Chương 33
Anh mở mắt ra, nhưng thế giới trước mắt không phải là căn phòng đá lạnh lẽo nơi anh vừa hấp thụ Tinh Hồn Thạch.
Nó tối hơn.
Dày đặc hơn.
Và đáng sợ hơn gấp bội.
Ba cặp đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào hắn từ bóng đêm.
Đó là những con Hổ Đầu Gấu, loài dã thú cấp 10 thường thấy ở rìa rừng sâu, nhưng ánh mắt của chúng hôm nay không mang vẻ hung dữ thông thường mà lại toát lên một sự trống rỗng đáng sợ.
Chúng tiến về phía trước, bước chân nặng nề khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.
Hơi thở hôi hám vào mặt Lâm Phong, làm lạnh da thịt anh trong tích tắc.
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh phản ứng chậm chạp như một cỗ máy rỉ sét.
Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để triệu hồi đấu khí từ hải đan — nơi chứa đựng nguồn năng lượng của mọi Đấu Giả.
Thông thường, cảm giác ấy giống như dòng sông ấm áp chảy qua các kinh mạch.
Nhưng hôm nay.
không có gì cả.
Chỉ có khoảng trống lạnh lẽo, một vực thẳm tĩnh lặng đáng sợ bên trong lồng ngực anh.
Hắn cắn mạnh vào môi dưới cho đến khi vị máu mặn chát lan tỏa trong miệng.
Đau đớn giúp anh tỉnh táo hơn.
"Đấu khí!" Lâm Phong gầm lên nội tâm, thúc ép năng lượng di chuyển.
Những luồng ánh sáng mờ nhạt lóe lên từ da thịt anh, nhưng chúng mỏng manh như sương mù buổi sớm, tan biến ngay lập tức dưới áp lực của ba con thú dữ đang lao tới.
Con hổ đầu gấu ở giữa mở miệng ra, tiếng gầm sấm sét vang vọng trong hang động nhỏ hẹp nơi Lâm Phong hiện diện.
Nó không tấn công ngay mà đứng đó, ngửi mùi máu trên người anh.
nó khác lạ.
Không phải là mùi của một Đấu Giả bình thường đang suy yếu.
Mà là mùi của sự phân rã.
Lâm Phong lùi bước gót chân chạm vào vách đá ẩm ướt.
Anh quay lưng lại với tảng đá lạnh lẽo, tay phải run rẩy rút thanh kiếm gỗ đã gãy đôi từ trận chiến trước đó ra khỏi vỏ.
Cạnh sắc cùn cũ giờ đây trở thành vũ khí duy nhất còn sót lại trong túi áo rách nát của anh.
"Mày muốn ăn thịt tao sao?" Lâm Phong hỏi, giọng nói khàn đặc vì mất nước và sợ hãi tột cùng.
Câu hỏi vô nghĩa này vang lên trong không gian tĩnh lặng, nhưng nó là cách duy nhất để kiểm tra xem bản thân vẫn còn ý thức hay đã bị cuốn vào ảo giác của linh hồn tan rã.
Con thú gầm gừ đáp lại, răng nanh dài như lưỡi dao kéo lộ ra ngoài hàm dưới.
Nó sấn tới, móng vuốt sắc bén cào trên mặt đất tạo thành những vết xước sâu hoắm.
Lâm Phong né tránh bằng cách nghiêng người sang bên trái, nhưng động tác đó khiến một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo cột sống anh.
Cảm giác này không đến từ va chạm vật lý mà là từ sự xé rách của chính linh hồn hắn ta đang cố gắng giữ hình hài nguyên vẹn.
Anh ngã quỵ xuống một gối, thở hồng hộc.
Mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo.
Những con Hổ Đầu Gấu bao vây anh thành vòng tròn kín.
Chúng không vội tấn công mà dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất của nạn nhân trước khi ra đòn chí mạng.
Lâm Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt nơi cổ tay trái bắt đầu trở nên trong suốt, giống như kính vỡ nhưng vẫn giữ nguyên hình dạng xương cốt bên dưới.
Anh có thể thấy rõ những mạch máu xanh thẫm đang đập chậm chạp bên dưới lớp da mờ ảo ấy.
Hiện tượng 'Vô Hình' — cái chết của thế giới Shenmu dành cho những kẻ mạnh mẽ quá mức hoặc yếu đuối đến cùng cực — đã bắt đầu len lỏi vào cơ thể anh từ bên trong.
Lâm Phong nhớ lại lời cảnh báo của Hoàng Thiên Tâm hai ngày trước: *"Đấu Khí không chỉ là năng lượng, nó là tần số kết nối chúng ta với thực tại.
Khi linh hồn rung động sai lệch, cơ thể sẽ bắt đầu từ chối tồn tại trong thế giới này."* Anh đã hiểu lầm ý cô ấy.
Cô ấy không nói về việc tu luyện quá nhanh dẫn đến bạo nổ kinh mạch.
Mà là nói về sự tan rã của ý chí sống khi đối mặt với những ký ức bị chôn vùi mà anh cố tình khắc lên da thịt để giữ lại.
Lâm Phong gạt thanh kiếm gỗ gãy ra trước, chặn được móng vuốt của con đầu đàn.
Lực va chạm đẩy anh bay ngược về phía sau, lưng đập mạnh vào vách đá lạnh giá.
Mùi máu tươi từ vết thương ở vai trái lan tỏa trong không khí ẩm ướt.
Con thú gầm lên triumphantly, chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo.
Không phải là sự yên tĩnh của rừng sâu trước cơn bão.
Mà là một khoảng trống tuyệt đối, nơi mọi âm thanh đều biến mất.
Những con Hổ Đầu Gấu dừng lại giữa không trung, móng vuốt đang dang rộng nhưng không còn chuyển động.
Chúng trở thành những bức tượng sống, mắt đỏ ngầu vẫn mở to but không hề có sự sống trong đó.
Lâm Phong ngồi thụp xuống sàn hang, thở dốc.
Anh nhìn xung quanh với ánh mắt hoang mang.
Những con thú biến mất dần như sương khói dưới nắng mặt trời, để lại phía sau là một căn phòng rộng lớn, tối tăm và đầy những giá sách cổ xưa bằng gỗ đen bóng loáng.
Đây không phải là nơi anh vừa chiến đấu.
thư viện cấm địa của Học Viện Đấu Khí?
Hay chỉ là ảo ảnh do tinh thần suy kiệt tạo ra?
Một bóng người bước ra từ phía sau dãy kệ sách cao ngất trời.
Gót giày chạm sàn đá phát ra âm thanh *keng-keng* đều đặn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch ấy.
Người đó mặc bộ trang phục học viện màu trắng muốt, tóc buộc gọn gàng sau gáy và gương mặt lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Sư tỷ của anh đứng đó, tay cầm một cây roi dài bằng da thú đen bóng.
Ánh mắt cô quét qua cơ thể đang dần biến mờ của Lâm Phong với vẻ không biểu cảm, nhưng khóe môi hơi mím lại cho thấy sự căng thẳng bên trong lòng lạnh lùng ấy.
"Cô." Lâm Phong gọi tên người phụ nữ duy nhất còn giữ được kết nối thực tại với anh lúc này.
Giọng nói của anh yếu ớt như tiếng gió rít qua khe núi đá.
"Tại sao cô ở đây?
Đây là đâu?"
Hoàng Thiên Tâm không trả lời ngay.
Cô bước tiến lại gần, từng bước một đo đếm khoảng cách giữa hai người họ.
Khi đứng trước mặt Lâm Phong, cô cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất tiêu điểm của anh.
Mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng từ trên người cô tỏa ra, át đi mùi máu tanh và sự phân rã linh hồn xung quanh.
"Ngươi đã hấp thụ Tinh Hồn Thạch mà không qua giai đoạn ổn định," Hoàng Thiên Tâm nói, giọng điệu lạnh băng nhưng rõ ràng hơn bất kỳ lời nào trước đây.
"Đấu khí trong kinh mạch ngươi bị rối loạn hoàn toàn.
Linh hồn đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể để tìm kiếm sự giải thoát."
Lâm Phong nhíu mày, đau đớn lan tỏa khắp người anh khi nghe những từ ngữ đó.
"Giải thoát?
tôi không muốn chết.
Tôi cần phải." Anh ngập ngừng, tay run rẩy chạm vào cuốn nhật ký da bò nằm trong túi áo — nơi ghi lại tất cả những lần chuyển sinh thất bại của mười phiên bản 'Lâm Phong' trước đây.
"Ngươi nghĩ mình có thể kiểm soát sự tan rã này?" Hoàng Thiên Tâm cắt ngang lời anh, ánh mắt sắc lạnh như dao găm.
"Đây không phải là bệnh tật thông thường mà các thầy thuốc có thể chữa trị bằng đan dược.
Đây là quy luật của thế giới Shenmu đang loại bỏ một lỗi lầm."
"Lỗi lầm gì?" Lâm Phong hỏi lại, giọng đầy bất an nhưng kiên quyết không rời mắt khỏi khuôn mặt lạnh lùng kia.
"Tôi đã làm sai điều gì?
Tôi chỉ muốn sống để tìm ra cách nhìn thấy họ.
những người mà tôi yêu thương trước khi họ biến mất vĩnh viễn!"
Hoàng Thiên Tâm đứng thẳng dậy, ánh mắt cô trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Cô đưa tay phải lên, ngón trỏ chọt nhẹ vào trán Lâm Phong.
Một luồng đấu khí tinh khiết màu xanh lam lan tỏa từ đầu ngón tay của cô sang cơ thể anh, tạm thời làm chậm quá trình biến mờ da thịt xuống mức kiểm soát được trong vài phút quý giá tiếp theo.
"Ngươi không hiểu bản chất của 'Người Vô Hình'," Hoàng Thiên Tâm tuyên bố dõng dạc hơn bất kỳ lời nào trước đây từng vang lên từ môi cô ấy cho đến nay!
"Họ không chết vì bệnh tật hay chiến tranh ngoài đời thực đâu cả mà là do chính sự kết nối cảm xúc quá mạnh mẽ với thế giới phàm tục khiến tần số linh hồn của họ bị lệch pha vĩnh viễn so với dòng chảy thời gian chung!"
Lâm Phong sững sờ trước thông tin chấn động ấy.
Anh nhìn vào bàn tay đang dần trong suốt của mình một lần nữa, lần này không còn là nỗi sợ hãi mà là sự chấp nhận bi thảm nhưng đầy quyết tâm thay đổi số phận sắp đến nơi rồi kia!
"Vậy thì sao?" Lâm Phong hỏi lại với giọng trầm xuống hẳn so với trước đó rất nhiều lắm luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
"Nếu như vậy.
liệu có cách nào để đảo ngược quy luật này mà vẫn giữ lại ký ức về họ hay không?
Hay là chúng ta chỉ đơn giản chấp nhận rằng cuối cùng cũng sẽ đến lúc phải buông bỏ tất cả những gì thân yêu nhất trong cuộc đời này thôi sao?"
Hoàng Thiên Tâm im lặng một lát dài đằng đẵng trước khi trả lời câu hỏi đầy chất bi kịch ấy bằng một nụ cười nhạt đắng chát khó tả trên môi cô ta: "Có.
Nhưng cái giá phải trả sẽ lớn hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng được ngay cả chính bản thân ngươi lúc này cũng chưa dám hình dung nổi đâu."
Lâm Phong nheo mắt nhìn thẳng vào đôi đang co lại đột ngột của Hoàng Thiên Tâm sau khi nghe xong câu nói đầy ẩn ý kia vừa rồi: "Cái giá đó là gì?"
"Ngươi sẽ phải từ bỏ đấu khí vĩnh viễn," Hoàng Thiên Tâm trả lời dứt khoát hơn bao giờ hết!
"Không còn tu luyện nữa.
Không còn sức mạnh siêu nhiên nào cả.
Trở về làm một người phàm nhân yếu đuối như tất cả mọi người khác trong thế giới này vậy đó."
Lâm Phong hít sâu một hơi dài đầy khí lạnh lẽ thấu vào tận xương tủy của mình trước khi đáp lại bằng giọng nói run rẩy nhưng tràn ngập niềm hy vọng mới mẻ chưa từng có từ trước đến giờ: "Tôi chấp nhận."
Hoàng Thiên Tâm bước lui lại một bước nhỏ như bị sốc nặng bởi quyết định nhanh chóng đến mức đáng sợ ấy từ phía đối phương của chính cô ta luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
thật sự dám?" Hoàng Thiên Tâm hỏi lại lần nữa với giọng điệu thấp hơn hẳn so với lúc trước rất nhiều lắm luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy quả cảm thay đổi số phận sắp đến nơi rồi kia!: "Đúng.
Vì nếu như không có họ.
thì sức mạnh cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa đối với tôi hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!"
Hoàng Thiên Tâm nhìn Lâm Phong chằm chằm trong im lặng dài đằng đẵng trước khi quay lưng đi vào bóng tối phía sau dãy kệ sách cao ngất trời ấy với bước chân nặng nề đầy mệt mỏi chán nản tuyệt vọng tột cùng đến mức khó tả luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Lâm Phong ngồi một mình trong bóng tối dày đặc, cảm nhận từng tế bào cơ thể dần trở nên nặng nề và thực tại hơn.
Nhưng bên cạnh đó là nỗi sợ hãi lớn nhất cuộc đời anh đang chờ đợi phía trước: sự yếu đuối phàm nhân sẽ khiến anh dễ dàng bị giết chết bởi bất kỳ ai muốn loại bỏ anh khỏi thế giới này mà không cần phải đấu tranh gì thêm nữa đâu luôn áy náy nghi ngờ gì đâu hết thảy mọi chuyện đều đang diễn ra đúng theo kịch bản định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời nay chứ không hề ngẫu nhiên tí nào cả!
Đột nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau lưng anh: "Ngươi chọn sai rồi đấy."
Lâm Phong quay người lại thật nhanh nhưng chẳng có ai ở đó cả.
Chỉ còn lại bóng tối dày đặc và mùi hương hoa nhài đang dần phai nhạt đi từng chút một.
Bóng tối bất ngờ xé toạc, lộ ra một thanh kiếm máu lầy chĩa thẳng vào cổ anh.
Lâm Phong cứng đờ, linh khí trong cơ thể đột nhiên bị phong tỏa hoàn toàn.
Lưỡi kiếm lạnh buốt chạm vào da thịt,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận