Chương 32

Hơi lạnh lẽ của phòng đá thấu vào da thịt, nhưng Lâm Phong không còn cảm thấy rét.

Cái lạnh ấy đã trở thành một phần của anh, hòa quyện với sự trống rỗng đang lan tỏa từ bên trong lồng ngực.

Anh mở mắt, nhìn lên trần nhà tối tăm nơi những giọt nước đọng lại như những viên ngọc đen ngòm sắp rơi xuống.

Không có ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ nhỏ phía xa.

Chỉ có mùi thảo dược khô và sắt gỉ — mùi của bệnh viện cũ kỹ, nơi linh hồn bị thương được mang đến để khâu vá bằng các loại thuốc độc hại.

Anh ngồi dậy chậm rãi.

Chuyển động này trước đây sẽ gây ra đau đớn dữ dội, nhưng giờ đây, nó chỉ tạo ra một cảm giác tê liệt kỳ lạ.

Như thể cơ thể anh không còn thuộc về thế giới vật chất đầy đủ nữa.

Lâm Phong đưa tay lên chạm vào má mình.

Đầu ngón tay run rẩy khi tiếp xúc với làn da lạnh giá.

Anh có thể cảm nhận được xương dưới da, mạch máu đang đập yếu ớt, nhưng hình ảnh của bàn tay ấy trong tầm nhìn lại mờ nhạt như sương mai.

"Ngươi đã tỉnh," một giọng nói trầm ấm vang lên từ góc tối nhất căn phòng.

Lâm Phong quay đầu lại.

Hoàng Thiên Tâm đứng đó, tay vẫn cầm thanh kiếm dài chưa bao giờ rời khỏi vỏ gỗ cũ kỹ bên cạnh cô.

Ánh mắt của sư tỷ ấy sắc lạnh hơn bình thường, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy là sự lo lắng không che giấu được.

Cô bước về phía anh, từng bước chân nặng nề trên nền đá granite.

"Tỷ," Lâm Phong gọi khẽ.

Giọng nói của anh nghe xa xăm, như thể phát ra từ một chiều khác.

"Tại sao ta lại ở đây?"

Hoàng Thiên Tâm dừng lại trước mặt anh.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài tấc, nhưng với cảm giác hiện tại của Lâm Phong, khoảng cách ấy dài hơn cả đại dương ngăn cách thế giới phàm tục và thiên đường đấu giả.

Cô cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.

Lần đầu tiên trong nhiều ngày qua, cô thực sự *nhìn* thấy anh.

Không phải là một bóng mờ tan biến khi gió thổi, mà là một người đàn ông đang dần bị xé nhỏ bởi quy luật tồn tại tàn khốc này.

"Vì ngươi đã dùng quá nhiều đấu khí để cố gắng giữ hình hài," Hoàng Thiên Tâm đáp lời, giọng điệu bình thản nhưng tay cô lại siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

"Ngươi đang tự hủy hoại bản thân để tồn tại trong thế giới này.

Mỗi lần ngươi triệu hồi đấu khí lúc này, linh hồn của ngươi sẽ bị xé toạc ra thêm một mảnh."

Lâm Phong mỉm cười.

Nụ cười ấy không có chút ý nghĩa an ủi nào dành cho chính mình.

"Vậy thì ta phải làm gì?

Ngồi im và chờ đợi đến khi hoàn toàn biến mất?"

"Không," Hoàng Thiên Tâm nói dứt khoát.

Cô đưa tay ra, lần này cô chạm vào vai Lâm Phong.

Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay của cô truyền sang cơ thể lạnh giá của anh như một tia sét đánh thẳng vào tim.

"Ta sẽ giúp ngươi tìm cách ổn định nó.

Nhưng trước hết, chúng ta cần đến Phòng Kho Cổ Vật."

Lâm Phong ngẩn người.

Phòng Kho Cổ Vật?

Đó là nơi chứa đựng những bảo vật nguy hiểm nhất mà môn phái đã thu thập được qua hàng trăm năm.

Nơi ấy không dành cho một Đấu Sĩ cấp thấp như anh, đặc biệt là khi linh hồn đang trong tình trạng tan rã từng chút một.

"Thiên Tâm tỷ," Lâm Phong gọi tên cô lần nữa, giọng run lên vì sợ hãi chứ không phải vì lạnh.

"Nếu ta đến đó.

liệu nó có cứu được ta hay chỉ đẩy nhanh cái chết?"

Hoàng Thiên Tâm đứng thẳng người lên, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm vừa mới mài giũa.

Cô quay lưng đi trước, để lại câu trả lời đầy ám ảnh trong không khí tĩnh lặng:

"Cái chết là điều chắc chắn nếu ngươi tiếp tục trốn tránh sự thật.

thì phải chấp nhận rủi ro."

Lâm Phong nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của cô rồi chậm rãi đứng dậy.

Cơ thể anh rung lên những cơn co thắt nhẹ, như thể phản đối việc di chuyển.

Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.

Anh bước đi, và lần này, mỗi bước chân đặt xuống đất đều tạo ra một vết nứt nhỏ trong không gian xung quanh.

Những khe hở đen ngòm mở ra dưới gót giày của anh, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến bên cạnh tường rồi đóng lại ngay lập tức với âm thanh *rắc rắc* giống như thủy tinh vỡ.

Anh lướt đi trong trạng thái bán vật lý.

Cảm giác này đáng sợ hơn bất kỳ trận chiến nào mà Lâm Phong từng trải qua trước đây.

Thế giới xung quanh anh đang trở nên xa lạ, mờ ảo.

Những bức tường đá dường như kéo dài ra vô tận, và tiếng bước chân của Hoàng Thiên Tâm phía trước nghe như thể vang lên từ một thế giới khác.

Anh phải tập trung toàn bộ ý chí để duy trì hình hài đủ lâu cho đến khi họ rời khỏi hành lang tối tăm này.

Khi họ đi sâu hơn vào lòng núi đá nơi phòng kho được xây dựng, không khí trở nên nặng nề và ẩm ướt.

Mùi thảo dược khô dần phai nhạt, thay vào đó là mùi ozone — mùi của đấu khí nguyên chất bị niêm phong trong các khối pha lê cổ đại.

Những khối pha le lớn như những ngọn tháp nhỏ xếp chồng lên nhau hai bên hành lang, phát ra ánh sáng màu xanh lam dịu nhẹ nhưng đầy uy áp.

Hoàng Thiên Tâm không nói gì thêm.

Cô chỉ dẫn đường bằng cách mở những cánh cửa sắt nặng nề đã bị gỉ sét theo thời gian.

Mỗi lần cô đẩy cửa, tiếng kim loại cọt kẹt vang lên như lời than khóc của những linh hồn bị giam cầm bên trong.

Lâm Phong đi sau, mắt dụi lại vì ánh sáng chói lòa từ các khối pha le chiếu thẳng vào đôi mắt nhạy cảm của anh.

Họ bước vào một căn phòng rộng lớn đến bất ngờ.

Ở trung tâm là một bệ đá tròn, và xung quanh nó là hàng trăm khối pha le chứa đựng những vật phẩm kỳ lạ: xương rồng khô héo vẫn còn tỏa nhiệt, lông chim thần đã hóa thạch nhưng vẫn rung động khi có gió thổi qua, và cả những viên ngọc mắt thú mà bên trong vẫn mở to trừng trừng nhìn vào không gian vô tận.

"A Nhạn," Hoàng Thiên Tâm gọi tên một bóng hình đang đứng ở góc phòng tối nhất.

Một cô gái trẻ mặc áo choàng xám bước ra từ bóng tối.

A Nhạn, chuyên gia nghiên cứu cổ vật của môn phái, có khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt luôn mang vẻ mệt mỏi của người đã nhìn thấy quá nhiều thứ không nên xem.

Cô đeo một cặp kính dày cộp trên sống mũi nhỏ nhắn, và tay cô cầm một chiếc la bàn kỳ lạ với kim chỉ nam đang xoay tròn hỗn loạn thay vì hướng về phía bắc.

"Ta biết các ngươi sẽ đến," A Nhạn nói, giọng điệu khô khan như đọc bản án tử hình.

Cô nhìn Lâm Phong qua ống kính của chiếc kính, ánh mắt sắc bén quét qua cơ thể anh từ đầu xuống chân.

"Tình trạng của ngươi tệ hơn dự kiến ba ngày trước đó."

Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Anh cố gắng giữ cho giọng nói không bị run rẩy.

"Có cách nào để ổn định nó chứ?

Hay ta chỉ là một thất bại phẩm trong thí nghiệm xuyên không mà thôi?"

A Nhạn im lặng một lúc lâu.

Cô bước tới gần bệ đá trung tâm, nơi đặt duy nhất một khối pha le nhỏ hơn những khối khác nhưng tỏa ra áp lực đấu khí mạnh mẽ đến mức khiến Lâm Phong phải nghiêng người để chống đỡ.

Bên trong khối pha le đó là một viên đá đen óng ánh, hình dạng giống như một hạt nhân bị vỡ vụn thành vô số mảnh li ti nhưng vẫn giữ nguyên cấu trúc tổng thể.

"Nó gọi là 'Hạt Nhân Linh Hồn'," A Nhạn giải thích, ngón tay cô chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của khối pha le.

"Đây không phải là vật phẩm để tu luyện.

Đây là di tích của một Đấu Vương đã tự hủy bản thân để ngăn chặn sự sụp đổ của thực tại cách đây năm trăm năm."

Lâm Phong nheo mắt nhìn viên đá đen ấy.

Một cảm giác quen thuộc, đau đớn và ám ảnh xâm chiếm tâm trí anh.

Anh nhớ đến những ký ức mơ hồ từ chín phiên bản trước kia — những lần chết đi trong tuyệt vọng khi linh hồn bị xé toạc ra bởi sự vô hình của thế giới này.

"Cô đang nói gì?" Hoàng Thiên Tâm hỏi, giọng cô trở nên sắc nhọn hơn bình thường vì lo lắng cho sư đệ.

A Nhạn quay sang nhìn Lâm Phong trực diện lần đầu tiên từ lúc họ bước vào phòng kho.

Ánh mắt của cô không còn là sự quan sát khoa học lạnh lùng nữa mà chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm khó hiểu.

"Lâm Phong à, ngươi có nhớ tại sao mình lại xuyên không đến thế giới này chứ?

Không phải do ngẫu nhiên hay ý muốn của thần linh nào cả."

Lâm Phong sững sờ.

Anh lắc đầu chậm rãi.

Ký ức của anh bị đứt gãy quá nhiều lần rồi.

Chín cái chết trước đó đã xóa bỏ mọi manh mối về lý do thực sự khiến anh rời xa thế giới cũ.

"Ngươi là phiên bản thứ mười," A Nhạn nói thẳng thắn, không chút khoan nhượng.

"Mà chín người trước ngươi đều đã thất bại vì cùng một lý do: họ quên mất tại sao mình phải sống tiếp sau khi nhận ra rằng mọi cố gắng để quay trở lại hoặc thuộc về thế giới này đều vô nghĩa."

Không khí trong phòng kho như thể đóng băng hoàn toàn.

Hoàng Thiên Tâm đặt tay lên chuôi kiếm, nhưng không phải là để tấn công A Nhạn mà là để giữ lấy sự bình tĩnh của chính mình trước tin tức chấn động ấy.

Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những vết nứt trên cơ thể anh đột ngột phát sáng mạnh mẽ hơn, màu đen ngòm lan tỏa khắp da thịt như mạng nhện đang bủa vây linh hồn yếu ớt kia.

"Vậy thì sao?" Giọng nói của Lâm Phong nghe xa xăm, vỡ vụn bởi sự kinh hoàng tột cùng.

"Tại sao ta lại là người thứ mười?

Và nếu tất cả đều chết đi.

vậy thì ý nghĩa của việc tồn tại này là gì chứ hả?"

A Nhạn mỉm cười buồn bã, nụ cười ấy mang đầy vẻ thương cảm nhưng cũng đầy bi kịch có chủ đích mà Lâm Phong chưa từng thấy ở bất kỳ ai trước đây.

Cô đưa tay ra, chạm vào khối pha le chứa Hạt Nhân Linh Hồn.

Viên đá đen bên trong bắt đầu rung động dữ dội, phát ra những âm thanh giống như tiếng khóc của trẻ sơ sinh bị bóp nghẹt giữa hư không vô tận kia!

"Vì ngươi là người duy nhất dám nhìn thẳng vào vực thẳm mà không nhắm mắt lại," A Nhạn đáp lời, ánh mắt cô khóa chặt lấy đôi mắt đang dần mất (lệch tiêu điểm) của Lâm Phong.

"Và bây giờ.

hãy quyết định xem liệu linh hồn tan rã kia có đủ mạnh để tiếp nhận sức mạnh hủy diệt này hay không!"

Ánh sáng từ khối pha le đột ngột tắt đi hoàn toàn trong tích tắc!

Cả căn phòng kho cổ vật chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam yếu ớt phát ra từ những vết nứt trên cơ thể Lâm Phong.

Trong sự im lặng chết chóc ấy, anh cảm nhận được một sức hút khủng khiếp kéo linh hồn mình về phía viên đá đen óng ánh kia!

Hoàng Thiên Tâm hét lên tên anh trong tuyệt vọng nhưng giọng nói của cô bị bóp nghẹt bởi áp lực đấu khí bùng nổ từ bệ đá trung tâm.

Lâm Phong không thể nghe thấy bất cứ điều gì nữa ngoài tiếng tim đập thình thịch trong tai mình — nhịp điệu nhanh dần và điên cuồng như những con chuột đang chạy trốn khỏi cái chết chắc chắn sắp tới!

Anh đưa tay ra, chạm vào bề mặt lạnh lẽo của khối pha le.

Những mảnh vỡ linh hồn bên trong anh bắt đầu hòa quyện với Hạt Nhân Linh Hồn đen ngòm kia theo cách mà không ai có thể dự đoán trước được — một sự kết hợp giữa hủy diệt và tái sinh đầy nguy hiểm chết người!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập