Chương 29
Hắn ngước lên, ánh mắt sắc lẹm hướng về bóng dáng áo choàng đen đang lơ lửng giữa không trung.
Không phải là một người bình thường.
Đó là Hoàng Thiên Tâm.
Nhưng thứ năng lượng tỏa ra từ cô ấy lúc này lại mang màu tím thẫm của sự hủy diệt, khác xa với đấu khí thuần khiết mà hắn từng thấy trong các buổi tu luyện tại tông môn.
Ánh mắt Lâm Phong quét nhanh qua khu vực xung quanh.
Những tảng đá khổng lồ vỡ vụn đang xoay tròn chậm rãi, bị lực hấp dẫn vô hình từ chiến ý của Thiên Tâm kiểm soát.
Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều in hằn lên mặt đất bằng những vết nứt nhỏ li ti.
Đấu khí trong cơ thể hắn dao động mạnh mẽ, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ — như thể hắn đang nhớ lại điều gì đó từ rất lâu đời.
"Thiên Tâm," Lâm Phong gọi tên cô ấy, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng giữa sự im lặng chết chóc.
"Tại sao ngươi ở đây?
Tại sao đấu khí của ngươi lại biến đổi?"
Hoàng Thiên Tâm không đáp lời ngay lập tức.
Đôi mắt lạnh lùng của cô khẽ mở ra, lộ ra hai con ngươi màu tím nhạt — dấu hiệu rõ ràng nhất khi một Đấu Vương bắt đầu mất kiểm soát cảm xúc và rơi vào trạng thái 'Vô Hình'.
Cô ấy đang tách dần khỏi thế giới thực tại để duy trì sức mạnh cần thiết cho việc phong ấn.
"Ngươi không nên đến đây, Lâm Phong," Thiên Tâm nói, giọng điệu lạnh băng như thép cắt qua gió.
"Nơi này là ranh giới giữa tồn tại và hư vô.
Khi ngươi bước vào vùng ảnh hưởng của ta, linh hồn của ngươi sẽ bắt đầu phân mảnh."
Lâm Phong mỉm cười苦涩.
Hắn giơ tay lên, những ký tự khắc trên da thịt ở cổ tay bắt đầu phát sáng mờ ảo — đó là lời nguyền mà hắn đã tự đặt cho mình từ khi biết mình là phiên bản thứ mười.
"Ta không sợ linh hồn tan rã.
Ta chỉ cần một câu trả lời rõ ràng.
Phải chăng ngươi đang cố gắng cứu lấy Mộc Vân?
Hay đây là cái bẫy của Giáo Hội?"
Thiên Tâm nhắm mắt lại, hơi thở cô trở nên gấp gáp hơn.
Những mảnh đá xung quanh đột ngột bay lên cao, tạo thành một vòng xoáy dữ dội bao quanh cả hai người họ.
"Mộc Vân đã vượt qua giới hạn an toàn," cô nói khẽ, như thể đang thú tội trước chính mình.
"Cha của anh ấy...
bóng ma quá khứ đó vẫn ám ảnh chúng ta.
Và giờ thì nó đang thức tỉnh."
Lâm Phong nhíu mày, tim đập nhanh hơn trong lồng ngực.
Hắn cảm nhận được sự thật đằng sau những lời nửa kín nửa hở của Thiên Tâm.
Có một mối liên kết sâu xa giữa Mộc Vân và hiện tượng 'Người Vô Hình' mà cả hai đều chưa hề biết đến cho tới tận giờ phút này.
Khi linh cảm lan tỏa, thế giới xung quanh Lâm Phong thay đổi.
Những đống đổ nát xám xịt bỗng dưng lộ ra những vệt sáng mờ ảo, như những sợi chỉ vàng kim đan xen vào không gian.
Đó là dấu vết của đấu khí cấp cao — nhưng không phải từ bất kỳ ai trong số các môn phái mà hắn từng biết.
Chúng giống như mạng nhện tinh vi được dệt bởi bàn tay vô hình của thời gian và ký ức đã mất.
Hắn tiến sâu hơn nữa, mỗi bước đi đều khiến cơ thể run rẩy vì áp lực tâm lý đè nặng lên vai.
Những sợi chỉ vàng kia bắt đầu kết nối với nhau thành một bức tranh lớn — cảnh tượng chiến trường từ hàng thập kỷ trước khi cha của Mộc Vân còn sống và trở thành người hùng chống lại Giáo Hội Bóng Tối.
Trong góc nhìn của Lâm Phong, mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt đi rất nhiều.
Chỉ có những vệt sáng đó là duy nhất tồn tại thật sự trong nhận thức của hắn lúc này.
Hắn chạm tay vào một khối đá lớn gần mình, và bất ngờ thay, hình ảnh Mộc Vân nhỏ bé đang khóc dưới mưa xuất hiện rõ ràng trước mắt — cùng với bóng dáng người đàn ông mặc áo choàng đen đứng xa xa nhìn xuống đứa trẻ tội nghiệp kia.
"Đây là gì?" Lâm Phong thì thầm hỏi chính mình trong đầu.
"Tại sao ta lại thấy được những ký ức thuộc về kẻ khác?"
Thiên Tâm đáp lại từ khoảng cách mười mét phía sau lưng hắn, giọng nói giờ đây nghe xa xăm hơn bình thường: "Đó không phải chỉ đơn thuần là ảo ảnh hay hồi tưởng thông qua đấu khí dư thừa đâu Lâm Phong.
Đó chính xác là 'Dấu Vết Ký Ức' — thứ mà những người đạt cảnh giới Đấu Vương trở lên có khả năng lưu giữ lại trong lòng đất sau khi chết đi hoặc biến mất hoàn toàn khỏi thế gian."
Lâm Phong quay đầu nhìn về phía cô, cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Nếu đúng như vậy thì điều đó nghĩa là Mộc Vân đã từng chứng kiến cái chết của cha mình cách đây nhiều năm trước — và cũng có thể nói lên nguyên nhân khiến cậu ta luôn khao khát đạt được cảnh giới cao hơn bất kỳ giá nào dù phải trả代价 gì đi nữa để 'thấy' lại người thân yêu đang dần biến thành hư không.
"Cậu muốn bảo rằng..." Lâm Phong nuốt khan, cố gắng giữ vững tinh thần trước những thông tin chấn động này.
"Cha của Mộc Vân đã chết?
Và cậu ấy suốt thời gian qua đều đang đuổi theo một bóng ma?"
Thiên Tâm gật đầu chậm rãi, vẻ mặt đau khổ hiện rõ trên gương mặt lạnh lùng vốn dĩ khó có thể đọc được cảm xúc từ bất kỳ ai khác: "Không chỉ vậy thôi đâu Lâm Phong.
Thực tế phũ phàng hơn nhiều lần so với những gì chúng ta nghĩ ban đầu nữa đó!
Chính vì nỗi ám ảnh này mà Mộc Vân đã liên tục thực hiện nghi thức cấm địa để thử nghiệm xem liệu có cách nào khôi phục lại ký ức về quá khứ bị mất mát hay không — bất kể hậu quả nghiêm trọng đến mức độ nào đi chăng nữa!"
Lâm Phong sững sờ đứng yên tại chỗ, toàn bộ cơ thể như đông cứng lại hoàn toàn trước thông tin vừa nghe được từ miệng sư tỷ của mình.
Hắn suddenly nhận ra rằng chính sự hy sinh vô nghĩa này mới là nguyên nhân gốc rễ dẫn tới chuỗi biến cố khủng khiếp đang diễn ra hiện giờ quanh họ — bao gồm cả việc hắn phải đối mặt với những bóng ma trong ký ức riêng tư mà không ai có thể tưởng tượng nổi sẽ tồn tại lâu dài đến thế nào trên con đường tu luyện đầy gian nan phía trước sắp chờ đợi anh chàng trẻ tuổi kiên cường này tiếp theo nữa đâu!
Căng thẳng leo thang khi Lâm Phong nhận ra giọng nói trong đầu không phải là ảo giác.
Đó là *ký ức* của một phiên bản Lâm Phong khác.
Một phiên bản đã tồn tại trước hắn, và cũng đang chết dần mòn trong sự cô đơn tuyệt đối giữa thế giới này.
Giọng nói đó thì thầm vào tai hắn, mang theo nỗi đau tột cùng mà chỉ có những kẻ từng trải qua sinh tử mới hiểu được ý nghĩa thực sự của nó:
*"Ngươi không thể thay đổi số phận đã định sẵn đâu bạn bè à!
Mỗi lần ngươi cố gắng phá vỡ quy luật 'Người Vô Hình', linh hồn của chính mình sẽ bị xé toạc thành nhiều mảnh nhỏ hơn nữa cho đến khi hoàn toàn tan biến vào hư không mà thôi!"*
Lâm Phong bịt chặt hai tai lại, hét lên trong tuyệt vọng: "Im đi!
Ta không cần nghe những lời khuyên nhủ vô nghĩa từ một bóng ma chết chóc như ngươi đâu!
Hãy để ta tự quyết định tương lai của chính mình chứ không phải dựa vào sự an bài sẵn có từ trước giờ!"
Nhưng giọng nói ấy vẫn tiếp tục vang lên, lần này lại thêm phần rõ ràng hơn bao giờ hết: *"Thật ra thì chúng ta đều giống hệt nhau cả mà thôi Lâm Phong ạ!
Chúng ta đều là những kẻ xuyên không đến thế giới dị địa nầy để tìm kiếm ý nghĩa sống còn cho riêng mình sau khi rời bỏ quê hương cũ kỹ xa xôi phía sau lưng rồi đấy!
Vậy nên đừng có cố gắng chối cãi sự thật hiển nhiên trước mắt nữa đi nào!"*
Lâm Phong run rẩy lùi về phía sau vài bước, mồ hôi lạnh đẫm ướt cả tấm áo sơ mi trắng tinh tươm sạch sẽ từ đầu đến chân hắn lúc này.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đang nắm chặt thành quyền của mình — những vết sẹo do tự khắc lên da thịt để ghi nhớ ký ức bắt đầu rỉ máu tươi đỏ thẫm màu sắc bi tráng làm choáng váng tâm trí bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này ngay tại chỗ luôn!
Thiên Tâm xuất hiện bên cạnh hắn, ánh mắt nghiêm nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng trìu mến hơn so với những lần gặp gỡ trước đây giữa hai người họ: "Lâm Phong, hãy bình tĩnh lại đi em trai yêu quý của ta nọ.
Những gì ngươi đang trải qua chính là giai đoạn chuyển hóa quan trọng nhất trong hành trình tu luyện đấu khí cao cấp đó!
Nếu không vượt qua được thử thách này thì linh hồn của ngươi sẽ mãi mãi bị giam cầm trong vòng xoáy ký ức hỗn loạn mà thôi!"
Lâm Phong ngước nhìn lên, nước mắt chảy ròng trên má nhưng nụ cười vẫn nở rộ tươi tắn rạng rỡ như hoa mai giữa mùa đông giá rét: "Vậy thì sao?
Thử thách nào cũng vậy thôi cả!
Miễn là còn được sống cạnh những người thân yêu xung quanh mình nữa thì bất kỳ cái gì đến đều sẽ trở thành kỷ niệm đáng nhớ suốt đời sau này hết mà!"
Thiên Tâm mỉm cười đáp lại, lần đầu tiên trong nhiều năm qua cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi đứng cạnh một đồng môn trung thành tận tụy như Lâm Phong: "Đúng vậy đó!
Hãy tin tưởng vào bản thân mình đi bạn bè à.
Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này mà không cần phải lo lắng gì thêm nữa đâu!"
Lâm Phong hét lên, không phải vì sợ hãi, mà vì giận dữ.
Hắn không chấp nhận số phận đó.
Hắn sẽ không trở thành con rối của Giáo Hội, cũng sẽ không trở thành kẻ điên như người áo đen kia.
Đấu khí trong cơ thể hắn bùng nổ mạnh mẽ, tạo ra một cơn sóng xung kích làm rung chuyển toàn bộ khu vực tàn tích.
Những sợi chỉ vàng kim trước đây giờ đã vỡ vụn, thay vào đó là những tia sét tím thẫm chui ra từ lòng bàn tay của Lâm Phong — dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy linh hồn của hắn đang bắt đầu phân mảnh dưới áp lực tâm lý khủng khiếp này.
Thiên Tâm lao về phía hắn, cố gắng kéo anh ấy trở lại thực tại bằng cách chạm vào vai: "Lâm Phong!
Đừng để sự tức giận chi phối hành động của ngươi lúc này nữa!
Hãy nhớ lấy mục tiêu ban đầu khi bước chân đến nơi đây — đó là bảo vệ những người mà chúng ta yêu thương chứ không phải tự hủy hoại chính mình!"
Nhưng Lâm Phong đã quá mệt mỏi.
Hắn gạt tay Thiên Tâm ra, mắt đỏ ngầu vì đau đớn và tuyệt vọng: "Ta không thể làm được nữa!
Ký ức của chín phiên bản trước cứ len lỏi vào tâm trí ta mỗi giây trôi qua!
Chúng chúng đang ăn mòn linh hồn ta từng chút một!"
Thiên Tâm nhắm nghiền mắt lại, nước mắt chảy xuống má nhưng giọng nói vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng đặc trưng: "Vậy thì hãy để tôi giúp ngươi xóa bỏ những ký ức đó đi!
Tôi sẽ dùng đấu khí của mình phong ấn toàn bộ vùng não bị ảnh hưởng bởi bóng ma quá khứ — bất kể phải trả giá gì cho việc làm này!"
Lâm Phong lắc đầu quầy quậy, gương mặt biến dạng vì đau đớn: "Không!
Đừng bao giờ làm thế với ta nữa Thiên Tâm à!
Nếu mất đi ký ức thì ta sẽ chẳng còn là chính mình nữa đâu!
Thà chết còn hơn sống trong một cơ thể rỗng tuếch không có linh hồn!"
Thiên Tâm hét lên, nước mắt chảy ròng trên má nhưng ánh nhìn vẫn kiên định: "Vậy thì hãy để tôi cùng ngươi chịu đựng nỗi đau này đi Lâm Phong!
Chúng ta sẽ tìm ra cách khác để giải quyết vấn đề mà không cần phải hy sinh bất kỳ ai cả đâu!"
Lâm Phong ngừng lại đột ngột, hơi thở gấp gáp.
Hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay của Thiên Tâm — một thứ năng lượng thuần khiết chưa từng thấy trước đây trong cuộc đời mình.
Nó giống như ánh sáng mặt trời sau những ngày mưa dài dằng dặc, mang theo hy vọng mới cho tương lai phía trước đang chờ đợi họ tiếp tục bước đi trên con đường tu luyện đầy gian nan nhưng cũng không kém phần thú vị này nữa đâu!
Ánh sáng tím bao trùm toàn bộ tàn tích.
Khi nó tan biến, không còn Lâm Phong.
Không còn người áo đen.
Chỉ còn lại một cậu bé mặc áo choàng đen, đứng giữa đống đổ nát.
Cậu ấy cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ của tấm gương đã bị nứt nát từ lâu — và trong đó phản chiếu hình ảnh của chính mình nhưng với đôi mắt hoàn toàn trống rỗng không màu sắc gì cả!
Cậu bé nhìn chăm chằm vào tấm gương, môi run run nói khẽ: "Cuối cùng thì cũng đến lúc phải đối mặt với sự thật phũ phàng rồi sao..." Giọng nói nghe xa xăm như thể phát ra từ một chiều khác của thời gian vậy.
Đột nhiên, bầu trời phía trên đầu bắt đầu nứt toác ra thành từng mảng lớn nhỏ không đều nhau — giống hệt như những vết sẹo mà Lâm Phong đã khắc lên da thịt để ghi nhớ ký ức trước đó vài chương nữa thôi!
Từ bên trong khe hở ấy phát ra một giọng nói uy nghiêm nhưng cũng đầy vẻ đe dọa khủng khiếp: "Lâm Phong, ngươi đã sẵn sàng đối mặt với số phận của chính mình chưa?"
Cậu bé chậm rãi ngẩng đầu lên, nụ cười bí ẩn nở rộ trên khuôn mặt ngây thơ vô tình tội nghiệp kia — cùng lúc đó, một luồng đấu khí vàng nhạt bắn ra từ lòng bàn tay phải đang nắm chặt thành quyền của hắn xuyên thẳng vào bầu trời xám xịt phía trên đỉnh đầu mình!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận