Chương 47
Không, không chỉ là đau đớn thể xác mà là sự trống rỗng kinh hoàng đang xâm chiếm linh hồn hắn.
Hắn đứng giữa quảng trường đá xám lạnh lẽo, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo ướt sũng dưới lớp vải thô sơ.
Trước mặt anh là ba Đấu Giả 5 sao thuộc băng đảng "Hắc Khấu", những kẻ đã chặn đường anh từ lúc rời khỏi cửa hàng dược phẩm.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề đến nghẹt thở, mùi máu tanh và bụi tro bám dày đặc vào cổ họng.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ như trống chiến trường.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của đấu khí trong cơ thể mình yếu ớt hơn bao giờ hết, giống như ngọn nến sắp tắt trước gió bão.
Ba tên đối thủ kia đứng thành vòng cung, ánh mắt sắc lạnh nhìn hắn với vẻ khinh miệt rõ rệt.
Tên cầm đao ở giữa bước tiến lên một bước, lưỡi đao trên tay rung lên tạo ra âm thanh rít nhẹ đáng sợ.
"Đừng phí sức nữa," gã đàn ông nói, giọng điệu cộc lốc đầy khiêu khích.
"Cậu đã kiệt quệ rồi.
Đấu khí của cậu gần như cạn sạch.
Chúng tôi không muốn giết người vô ích nếu không cần thiết."
Lâm Phong mỉm cười , một nụ cười đầy mỉa mai và tuyệt vọng.
Hắn biết mình đang ở thế yếu.
Nhưng điều khiến hắn sợ hãi hơn cả cái chết là sự quên lãng.
Nếu linh hồn tan rã hoàn toàn, mọi ký ức về Vĩ, về những lần reset thế giới này sẽ biến mất vĩnh viễn.
Hắn phải sống để nhớ, dù chỉ là một phiên bản thứ mười mong manh và dễ vỡ.
"Ta không cần chiến đấu," Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định bất thường.
"Ta đang tìm kiếm câu trả lời."
Tên cầm đao nhíu mày, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt đầy sẹo của hắn.
"Câu trả lời gì?
Cậu nghĩ mình là ai mà dám đối đầu với băng đảng Hắc Khấu?"
Lâm Phong không đáp lại ngay.
Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương ở ngực, nơi thanh kiếm vừa rút ra để lại một lỗ hổng đen ngòm.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ đó ra khắp cơ thể, như thể linh hồn hắn đang bị xé nhỏ từng mảnh một.
Hắn nhớ lời Vĩ nói: *Đừng sợ quên đi chính mình.* Nhưng làm sao có thể không sợ khi mỗi lần chết đi là một lần mất đi phần nào con người thật của mình?
"Một câu trả lời về việc tại sao ta lại tồn tại ở đây," Lâm Phong cuối cùng cũng lên tiếng, mắt nhìn thẳng vào tên cầm đao.
"Và tại sao những kẻ như các cậu luôn xuất hiện đúng lúc để chặn đường ta."
Ba gã Hắc Khấu trợn ngược mắt, vẻ giận dữ bùng nổ trong đôi mắt chúng.
Chúng không hiểu gì về lời nói của Lâm Phong, chỉ thấy hắn đang đùa giỡn với mạng sống của chính mình.
Tên cầm đao hét lên một tiếng quát tháo, vung dao lao tới với tốc độ kinh ngạc.
Lưỡi đao chém xuống tạo ra một luồng gió mạnh khiến tóc Lâm Phong bay loạn xạ.
Lâm Phong không né tránh hoàn toàn mà bước sang một bên, dùng vai hất nhẹ vào cánh tay đối phương, khiến tên cầm đao mất cân bằng trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Đây là kỹ năng phòng thủ cơ bản nhất nhưng lại đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và phản ứng nhanh nhạy hơn cả đấu khí thuần túy.
Hắn đã luyện tập nó hàng ngàn lần trong những giấc mơ hỗn loạn sau mỗi lần chết đi sống lại.
Tên cầm đao quay người lại, vẻ mặt đỏ ngầu vì tức giận.
"Cậu dám!" Hắn gầm lên, vung dao liên tiếp tạo thành một bức tường kiếm khí dày đặc nhằm nghiền nát Lâm Phong.
Nhưng thay vì tấn công trực diện, tên hỗ trợ phía sau đã hét lên một lệnh tấn công đồng loạt.
Cả ba tên Hắc Khấu cùng áp sát Lâm Phong, tạo thành một vòng vây kín mít.
Lưỡi đao, mũi thương và những đòn đánh bằng đấu khí từ tên hỗ trợ kết hợp lại thành một cơn bão hủy diệt.
Lâm Phong nhắm mắt lại trong giây lát.
Hắn không thể chiến đấu theo cách thông thường nữa.
Đấu khí của hắn quá yếu để đối đầu với ba người cùng lúc.
Thay vào đó, hắn dựa vào trực giác và ký ức đau đớn từ chín lần chết trước đây.
Mỗi cú đòn đều mang theo nỗi sợ hãi tột cùng nhưng cũng là niềm tin kiên cường rằng mình vẫn còn cơ hội sống sót thêm một ngày nữa.
Hắn né tránh linh hoạt giữa những luồng khí sắc bén, di chuyển như bóng ma trong màn mưa kiếm.
Một vết cắt nhỏ xuất hiện trên vai trái, máu chảy ra nhuộm đỏ lớp áo cũ kỹ.
Nhưng hắn không hề dừng lại.
Hắn cần thời gian để tìm ra điểm yếu của chúng.
Và rồi, cơ hội đến khi tên cầm đao lao vào một cách liều lĩnh quá mức, mở rộng khoảng trống ở phía sau lưng mình.
Lâm Phong lợi dụng khoảnh khắc đó, đưa tay phải về sau lưng nắm chặt lấy thanh kiếm ngắn đã giấu sẵn trong áo choàng.
Hắn xoay người nhanh như chớp, lưỡi kiếm lóe sáng lạnh lẽo xuyên thẳng qua lớp vải của tên hỗ trợ đang chuẩn bị phóng đấu khí.
Tiếng kêu đau đớn vang lên xé toạc không gian yên tĩnh vốn có nơi đây.
Tên hỗ trợ ngã xuống, máu phun trào từ vết thương chí mạng trên ngực.
Cuộc chiến leo thang khi hai người còn lại của băng đảng Hắc Khấu hoảng loạn trước cảnh đồng đội bị hạ gục chỉ trong tích tắc.
Họ quay sang nhìn nhau với ánh mắt đầy sợ hãi và bất lực.
Lâm Phong đứng yên tại chỗ, thở hồng hộc nhưng sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Hắn không giết cả hai tên còn lại ngay lập tức mà chọn cách đối thoại để khai thác thông tin quý giá từ chính miệng họ trước khi chúng chết hoặc chạy trốn.
"Làm thế nào các cậu biết ta?" Lâm Phong hỏi, giọng nói bình tĩnh đến mức đáng sợ.
"Ai cử các cậu ra đây?
Không phải ngẫu nhiên mà ba Đấu Giả 5 sao lại chặn đường một gã tu luyện cấp độ thấp như tôi."
Tên cầm đao run rẩy, mồ hôi ướt đẫm trán, hắn không ngờ Lâm Phong lại nhanh và quyết liệt đến vậy.
Hắn cố gắng giữ vững vẻ cứng rắn nhưng đôi chân đang chao đảo vì sợ hãi tột cùng trước cái nhìn xuyên thấu của đối phương.
chúng ta nhận lệnh từ Hội Đồng Bí Mật," gã đàn ông lắp bắp nói ra mà thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong nữa.
"Hội Đồng?" Lâm Phong lặp lại từ ngữ đó, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn khi nghe được cái tên này lần đầu tiên trong đời mình xuyên qua thế giới Shenmu rộng lớn hùng vĩ và bí ẩn khó lường vô tận mãi mãi không bao giờ có ngày trở lại được đâu cả.
Đó là tổ chức đứng sau mọi biến cố xảy ra gần đây, từ vụ ám sát gia tộc Mộc Vân cho đến những cuộc tấn công bất ngờ vào các tu luyện giả tiềm năng như chính hắn hiện tại đang đối mặt với tình cảnh nguy nan này trước mắt ngay lúc này đây.
"Đúng vậy," tên cầm đao thừa nhận với vẻ tuyệt vọng tột cùng trong giọng nói của mình khi biết rằng mọi nỗ lực kháng cự đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo về tinh thần lẫn thể chất mà kẻ thù đang sở hữu dù chỉ là một phiên bản thứ mười mong manh và dễ vỡ nhưng lại mang theo ý chí sống còn mãnh liệt hơn bất kỳ ai khác từng gặp qua trong suốt nhiều năm tu luyện khổ hạnh đầy gian nan vất vả đằng sau những bức tường thành kiên cố bảo vệ an toàn cho vùng đất Shenmu rộng lớn hùng vĩ và bí ẩn khó lường vô tận mãi mãi không bao giờ có ngày trở lại được đâu cả.
"Họ muốn kiểm tra xem liệu ngươi thực sự là 'Kẻ Đánh Thức' hay chỉ là một con rối bị điều khiển bởi những ký ức giả tạo mà thôi."
Lâm Phong sững sờ, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn trong lồng ngực đang bị tổn thương nặng nề trước đó không lâu.
Thông tin này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn cho đến thời điểm hiện tại dù đã trải qua vô số lần chết đi sống lại để tìm kiếm chân lý về nguồn gốc xuất thân cũng như mục đích tồn tại thực sự đằng sau tất cả những gì đang diễn ra xung quanh nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
"Kẻ Đánh Thức?" Hắn lặp lại từ ngữ đó với vẻ nghi ngờ sâu sắc trong ánh nhìn của chính mình khi đối diện với thực tại phũ phàng đến mức không thể tin nổi đang dần hiện ra rõ ràng hơn từng chút một qua lời thú nhận tuyệt vọng của kẻ thù trước khi kết thúc cuộc đời ngắn ngủi đầy bi kịch ở nơi đây mãi mãi không bao giờ có ngày trở lại được đâu cả.
"Ngươi phải thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn bên trong linh hồn tan rã ấy," tên cầm đao giải thích với giọng điệu hỗn hợp giữa sợ hãi và tôn kính lạ thường dành cho một khái niệm mà ngay cả những cao thủ đỉnh phong cũng chỉ dám nghe qua chứ chưa từng thực sự chứng kiến tận mắt bằng chính đôi mắt của mình dù đã tu luyện khổ hạnh đầy gian nan vất vả đằng sau những bức tường thành kiên cố bảo vệ an toàn cho vùng đất Shenmu rộng lớn hùng vĩ và bí ẩn khó lường vô tận mãi mãi không bao giờ có ngày trở lại được đâu cả.
"Chỉ khi đó, ngươi mới thực sự trở về với bản ngã ban đầu trước khi bị xóa sổ khỏi lịch sử tồn tại của đại lục này."
Lâm Phong đứng đơ tại chỗ, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn trong lồng ngực đang bị tổn thương nặng nề trước đó không lâu.
Thông tin này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn cho đến thời điểm hiện tại dù đã trải qua vô số lần chết đi sống lại để tìm kiếm chân lý về nguồn gốc xuất thân cũng như mục đích tồn tại thực sự đằng sau tất cả những gì đang diễn ra xung quanh nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ức khắc lên da mình ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Máu tươi từ ngón tay cậu ta nhỏ xuống, nhuộm đỏ dòng chữ vừa mới hiện ra.
Đó không phải là ký ức quá khứ, mà là hình ảnh cậu ta đang nằm chết trong vòng tay y.
Thiên long kiếm bay về phía sau lưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận