Chương 11

Chương 11: Thế Giới Shenmu



Giọng nói ấy không phải là âm thanh, mà là một chấn động trực tiếp vào tủy sống của Trần Mồ.

Nó lạnh lẽo, khô khốc, như tiếng va chạm của những mảnh kính vỡ trong hộp sọ.

*“Đốt cháy nó,”* giọng nói ra lệnh.

*“Đốt cháy ký ức để nuôi sống cơ thể này.”*

Trần Mồ rít lên, quăng mạnh thanh kiếm sắt gỉ về phía bóng đen đang lao tới.

Không phải vì anh muốn chiến đấu, mà vì cơ thể anh đang phản ứng tự vệ với cơn đau dữ dội vừa xé toạc ý thức.

Thanh kiếm bay đi không chuẩn xác, trượt qua vai kẻ địch, chỉ hất văng chiếc áo choàng rách nát của hắn.

Bóng đen dừng lại, một tên đàn ông gầy gò với đôi mắt trũng sâu, da dẻ xám xịt – dấu hiệu của một Đấu Giả đã tiêu thụ quá nhiều tinh thần lực.

Hắn nhìn Trần Mồ với ánh mắt đầy dửng dưng, như thể đang quan sát một con kiến cố gắng cắn vỡ một tảng đá.

“Ngươi vừa đánh mất ký ức về mẹ mình, tiểu tử,” gã đàn ông nói, giọng khàn đặc như cát chảy.

Hắn chậm rãi nhặt thanh kiếm sắt lên, lau sạch bụi bẩn bằng vạt áo.

“Nghe đây, ở Shenmu, cảm xúc là nhiên liệu.

Và ngươi vừa châm lửa.”

Trần Mồ nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Trong tâm trí anh, một khoảng trống hình thành.

Nó không đau đớn theo nghĩa vật lý, mà là một sự vắng mặt đáng sợ.

Anh cố nhớ khuôn mặt người mẹ, nhưng chỉ thấy một màn sương trắng xóa.

Thay vào đó, một luồng năng lượng ấm áp, màu cam rực rỡ, tuôn tràn từ vùng não bộ xuống四肢 (tứ chi).

Cánh tay anh run rẩy, nhưng sức mạnh cơ bắp tăng vọt.

“Đồ ngốc,” Trần Mồ cười, nụ cười méo mó và chua chát.

“Nếu tôi nhớ về mẹ, tôi sẽ khóc.

Mà nếu tôi khóc, tôi sẽ không thể giết được anh.”

Gã đàn ông nhướng mày, vẻ dửng dưng tan biến, thay vào đó là sự tò mò hiếm hoi.

Hắn tung thanh kiếm sắt về phía Trần Mồ, nhưng lần này, anh đỡ lấy nó dễ dàng.

Cánh tay anh không còn yếu ớt của một Đấu Giả sơ cấp nữa.

Nó cứng rắn như thép, nóng rực bởi nhiệt lượng của ký ức vừa bị đốt cháy.

“Ngươi không sợ?” gã đàn ông hỏi.

“Tôi đã sợ từ phiên bản thứ nhất rồi,” Trần Mồ đáp, ánh mắt lạnh lẽo.

“Bây giờ, tôi chỉ còn biết cách sống sót.”

Anh lao tới, thanh kiếm sắt trong tay vút lên một cung tròn đẹp mắt nhưng tàn khốc.

Không có kỹ năng hoa mỹ, chỉ có lực thuần túy và sự tuyệt vọng.

Gã đàn ông lùi lại, tránh đòn, nhưng Trần Mồ không dừng lại.

Anh biết mình không thể thắng về kỹ thuật, nhưng anh có thứ mà đối thủ không có: sự sẵn sàng hy sinh chính linh hồn mình.

Mỗi bước chân của Trần Mồ đều伴随着 (bàn tiếp) một ký ức nữa bị xóa bỏ.

Lần này là mùi hương của bữa tối ngày sinh nhật lần mười tám.

Không gian xung quanh anh dường như tối sầm lại, những mảnh vỡ ký ức bay tứ tung như tro tàn.

Gã đàn ông lùi dần, ánh mắt đầy vẻ kinh sợ lẫn thán phục.

Hắn nhận ra, trước mặt mình không phải là một Đấu Giả bình thường, mà là một con quái vật đang tự ăn thịt chính mình.

“Đủ rồi!” gã đàn ông hét lên, rút ra một tấm bùa từ trong người.

“Ngươi đang tự hủy hoại bản thân!

Đấu Khí không phải là thứ để chơi đùa!”

Trần Mồ không đáp.

Anh chỉ cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

“Ngươi nói đúng.

Đây không phải là trò chơi.

Đây là bữa tiệc.”

Và rồi, anh lao tới lần cuối.

Thanh kiếm đâm xuyên qua tấm bùa, và sau đó là lồng ngực gã đàn ông.

Máu bắn ra, nhưng Trần Mồ không nhìn thấy.

Anh chỉ nhìn thấy khoảng trống mới hình thành trong tâm trí mình.

Và anh cảm thấy nhẹ nhõm.

*Ngày thứ 47 sau khi tỉnh dậy.*

*Tôi không nhớ tên của con mèo tôi từng nuôi ở Trái Đất.

Tôi chỉ nhớ nó có bộ lông màu cam và thích nằm trên bàn phím.

Hôm nay, tôi đã giết một Đấu Giả cấp 3.

Hắn gọi tôi là quái vật.

Có lẽ hắn đúng.*

*Tiểu Nhàn đang ngồi bên cạnh, viết gì đó vào sổ tay của cô ấy.

Cô ấy không nhìn tôi.

Tôi biết cô ấy đang ghi lại những gì tôi vừa làm, để sau này, khi tôi hoàn toàn quên hết, cô ấy có thể kể lại cho tôi nghe.

Nhưng tôi không muốn nghe.

Tôi sợ rằng nếu tôi nghe, tôi sẽ bắt đầu nhớ lại, và nếu tôi nhớ lại, tôi sẽ lại phải đánh đổi.*

*Bác Sĩ Mồ Côi vừa gửi cho tôi một bức thư.

Ông ấy nói rằng ông ấy đã tìm thấy dấu vết của phiên bản thứ 5.

Phiên bản đó đã trở thành một con thú dữ, sống trong rừng sâu, không còn nhận ra bất kỳ ai.

Ông ấy hỏi tôi có muốn gặp nó không.

Tôi đã trả lời: “Không.

Tôi chưa sẵn sàng đối mặt với số phận của chính mình.”*

*Nhưng thật ra, tôi sợ.

Sợ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ trở thành phiên bản thứ 8.

Sợ rằng tôi sẽ quên cả Tiểu Nhàn.

Sợ rằng tôi sẽ quên lý do tại sao tôi đang chiến đấu.*

*Tôi đang cầm bút này run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể tôi đang khao khát năng lượng.

Khao khát ký ức.

Tôi cảm thấy đói.

Một cơn đói mà không thứ gì có thể no thỏa, ngoại trừ những mảnh vỡ ký ức.*

*Tôi hy vọng, khi tôi chết, ai đó sẽ nhớ tôi.

Không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi từng tồn tại.*

*— Trần Mồ*

Trần Mồ gấp lại cuốn nhật ký nhỏ, đặt nó vào túi áo.

Anh nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng ban chiều chiếu rọi vào phòng.

Ánh sáng vàng óng, ấm áp, nhưng với anh, nó chỉ là một màu sắc.

Anh không còn cảm nhận được sự ấm áp của nó nữa.

Ngô Tiểu Nhàn đặt bút xuống, nhìn anh với ánh mắt buồn bã.

Cô ấy không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.

Bàn tay cô ấm áp, nhưng Trần Mồ chỉ cảm thấy một sự xa cách.

“Anh ổn chứ?” cô ấy hỏi, giọng run rẩy.

“Tôi ổn,” Trần Mồ đáp, cố gắng mỉm cười.

hơi đói.”

Tiểu Nhàn hiểu ý.

Cô ấy đứng dậy, đi về phía bếp.

Cô ấy biết, mỗi khi anh nói “đói”, nghĩa là anh vừa đánh đổi một ký ức.

Và cô ấy sẽ cố gắng bù đắp bằng những ký ức mới.

Những ký ức vui vẻ, bình yên, để anh có thể giữ lại chúng lâu nhất có thể.

Trần Mồ nhìn theo bóng lưng cô ấy, cảm thấy một nỗi đau âm ỉ trong tim.

Anh không nhớ rõ tại sao mình lại yêu cô ấy.

Anh chỉ biết rằng, nếu cô ấy rời đi, anh sẽ mất đi thứ duy nhất còn lại của mình.

*Thân mến Trần Mồ,*

*Tôi viết thư này không phải để khuyên nhủ ngươi, mà để cảnh báo.

Tôi vừa phân tích mẫu máu của ngươi sau trận đấu với gã Đấu Giả cấp 3.

Kết quả cho thấy, nồng độ Đấu Khí trong cơ thể ngươi đã tăng vọt, nhưng đồng thời, chỉ số nhận thức về cảm xúc giảm mạnh.

Ngươi đang tiến gần đến ngưỡng “Vô Diện”.*

*Ngươi hỏi tôi về phiên bản thứ 5?

Hắn ta không còn là con người nữa.

Hắn ta là một con thú, một con thú thuần túy bản năng.

Hắn ta không còn ký ức, không còn tình cảm, chỉ còn lại sự hung bạo.

Hắn ta đã giết chết tất cả những ai dám đến gần lãnh địa của mình, bao gồm cả một nhóm thợ săn kinh nghiệm.*

*Tôi đang cố gắng tìm cách tái tạo “Đế Hồn” từ ký ức của các phiên bản trước.

Nhưng tôi cần thêm dữ liệu.

Tôi cần ngươi tiếp tục chiến đấu.

Tiếp tục đánh đổi.

Vì chỉ khi ngươi đạt đến cảnh giới cao nhất, ngươi mới có thể bẻ khóa lời nguyền.*

*Hãy nhớ, Trần Mồ.

Ngươi không đơn độc.

Tôi luôn ở đây, sưu tập những mảnh vỡ ký ức của ngươi, để một ngày nào đó, khi ngươi hoàn toàn mất trí, tôi có thể ghép chúng lại thành một nguyên vẹn.*

*Trân trọng,*
*Bác Sĩ Mồ Côi*

Trần Mồ đọc lại bức thư, rồi xé nó thành từng mảnh nhỏ.

Anh ném những mảnh giấy vào lò sưởi, nhìn chúng bốc cháy.

Lửa liếm láp những lời lẽ điên rồ của bác sĩ, biến chúng thành tro tàn.

“Điên rồ,” anh lẩm bẩm.

“Tất cả đều điên rồ.”

Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng.

Anh cần không gian.

Anh cần sự yên tĩnh.

Anh cần tìm cách kiểm soát cơn đói này, trước khi nó nuốt chửng anh hoàn toàn.

Rừng sâu Shenmu u ám và lạnh lẽo.

Cây cối cao vút, chặn đứng ánh nắng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Trần Mồ đi chậm rãi, thanh kiếm sắt trong tay.

Anh cảm thấy sự hiện diện của một sinh vật khổng lồ đang rình rập anh.

Hơi thở nặng nề, tiếng bước chân dậm đất.

Một bóng hình khổng lồ bước ra từ bóng tối.

Nó không phải là một con thú thông thường.

Nó có hình dáng con người, nhưng cơ thể phình to, da dẻ xám xịt, phủ đầy lông rậm.

Đôi mắt đỏ ngầu, không còn chút nhân tính nào.

“Phiên bản thứ 5,” Trần Mồ nói, giọng lạnh lùng.

Con quái vật gầm lên, một âm thanh kinh hoàng xé toạc không khí.

Nó lao tới, móng vuốt sắc nhọn cào vào không khí.

Trần Mồ né tránh, nhưng sức mạnh của nó quá lớn.

Một cú tát của nó đánh bay anh đi hàng mét, va vào thân cây.

Máu chảy từ miệng anh, nhưng anh không hề sợ hãi.

Anh nhìn con quái vật, và trong đôi mắt đỏ ngầu đó, anh thấy sự trống rỗng.

Sự trống rỗng giống hệt những gì đang chờ đợi anh.

“Ngươi là tôi,” Trần Mồ nói, đứng dậy, lau máu khỏi miệng.

“Và tôi sẽ không để ngươi thắng.”

Anh lao tới, thanh kiếm sắt trong tay vút lên.

Con quái vật gầm lên, đáp trả bằng một cú đấm mạnh.

Hai người va vào nhau, tạo ra một vụ nổ năng lượng kinh hoàng.

Trần Mồ cảm thấy cơ thể mình đang vỡ vụn, nhưng anh không dừng lại.

Anh tiếp tục đánh, tiếp tục đánh, cho đến khi con quái vật gục xuống.

Trần Mồ đứng trên xác của phiên bản thứ 5, thở hổn hển.

Anh nhìn xuống đôi mắt đang nhắm lại của nó, và cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm.

Anh vừa giết chết chính mình.

“Xin lỗi,” anh thì thầm.

“Nhưng tôi còn phải sống.”



Trần Mồ trở về trại, mệt mỏi và kiệt sức.

Ngô Tiểu Nhàn chạy ra đón anh, khuôn mặt đầy lo lắng.

Cô ấy nhìn vết thương trên người anh, rồi nhìn vào đôi mắt anh.

“Anh đã gặp nó rồi,” cô ấy nói, không phải là một câu hỏi.

“Ừ,” Trần Mồ đáp, ngồi xuống.

“Nó đã chết.”

Tiểu Nhàn ngồi xuống bên cạnh anh, im lặng.

Cô ấy biết, anh vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt, không chỉ với con quái vật, mà còn với chính bản thân mình.

“Tiểu Nhàn,” Trần Mồ nói, giọng khàn đặc.

“Nếu một ngày nào đó, tôi quên anh...

hãy giết tôi.”

Tiểu Nhàn giật mình, nhìn anh với ánh mắt đầy shock.

“Anh nói gì vậy?”

“Tôi nghiêm túc,” Trần Mồ nói, ánh mắt lạnh lùng.

“Tôi không muốn trở thành phiên bản thứ 8.

Tôi không muốn sống như một con thú.

Nếu tôi mất đi ký ức về anh, về gia đình, về lý do tại sao tôi chiến đấu...

thì tôi đã chết từ lâu rồi.”

Tiểu Nhàn khóc.

Nước mắt cô chảy dài trên má, nhưng cô ấy không nói gì.

Cô ấy hiểu.

Cô ấy hiểu rằng, đây là lời yêu thương sâu sắc nhất mà anh có thể dành cho cô ấy.

Trần Mồ nhìn về phía bầu trời tối đen.

Một tia sét đánh xuống, chiếu sáng khuôn mặt anh.

Anh mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.

“Và nếu anh không thể làm điều đó,” anh nói, “thì hãy để tôi tự làm.”

Trong bóng tối phía sau, bóng hình thứ 8 vẫn đang mỉm cười.

Nó biết, Trần Mồ đang tiến gần đến ranh giới.

Và khi anh vượt qua ranh giới đó, mọi thứ sẽ thay đổi.

Trần Mồ nhắm mắt lại, cảm thấy cơn đói lại trở về.

Nhưng lần này, anh không còn sợ hãi.

Anh đã chấp nhận số phận của mình.

Và anh sẽ chiến đấu, cho đến khi không còn gì để đánh đổi.

Nhưng anh không biết rằng, trong sâu thẳm tâm trí mình, một ký ức khác đang âm thầm thức tỉnh.

Một ký ức về một thế giới khác, nơi Đấu Khí không phải là virus, mà là ánh sáng.

Và ký ức đó, sẽ là chìa khóa để giải cứu anh, hoặc hủy diệt anh hoàn toàn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập