Chương 27
Tiếng gió rít qua khe núi biến mất, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, như thể bản thân không gian đang nín thở.
Lâm Phong đứng chựng lại, tay vẫn giữ nguyên tư thế ấn ra, nhưng lực lượng Đấu Khí trong kinh mạch hắn bỗng nhiên đảo ngược chiều lưu chuyển.
Cảm giác lạnh lẽo không phải đến từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm bên trong xương tủy.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Những ngón tay đang mờ dần, không phải theo nghĩa quang học, mà theo nghĩa tồn tại.
Chúng trở nên trong suốt, xuyên thấu qua ánh sáng mặt trời, để lộ ra những đường gân xanh đang chuyển màu đen ngòm.
“Lâm Phong!” Tiếng gọi của Mộc Vân vang lên, nhưng nó nghe xa xăm, như thể truyền từ một thế giới khác.
Lâm Phong quay đầu.
Khuôn mặt của Mộc Vân vẫn rõ nét, nhưng ánh mắt của cậu ấy đang tràn đầy sự hoảng loạn tột độ.
Không phải vì sợ hãi kẻ thù, mà vì cái gì đó đang xảy ra với Lâm Phong.
tôi đang biến mất,” Lâm Phong thì thầm.
Giọng nói của anh không còn vang lên trong không khí, mà trực tiếp vang trong đầu của những người xung quanh.
Anh nhận ra điều đó và cảm thấy một cơn ghê tởm dâng lên.
Quy luật ‘Người Vô Hình’ đang bắt đầu nuốt chửng anh.
Anh không còn là một thực thể vật lý.
Anh đang trở thành một ý niệm, một ký ức đang tan rã.
Hoàng Thiên Tâm bước tới, bàn tay cô chạm vào vai anh.
Nhưng tay cô xuyên thẳng qua cơ thể anh, như chạm vào một bóng ma.
Cô rên lên đau đớn, không phải vì thể xác, mà vì sự vô lý của hiện thực.
“Ngươi đang tách ra,” Hoàng Thiên Tâm nói, giọng cô run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh lạnh lùng đặc trưng.
“Đấu Khí của ngươi đang phản bội cơ thể.
Ngươi đang cố gắng duy trì hai trạng thái tồn tại cùng lúc: một là Đấu Giả phàm tục, hai là sự thật của linh hồn đã chết.
Thế giới Shenmu không cho phép điều đó.”
“Vậy thì giết tôi,” Lâm Phong nói, ánh mắt anh trống rỗng.
“Hoặc để tôi sống như một cái xác.
Tôi không quan trọng nữa.
Chỉ có một điều...
tại sao tôi lại nhớ?
Tại sao khi tôi gần như biến mất, ký ức về phiên bản thứ 9 lại rõ ràng hơn bao giờ hết?”
Hoàng Thiên Tâm lùi lại một bước, vẻ mặt cô thay đổi.
Sự lạnh lùng thường trực bị thay thế bằng một sự kinh hãi sâu thẳm.
“Ngươi nhớ gì?”
“Tôi nhớ mùi máu,” Lâm Phong nói chậm rãi, từng từ ngữ như những mũi kim đâm vào não bộ.
“Tôi nhớ cảm giác khi linh hồn bị xé ra từng mảnh.
Tôi nhớ rằng...
tôi đã chết.
Không phải chết lần này.
Mà là chết chín lần trước đó.”
Mộc Vân sững sờ, thanh kiếm trong tay cậu rung lên, phát ra âm thanh chói tai.
“Lâm Phong, ngươi đang nói gì vậy?
Ngươi là một người sống!
Ngươi đứng trước mặt chúng ta!”
“Không,” Lâm Phong lắc đầu.
Một nụ cười bi kịch hiện lên trên môi anh.
“Tôi là một sự lặp lại.
Một lỗi hệ thống.
Và bây giờ, hệ thống đang sửa lỗi.”
Trong thế giới thực, thời gian chỉ trôi qua vài giây đối với người ngoài, nhưng với Lâm Phong, đó là cả một đời cô độc.
Đối thủ áo đen đứng trước xác chết của...
không, không phải xác chết.
Trước mặt hắn là một khoảng không trống rỗng.
Thanh kiếm của hắn chém vào hư không, không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào.
Hắn cảm thấy sự tuyệt vọng.
Hắn không thể chạm vào Lâm Phong.
Hắn không thể giết một người đã chết.
“Ngươi đang trốn chạy,” đối thủ áo đen nói, giọng nói của hắn vang lên trong đầu Lâm Phong.
“Ngươi đang ẩn mình trong thế giới nội tâm.
Nhưng ngươi không thể trốn mãi.”
Lâm Phong mở mắt.
Hắn đang quay lại thực tại.
Nhưng thực tại này đã thay đổi.
Bầu trời đang chuyển màu đỏ sẫm.
Không phải máu của người, mà là máu của thế giới.
Quy luật đang sụp đổ.
Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm đứng bên cạnh anh.
Họ đang khóc.
Nhưng họ không thể chạm vào anh.
Anh đang lơ lửng giữa không trung, cơ thể anh đang phát ra một ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối.
“Thiên Tâm,” Lâm Phong gọi tên cô.
Giọng nói của anh yếu ớt, nhưng đầy quyết đoán.
“Ngươi đã nói đúng.
Ký ức giết tôi.
Nhưng nó cũng là thứ duy nhất khiến tôi là tôi.”
Hoàng Thiên Tâm nâng tay lên, cố gắng chạm vào anh.
Bàn tay cô xuyên qua cơ thể anh, nhưng lần này, cô không rút tay lại.
Cô nhắm mắt lại, và một luồng Đấu Khí tím than bùng nổ từ trong người cô.
“Lâm Phong!” Hoàng Thiên Tâm hét lên.
“Ngươi không cần phải hy sinh!
Chúng ta sẽ tìm ra cách khác!
Chúng ta sẽ phá vỡ quy luật này cùng nhau!”
“Không có cách khác,” Lâm Phong nói.
“Tôi đã thử tất cả.
Và bây giờ, chỉ còn một lựa chọn.”
“Lựa chọn gì?” Mộc Vân hỏi, giọng cậu nghẹn ngào.
“Chấp nhận cái chết,” Lâm Phong nói.
“Nhưng không phải cái chết của cơ thể.
Mà là cái chết của bản ngã.
Tôi sẽ tan rã.
Tôi sẽ trở thành một phần của thế giới này.
Và từ đó, tôi sẽ quan sát.
Tôi sẽ chờ đợi.
Và khi thời điểm thích hợp, tôi sẽ trở lại.”
“Không!” Hoàng Thiên Tâm hét lên.
“Đừng làm điều đó!
Nếu ngươi tan rã, linh hồn của ngươi sẽ bị hấp thụ!
Ngươi sẽ không bao giờ trở lại!”
“Tôi biết,” Lâm Phong nói.
“Nhưng đó là cách duy nhất để bảo vệ các ngươi.
Nếu tôi sống, tôi sẽ tiếp tục là mục tiêu.
Nếu tôi chết, tôi sẽ trở thành một phần của quy luật.
Và khi đó, tôi sẽ có thể thay đổi nó từ bên trong.”
A Dương mỉm cười, một nụ cười mà Lâm Phong chưa bao giờ thấy trong suốt ba năm qua.
"Tiễn biệt nhé, bạn thân."
Luồng Đấu Khí tím than bắn ra, không chạm vào cơ thể vật lý, mà xuyên thẳng vào linh hồn đang mờ ảo của Lâm Phong.
Lâm Phong hét lên trong tâm trí, nhưng không có âm thanh.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị xé toạc, nhưng không phải bởi đau đớn, mà bởi sự giải phóng.
Anh đang tan rã.
Anh đang trở thành một phần của gió, của đất, của ánh sáng.
Hoàng Thiên Tâm nhìn thấy cơ thể của Lâm Phong biến thành vô số hạt sáng, bay lên trời cao.
Những hạt sáng đó không rơi xuống, mà hòa nhập vào bầu trời đỏ sẫm.
“Lâm Phong!” Hoàng Thiên Tâm hét lên, nhưng tiếng gọi của cô bị gió nuốt chửng.
Mộc Vân quỳ xuống, nắm chặt đất.
Đừng rời đi!”
Nhưng Lâm Phong đã không còn ở đó.
Chỉ còn lại một mảnh huy hiệu, nằm trên mặt đất, với hình ảnh của A Châu khắc trên đó, đã mờ đi hoàn toàn.
Và trong bóng tối của khu rừng, một bóng đen xuất hiện.
Đó là cơ thể của Lâm Phong.
Nhưng đôi mắt của anh không còn là đôi mắt của Lâm Phong.
Đó là ánh mắt của một kẻ quan sát, lạnh lùng, vô cảm, và đầy bí ẩn.
Cơ thể của Lâm Phong quay đầu, nhìn về phía hội trường nơi Hoàng Thiên Tâm và Mộc Vân đang đứng.
Anh mỉm cười.
Một nụ cười mà Lâm Phong chưa bao giờ mỉm cười.
“Hãy chờ đợi,” cơ thể ấy nói, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ địa ngục.
“Tôi sẽ trở về.
Và khi tôi trở về, thế giới này sẽ thay đổi.”
Cơ thể của Lâm Phong quay đi, bước vào bóng tối, để lại phía sau hai người bạn đang kinh hoàng và một câu hỏi lớn: Ai đang điều khiển cơ thể của anh?
Và khi nào thì linh hồn thật của Lâm Phong sẽ thức tỉnh?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận