Chương 14
Nó là một cú sốc điện sinh học chạy dọc tủy sống, khiến Trần Mồ quỵ xuống, hai tay ôm chặt lấy mảnh gương vỡ dưới nền đá lạnh lẽo.
Hơi thở anh gấp gáp, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo.
Trước mắt anh, những hình ảnh mờ nhạt chớp tắt: một bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay anh, tiếng cười của một cô gái với mái tóc đen tuyền, và mùi hương đặc trưng của đất ẩm sau cơn mưa.
Nhưng rồi, tất cả đều tan vỡ như thủy tinh khi anh cố gắng tập trung.
Ký ức về mẹ anh đang dần phai nhạt, giống như một bức tranh cũ kỹ bị tẩy rửa bởi axit thời gian.
Anh nhớ khuôn mặt mẹ, nhưng không còn nhớ được cảm giác ấm áp khi được mẹ ôm vào lòng.
Đó là cái giá phải trả cho lần đột phá cảnh giới Đấu Giả 7 sao sáng nay.
Trần Mồ khạc ra một ngụm máu đen, vị đắng chát lan tỏa trong miệng.
Anh nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da, như thể cơ thể anh đang từ chối tiếp nhận thêm nữa sự "nhiễm độc" của Đấu Khí.
Orphan ngồi ở góc phòng, đang chăm chú dán một mảnh giấy bạc lên tấm bảng ghi chép.
Lão không hề tỏ ra hoảng loạn trước tình trạng của Trần Mồ, thay vào đó, lão lại đưa ra một nhận xét khô khan như một nhà khoa học đang quan sát một con vật thí nghiệm sắp chết.
"Cậu đang quên đi mùi hương của hoa hướng dương, phải không?" Dr.
Orphan hỏi, giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn.
"Đó là ký ức thứ ba bị mất trong vòng một giờ.
Nếu cậu tiếp tục tu luyện, cậu sẽ quên cả tên của mình."
Trần Mồ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi và giận dữ.
"Mày đang chờ đợi điều đó, phải không?
Mày muốn xem tôi biến thành một cái xác không hồn để rồi lấy đi những gì còn lại?"
Dr.
Orphan dừng tay, ánh mắt lão trở nên sâu thẳm và khó hiểu.
"Tôi không chờ đợi cái chết, cậu bé.
Tôi đang chờ đợi sự tái sinh.
Ký ức là nhiên liệu, nhưng đau khổ là chất xúc tác.
Cậu đang đốt cháy quá khứ để xây dựng tương lai.
Đó là quy luật của Shenmu.
Không có ai thoát khỏi nó, trừ khi...
cậu trở thành kẻ viết ra quy luật đó."
Trần Mồ cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Viết ra quy luật?
Mày đang nói chuyện với một gã thất bại, một kẻ đang đếm từng ký ức còn sót lại như những đồng xu cuối cùng trong túi." Anh đứng dậy, chân hơi chòng chành.
"Nếu đó là quy luật, thì tôi sẽ phá vỡ nó.
Dù phải đốt cháy cả linh hồn."
**
Trần Mồ bước tới, không tấn công, mà chỉ đứng đó, nhìn lão Ba với ánh mắt đầy thương cảm.
Thương cảm không phải vì lão Ba, mà vì chính mình.
Anh biết cảm giác đó.
Cảm giác bị淹没 trong ký ức của người khác, cảm giác mất đi bản sắc, cảm giác trở thành một cái bóng của chính mình.
"Lão Ba," Trần Mồ nói, giọng nói của anh dịu đi.
"Hãy dừng lại.
Ngươi không thể cứu họ.
Và ngươi cũng không thể cứu chính mình."
Lão Ba nhìn lên, đôi mắt hắn đỏ ngầu, đầy nước mắt.
Tại sao ngươi lại nói vậy?
Tôi đang làm điều đúng đắn.
Tôi đang ngăn chặn sự lan truyền của virus.
Tôi đang bảo vệ những người yếu đuối khỏi sự hủy diệt."
"Ngươi đang bảo vệ họ bằng cách tước đoạt nhân tính của họ," Trần Mồ trả lời.
"Ký ức là thứ làm nên con người.
Không có ký ức, họ chỉ là những cái xác không hồn.
Và ngươi...
ngươi đang biến bản thân thành một con quái vật."
Lão Ba gào lên, ôm đầu ngã quỵ.
Những ký ức hắn đã cướp đoạt từ hàng trăm nạn nhân trong quá khứ bỗng nhiên ùa về, hỗn loạn và đau đớn.
Hắn gào khóc, không còn là một tên môi giới tàn nhẫn, mà là một đứa trẻ sợ hãi giữa biển ký ức hỗn độn.
Trần Mồ đứng sững sờ trước sức mạnh vừa bộc phát.
Cơ thể anh bắt đầu rung lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng.
Anh cảm thấy những ký ức đó đang xâm nhập vào tâm trí anh, như những con kiến đen đang bò vào tổ ong.
"Chạy đi!" Dr.
Orphan hét lên từ phía sau.
"Cậu không thể chịu đựng được nó!
Nó sẽ hủy diệt tâm trí cậu!"
Trần Mồ lắc đầu.
Anh không chạy.
Anh đứng đó, đối mặt với dòng chảy ký ức hỗn độn.
Anh biết rằng nếu anh chạy, anh sẽ mất đi cơ hội cuối cùng để hiểu được bản chất của lời nguyền.
Anh phải đối mặt với nó.
Anh phải nuốt chửng nó.
Và rồi, anh sẽ tìm ra cách để phá vỡ nó.
**
Bóng tối trong phòng khách sạn rẻ tiền bắt đầu di chuyển.
Nó không phải là bóng của Trần Mồ, mà là một hình dạng rắn rỏi, sừng sững, với đôi sừng nhọn hoắt chĩa lên trần nhà.
Đó là một Thần Thú.
Một con sừng trâu khổng lồ, với đôi mắt đỏ ngầu như lửa.
Nó không tấn công Trần Mồ.
Nó chỉ đứng đó, nhìn anh với ánh mắt đầy tò mò và...
Trần Mồ cố gắng kiểm soát cơ thể, nhưng ý chí của anh đang bị lu mờ.
Tiếng nói của phiên bản "Người anh em" vang lên trong đầu, rõ ràng và sắc bén.
*"Ngươi đã tìm thấy chúng ta,"* giọng nói đó thì thầm.
*"Ngươi đã tìm thấy những mảnh vỡ của chính mình.
Và bây giờ, ngươi phải chọn.
Chọn giữa sự quên lãng và sự hủy diệt.
Chọn giữa trở thành một con quái vật, hoặc trở thành một vị thần."*
Trần Mồ nhìn vào con Thần Thú.
Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.
Nó không phải là sự thu hút của một con thú đối với con mồi.
Nó là sự thu hút của một mảnh ghép đối với bức tranh hoàn chỉnh.
Anh biết rằng nếu anh ký kết hợp đồng với nó, anh sẽ có được sức mạnh để phá vỡ lời nguyền.
Nhưng anh cũng biết rằng, giá của sự hợp đồng đó là ký ức cuối cùng của anh.
Ký ức về gia đình.
Ký ức về Trái Đất.
Trần Mồ mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi kịch.
"Nếu đó là giá phải trả," anh nói, "thì tôi sẽ trả.
Nhưng không phải vì tôi muốn mạnh mẽ.
Mà vì tôi muốn nhớ."
Và rồi, anh bước về phía con Thần Thú.
Nhưng anh không biết rằng, trong sâu thẳm tâm trí mình, một ký ức khác đang âm thầm thức tỉnh.
Một ký ức về một thế giới khác, nơi Đấu Khí không phải là virus, mà là ánh sáng.
Và ký ức đó, sẽ là chìa khóa để giải cứu anh, hoặc hủy diệt anh hoàn toàn.
Và còn một thứ nữa.
Một mảnh giấy nhỏ, rơi từ túi áo của lão Ba, nằm dưới nền đất lạnh lẽo.
Trên đó, chỉ có một dòng chữ, viết bằng nét chữ quen thuộc: *"Anh không phải là phiên bản thứ bảy.
Anh là phiên bản thứ một.
Và tất cả những người khác...
là những bản sao."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận