Chương 28
Khi cú đấm tím than của Hoàng Thiên Tâm chạm vào khoảng không nơi Lâm Phong đang lơ lửng, thế giới không nổ tung.
Không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng sự từ chối tồn tại.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bị kéo dãn, như một sợi dây đàn đã đạt đến giới hạn chịu đựng cuối cùng.
Không có đau đớn về thể xác, chỉ có một sự trống rỗng kinh hoàng lan tỏa từ trong xương cốt.
Những mảnh ghép ký ức mà anh đã khắc lên da thịt, lên đá, lên linh hồn, giờ đây đang bong tróc ra khỏi nền tảng thực tại.
Hình ảnh cha mẹ anh, những khuôn mặt mờ nhòe trong sương mù của quá khứ, bắt đầu tan biến.
Mùi hương ngọt ngào, đau đáu của những cánh hoa Lam Diên – thứ mùi hương anh đã ghi nhớ suốt ba năm ròng rã – đột ngột chuyển thành mùi của tro tàn và máu cũ.
Và rồi, khuôn mặt cô gái tóc trắng, A Châu, người mà anh chưa bao giờ gặp trực tiếp nhưng lại khắc sâu vào tiềm thức, cũng bắt đầu phai nhạt.
"Đừng..." Lâm Phong cố gắng mở miệng, nhưng giọng nói của anh vang lên như tiếng vọng từ đáy giếng sâu thẳm.
"Đừng lấy nó đi."
Hoàng Thiên Tâm đứng đó, hai tay vẫn giơ lên, bàn tay cô xuyên qua ánh sáng trắng xóa của Lâm Phong.
Cô không rút tay lại.
Đấu Khí tím than trong người cô bùng nổ dữ dội, không phải để tấn công, mà để giữ.
Cô đang cố gắng dùng ý chí của mình để ghim giữ linh hồn đang tan rã của anh vào thế giới này.
"Lâm Phong!" Giọng cô khàn đặc, vỡ vạc giữa không khí chết chóc.
"Ngươi không thể từ bỏ!
Ký ức là thứ duy nhất còn lại!
Nếu ngươi quên, ngươi sẽ chết thật sự!"
"Mộc Vân..." Lâm Phong quay đầu, cố gắng nhìn về phía người bạn thân.
Cậu bé đang quỳ trên đất, nắm chặt hai nắm đấm đến mức xương khớp trắng bệch, nước mắt chảy thành dòng nhưng mắt vẫn mở to, đầy sự từ chối tin tưởng.
Đừng để anh ấy biến mất!" Mộc Vân hét lên, giọng cậu vỡ oang, mang theo nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất: nỗi sợ bị bỏ lại một mình trong bóng tối.
"Lâm Phong!
Hãy nhìn tôi!
Hãy nhìn tôi mà nói chuyện!"
Lâm Phong cố gắng nhìn.
Nhưng đôi mắt của anh đang mất đi khả năng tập trung.
Thế giới đang trở thành một bức tranh bị xóa bỏ bởi một bàn tay vô hình.
Anh cảm thấy sự cô đơn.
Không phải cô đơn của một người bị bỏ rơi, mà là cô đơn của một thực thể đang tách rời khỏi chính định nghĩa của sự tồn tại.
Quy luật 'Người Vô Hình' không chỉ là sự bất khả kiến.
Nó là sự cô lập tuyệt đối.
Và giờ, Lâm Phong đang bước vào giai đoạn cuối cùng của quy luật đó: sự tan rã hoàn toàn.
Cánh cửa đóng sầm lại với một tiếng vang như sấm sét, xé toạc không gian trắng xóa.
Lâm Phong quay trở lại hiện thực, nhưng không phải chiến trường cũ.
Hắn đang đứng giữa một thành phố chết chóc.
Những tòa nhà cao tầng đổ nát, chỉ còn lại những bộ xương bê tông nhô lên khỏi mặt đất như những ngón tay xương xẩu của một gã khổng lồ đã chết.
Không một bóng người.
Không một tiếng chim hót.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của những tòa nhà sụp đổ, tạo nên một bản nhạc tang lễ u ám.
Đây là "Khu Vực Bị Lãng Quên".
Nơi những Đấu Vương thất bại bị thế giới loại bỏ.
Nơi mà quy luật 'Cân Bằng Tồn Tại' đã phán quyết họ không còn xứng đáng để được nhìn thấy.
Lâm Phong nhìn xung quanh.
Bầu trời ở đây không màu đỏ, mà là màu xám xịt, như thể mực tàu vừa bị đổ ra.
Ánh sáng yếu ớt chiếu xuống, đủ để anh nhìn thấy những vết chân của mình trên lớp bụi dày đặc.
Và ở đó, giữa những đống đổ nát, hắn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Đó là người thầy đã dạy anh những bước đầu tiên của Đấu Khí.
Người đàn ông già, với bộ râu bạc và đôi mắt luôn mở to, đầy sự cảnh giác.
Nhưng giờ đây, người thầy đó không còn là một con người.
Cơ thể anh ấy đang tan biến, chỉ còn lại một phần nửa cơ thể vật lý, phần còn lại là những luồng Đấu Khí hỗn loạn, không kiểm soát.
"Lâm Phong..." Người thầy nói, giọng nói của ông vang lên không phải từ miệng, mà từ chính không khí xung quanh.
"Ngươi đã đến đây.
Ngươi đã trở thành một trong chúng ta."
Lâm Phong bước về phía ông, cảm giác kỳ lạ là anh không sợ hãi.
Trong không gian này, nỗi sợ hãi đã bị tước đoạt.
"Thưa thầy.
Đây là cái gì?"
"Đây là kết cục của sự tu luyện," Người thầy đáp, ánh mắt ông nhìn xuyên qua Lâm Phong, như thể đang nhìn vào một khoảng trống.
"Khi ngươi đạt đến cảnh giới Đấu Vương, ngươi bắt đầu tách rời khỏi thế giới.
Ngươi trở nên mạnh mẽ, nhưng cũng trở nên cô đơn.
Và khi ngươi không thể chịu đựng sự cô đơn đó, thế giới này sẽ loại bỏ ngươi.
Nó sẽ biến ngươi thành một phần của nền tảng, để những người khác có thể bước lên."
Lâm Phong nắm chặt tay.
"Vậy thì chúng ta đã thất bại?"
"Không," Người thầy cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Chúng ta đã hy sinh.
Và hy sinh của chúng ta là nền tảng cho sự cân bằng.
Nhưng ngươi...
ngươi khác.
Ngươi không chấp nhận sự hy sinh đó.
Ngươi muốn phá vỡ quy luật."
"Đúng," Lâm Phong nói, giọng anh lạnh băng.
"Tôi muốn nhìn thấy họ.
Tôi muốn chạm vào họ.
Tôi muốn sống."
"Thì ngươi phải trả giá," Người thầy nói, cơ thể ông bắt đầu tan rã nhanh hơn.
"Để phá vỡ quy luật, ngươi phải trở thành quy luật.
Ngươi phải trở thành cái bóng mà không ai có thể nhìn thấy, nhưng lại hiện diện khắp mọi nơi.
Ngươi phải trở thành sự im lặng giữa những lời nói, và sự trống rỗng giữa những ký ức."
Lâm Phong nhìn vào bàn tay của người thầy.
Những ngón tay của ông đang biến thành bụi.
"Giúp tôi," anh nói.
"Giúp tôi tìm ra cách."
"Không có cách," Người thầy đáp, giọng nói của ông đang mờ dần.
"Chỉ có lựa chọn.
Chấp nhận cái chết của bản ngã, hoặc chấp nhận sống mãi trong nỗi đau của sự vô hình.
Nhưng hãy nhớ, Lâm Phong.
Khi ngươi trở thành vô hình, ngươi sẽ không còn là một người.
Ngươi sẽ trở thành một hiện tượng.
Và hiện tượng không có trái tim."
Người thầy hoàn toàn tan biến.
Chỉ còn lại một viên ngọc Đấu Khí nhỏ bé, rơi xuống đất, phát ra một ánh sáng yếu ớt.
Lâm Phong cúi xuống, nhặt nó lên.
Viên ngọc lạnh như đá, nhưng bên trong nó, anh cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ.
Đó là ký ức của người thầy.
Ký ức về sự hy sinh.
Và ngay khi anh cầm lấy viên ngọc, những sợi dây đen kịt bắt hiện hình từ dưới lòng đất, quấn lấy chân anh.
Khói bụi tan dần.
Lâm Phong mở mắt.
Hắn vẫn đứng giữa thành phố chết chóc, nhưng mọi thứ đã thay đổi.
Hắn không còn cảm thấy đau đớn, không còn cảm thấy sợ hãi.
Hắn cảm thấy...
trống rỗng.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Chúng không còn trong veo, mà mang một màu vàng nhạt, tỏa ra một ánh sáng dịu dàng nhưng đáng sợ.
Ánh sáng đó không chiếu sáng xung quanh, mà dường như hút lấy ánh sáng từ mọi thứ xung quanh.
Hắn quay đầu.
Người thầy đã biến mất.
Những sợi dây đen kịt cũng đã tan biến.
Chỉ còn lại sự im lặng.
Nhưng rồi, từ phía xa, một bóng đen xuất hiện.
Đó không phải là một con người.
Đó là một thực thể, một bóng ma của quá khứ, đang tiến về phía anh.
Và trên khuôn mặt của nó, là nụ cười của chính Lâm Phong.
"Hãy chờ đợi," bóng ma nói, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ địa ngục.
"Tôi sẽ trở về.
Và khi tôi trở về, thế giới này sẽ thay đổi."
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười mà anh chưa bao giờ mỉm cười trước đây.
Một nụ cười đầy bí ẩn, đầy nguy hiểm, và đầy hy vọng.
Hắn bước đi.
Không phải chạy trốn, mà là tiến về phía trước.
Về phía những người anh yêu thương.
Về phía một thực tại mới.
Và trong bước đi đó, hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với thế giới này.
Không phải là sự kiểm soát, mà là sự hòa hợp.
Hắn đã chết.
Nhưng hắn cũng đã tái sinh.
Và giờ, hắn là 'Người Vô Hình' thực sự.
Không ai có thể nhìn thấy hắn.
Không ai có thể chạm vào hắn.
Nhưng hắn có thể nhìn thấy tất cả.
Và hắn có thể thay đổi tất cả.
Hắn nâng tay lên, và một luồng Đấu Khí vàng nhạt bắn ra, xuyên thẳng vào bầu trời xám xịt.
Bầu trời bắt đầu nứt ra.
Và từ những vết nứt đó, ánh sáng của một thế giới mới bắt hiện hình.
Lâm Phong biết rằng hành trình của anh chưa kết thúc.
Nó chỉ mới bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không đơn độc.
Vì anh đã mang theo ký ức của tất cả những người đã chết trước anh.
Và anh sẽ không để họ chết một lần nữa.
Hắn bước vào bóng tối, để lại phía sau một thành phố chết chóc, và bước vào một tương lai chưa được viết.
Và trong bóng tối đó, một cuộc chiến mới đang chờ đợi.
Một cuộc chiến không phải bằng kiếm, mà bằng ký ức.
Và Lâm Phong đã sẵn sàng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận