Chương 10

Không khí trong đấu trường không còn mùi đốt cháy của khí đốt hay mồ hôi thẫm, mà là mùi ozon lạnh lẽo, chát chát như kim loại gỉ sét, hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc.

Trần Mồ đứng chòng chành giữa vòng tròn đấu, cơ thể anh run rẩy không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một khoảng trống kinh hoàng đang mở ra trong tâm trí.

Cú nổ năng lượng vừa rồi đã không tiêu diệt Lý Phi, đối thủ Đấu Giả 8 sao của anh.

Nó đã đốt cháy thứ gì đó vô hình nhưng quý giá hơn mạng sống.

Trần Mồ đưa tay lên chạm vào thái dương.指尖 (ngón tay) anh lạnh buốt.

Anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của người mẹ mình, người phụ nữ đã nấu món canh rau muống mà anh vẫn hay mơ về vào những đêm dài ở thế giới cũ.

Nhưng hình ảnh đó mờ nhạt như tờ giấy nháp bị nước mưa nhòe nhoẹt.

Chỉ còn lại màu xanh của lá rau, và một cảm giác ấm áp mơ hồ, không có tên gọi, không có giọng nói.

anh làm được rồi," một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía khán đài.

Ngô Tiểu Nhàn đứng đó, tay cầm chặt cuốn sổ tay da bò cũ kỹ, knuckles (lưng bàn tay) trắng bệch vì siết chặt.

Cô ấy không hét lên, không reo hò.

Cô ấy chỉ nhìn anh, ánh mắt chứa đựng một nỗi sợ hãi sâu thẳm hơn bất kỳ vết thương nào trên chiến trường.

Cô ấy biết quy luật.

Cô ấy biết cái giá.

Trần Mồ cố gắng mỉm cười, nhưng khóe miệng anh cứng đờ.

"Chỉ là một chút...

tĩnh lặng," anh nói, giọng khàn đặc.

Anh quay sang nhìn Lý Phi.

Đối thủ đang nằm vật vã trên nền đá lạnh, ngực phập phồng lên xuống từng cơn đau đớn.

Đấu khí của Lý Phi đang điên cuồng xung kích trong kinh mạch, nhưng không phải vì thất bại, mà vì sự giải phóng.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Mồ cảm thấy nhẹ nhõm.

Không phải vì chiến thắng, mà vì gánh nặng ký ức vừa bị tước đi một phần.

Nó giống như việc cắt bỏ một khối u, đau đớn nhưng giải thoát.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, những vết nứt năng lượng đang chậm rãi lành lại, sáng lên một màu bạc chết chóc.

Đó là dấu hiệu của Công Pháp Bị Nguyền.

Anh đang leo lên.

Và mỗi bước leo lên, anh đang trở thành một kẻ xa lạ với chính mình.

***

Thay vì tấn công, Lý Phi bất ngờ cười.

Tiếng cười chua chát, vang vọng trong sự im lặng chết chóc của khán đài, làm cho da gà nổi lên trên lưng hàng trăm khán giả.

Anh ta nhổ một ngụm máu xuống sàn đá, vết máu hình thành một ký tự kỳ lạ mà Trần Mồ không thể giải mã, nhưng trực giác mách bảo đó là một lời nguyền, hoặc một lời cầu nguyện.

"Ngươi nghĩ ngươi đang chiến đấu vì vinh quang?

Vì gia tộc?

Hay vì tình yêu?" Lý Phi hỏi, giọng nói run rẩy nhưng đầy mỉa mai.

Anh ta chỉ vào tim Trần Mồ, ngón tay gầy guộc như que diêm.

"Ta đã nhìn thấy nó trong mắt ngươi khi ngươi kích hoạt 'Hồn Phiêu'.

Sự trống rỗng.

Ngươi không chiến đấu để sống, ngươi chiến đấu để quên."

Trần Mồ nhíu mày.

Anh không hiểu tại sao một kẻ vừa bị đánh bại lại có vẻ như đang ban phước cho anh.

"Ta chiến đấu để tồn tại," anh đáp, giọng lạnh lùng, thực dụng.

"Và nếu cái giá phải trả là quên đi vài bữa tối ngon lành hoặc tên của con mèo cũ, thì đó là một giao dịch công bằng."

"Công bằng?" Lý Phi cười lớn, tiếng cười vỡ vụn thành tiếng ho khan.

"Ngươi ngây thơ thật.

Đấu Khí không lấy ký ức để đổi lấy sức mạnh.

Nó lấy ký ức để *thay thế* con người.

Khi ngươi mất đi nỗi đau, ngươi cũng mất đi lòng trắc ẩn.

Khi ngươi mất đi niềm vui, ngươi mất đi hy vọng.

Và khi ngươi mất đi tất cả...

ngươi trở thành chúng ta."

Lý Phi gật đầu về phía bóng tối phía sau khán đài.

Từ trong màn sương dày đặc, những hình bóng cao lớn, không mặt, bước ra.

Chúng không có đặc điểm nhận dạng, chỉ là những khối cơ bắp và đấu khí ngưng tụ, di chuyển với sự trơn tru đáng sợ của những cỗ máy.

Chúng là những "Thánh Nhân" đã thất bại, những kẻ đã leo đến đỉnh cao và bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng.

"Chúng ta không phải là quái vật," Lý Phi thì thầm, nước mắt chảy dài trên má anh ta, nhưng anh ta vẫn cười.

"Chúng ta là sự hòa bình.

Không có ký ức, không có hận thù.

Không có chiến tranh.

Hãy để tôi giúp ngươi, Trần Mồ.

Hãy để tôi xóa sạch phần còn lại.

Ngươi sẽ không còn phải sợ hãi việc quên lãng, vì ngươi sẽ không còn gì để nhớ."

Trần Mồ nhìn những kẻ vô diện.

Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như nam châm hút sắt.

Sự bình yên đó gọi mời anh.

Nhưng rồi anh nhìn thấy Ngô Tiểu Nhàn.

Cô ấy đang chạy xuống sân đấu, giày dép xé toạc, tóc tai bù xù, nhưng ánh mắt cô ấy rực cháy một ngọn lửa mà những kẻ vô diện không bao giờ có thể hiểu được.

Đó là ngọn lửa của sự kháng cự.

"Ta không muốn hòa bình của những xác sống," Trần Mồ nói, giọng nói vang lên rõ ràng, cắt qua không khí nặng nề.

"Ta muốn đau khổ, nếu nó có nghĩa là ta vẫn còn là chính mình."

**

Trần Mồ không né tránh.

Anh bước ra phía trước, đặt mình giữa Lý Phi và Giám đốc.

Không khí xung quanh anh ta trở nên nặng trĩu, đấu khí của anh ta, dù chỉ là Đấu Giả, nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm đáng sợ, như thể anh ta đang nắm giữ bí mật của thế giới.

"Ngươi đang làm gì?" Giám đốc nhíu mày, ngạc nhiên trước hành động tự sát này.

"Ngươi định dùng cơ thể mình làm khiên cho kẻ yếu đuối?"

"Không," Trần Mồ nói, giọng nói vang lên rõ ràng, cắt qua tiếng ồn ào của đám đông đang bắt đầu hoảng loạn.

"Ta đang chứng minh một điều.

Rằng ký ức không phải là nhiên liệu.

Nó là kim chỉ nam."

Anh ta nhắm mắt lại.

Trong tâm trí, anh ta không cố gắng nhớ lại khuôn mặt mẹ mình.

Thay vào đó, anh ta nhớ lại cảm giác.

Cảm giác ấm áp của ánh nắng buổi sáng.

Mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa.

Tiếng cười của Ngô Tiểu Nhàn khi cô ấy bị trượt chân trên bậc thang.

Những chi tiết nhỏ bé, vô nghĩa, nhưng sống động.

Anh ta tập trung vào những cảm giác đó, và dùng chúng để dẫn dắt dòng đấu khí.

Thay vì đốt cháy ký ức để tạo ra năng lượng thô bạo, anh ta đang *chưng cất* nó.

Biến nỗi nhớ thành sức mạnh tinh khiết, không bị ô nhiễm bởi sự trống rỗng.

Một luồng ánh sáng vàng nhạt, ấm áp, tỏa ra từ cơ thể Trần Mồ.

Nó không mạnh mẽ như đấu khí của Giám đốc, nhưng nó có một sự bền bỉ kỳ lạ.

Nó đẩy lùi bóng tối của những kẻ vô diện.

Lý Phi nhìn ánh sáng đó, nước mắt rơi xuống.

Anh ta nhận ra, đây là thứ mà anh ta đã mất từ lâu.

Sự con người.

"Đừng làm vậy," Lý Phi hét lên, giọng nói tràn đầy tuyệt vọng.

"Ngươi sẽ bị phản噬 (ăn thịt)!

Cơ thể ngươi không chịu nổi!"

"Thì cứ để nó cắn," Trần Mồ đáp, mở mắt ra.

Đôi mắt anh ta giờ đây không còn trống rỗng, mà lấp lánh một ánh sáng rực rỡ, đầy quyết tâm.

"Nếu đó là cái giá phải trả để giữ lại con người mình, tôi sẵn sàng trả."

Anh ta vung tay, một luồng năng lượng vàng nhạt bắn ra, đánh vào ngực Lý Phi.

Không phải để gây thương tích, mà để truyền tải.

Truyền tải cảm giác.

Truyền tải ký ức.

Lý Phi hét lên, không phải vì đau, mà vì sự bùng nổ của những ký ức bị kìm nén.

Anh ta nhớ lại tên của mẹ mình.

Anh ta nhớ lại mùi hoa hồng.

Anh ta khóc, cười, và gào thét, như một đứa trẻ vừa tìm lại được mẹ sau một cơn bão.

Giám đốc nhìn cảnh tượng đó, tay run rẩy.

Ông ta nhận ra, mình đã sai.

Sự tinh khiết của Đấu Khí không nằm ở sự trống rỗng, mà ở sự cân bằng.

Và Trần Mồ, kẻ mà ông ta coi là một kẻ ngu xuẩn, đang tìm ra con đường mà hàng ngàn "Thánh Nhân" trước đây đã bỏ lỡ.

***

Sự hỗn loạn lan tỏa khắp đấu trường.

Giám đốc quỳ xuống, ôm lấy đầu, hai mắt chảy nước mắt đen.

Ông ta không còn là một Đấu Hoàng uy nghiêm, mà là một con người đang đối mặt với sự sụp đổ của niềm tin.

Lý Phi nằm vật vã, nhưng khuôn mặt anh ta giờ đây tràn đầy sinh khí, dù cơ thể đang kiệt quệ.

Trần Mồ đứng đó, thở hồng hộc.

Ánh sáng vàng nhạt dần tắt.

Anh ta cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ, không chỉ về thể xác, mà cả về tinh thần.

Anh ta đã thành công.

Anh ta đã giữ lại ký ức.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Anh ta cố gắng nhớ tên của Lý Phi.

gì đó?*
Anh ta cố gắng nhớ lý do tại sao mình chiến đấu.

sống?*
Anh ta nhìn xuống bàn tay mình.

Chúng vẫn run rẩy.

Nhưng lần này, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt quệ.

Ngô Tiểu Nhàn chạy đến bên anh, đỡ anh dậy.

"Anh ổn chứ?" cô ấy hỏi, giọng run rẩy.

Trần Mồ nhìn cô ấy.

Anh ta nhận ra khuôn mặt đó.

Anh ta biết cô ấy là ai.

anh ta không nhớ nổi họ đã gặp nhau bao lâu.

Anh ta không nhớ nổi những buổi chiều họ cùng nhau tập luyện.

Anh ta không nhớ nổi những đêm dài họ chia sẻ những bí mật nhỏ bé.

"Anh ổn," anh ta nói, nhưng giọng nói của anh ta có một khoảng trống.

Một khoảng trống nhỏ bé, nhưng đáng sợ.

Anh ta đã giữ lại những ký ức lớn, nhưng những ký ức nhỏ bé, những chi tiết tạo nên con người anh, đã bị đánh đổi.

Anh ta nhìn về phía bóng tối, nơi những kẻ vô diện đang rút lui.

Và trong bóng tối đó, một bóng hình khác xuất hiện.

Nó không phải là một kẻ vô diện.

Nó có khuôn mặt.

Khuôn mặt của chính Trần Mồ, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đôi mắt trống rỗng tuyệt đối.

Bóng hình đó mỉm cười, một nụ cười đầy sự thương cảm và mỉa mai.

"Chúc mừng," nó nói, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Trần Mồ.

"Em đã thắng trận đấu.

Nhưng em vừa mất đi một phần linh hồn.

Và đó chỉ là bước đầu tiên."

Trần Mồ nhìn bóng hình đó, và anh ta cảm thấy một cơn lạnh thấu xương.

Anh ta nhận ra, đây không phải là ảo giác.

Đây là phiên bản thứ 8 của anh ta.

Và nó đang chờ đợi.

Chờ đợi anh ta trượt ngã.

Chờ đợi anh ta quên lãng hoàn toàn.

Anh ta nhìn Ngô Tiểu Nhàn, và cố gắng mỉm cười.

Nhưng nụ cười đó không đến được đôi mắt.

Anh ta biết, từ bây giờ, mỗi bước tiến lên, anh ta sẽ phải đánh đổi.

Và anh ta không biết mình còn lại bao nhiêu ký ức để đánh đổi.

"Tiểu Nhàn," anh ta nói, giọng khàn đặc.

"Giúp tôi nhớ.

Hãy kể lại cho tôi nghe...

ngày hôm qua chúng ta đã làm gì?"

Ngô Tiểu Nhàn nhìn anh, nước mắt chảy dài.

Cô ấy hiểu.

Cô ấy hiểu rằng, từ giây phút này, cô ấy không chỉ là sư tỷ, không chỉ là người yêu.

Cô ấy là cuốn nhật ký sống của anh ta.

Và cô ấy sẽ phải chịu đựng việc xem anh ta quên mình, từng chút một, cho đến khi anh ta không còn nhận ra cô ấy nữa.

"Ngày hôm qua," cô ấy nói, giọng run rẩy, "chúng ta đã đi mua bánh mì.

Anh ấy đã mua hai cái, nhưng chỉ ăn một cái.

Cái còn lại, anh ấy để dành cho tôi."

Trần Mồ nhìn cô ấy, cố gắng tìm kiếm một chút cảm xúc trong tâm trí.

Nhưng chỉ có một khoảng trống.

Một khoảng trống nhỏ bé, nhưng nó đang mở rộng.

Và trong bóng tối phía sau, bóng hình thứ 8 vẫn đang mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập