Chương 13
Trần Mồ đứng trước xác chết của tên bảo vệ cổ vật, tay vẫn còn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự trống rỗng đang lan tỏa từ trong não bộ.
Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi một vết nứt tinh vi màu tím đan xen trên da thịt, giống như mạng nhện thủy tinh vỡ.
Mỗi khi Đấu Khí lưu chuyển, vết nứt đó lại nóng lên, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng cơ thể anh đang trở thành một cái lò phản ứng hạt nhân không kiểm soát.
"Mày chết rồi," Trần Mồ thì thầm, giọng nói vang lên khô khan trong không gian tĩnh lặng.
"Và tôi vẫn còn sống.
Có lẽ đây là một chiến thắng?
Hay chỉ là sự trì hoãn cái chết?"
Anh cúi xuống, nhặt lấy thanh kiếm gỉ sét của kẻ thù.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo, nhưng không thể làm dịu đi cơn đau nhói ở thái dương.
Một mảnh ký ức vừa bị xé toạc.
Anh cố gắng nhớ lại mùi hương của bữa tối mẹ nấu vào Chủ nhật, nhưng tất cả những gì còn lại là một khoảng trắng trắng xóa, đau đớn như bị ai đó dùng dao rọc giấy cắt ngang não bộ.
Anh mỉm cười, một nụ cười méo mó đầy mỉa mai.
"Chào mừng đến với thế giới của tôi.
Nơi sức mạnh là đồng tiền, và ký ức là hóa đơn."
Người Sưu Tập, hay còn được gọi là Bác Sĩ Mồ Côi, ngồi trên một tảng đá lớn phủ đầy rêu mốc, ánh mắt qua khe mặt nạ xương khóa chặt vào Trần Mồ.
Lão già điên rồ này không hề ngạc nhiên trước cảnh tượng máu me.
Thay vào đó, lão ta đang nghịch một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa đầy những viên pha lê màu xanh nhạt, mỗi viên đều chứa đựng một đoạn ký ức bị đóng băng.
"Cậu tưởng Đấu Khí là năng lượng thuần túy?
Sai lầm chết người," Dr.
Orphan nói, giọng nói của lão ta nghe như tiếng giấy xé rách.
"Đây là virus nhận thức.
Những 'Đế Hồn' cổ xưa đã nguyền rủa dòng máu chiến đấu.
Để tiến hóa, cơ thể cậu cần đốt cháy 'sợi dây nối' với thực tại.
Ký ức chính là nhiên liệu.
Cậu càng mạnh, cậu càng trở nên trống rỗng.
Và cuối cùng, cậu sẽ chỉ còn là một cái xác không hồn, một con rối trong tay của sức mạnh."
Trần Mồ ném thanh kiếm xuống đất, tiếng va chạm vang lên sắc bén.
"Vậy thì tại sao mày lại ở đây?
Mày không phải là một kẻ săn ký ức sao?
Hay mày đang tìm một nạn nhân mới để làm phong phú bộ sưu tập tem phiếu của mình?"
Dr.
Orphan cười to, một âm thanh khô khốc và đáng sợ.
Không, không.
Tôi là một nhà khoa học.
Và cậu, Trần Mồ, là một thí nghiệm thú vị.
Cậu là phiên bản thứ bảy.
Sáu phiên bản trước đã thất bại.
Họ đã mất hết ký ức, trở thành những quái vật mà chúng ta gọi là 'Vô Diện'.
Nhưng cậu...
cậu vẫn còn giữ được chút nhân tính.
Dù nó đang dần bị xói mòn."
Trần Mồ cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, nhưng anh nén nó lại.
Giận dữ tiêu tốn năng lượng, và năng lượng đồng nghĩa với việc mất đi thêm một mảnh ký ức.
"Nếu mày biết tất cả những điều đó, tại sao không giúp tôi?
Tại sao lại để tôi rơi vào bẫy này?"
"Giúp cậu?" Dr.
Orphan nghiêng đầu, ánh mắt sau mặt nạ dường như đang quan sát một con thú trong lồng kính.
"Ai nói tôi không giúp?
Tôi đang thu thập dữ liệu.
Để tái tạo 'Đế Hồn'.
Để hiểu cách thức hoạt động của lời nguyền này.
Và có lẽ, để tìm ra cách cứu vớt những gì còn sót lại của cậu.
Nhưng đừng nhầm lẫn, tôi không làm điều đó vì lòng nhân ái.
Tôi làm điều đó vì khoa học.
Và vì tôi tò mò."
Đất rung chuyển.
Một tiếng rú gào kinh hoàng vang lên từ sâu trong cổ di tích, không phải của con người, mà của một sinh vật cổ xưa bị đánh thức bởi Đấu Khí của Trần Mồ.
Âm thanh đó xé toạc sự im lặng, làm cho không khí trở nên nặng nề hơn, đầy áp lực.
Trần Mồ quay lại, mắt nheo lại.
Từ bóng tối phía sau, một khối thịt biến dị khổng lồ đang bò ra, không có mắt, chỉ có hàng trăm cái miệng nhỏ li ti đang há rộng, hít thở không khí đầy Đấu Khí.
Người Sưu Tập đứng dậy, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra vẻ nghiêm túc.
"Cậu đã đánh thức 'Trữ Vật'.
Nó ăn ký ức.
Nó là hiện thân của lời nguyền.
Nếu cậu để nó chạm vào cậu, cậu sẽ mất đi tất cả.
Ngay lập tức."
Trữ Vật lao ra từ bóng tối, tốc độ kinh hoàng.
Trần Mồ cảm thấy Đấu Khí trong người sôi sục, gọi mời anh tấn công.
Instinct chiến đấu thúc đẩy anh phóng ra một luồng Đấu Khí mạnh mẽ, đủ sức thổi bay tảng đá.
Nhưng anh nhớ lời cảnh tỉnh của Dr.
Nếu anh dùng sức mạnh tột đỉnh lần nữa, anh sẽ mất thêm một ký ức.
Có thể là khuôn mặt của Ngô Tiểu Nhàn.
Có thể là tiếng cười của cô ấy.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Thay vì phóng ra Đấu Khí, anh lùi lại, né tránh cú đớp của Trữ Vật.
Những cái miệng nhỏ li ti cắn vào không khí, tạo ra một âm thanh rít lên chói tai.
Trần Mồ cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Anh không thể chiến đấu bằng sức mạnh.
Anh phải chiến đấu bằng trí tuệ.
Bằng sự tinh tế.
"Chạy!" Dr.
Orphan hét lên, nhưng giọng nói của lão ta không có sự hoảng sợ.
Nó có vẻ như đang thưởng thức màn trình diễn.
Trần Mồ chạy.
Anh không chạy trốn vì sợ hãi, mà vì anh đang tìm kiếm một cơ hội.
Anh nhìn quanh, tìm kiếm một điểm yếu.
Trữ Vật không có mắt, nhưng nó cảm nhận được Đấu Khí.
Nó bị thu hút bởi nguồn năng lượng mạnh mẽ nhất.
Trần Mồ dừng lại, đứng yên giữa hang động.
Anh tắt Đấu Khí của mình, làm cho cơ thể trở nên vô hình đối với Trữ Vật.
Sinh vật khổng lồ dừng lại, quay đầu đi, sniffing không khí.
Nó không thấy Trần Mồ.
Nó bỏ đi, hướng về phía một nhóm đá lớn, nơi có dấu vết của Đấu Khí cũ.
Trần Mồ thở phào nhẹ nhõm.
Anh lau mồ hôi trên trán.
"Thật là một chiến thuật thông minh," anh tự nhủ.
"Chạy trốn và ẩn náu.
Đúng là phong cách của một kẻ yếu đuối."
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một ký ức khác đang âm thầm thức tỉnh.
Một ký ức về một thế giới khác, nơi Đấu Khí không phải là virus, mà là ánh sáng.
Nơi anh không phải đánh đổi ký ức để mạnh lên.
Ký ức đó mờ nhạt, như một giấc mơ xa vời, nhưng nó đủ mạnh để giữ anh lại trên bờ vực của sự điên loạn.
Người Sưu Tập bước lại, nhìn Trần Mồ với ánh mắt khác hẳn.
Không còn là kẻ săn mồi, mà là một kẻ tò mò.
Lão ta cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ từ xác của Trữ Vật, nơi nó vừa rời đi.
Mảnh vỡ đó phát ra một ánh sáng yếu ớt, màu tím nhạt.
"Cậu đã làm điều đó mà không đốt thêm ký ức nào," Dr.
Orphan nói, giọng trầm trầm.
"Điều đó có nghĩa là...
cậu có 'Chìa Khóa'."
Trần Mồ đứng dậy, lau máu trên mặt.
"Chìa Khóa gì?"
"Chìa khóa để phá vỡ lời nguyền Đế Hồn," Dr.
Orphan trả lời, ánh mắt sáng lên.
"Cậu không chỉ là phiên bản thứ bảy.
Cậu là phiên bản hoàn chỉnh.
Cậu có khả năng kiểm soát virus này.
Cậu có thể mạnh lên mà không mất đi ký ức.
Hoặc ít nhất là...
chậm lại quá trình đó."
Trần Mồ nhìn vào mảnh vỡ trong tay Dr.
Anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với nó.
Như thể nó đang gọi anh.
"Vậy thì sao?
Mày muốn gì từ tôi?"
"Tôi muốn cậu tiếp tục sống," Dr.
Orphan nói, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm túc.
"Và tôi muốn cậu tìm ra cách phá vỡ lời nguyền này.
Không chỉ cho bản thân cậu, mà cho tất cả những người khác.
Cho những người đang phải đánh đổi ký ức để tồn tại.
Cho những người đang dần trở thành Vô Diện."
Trần Mồ im lặng.
Anh nhìn vào bóng tối phía sau, nơi Trữ Vật đã biến mất.
Anh nghĩ về Ngô Tiểu Nhàn, về những ký ức đang dần phai mờ.
Anh nghĩ về gia đình ở Trái Đất, những ký ức mà anh trân trọng hơn bất kỳ sức mạnh nào.
"Và nếu tôi từ chối?" anh hỏi.
"Thì cậu sẽ chết," Dr.
Orphan trả lời đơn giản.
"Và tất cả những ký ức của cậu sẽ biến mất.
Forever."
Trần Mồ mỉm cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn, và đầy chết chóc.
"Tôi không sợ chết.
Tôi sợ quên lãng.
Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Dr.
Orphan gật đầu.
Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu.
Nhưng trước tiên, cậu cần phải hiểu rõ hơn về bản chất của Đấu Khí.
Về virus này.
Và về chính mình."
Lão ta rút ra một cuốn sổ tay cũ kỹ từ túi áo.
Bìa sách đã phai màu, nhưng những dòng chữ bên trong vẫn còn rõ ràng.
"Đây là nhật ký của phiên bản thứ sáu.
Anh ta đã thất bại.
Nhưng anh ta đã để lại những manh mối.
Những manh mối mà tôi tin rằng cậu có thể hiểu được."
Trần Mồ nhận lấy cuốn sổ tay.
Anh mở ra trang đầu tiên.
Những dòng chữ viết tay run rẩy, giống như nét chữ của chính anh.
*"Tôi là phiên bản thứ sáu.
Và tôi là kẻ cuối cùng.
Trước khi tôi mất hết ký ức, tôi đã tìm ra một điều.
Đấu Khí không phải là virus.
Nó là một thử thách.
Và kẻ thù thực sự không phải là Vô Diện.
Mà là chính chúng ta.
Là sự sợ hãi của chúng ta trước cái chết.
Trước sự mất mát."*
Trần Mồ nhìn lên, ánh mắt sắc bén.
"Điều này có nghĩa là gì?"
"Nó có nghĩa là," Dr.
Orphan nói, giọng nói vang vọng trong hang động tối tăm, "cậu không thể phá vỡ lời nguyền bằng cách chiến đấu.
Cậu phải phá vỡ nó bằng cách chấp nhận.
Chấp nhận sự mất mát.
Chấp nhận nỗi đau.
Và chấp nhận chính mình."
Trần Mồ nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Như thể, tất cả những đau khổ này, tất cả những mất mát này, đều là một phần của một kế hoạch lớn hơn mà anh chưa thể hiểu nổi.
Và rồi, anh mỉm cười.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói.
"Thế giới này, hoặc tôi."
Nhưng trong bóng tối phía sau, một bóng hình khác đang xuất hiện.
Nó không phải là Trữ Vật.
Nó không phải là Vô Diện.
Nó là một bóng hình quen thuộc.
Ngô Tiểu Nhàn.
Cô ấy đứng đó, im lặng, ánh mắt đầy lo lắng.
Cô ấy không nên ở đây.
Cô ấy không nên biết về những điều này.
Trần Mồ mở mắt ra, nhìn vào bóng hình đó.
Tim anh đập thình thịch.
"Tiểu Nhàn?"
Cô ấy không trả lời.
Cô ấy chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
Và rồi, cô ấy biến mất, để lại một mảnh giấy nhỏ trên mặt đất.
Trần Mồ cúi xuống, nhặt lấy mảnh giấy.
Trên đó, chỉ có một dòng chữ, viết bằng nét chữ quen thuộc: *"Đừng tin anh ta.
Và đừng tin chính mình."*
Trần Mồ nhìn vào Dr.
Lão ta đang nhìn anh, ánh mắt đầy bí ẩn.
"Cậu đã nhận được tin nhắn rồi phải không?"
Trần Mồ nắm chặt mảnh giấy trong tay.
"Mày biết cô ấy ở đây?"
"Biết," Dr.
Orphan trả lời.
"Và tôi cũng biết rằng, cô ấy là kẻ thù nguy hiểm nhất của cậu.
Không phải vì cô ấy muốn giết cậu.
Mà vì cô ấy muốn cứu cậu.
Bằng cách xóa bỏ ký ức của cậu.
Để cậu không phải chịu đựng nỗi đau này nữa."
Trần Mồ cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Cô ấy sẽ làm điều đó?"
"Cô ấy đã thử," Dr.
Orphan nói.
"Nhiều lần.
Và cậu đã quên cô ấy.
Nhưng lần này, cô ấy đã tìm ra cách.
Và cô ấy sẽ không dừng lại, cho đến khi cậu quên hết tất cả.
Cho đến khi cậu trở thành một cái xác không hồn, một con rối trong tay của cô ấy."
Trần Mồ nhìn vào mảnh giấy, rồi nhìn vào bóng tối.
Anh không biết ai đang nói dối.
Hay Ngô Tiểu Nhàn?
Hay chính anh đang bị lừa dối bởi ký ức của chính mình?
"Và bây giờ," Dr.
Orphan nói, giọng nói vang vọng trong hang động, "cậu phải chọn.
Chọn giữa sự thật và sự quên lãng.
Chọn giữa nỗi đau và sự bình yên."
Trần Mồ mỉm cười.
Một nụ cười đầy thách thức.
"Tôi không chọn.
Tôi sẽ phá vỡ cả hai."
Và rồi, anh bước vào bóng tối, để lại Dr.
Orphan đứng đó, nhìn theo với ánh mắt đầy tò mò và lo lắng.
Hang động chìm vào sự im lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân của Trần Mồ, vang vọng như một lời tuyên chiến với chính số phận của anh.
Nhưng anh không biết rằng, trong sâu thẳm tâm trí mình, một ký ức khác đang âm thầm thức tỉnh.
Một ký ức về một thế giới khác, nơi Đấu Khí không phải là virus, mà là ánh sáng.
Và ký ức đó, sẽ là chìa khóa để giải cứu anh, hoặc hủy diệt anh hoàn toàn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận