Chương 12
Trần Mồ quỳ sụp, hai tay bấu chặt lấy mặt đất đá lạnh lẽo.
Máu từ mũi và tai anh tuôn ra, nhuộm đỏ những rêu mốc dưới chân.
Cảm giác đau đớn không đến từ cơ bắp bị rách, mà từ một khoảng trống đang mở rộng trong đầu, như thể ai đó đang dùng dao mổ tách từng lớp ký ức ra khỏi vỏ não.
Anh cố nhớ lại mùi hương của bữa tối ngày hôm qua.
Chỉ còn lại vị tro tàn.
đừng lấy nó đi," anh thì thầm, giọng khàn đặc như giấy nhám chà xát vào da.
Những ký ức về mẹ anh, về tiếng cười của em gái, đang bị cuốn vào cơn lốc xoáy đen kịt trong tâm trí.
Đó là cái giá phải trả khi anh cố gắng ép cơ thể hấp thu lượng đấu khí quá mức giới hạn của một Đấu Giả 9 sao.
Bầu trời Shenmu tối sầm lại, những đám mây mang màu tím thẫm như máu đã đông.
Trần Mồ nhắm mắt lại, đếm ngược.
Một, hai, ba...
Anh không chống cự.
Anh để cho sự trống rỗng đó nuốt chửng mình, vì anh biết nếu kháng cự, tâm trí sẽ vỡ vụn.
Sự chấp nhận tàn nhẫn đó lại là cách duy nhất để giữ lại chút ít ý thức còn sót lại.
Khi cơn đau dần lui đi, thay vào đó là một cảm giác nhẹ bẫng, đáng sợ.
Anh đứng dậy, lau máu trên mặt bằng tay áo rách nát.
Đôi mắt anh giờ đây không còn sự sợ hãi, mà là một sự bình thản chết chóc.
Anh vừa mất đi ký ức về lần đầu tiên mình biết bơi.
Một chi tiết nhỏ, nhưng nó đánh dấu ranh giới giữa con người và quái vật.
Trần Mồ nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Da thịt anh đang chuyển sang màu xám xịt, những mạch máu dưới da nổi lên như những con rắn nhỏ đang bò.
"Chào mừng đến với tầng thứ hai của địa ngục," anh tự nhủ, giọng điệu khô khan như một người bán hàng đang giới thiệu sản phẩm lỗi.
"Ưu đãi đặc biệt: Miễn phí ký ức, chỉ mất sức khỏe."
**
Lý Phong lao tới, thanh kiếm nhắm thẳng vào cổ Trần Mồ.
Tốc độ của một Đấu Giả 8 sao là đáng kinh ngạc, không khí xung quanh vỡ vụn thành những tia sét nhỏ do áp lực đấu khí.
Trần Mồ không thể né tránh bằng phản xạ thông thường.
Thay vào đó, anh chủ động kích hoạt "Thú Không Tên".
Da thịt anh căng cứng, những mạch máu dưới da chuyển sang màu đen tuyền.
Một tiếng rít chói tai phát ra từ cổ họng anh, không phải tiếng người, mà là tiếng gầm của một con thú hoang dã bị giam cầm trong lồng sắt.
Trần Mồ không lùi lại.
Anh bước tới, đối đầu trực diện với lưỡi kiếm.
Lưỡi kiếm của Lý Phong cắm vào vai trái của Trần Mồ.
Máu bắn ra, nhưng Trần Mồ không hề nao núng.
Anh nắm chặt lưỡi kiếm bằng tay trần, bàn tay anh nóng rực, đấu khí đen kịt bao phủ, ăn mòn kim loại.
Lý Phong kinh hoàng, cố gắng rút kiếm ra, nhưng bàn tay Trần Mồ như một chiếc kìm sắt, không hề nhúc nhích.
"Ngươi..." Lý Phong há hốc miệng, không thể tin vào mắt mình.
"Ngươi dám dùng đấu khí bị nguyền rủa để chống cự?"
"Không phải chống cự," Trần Mồ nói, đôi mắt anh chuyển sang màu đỏ thẫm, đồng tử co lại như mèo.
"Là tiêu thụ."
Trần Mồ siết chặt tay.
Đấu khí đen kịt từ người anh lan truyền dọc theo lưỡi kiếm, xâm nhập vào cơ thể Lý Phong.
Lý Phong hét lên, cảm giác đau đớn không đến từ vết thương, mà từ việc đấu khí trong người anh đang bị hút cạn.
Trần Mồ không chỉ đang chiến đấu, anh đang ăn thịt sức mạnh của đối thủ.
Đây là quy luật tàn khốc nhất của thế giới Shenmu: Kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, không chỉ về thể xác, mà về tinh thần.
Trần Mồ cảm thấy một luồng năng lượng tươi mới, sạch sẽ hơn so với đấu khí ô uế của anh, chảy vào người.
Nhưng kèm theo đó là những mảnh vỡ ký ức của Lý Phong.
Anh thấy hình ảnh một người phụ nữ đang khóc bên cạnh mộ của một đứa trẻ.
Anh thấy sự hối hận, sự day dứt, và nỗi đau tột cùng của một người cha mất con.
Những cảm xúc đó xâm nhập vào tâm trí Trần Mồ, làm anh choáng váng.
Anh muốn khóc, nhưng nước mắt anh đã khô cạn từ lâu.
Anh chỉ còn lại sự trống rỗng, và sự trống rỗng đó đang đói khát.
Lý Phong ngã quỵ xuống, thanh kiếm rơi lộp độp xuống đất.
Ông ta thở hổn hển, ánh mắt mờ đục, không còn chút ý chí chiến đấu.
Trần Mồ buông tay, lùi lại một bước.
Vai trái của anh chảy máu, nhưng anh không hề bận tâm.
Anh nhìn Lý Phong với ánh mắt của một kẻ săn mồi đang nhìn con mồi kiệt sức.
"Ngươi đã thua," Trần Mồ nói, giọng điệu bình thản.
"Và bây giờ, ngươi sẽ trả giá."
**
Trần Mồ ngồi xuống bên cạnh xác Lý Phong, lấy đấu khí cốt ra.
Thứ tinh thể tím nhạt này chứa đựng sức mạnh, nhưng cũng chứa đựng những mảnh vỡ ký ức cuối cùng của nạn nhân.
Anh nhìn vào tinh thể.
Trong đó, anh thấy một hình ảnh thoáng qua: *Chính anh, từ quá khứ, đang khóc bên cạnh một nấm mộ*.
Trên nấm mộ có khắc tên của một người phụ nữ.
Nhưng anh không nhớ được khuôn mặt bà ấy.
Chỉ còn lại ký ức về nước mắt và nỗi đau.
"Thú vị," Trần Mồ thì thầm, đưa tinh thể lên nhìn dưới ánh sáng mờ ảo.
"Mỗi lần tôi mạnh lên, tôi lại mất đi một phần con người mình.
Và cuối cùng, tôi sẽ chỉ còn lại là một cái tên, và một nỗi đau."
Ngô Tiểu Nhàn vẫn ngồi bên cạnh anh, im lặng.
Cô ấy không nói gì, chỉ nắm chặt tay anh.
Cô ấy biết, anh đang chiến đấu với chính mình.
Và cô ấy sẽ ở bên anh, cho đến khi anh quên mất cả cô ấy.
Trần Mồ nhìn về phía bầu trời tối đen.
Một tia sét đánh xuống, chiếu sáng khuôn mặt anh.
Anh mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Và nếu anh không thể làm điều đó," anh nói, hướng về Ngô Tiểu Nhàn, "thì hãy để tôi tự làm."
Trong bóng tối phía sau, bóng hình thứ 8 vẫn đang mỉm cười.
Nó biết, Trần Mồ đang tiến gần đến ranh giới.
Và khi anh vượt qua ranh giới đó, mọi thứ sẽ thay đổi.
Trần Mồ nhắm mắt lại, cảm thấy cơn đói lại trở về.
Nhưng lần này, anh không còn sợ hãi.
Anh đã chấp nhận số phận của mình.
Và anh sẽ chiến đấu, cho đến khi không còn gì để đánh đổi.
Nhưng anh không biết rằng, trong sâu thẳm tâm trí mình, một ký ức khác đang âm thầm thức tỉnh.
Một ký ức về một thế giới khác, nơi Đấu Khí không phải là virus, mà là ánh sáng.
Và ký ức đó, sẽ là chìa khóa để giải cứu anh, hoặc hủy diệt anh hoàn toàn.
Một tiếng động nhỏ phát ra từ túi áo của anh.
Đó là cuốn nhật ký cũ, nơi anh ghi lại những ký ức mà anh sợ sẽ quên.
Anh lấy nó ra, mở ra trang cuối cùng.
Trên đó, chỉ có một dòng chữ, viết bằng nét chữ run rẩy: *"Tôi là phiên bản thứ 7.
Và tôi là kẻ cuối cùng."*
Trần Mồ nhìn vào dòng chữ đó, rồi nhìn vào đôi mắt Ngô Tiểu Nhàn.
Anh không biết tại sao, nhưng anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Như thể, tất cả những đau khổ này, tất cả những mất mát này, đều là một phần của một kế hoạch lớn hơn mà anh chưa thể hiểu nổi.
Và rồi, anh mỉm cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn, và đầy chết chóc.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói.
"Thế giới này, hoặc tôi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận