Chương 30
Anh đứng giữa quảng trường trung tâm, nơi những viên đá granite cũ kỹ đã bị mài mòn bởi hàng nghìn đôi giày của các đấu giả và thường dân.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, ngột ngạt như thể bầu trời đang sụp xuống đè lên vai anh.
Trước mặt anh là Ba Đầu, một Đấu Giả 8 sao với cơ bắp cuồn cuộn lộ ra ngoài lớp áo sơ mi rách nát, ánh mắt hung hãn闪烁着 (lấp lánh) đầy thù hận.
"Mày nghĩ mày có thể bước đi trên quảng trường này mà không trả giá cho cái kính vỡ kia à?" Giọng nói của Ba Đầu sấm sét vang lên, làm rung chuyển cả những bụi hoa khô héo ven đường.
Hắn ta dậm chân xuống đất, đấu khí xanh lét phun trào từ huyệt đạo, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ quanh bàn tay phải đang nắm chặt thành quyền.
Lâm Phong không đáp lại.
Anh chỉ cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay trái của mình.
Ở đó, những vết sẹo cũ kỹ — nơi anh đã khắc lên da thịt để ghi nhớ ký ức về mẹ, về cha, và cả chín phiên bản 'mình' trước kia đã chết trong vô vọng — đang nóng rực lên.
Mỗi lần đấu khí xung quanh dao động mạnh như vậy, chúng lại nhắc nhở anh một sự thật phũ phàng: Anh không thuộc về thế giới này.
Và tệ hơn nữa, anh sắp mất đi khả năng cảm nhận nó.
Mày im lặng để tỏ vẻ kiêu ngạo hay là đã sợ đến mức câm họng?" Ba Đầu tiến gần thêm một bước, mùi rượu nồng nặc và mùi máu tanh từ các vết thương cũ trên người hắn ta tỏa ra khó chịu.
"Ta nói với mày, kính vỡ phải đền bằng vàng!
Mà bây giờ thì chỉ có da thịt của ngươi mới đủ để thỏa mãn cơn giận của ta!"
Lâm Phong chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt anh trống rỗng, không màu sắc, giống hệt như hình ảnh cậu bé trong tấm gương nứt nã mà anh đã thấy trước đó vài chương.
Nhưng sâu thẳm bên trong ánh nhìn ấy là một nỗi buồn tĩnh lặng, chết chóc.
Anh biết mình sẽ thua trận đấu này về mặt thể xác.
Không phải vì thực lực chênh lệch quá lớn giữa Đấu Sĩ cấp thấp và Đấu Giả 8 sao, mà vì quy luật 'Cân Bằng Tồn Tại' đang bắt đầu phát huy tác dụng ngược chiều.
Anh không sợ đau đớn.
Đau đớn là bằng chứng cho sự tồn tại.
Nhưng anh sợ thứ khác hơn nhiều: Sự vô hình.
Khi đấu khí của Ba Đầu bùng nổ, Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang dần buông tha cho anh.
Anh cố gắng chạm vào ký ức về Hoàng Thiên Tâm — sư tỷ lạnh lùng nhưng luôn quan tâm sâu sắc đến anh — để giữ chân mình ở thực tại.
Nhưng hình ảnh của cô ấy cũng bắt đầu mờ nhạt, giống như một bức tranh bị nước mưa rửa trôi.
"Đừng coi thường ta!" Ba Đầu gầm lên, không kiên nhẫn với sự im lặng đáng nghi ngờ kia.
Hắn vung tay phải ra phía trước, một cú đấm thẳng mang theo âm thanh xé gió.
Cú đấm nhắm thẳng vào mặt Lâm Phong, đủ mạnh để đập vỡ bất kỳ khối đá nào ở quảng trường này.
Lâm Phong đứng yên.
Anh không né tránh.
Không lùi bước.
Đôi mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi mà theo lý thuyết, cú đấm của Ba Đầu sẽ kết thúc cuộc đời tu luyện non nớt của anh.
Nhưng kỳ lạ thay, khi nắm tay của Ba Đầu tiến gần đến mũi Lâm Phong chỉ còn vài centimet...
nó đi xuyên qua.
Không phải là né tránh linh hoạt hay thân pháp cao siêu.
Mà là sự xuyên thấu hoàn toàn.
Cánh tay của Ba Đầu lao thẳng vào không khí nơi đầu và vai của Lâm Phong đang đứng, nhưng lại không va chạm được với bất kỳ vật cản nào.
Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo, như thể đấm vào bóng ma.
Ba Đầu sững sờ.
Hắn ta quay người lại, nhìn bàn tay mình rồi nhìn lên khuôn mặt trống rỗng của Lâm Phong.
mày làm gì vậy?
Bí kỹ 'Hồn Phiêu'?
Hay là ngươi đang dùng huyết nhục để luyện thành ảo ảnh?" Giọng hắn run rẩy, không còn hung hãn mà thay vào đó là sự hoang mang tột độ.
Trong thế giới Shenmu, đấu khí là cốt lõi của thực tại.
Nếu một người có thể biến cơ thể thành vô hình đối với cảm nhận vật lý thông thường, điều đó có nghĩa họ đã chạm đến ngưỡng cửa của Đấu Vương — hoặc tệ hơn, họ đang trở thành 'Người Vô Hình' mà không cần đạt cảnh giới cao.
Lâm Phong khẽ mím môi.
Anh biết khoảnh khắc này sẽ đến.
Quy luật cân bằng đang ép buộc anh phải tách khỏi thế giới phàm tục vì lượng đấu khí tiềm ẩn trong cơ thể — dù hiện tại chỉ ở cấp Đấu Sĩ — lại mâu thuẫn với linh hồn xuyên không của anh.
Anh là một lỗi hệ thống (bug) trong vũ trụ này.
Và giờ, bug đó đang hiển thị ra ngoài công khai.
Ngươi là quái vật!" Ba Đầu hét lên, sự hoảng sợ biến thành điên cuồng.
Hắn ta quay sang hai thuộc hạ đứng sau lưng — những gã đàn ông to béo với dao găm trên tay.
Dùng đấu khí bao phủ toàn bộ khu vực này!
Nếu không thể chạm vào người thì hãy đốt cháy không gian xung quanh!"
Hai tên thuộc hạ do dự một chút, nhưng trước ánh mắt đe dọa của Ba Đầu, chúng lao lên.
Đấu khí đỏ ngầu từ hai bên tỏa ra, tạo thành hai lưỡi kiếm vô hình nhắm thẳng vào thân trên của Lâm Phong.
Đám đông xung quang bắt đầu reo hò sợ hãi, ai nấy đều lùi lại, nhường một khoảng trống rộng lớn cho cuộc chiến giữa 'quái vật' và những gã du côn này.
Lâm Phong cảm thấy đau đớn trong tim sâu sắc hơn là bất kỳ vết thương thể xác nào.
Anh không muốn làm hại họ.
Anh chỉ muốn được nhìn thấy, được chạm vào.
Nhưng giờ đây, ngay cả cái chết cũng trở nên xa vời vì kẻ thù của anh không thể chạm đến anh để giết anh.
Họ đang tấn công một bóng ma.
Một trong những thuộc hạ chém xuống.
Lưỡi dao cắt qua không khí nơi cổ Lâm Phong đứng.
Không có máu chảy ra.
Chỉ có tiếng rít chói tai khi đấu khí va vào nhau — hoặc chính xác hơn, là khi đấu khí của tên thuộc hạ va vào trường lực vô hình bao quanh linh hồn đang tan rã của Lâm Phong.
"Đừng phí力气 (lực lượng) nữa," Giọng nói của Lâm Phong vang lên, nhỏ bé nhưng rõ ràng đến kinh ngạc trong không gian tĩnh lặng đột ngột này.
Nó nghe xa xăm, như thể phát ra từ một chiều khác của thời gian, đúng như lời tiên tri mà cậu bé áo đen đã thốt ra trước đó.
"Các người càng cố gắng, các người sẽ càng đẩy tôi đi xa hơn."
Ba Đầu nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tại sao một tên Đấu Sĩ yếu ớt lại có thể né tránh mọi đòn tấn công mà thậm chí còn khiến đối phương cảm thấy như đánh vào hư vô?
"Mày lừa được ta bao lâu nữa?!
Ta sẽ rút cạn đấu khí trong người mày!"
Ba Đầu tập trung toàn bộ ý chí, hai mắt đỏ ngầu.
Hắn bắt đầu quay tay phải theo chiều kim đồng hồ, tích tụ một lượng đấu khí khổng lồ chưa từng có ở cảnh giới 8 sao của mình.
Không gian xung quanh hắn ta bắt đầu nứt toác ra những vết nhỏ li ti — giống hệt như bầu trời phía trên quảng trường đã làm trước đó.
Hắn đang chuẩn bị cho一招 (một đòn) quyết định, chiêu thức mà gia tộc Ba Đầu chỉ dùng khi đối mặt với thù không đội trời chung: 'Vũ Trụ Phá Không Quyền'.
Lâm Phong nhìn vào lòng bàn tay mình một lần nữa.
Những vết khắc trên da thịt giờ đã mờ đi gần hết, thay vào đó là những đường vân sáng màu trắng nhợt — dấu hiệu của sự tan rã linh hồn.
Anh nhớ đến lời Hoàng Thiên Tâm nói với anh trước khi rời đi: *"Lâm Phong, nếu ngày nào đó em không còn thấy được ngươi trong mắt các người khác, hãy tìm cách giữ lấy ký ức bằng mọi giá.
Đừng để bản thân trở thành một câu chuyện cổ tích đáng sợ."*
Anh đã cố gắng khắc lên da thịt.
Anh đã cố gắng ghi nhớ từng khoảnh khắc.
Nhưng giờ đây, ngay cả nỗi đau cũng đang rời bỏ anh.
đừng buông tha..." Lâm Phong thầm thì với chính mình.
Thay vì né tránh cú đấm hủy diệt sắp tới của Ba Đầu, anh bước thẳng vào đường đi của nó.
Một hành động tự sát?
Hay là một sự chấp nhận số phận?
Đám đông reo lên kinh hãi khi thấy Lâm Phong không hề di chuyển.
Họ nghĩ rằng anh đã thua cuộc tinh thần, hoặc tệ hơn, đang chờ đợi cái chết nhẹ nhàng nhất có thể.
Ba Đầu hét lên trong khoái cảm khi nắm tay của hắn lao thẳng vào ngực Lâm Phong — nhưng lần này, cảm giác khác biệt.
Thay vì xuyên qua không khí lạnh lẽo như trước, cánh tay của Ba Đầu bỗng nhiên gặp phải một lực cản vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ.
Không phải là thịt da hay xương cốt, mà là mật độ đấu khí bị cô đọng lại thành một khối rắn chắc bên trong cơ thể mỏng manh kia.
Âm thanh vang lên không phải từ va chạm vật lý thông thường, mà giống như tiếng vỡ của một quả cầu thủy tinh khổng lồ.
Sóng xung kích quét ngang quảng trường, thổi bay mái tóc của đám đông và làm nứt toác những viên đá granite dưới chân họ.
Ba Đầu bị lực phản hồi mạnh mẽ đẩy lùi lại vài bước, mắt trợn tròn người trong sự kinh hoàng tột độ.
Hắn vừa cảm nhận được...
'cái gì đó' bên trong con quái vật kia.
Lâm Phong đứng yên tại chỗ.
Cơ thể anh rung lên bần bật như lá cây trước gió bão.
Những vết khắc trên da thịt của anh bắt đầu phát ra ánh sáng tím nhạt — cùng màu với tia sáng đã nuốt chửng anh ở tàn tích chương trước.
Anh không hề bị thương, nhưng linh hồn anh đang gào thét trong đau đớn khi phải chịu đựng áp lực từ cú đấm đó để 'neo' mình vào thực tại một lần nữa.
Ba Đầu nằm trên đất, thở hồng hộc, hai tay run rẩy ôm lấy cánh tay vừa đánh ra đòn kia.
Hắn nhìn lên, thấy Lâm Phong đứng trước mặt, ánh mắt lạnh lùng và đầy uy lực — nhưng cũng tràn ngập nỗi buồn sâu thẳm đến mức làm tim người ta thắt lại.
Đám đông xung quanh im lặng tuyệt đối.
Không ai dám lên tiếng.
Họ vừa chứng kiến một cảnh tượng không thể tin được: một Đấu Sĩ đã 'đánh' bại một Đấu Giả 8 sao bằng cách trở thành hư vô, và sau đó là hiện thực hóa nỗi đau của kẻ thù qua sự phản hồi siêu nhiên kia.
rốt cuộc ngươi là ai?" Ba Đầu hỏi với giọng run rẩy, mất hết vẻ hung hãn ban đầu.
Lâm Phong không trả lời.
Anh chỉ nhẹ nhàng chạm tay vào vết nứt trên mặt đất nơi sóng xung kích vừa quét qua.指尖 (ngón tay) của anh tiếp xúc với đá lạnh lẽo, và lần đầu tiên trong nhiều ngày nay, cảm giác 'thật' trở lại — đau đớn, thô ráp, nhưng sống động.
Khi đám đông dần dần tan đi vì sợ hãi hoặc tò mò không thể giải thích được, Lâm Phong quay lưng lại, bước chậm rãi rời khỏi quảng trường.
Những ánh mắt theo sau anh đầy dè chừng và kính cẩn e ngại.
Anh không nhìn lại.
Anh biết rằng sự kiện này sẽ lan truyền nhanh chóng trong thành phố biên giới.
'Quái vật vô hình' — danh hiệu mới cho một linh hồn đang chết dần.
Anh quay trở lại cửa hàng nhỏ nơi sự cố ban đầu xảy ra, nơi tấm gương đã vỡ vụn còn nằm trên sàn nhà.
Chủ cửa hàng, Hoa Lan, một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc lòa xõa và đôi mắt tinh tường, đang đứng ở quầy thu ngân.
Bà ta nhìn anh với ánh mắt phức tạp — không phải sợ hãi hay thù hận, mà là sự hiểu biết sâu sắc của những người đã sống đủ lâu để chứng kiến sự kỳ lạ của thế giới Shenmu.
Bà ta không nói gì, chỉ đơn giản là mỉm cười một cách buồn bã và đưa cho Lâm Phong một chiếc bình nhỏ bằng gốm đất nung, chưa hoàn thành xong men phủ.
Trong bình chứa đầy nước tinh khiết từ suối sâu, phản chiếu bầu trời xám xịt bên ngoài cửa sổ.
"Cho ngươi," Bà ta nói khẽ, giọng điệu trầm ấm như tiếng chuông xa xôi.
"Nước này sẽ giữ hình ảnh của những người mà ngươi yêu thương trong một thời gian ngắn trước khi nó biến mất hoàn toàn.
Nhưng nhớ kỹ, Lâm Phong à...
mỗi lần ngươi nhìn vào đó để tìm kiếm sự an ủi, linh hồn của ngươi sẽ tan rã thêm một phần nữa."
Lâm Phong cầm chiếc bình lên.
Trọng lượng của nó thật nhẹ bẫng, giống như số phận của anh.
Anh cúi đầu cảm ơn bà ta, rồi bước ra ngoài dưới mưa phùn lạnh lẽo.
Khi anh vừa đặt chân xuống bậc thang cuối cùng, bầu trời phía trên thành phố biên giới bỗng nhiên nứt toác ra lần nữa — rộng lớn hơn và dữ dội hơn trước đó gấp bội.
Và từ bên trong khe hở ấy phát ra một giọng nói uy nghiêm nhưng cũng đầy vẻ đe dọa khủng khiếp, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của thực tại:
"Lâm Phong...
ngươi đã sẵn sàng đối mặt với số phận của chính mình chưa?
Hay là ngươi sẽ tiếp tục trốn tránh cho đến khi không còn ai nhớ tên của ngươi?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận