Chương 9

Trần Mồ không rên rỉ.

Cơ thể anh co giật dữ dội, những mạch máu dưới da chuyển màu tím sẫm rồi nhợt nhạt, giống như hệ thống tuần hoàn đang cố gắng lọc một loại độc tố siêu tốc.

Giọng nói *"Chào mừng trở lại, Vũ Khí Số 0"* vang lên không phải là lời an ủi, mà là một lệnh khởi động hệ thống lạnh lùng, vang vọng trong não thất của anh như tiếng chuông nhà thờ giữa chiến trường.

Anh mở mắt.

Thị giác ban đầu chỉ là một màn sương mù trắng xóa, sau đó dần hiện ra hình ảnh trần nhà bằng gỗ mục nát, thấm đẫm mồ hôi và mùi máu khô.

Trần Mồ ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào thái dương.

Không hề đau.

Chỉ có một khoảng trống rỗng tuếch, giống như ai đó đã dùng dao cạo sạch sẽ lớp sơn cũ trên bức tường, để lộ ra bê tông xám xịt bên dưới.

"Ngô Tiểu Nhàn?" anh gọi, giọng khàn đặc như nuốt than.

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng gió hú qua khe cửa sổ vỡ vụn, mang theo mùi ẩm mốc của rừng rậm Shenmu.

Anh nhìn xuống lòng bàn tay.

Trên đó, một vết sẹo hình tròn đang phát sáng yếu ớt, màu xanh lam nhạt, giống như một con dấu hợp đồng chưa hoàn thành.

Anh nhớ ra một chút.

Anh nhớ đến cảm giác lạnh lẽo của tuyết, nhớ đến ánh mắt đỏ hoe của một cô gái tên Lâm Thanh, và nhớ đến một cuốn sổ tay.

Trần Mồ đứng dậy, chân yếu ớt nhưng vẫn vững.

Anh là phiên bản thứ bảy.

Hay thứ tám?

Dòng chữ *Phiên bản thứ tám đang đến* còn in hằn trong tâm trí, nhưng anh không biết nó là lời đe dọa hay lời tiên tri.

Anh bước ra khỏi căn lều, ánh nắng mặt trời Shenmu chiếu xuống gay gắt hơn Trái Đất, mang theo những tia tử ngoại có khả năng thiêu đốt đấu khí nếu không được kiểm soát.

Trước mặt anh, một bóng người đang ngồi trên gốc cây chết, hút thuốc lá điện tử.

Khói tỏa ra màu tím nhạt, mang mùi hương của hoa tử đinh hương và...

"Bác Sĩ Mồ Côi," Trần Mồ nói, giọng bình thản đến kinh ngạc.

"Anh lại đây để thu thập mẫu máu của tôi sao?"

Bác Sĩ Mồ Côi nháy mắt, nụ cười nhăn nhó lộ ra những hàm răng vàng ố.

"Máu thì rẻ rúng, Trần Mồ.

Tôi muốn thứ quý giá hơn.

Tôi muốn xem xem, khi ký ức bị đốt cháy, tàn tro còn lại là gì.

Hay là kim cương?"

Trần Mồ không trả lời.

Anh bước tới, lấy đi điếu thuốc từ tay lão già.

"Nếu tôi là vũ khí, thì anh là người nhốt vũ khí đó trong kho.

Tại sao anh không kích hoạt tôi?"

"Vì vũ khí cần mục tiêu," Mồ Côi đáp, giọng trầm xuống.

"Và mục tiêu của chúng ta không phải là con người.

Mà là chính bản thân họ."

*[Trích từ Nhật Ký Của Ngô Tiểu Nhàn - Trang 42]**

*Hôm nay, trời mưa axit.

Mưa rơi xuống da thịt sẽ gây bỏng nhẹ, nhưng chúng tôi đã quen.

Tôi tìm thấy anh ấy ở khu rừng chết.

Anh ấy không nhớ gì cả.

Anh ấy nhìn tôi với ánh mắt xa lạ, giống như nhìn một người dưng.

Tim tôi đau nhói, nhưng tôi không khóc.

Tôi không có quyền khóc.

Tôi phải ghi lại.

Nếu anh ấy quên, tôi sẽ nhớ.

Nếu anh ấy mất, tôi sẽ giữ.*

*Tôi thấy vết sẹo trên tay anh ấy.

Nó giống với vết sẹo trên tay phiên bản thứ sáu, nhưng sáng hơn.

Có nghĩa là anh ấy mạnh hơn?

Hay anh ấy sắp nổ tung?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết rằng, mỗi lần anh ấy tỉnh lại, tôi phải kể lại câu chuyện của chúng ta từ đầu.

Và mỗi lần kể, tôi lại quên đi một chút cảm xúc.

Tôi đang trở nên lạnh lùng.

Giống như anh ấy.*

*Có một thứ đáng sợ hơn sự quên lãng.

Đó là khi bạn nhớ tất cả, nhưng không còn cảm thấy gì nữa.*

**



*Trần Mồ thân mến,*

*Tôi viết bức thư này cho anh, dù biết anh sẽ không bao giờ đọc được.

Hoặc nếu có, anh cũng sẽ không nhớ mình đã viết nó.*

*Tôi là phiên bản thứ năm.

Tôi đã thất bại.

Tôi đã cố gắng tiêu diệt Đấu Hoàng Vô Diện, nhưng tôi đã quên lý do tại sao mình chiến đấu.

Tôi quên đi mặt của người yêu tôi.

Tôi quên đi mùi hương của mẹ tôi.

Và cuối cùng, tôi quên đi tên mình.

Tôi trở thành một con quái vật, lang thang trong rừng, săn đuổi những người còn giữ ký ức.*

*Nếu anh đang đọc điều này, hãy nhớ một điều: Đừng tin vào sức mạnh.

Sức mạnh là bẫy.

Ký ức là duy nhất.

Hãy giữ lấy nó, dù phải trả giá bằng mạng sống.*

*Và nếu có thể, hãy tìm cách giết tôi.

Tôi không xứng đáng tồn tại.*

*Thân,*
*Trần Mồ (Phiên bản 5)*

***

Trần Mồ không đọc được bức thư.

Nó nằm trong túi của Mồ Côi, được lão già giấu kỹ.

Nhưng anh cảm thấy một sự hiện diện nào đó, một bóng ma từ quá khứ đang nhìn anh.

Họ tiếp tục đi.

Rừng rậm dần thưa thớt, nhường chỗ cho một vùng đất bằng phẳng, phủ đầy cỏ khô màu vàng.

Ở phía xa, một tòa thành cổ kính sừng sững, tường đá đen bóng, không có cửa, không có cửa sổ.

"Đó là nơi bắt đầu," Mồ Côi nói, giọng run rẩy.

"Cổ Di Tích Đế Hồn."

Trần Mồ nhìn tòa thành.

Anh cảm thấy một sức hút mạnh mẽ, như thể có ai đó đang gọi tên anh từ bên trong.

Không phải tiếng gọi của một con người.

Mà là tiếng gọi của một thực thể cổ xưa, đầy tham vọng và hận thù.

"Chúng ta sẽ vào?" anh hỏi.

"Chúng ta không có lựa chọn," Mồ Côi đáp.

"Đấu Hoàng Vô Diện đang đến gần.

Anh ta đã phát hiện ra sự hiện diện của chúng ta.

Anh ta sẽ xóa sạch ký ức của chúng ta, biến chúng ta thành những con rối."

Trần Mồ cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy sự thách thức.

"Vậy thì, hãy để anh ta thử.

Tôi sẽ xem xem, liệu anh ta có thể xóa sạch ký ức của một người đã không còn gì để mất hay không."

Anh bước về phía tòa thành.每一步, anh đều cảm thấy ký ức của mình đang bị kéo ra, như những sợi chỉ bị giật mạnh.

Nhưng anh không sợ.

Anh biết rằng, trong sâu thẳm, có một thứ gì đó đang chờ đợi.

Một bí mật.

Một sự thật.

Và anh sẽ tìm ra nó.

Dù phải đánh đổi bằng linh hồn.

Khi họ tiến gần đến bức tường thành, một bóng đen xuất hiện trước mặt họ.

Không phải là Đấu Hoàng Vô Diện.

Mà là một người phụ nữ.

Cô ấy mặc một bộ áo giáp đen, cầm một thanh kiếm dài, ánh mắt lạnh lùng như băng.

"Ngô Tiểu Nhàn?" Trần Mồ ngạc nhiên.

Nhưng người phụ nữ đó không phải là Ngô Tiểu Nhàn.

Cô ấy có cùng khuôn mặt, cùng nụ cười, nhưng ánh mắt thì trống rỗng, không có cảm xúc.

"Xin lỗi," cô ấy nói, giọng lạnh lùng.

"Tôi đã quên anh rồi."

Cô ấy rút kiếm, chuẩn bị tấn công.

Trần Mồ đứng yên.

Anh không rút vũ khí.

Anh chỉ nhìn cô ấy, với một nỗi buồn sâu thẳm.

"Vậy thì, hãy để tôi nhắc nhở anh," cô ấy nói, kiếm chỉ vào tim anh.

"Và hãy để tôi xóa sạch nó lần nữa."

Trận chiến bắt đầu.

Nhưng không phải giữa hai đối thủ.

Mà là giữa một người đang cố gắng nhớ, và một người đang cố gắng quên.

Và trong bóng tối, một bóng hình khác xuất hiện.

Nó nhìn vào Trần Mồ, với ánh mắt đầy sự thương cảm.

"Em đã thắng," nó nói.

"Nhưng em đã thua.

Vì em đã nhớ."

Trần Mồ không nghe thấy.

Anh chỉ thấy lưỡi kiếm lao về phía mình.

Và anh biết, đây là lần đầu tiên trong nhiều lần, anh thực sự sợ hãi.

Không phải vì cái chết.

Mà vì sự quên lãng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập