Chương 31

Ánh sáng bạc của mặt trăng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chiếu rọi lên làn da nhợt nhạt của Lâm Phong.

Anh bước ra khỏi hang động tối tăm, nơi anh đã tự giam mình trong ba ngày liền để đối diện với sự thật tàn khốc nhất.

Không khí ở đây lạnh lẽo và mỏng hơn hẳn so với bên ngoài thành phố biên giới.

Mùi vị kim loại lạ lẫm lan tỏa trong từng hơi thở, giống như mùi máu đã khô lâu đọng lại trên lưỡi kiếm cũ kỹ.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, không phải vì sự thanh khiết của đấu khí mà tu luyện mang lại.

Đó là cảm giác trống rỗng, một khoảng void đang ăn mòn từ bên trong ra ngoài.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn vào bầu trời đầy sao nhưng thiếu vắng những vì sao quen thuộc.

Chúng đã mờ đi.

Không chỉ ánh sáng vật lý.

Mà cả sự hiện diện của chúng cũng đang dần phai nhạt khỏi nhận thức của anh.

"Mỗi lần ngươi nhìn vào đó để tìm kiếm sự an ủi," giọng nói của bà lão bên suối vang lên trong ký ức, lạnh lùng và vô tình.

"Linh hồn của ngươi sẽ tan rã thêm một phần nữa.

"

Anh cúi xuống, nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình.

Những vết khắc trên da thịt — những dòng chữ ghi nhớ tên gọi, ngày tháng và lời hứa với chính mình — đang mờ dần.

Không phải vì nước mưa hay thời gian.

Chúng biến mất như thể chưa từng tồn tại.

Giống như những phiên bản trước đó đã chết trong thinh lặng, không ai biết đến sự hy sinh của họ.

Lâm Phong siết chặt nắm đấm.

Đấu khí cấp Đấu Sĩ rung động yếu ớt trong huyệt đạo, nhưng nó không còn mang lại cảm giác ấm áp quen thuộc.

Nó lạnh giá.

Chảy ngược vào tâm trí anh như một dòng sông băng đang tan chảy chậm rãi.

Anh cần phải làm gì đó.

Phải nhanh hơn nữa trước khi chính bản thân mình trở thành ký ức mơ hồ mà ngay cả linh hồn cũng không thể nắm giữ.


Đột ngột, bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn theo cấp số nhân.

Cành lá trên đầu himum lại phát ra tiếng xào xạc dữ dội, như thể một cơn bão nhỏ đang hình thành ngay trong khu rừng tĩnh lặng này.

Một bóng đen lớn xuất hiện phía sau nhóm cây cách Lâm Phong vài chục bước chân, che khuất hoàn toàn ánh trăng bạc lạnh lẽo.

Đó là một con thú hoang dã to xác — một con Báo Tuyết Đấu Giả cấp 5, bị thu hút bởi sự xáo trộn năng lượng và mùi máu tinh thần của những vết thương vô hình trên cơ thể anh.

Đôi mắt vàng kim của nó phát sáng trong bóng tối, tỏa ra ánh nhìn đầy sát khí và hung bạo.

Nó gầm lên một tiếng dài, âm thanh vang vọng khắp khu rừng như lời cảnh báo cho mọi sinh vật khác tránh xa khỏi lãnh địa đang bị xâm phạm này.

Lâm Phong đứng im bất động.

Anh không thể chạy trốn được nữa vì đôi chân của anh cũng đã bắt đầu mất đi khả năng bám trụ vào mặt đất thực tại.

Nếu con Báo Tuyết tấn công, nó sẽ chỉ cảm nhận được một khoảng không gian trống rỗng và có lẽ sẽ bỏ qua mà không hề hay biết.

Nhưng nếu sự hiện diện của anh trở lại đủ mạnh để kích hoạt bản năng phòng thủ.

thì đây là cơ hội duy nhất.

Con báo tiến bước chậm rãi, móng vuốt sắc như dao cạo chạm vào những cành cây khô dưới đất.

Nó nghiến răng ken két, mùi hôi thối nồng nặc từ miệng nó lan tỏa ra khắp nơi.

Động vật hoang dã luôn nhạy cảm hơn con người đối với các dị biến trong năng lượng đấu khí.

Con báo này đang ngửi thấy thứ gì đó sai trái — một linh hồn đang rạn nứt và sắp vỡ vụn trước mắt.

Lâm Phong mở to hai mắt, tập trung toàn bộ ý chí còn lại vào việc duy trì hình hài vật lý của mình.

Anh nhớ đến lời dạy của Hoàng Thiên Tâm: *"Khi ngươi cảm thấy bản thân tan biến, hãy nghĩ về người mà ngươi không muốn bỏ rơi.

"*

Anh nhắm mắt một giây ngắn ngủi để hồi tưởng gương mặt lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc của sư tỷ ấy.

Nhớ lại ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau của Mộc Vân.

Và cuối cùng, là hình ảnh những người đã chết trước anh — chín phiên bản Lâm Phong khác nhau từng cố gắng chạm vào thế giới này và thất bại thảm hại trong cô đơn tuyệt đối.

Cơn thịnh nộ bùng lên từ đáy lòng anh.

Không phải sự tức giận thông thường.

Đó là một ngọn lửa xanh lợt màu, lạnh giá nhưng cháy bỏng dữ dội hơn bất kỳ loại đấu khí nào khác.

Nó lan tỏa ra khỏi cơ thể Lâm Phong dưới dạng sóng xung kích vô hình, quét sạch lớp sương mù bao quanh gốc cây cổ thụ.

Con Báo Tuyết giật mình dừng lại, lông trên sống lưng dựng đứng lên vì sợ hãi bản năng nguyên thủy của nó đang báo hiệu nguy hiểm chết người sắp xảy ra ngay trước mũi.

Nó không nhìn thấy Lâm Phong rõ ràng nữa — chỉ là một bóng mờ loang lổ trong ánh trăng bạc lạnh lẽo kia thôi cũng đủ khiến thú vật hoang dã khiếp đảm rồi đấy!

Tiếng gầm của con báo giờ đã biến thành tiếng rên rỉ run rẩy khi nó quay đầu bỏ chạy vào sâu thẳm khu rừng tối tăm phía sau lưng mình mà không dám ngoái nhìn lại lần nào nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập