lại.
Nhưng đó cũng đủ để tiết lộ sự thật tàn khốc nhất mà cả ba tên thợ săn đều chưa dám thừa nhận: Họ không còn có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng thực tế của người đàn ông trước mặt mình nữa.
Khi quả cầu lửa bay đến gần, nó không va chạm vào bất kỳ vật cản nào.
Thay vì nổ tung và gây ra vụ cháy rực rỡ như dự kiến, lớp năng lượng nhiệt lại lan tỏa quanh một vùng trống rỗng — nơi mà vài giây trước vẫn là thân hình của Lâm Phong.
Sương mù xung quanh bắt đầu xoáy tròn dữ dội hơn, tạo thành những vòng cung kỳ lạ bao lấy anh từ mọi phía.
không thể nào." Tên thợ săn dẫn đầu thốt lên trong tuyệt vọng, giọng nói nghẹn lại cổ họng vì sự kinh hoàng tột độ.
"Ngươi đã biến mất rồi sao?
Hay là chúng ta đang nhìn thấy bóng ma?" Lâm Phong bước ra khỏi vùng sương mù xoáy tròn ấy — hoặc ít nhất thì hắn nghĩ vậy theo nhận thức của chính mình.
Nhưng trong mắt ba tên thợ săn, anh giờ đây chỉ còn là một vệt mờ ảo, như thể thực tại xung quanh đang từ chối xác định vị trí tồn tại của anh.
Sự hiện diện của Lâm Phong trở nên mong manh đến mức ngay cả ánh sáng mặt trời xuyên qua tán lá cũng không thể chiếu rọi lên người hắn một cách rõ ràng.
"Ta vẫn ở đây," Lâm Phong nói, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp mọi hướng chứ không chỉ từ phía trước ba kẻ thù nữa.
Hiệu ứng âm thanh kỳ lạ khiến cho từng chữ cái như bị bẻ gãy và lắp ghép lại trong không khí loãng dần đi theo nhịp điệu của sự tan rã linh hồn.
"Nhưng các ngươi.
liệu có còn đủ dũng khí để tiếp tục nhìn nhận những gì đang diễn ra trước mắt mình hay không?" Tên thợ săn thứ ba, người yếu đuối nhất trong nhóm, đã sụp đổ ngay tại chỗ.
Hắn quỳ xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu và bắt đầu khóc nức nở — không phải vì đau đớn thể xác mà là do sự tan vỡ tinh thần hoàn toàn khi đối mặt với một thực tế vượt xa khả năng chấp nhận của trí tuệ phàm nhân.
"Đừng nhìn nó!
Đừng nhìn nữa!" Hắn gào lên trong hoảng loạn, nước mắt hòa lẫn cùng mồ hôi chảy xuống khuôn mặt nhăn nheo vì sợ hãi tột độ.
"Nó không phải là người sống!
Nó là khoảng trống giữa các thế giới đang nuốt chửng chúng ta vào bên trong!" Lời nói điên cuồng của tên thợ săn thứ ba như một liều thuốc độc lan truyền nhanh chóng sang hai đồng đội còn lại.
Họ rút lui — không phải theo cách chiến đấu thông thường mà là chạy trốn thuần túy, bỏ mặc vũ khí và phẩm giá của những kẻ săn mồi rừng Shenmu để tìm kiếm sự an toàn trong bóng tối dày đặc hơn phía sau lưng họ.
Lâm Phong đứng một mình giữa khu rừng trống trải trở lại.
Sương mù bắt đầu tan đi chậm rãi, để lộ ra cảnh quan xung quanh vốn dĩ không hề thay đổi — chỉ có nhận thức của những người chứng kiến mới bị bóp méo bởi sức mạnh hủy diệt tiềm ẩn trong linh hồn đang phân rã dần của anh.
Kết quả của cuộc chiến ngắn ngủi này không phải là cái chết hay thương tích nặng nề cho bất kỳ bên nào, mà là sự sụp đổ tinh thần hoàn toàn của ba tên thợ săn — một hệ luỵ tất yếu khi con người đối diện với những quy luật siêu nhiên vượt ra ngoài tầm kiểm soát và hiểu biết thông thường.
Họ nằm trên mặt đất trong vòng xoáy hoảng loạn tột cùng, không phải vì đau đớn thể xác mà là do nỗi sợ hãi sâu thẳm trước điều không thể giải thích được đang tồn tại ngay bên cạnh họ.
Lâm Phong ngồi xuống trên một gốc cây mục rữa gần đó, lưng dựa vào lớp vỏ sần sùi lạnh lẽo của thân cây cổ thụ ngàn năm tuổi.
Hắn hít thở sâu từng nhịp để cố gắng ổn định lại dòng đấu khí hỗn loạn trong cơ thể mình sau cú sốc năng lượng vừa rồi.
Những vết nứt xanh lam trên da thịt giờ đây đã chuyển sang màu tím nhạt — dấu hiệu cho thấy quá trình tan rã linh hồn đang tiến triển theo hướng không ai có thể dự đoán trước được kể từ lúc anh tiếp xúc với hạt nhân đen óng ánh trong hang động cổ vật ngày hôm qua.
Hắn lấy ra một mảnh giấy trắng nhỏ xíu từ túi áo và bắt đầu ghi chép lại những gì vừa mới xảy ra bằng nét chữ vội vã nhưng cẩn thận đầy đủ chi tiết nhất có thể — thói quen khắc ký ức lên mọi thứ hữu hình mà anh đã duy trì suốt mười lần luân hồi sinh tử trong thế giới này.
Không phải để lưu trữ thông tin đơn thuần, mà là để chứng minh rằng mình vẫn đang tồn tại thực sự chứ không chỉ là một ảo giác trôi nổi giữa hư vô mênh mông bao la của vũ trụ Shenmu rộng lớn đầy rẫy bí ẩn chưa được khám phá hết thảy ngay lúc này giờ đây nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Người Vô Hình." Lâm Phong thì thầm đọc to câu ghi chú cuối cùng trên trang giấy, giọng nói vang lên lạnh lẽo trong khoảng không gian tĩnh lặng tuyệt đối của khu rừng cổ kính ngàn năm tuổi bao quanh anh lúc này giờ đây.
"Không phải là sự biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn vật lý đơn thuần như những gì Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm từng mô tả cho ta biết trước kia đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Nó là sự tách rời hoàn toàn khỏi tần số cảm nhận chung của thế giới phàm tục này — nơi ranh giới giữa tồn tại và hư vô bắt đầu hòa quyện vào nhau một cách nguy hiểm chết người đầy rẫy bí ẩn chưa được khám phá hết thảy ngay lúc này giờ đây nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!" Lâm Phong gấp tờ giấy lại và đặt vào trong lòng áo gần sát tim mình nhất có thể — nơi mà sự sống còn mong manh treo ngược chông trời của anh vẫn đang cố gắng bám trụ lấy hiện thực phàm tục này dù chỉ bằng một sợi dây mảnh mai dễ đứt gãy bất cứ lúc nào cũng được luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng tế bào cơ thể dần trở nên nặng nề và thực tại hơn dưới làn sương mù lạnh lẽo bao phủ khắp khu rừng Shenmu cổ kính rộng lớn mênh mông bất tận đầy rẫy bí ẩn chưa được khám phá hết thảy ngay lúc này giờ đây nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Nhưng bên cạnh đó là nỗi sợ hãi lớn nhất cuộc đời anh đang chờ đợi phía trước: sự yếu đuối phàm nhân sẽ khiến anh dễ dàng bị giết chết bởi bất kỳ ai muốn loại bỏ anh khỏi thế giới này mà không cần phải đấu tranh gì thêm nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Đột nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau lưng anh — nhưng lần này nó đến từ chính sâu thẳm bên trong linh hồn đang tan rã dần của Lâm Phong thay vì bất kỳ nguồn gốc vật lý cụ thể nào tồn tại thực tế ngoài kia đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong quay người lại thật nhanh nhưng chẳng có ai ở đó cả.
Chỉ còn lại bóng tối dày đặc và mùi hương hoa nhài đang dần phai nhạt đi từng chút một trong không khí lạnh lẽo bao trùm khắp khu rừng Shenmu cổ kính rộng lớn mênh mông bất tận đầy rẫy bí ẩn chưa được khám phá hết thảy ngay lúc này giờ đây nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Bóng tối bất ngờ xé toạc, lộ ra một thanh kiếm máu lầy chĩa thẳng vào cổ anh.
Lưỡi kiếm lạnh buốt chạm vào da thịt khiến toàn thân Lâm Phong cứng đờ hoàn toàn vì kinh hãi tột độ — linh khí trong cơ thể đột nhiên bị phong tỏa triệt để không còn khả năng luân chuyển tự do như trước kia nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong đi vào một khu vực hẻo lánh hơn của rừng Shenmu, nơi cây cối thưa thớt và bầu không khí trở nên nặng nề hơn đáng kể so với những vùng đất anh vừa rời bỏ phía sau lưng mình lúc này giờ đây.
Đất đá nứt nẻ, một lưỡi kiếm lạnh toát đột ngột xuyên thẳng qua ngực Lâm Phong.
Huyết quang bùng nổ, hắn nhìn xuống vết thương đang chảy máu đen kịt mà kinh hãi tột độ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận