Chương 15
Tiếng nói của "Người anh em" trong đầu không phải là ảo giác, mà là một thực thể ký ức đang cố gắng chiếm quyền điều khiển.
Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, tập trung vào mùi hôi hám của đất ẩm và mùi máu tanh đang rỉ ra từ vết thương trên trán.
Đó là mùi của sự sống, của hiện tại, chứ không phải mùi vô tri của những ký ức đang bị đốt cháy.
"Đau đớn là bằng chứng cho thấy ngươi còn tồn tại," anh tự nhủ, giọng nói khàn khảnh vang lên trong không gian chật hẹp.
Anh mở mắt, nhìn xuống bàn tay run rẩy.
Những ngón tay ấy từng cầm bút viết nhật ký, từng nắm tay người mẹ già trước khi qua đời, và giờ đây, chúng đang chuẩn bị để bấu xé lấy sự thật tàn khốc.
Trên nền đất lạnh lẽo, mảnh giấy nhỏ mà lão Ba rơi xuống vẫn nằm đó, nguyên vẹn.
Trần Mồ cúi xuống, nhặt nó lên với vẻ cẩn trọng như thể đang cầm một quả bom hẹn giờ.
Nét chữ trên đó quen thuộc đến rợn người.
Đó không phải là chữ của lão Ba, cũng không phải của bất kỳ ai trong thế giới Shenmu này.
Đó là chữ của chính anh.
Nhưng nó lại mang một sự gấp gáp, một sự tuyệt vọng mà phiên bản Trần Mồ hiện tại chưa từng trải qua.
*"Anh không phải là phiên bản thứ bảy.
Anh là phiên bản thứ một.
Và tất cả những người khác...
là những bản sao."*
Cú sốc không đến theo cách anh tưởng tượng.
Không có tiếng hét, không có sự sụp đổ.
Chỉ có một sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa từ tim phổi ra toàn thân.
Nếu anh là phiên bản thứ nhất, thì ai là người đã sống qua sáu cuộc đời thất bại kia?
Và nếu họ là bản sao, thì điều gì khiến họ trở thành những con quái vật mà anh đang săn đuổi?
Trần Mồ cười.
Một nụ cười chua chát, méo mó.
"Vậy ra, tôi không phải là kẻ thừa kế, mà là kẻ gốc rễ.
Tôi là nguồn gốc của mọi tội lỗi."
Anh gấp mảnh giấy lại, bỏ vào lòng áo, ngay sát tim.
Hành động đó giống như một lời thề nguyền.
Anh sẽ không để cho bất kỳ phiên bản nào khác, dù là gốc hay sao, xóa sạch con người của mình.
*[Trích đoạn từ nhật ký cá nhân của Trần Mồ - Ngày thứ 4 sau khi thức tỉnh]**
*Tôi vừa ăn một con chuột rừng sống.
Nó có vị như than đá và nỗi sợ hãi.
Ngô Tiểu Nhàn nói rằng đó là cách tốt nhất để giữ cho giác quan sắc bén khi Đấu Khí bắt đầu侵蚀 (xâm thực) vào não bộ.
Cô ấy nói điều đó với nụ cười tươi rói, mắt sáng long lanh, như thể đang chia sẻ một công thức làm bánh ngọt thay vì một bí kíp sinh tồn đầy tàn nhẫn.*
*Tôi hỏi cô ấy: "Nếu một ngày nào đó tôi quên mất mặt cô, thì sao?"*
*Tiểu Nhàn ngừng nhai.
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt đột ngột trở nên sâu thẳm, chứa đựng một nỗi buồn mà tuổi trẻ của cô ấy không đáng phải gánh chịu.
Cô ấy cười, nhưng lần này, nụ cười không chạm đến mắt.*
*"Thì tôi sẽ giới thiệu lại mình, anh Mồ.
Tôi là Ngô Tiểu Nhàn, sư tỷ của anh.
Tôi thích ăn kẹo gừng, ghét mưa, và tôi hứa sẽ nhớ thay anh nếu anh quên.
Đó là thỏa thuận của chúng ta, nhớ không?"*
*Tôi gật đầu.
Tay tôi run rẩy khi cầm bút.
Tôi không nhớ rõ khuôn mặt mẹ tôi nữa.
Chỉ còn lại một bóng mờ, một giọng hát ru văng vẳng.
Nhưng tôi nhớ rõ khuôn mặt Tiểu Nhàn.
Và điều đó đáng sợ hơn cả việc mất trí nhớ.
Vì nó có nghĩa là tôi đang dần trở nên phụ thuộc vào ký ức của người khác để xác định chính mình.*
*Đấu Khí là virus.
Nó không chỉ ăn ký ức, nó thay thế chúng bằng những phiên bản khác.
Và tôi sợ rằng, một ngày nào đó, tôi sẽ thức dậy và không còn là Trần Mồ nữa.
Tôi sẽ là một con rối của Đế Hồn, múa may theo điệu nhạc của sự quên lãng.*
***
Hang động trở nên ồn ào hơn khi tiếng bước chân vang lên từ lối ra.
Trần Mồ nhanh chóng đứng dậy, giấu mảnh giấy vào trong người.
Anh dựa vào tường, thở đều đặn, giả vờ đang ngủ.
Nhưng giác quan của anh, được mài giũa bởi sự sinh tồn trong thế giới tàn bạo này, đã cảnh báo anh về sự hiện diện nguy hiểm.
Cánh cửa hang động mở ra, ánh sáng ban ngày chiếu vào, cắt ngang bóng tối.
Ngô Tiểu Nhàn bước vào, tay cầm một bó thảo dược tươi xanh, trên vai khoác một chiếc áo choàng rách nát nhưng vẫn giữ được nét thanh lịch.
Cô ấy nhìn thấy Trần Mồ, nụ cười lập tức nở rộ, nhưng ánh mắt thì sắc bén như dao.
"Anh dậy rồi à?" Cô ấy hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng Trần Mồ nghe thấy sự căng thẳng ẩn sau đó.
"Tôi đã tìm anh suốt cả buổi sáng.
Lão Ba nói anh đã đi vào trạng thái 'Đấu Thức' bất thường.
Nếu anh không chết, thì chắc chắn là đã gặp phải thứ gì đó quan trọng."
Trần Mồ nhướng mày.
"Chỉ là một giấc mơ dài.
Và một vài ký ức cũ kỹ trở về quấy rối."
Tiểu Nhàn bước lại gần, đặt bó thảo dược xuống đất.
Cô ấy cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Anh không nên nói dối tôi, anh Mồ.
Đấu Khí trong cơ thể anh đang hỗn loạn.
Nó không ổn định.
Anh đã chạm vào 'Gốc Rễ' rồi phải không?"
Trần Mồ im lặng.
Anh không thể giấu được sự thật.
Sự xuất hiện của mảnh giấy, tiếng nói của phiên bản thứ hai, và cảm giác trống rỗng trong đầu...
tất cả đều chỉ về một hướng.
Anh đã chạm vào biên giới giữa con người và quái vật.
"Tiểu Nhàn," anh bắt đầu, giọng trầm thấp.
"Nếu tôi nói cho anh biết rằng, tất cả những gì anh tin là thật, đều có thể là một lời nói dối, thì anh sẽ làm gì?"
Cô ấy chớp mắt, vẻ vui vẻ trên khuôn mặt tan biến, thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy.
"Tôi sẽ hỏi anh: 'Tại sao anh lại hỏi điều đó vào lúc này?'"
"Vì tôi vừa tìm ra lý do tại sao chúng ta lại ở đây," Trần Mồ đáp, giọng nói run rẩy nhẹ.
"Và lý do đó không đẹp đẽ chút nào."
Trước khi Tiểu Nhàn có thể phản hồi, một bóng đen lao vào hang động, va mạnh vào Trần Mồ, đẩy anh ngã nhào ra sau.
Không phải là một cuộc tấn công.
Đó là một sự cảnh báo.
Bác Sĩ Mồ Côi xuất hiện từ bóng tối, khuôn mặt gầy guộc của lão già được chiếu sáng bởi ánh lửa từ cây đuốc anh ta cầm.
Đôi mắt của ông ta sáng rực, không phải vì trí tuệ, mà vì sự điên loạn.
"Chúng ta có khách!" Lão già cười ha ha, tiếng cười vang vọng khắp hang động, làm echo lại những tiếng thì thầm của quá khứ.
"Không phải khách bình thường.
Mà là một 'Hồn Ma'.
Một trong những mảnh vỡ của Đế Hồn đã tìm thấy chúng ta!"
Trần Mồ đứng dậy, gạt bụi đất khỏi người.
Anh nhìn thấy thứ mà Bác Sĩ Mồ Côi đang ám chỉ.
Từ phía ngoài hang động, một luồng khí lạnh lẽo, trắng xóa, đang tràn vào.
Nó không phải là băng giá, mà là sự vô cảm.
Những cây cỏ xung quanh bắt đầu héo úa, mất đi màu sắc, trở thành những đống tro tàn xám xịt.
"Đấu Hoàng Vô Diện," Trần Mồ thì thầm, nhận ra nguồn gốc của luồng khí đó.
"Anh ta đã tìm thấy chúng ta."
Tiểu Nhàn rút kiếm ra, tay cầm chắc chắn, nhưng mồ hôi lạnh đang chảy dọc sống lưng cô ấy.
"Làm sao chúng ta đối phó với một Đấu Hoàng?
Chúng ta thậm chí còn chưa đạt Đấu Giả sao 10!"
Bác Sĩ Mồ Côi bước ra trước, giơ tay lên, chặn đứng sự hoảng loạn của hai người.
"Không cần đối phó.
Cần phải 'thu thập'.
Trần Mồ, con bé này, và tôi, chúng ta là những người duy nhất còn giữ được ký ức đủ rõ ràng để chống lại sự xói mòn.
Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ thấy liệu ký ức có đủ mạnh để chống lại sự hòa bình vĩnh cửu hay không."
Trần Mồ nhìn về phía luồng khí trắng.
Trong đầu anh, tiếng nói của phiên bản thứ hai vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn lạnh lùng.
Nó đầy giận dữ.
*"Hắn ta đang đến để xóa sạch chúng ta.
Không chỉ là ký ức, mà là sự tồn tại.
Nếu anh muốn sống, anh phải chấp nhận trở thành quái vật.
Hãy để tôi kiểm soát cơ thể này.
Tôi đã làm điều đó sáu lần trước đây.
Tôi biết cách thắng."*
Trần Mồ cắn chặt răng.
Anh cảm thấy Đấu Khí trong cơ thể mình bắt đầu sôi sục, không phải vì sự kích thích, mà vì sự phản kháng.
Cơ thể anh đang tự bảo vệ mình khỏi sự xâm nhập của phiên bản thứ hai.
"Không," anh nói to, đủ để cả hang động nghe thấy.
"Tôi sẽ không để cho bất kỳ phiên bản nào khác điều khiển tôi.
Dù đó là phiên bản thứ nhất hay thứ bảy."
Anh bước ra trước, đối mặt với luồng khí trắng.
Tiểu Nhàn và Bác Sĩ Mồ Côi đứng sau lưng anh, không nói gì, nhưng sự hiện diện của họ là một lời khẳng định mạnh mẽ.
Họ không bỏ rơi anh.
Luồng khí trắng ngưng tụ lại, hình thành nên một bóng người.
Không có khuôn mặt, chỉ có một khoảng trống đen kịt nơi gương mặt đáng ra phải có.
Đấu Hoàng Vô Diện.
"Trần Mồ," giọng nói của hắn vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp trong tâm trí của mọi người.
Nó êm ái, như tiếng thì thầm của người mẹ, nhưng lại chứa đựng một sự trống rỗng đáng sợ.
"Tại sao ngươi lại kháng cự?
Sự đau khổ bắt nguồn từ ký ức.
Hận thù bắt nguồn từ quá khứ.
Tôi đang mang đến cho ngươi sự giải thoát.
Sự hòa bình vĩnh cửu."
Trần Mồ nhìn vào khoảng trống đen kịt đó.
Anh nhớ lại những ký ức về Trái Đất.
Những cuộc chiến, những mất mát, nhưng cũng là những khoảnh khắc hạnh phúc, những nụ cười, những nước mắt.
Tất cả đều là một phần của con người anh.
"Hòa bình bằng sự quên lãng không phải là hòa bình," Trần Mồ đáp, giọng nói kiên định.
"Đó là cái chết.
Và tôi chưa sẵn sàng chết."
Đấu Hoàng Vô Diện không đáp lại.
Hắn chỉ giơ tay lên.
Một luồng năng lượng trắng xóa bắn ra, hướng thẳng vào Trần Mồ.
Trần Mồ nhắm mắt lại.
Anh không phòng thủ.
Anh mở lòng mình ra, đón nhận luồng năng lượng đó.
Anh nhớ lại mảnh giấy.
Anh nhớ lại lời hứa của Tiểu Nhàn.
Anh nhớ lại mùi máu và đất ẩm.
Và trong khoảnh khắc đó, một thứ gì đó khác thức tỉnh trong anh.
Không phải là Đấu Khí.
Mà là một ký ức khác.
Một ký ức về một thế giới nơi Đấu Khí là ánh sáng, nơi nó không ăn ký ức, mà nuôi dưỡng nó.
Ánh sáng trắng va vào Trần Mồ, nhưng thay vì phá hủy, nó bị hấp thụ.
Cơ thể Trần Mồ phát ra một ánh sáng vàng nhạt, ấm áp, đối lập với sự lạnh lẽo của Đấu Hoàng.
Bác Sĩ Mồ Côi há hốc miệng, mắt sáng rực lên vì sự phấn khích điên cuồng.
"Không thể nào...
Đó là 'Đế Hồn' nguyên bản?
Không, đó là thứ gì đó khác...
Đó là..."
Tiểu Nhàn nắm chặt tay, nước mắt chảy dài trên má.
Cô ấy nhìn thấy ánh sáng vàng bao quanh Trần Mồ, và trong khoảnh khắc đó, cô ấy nhớ lại một điều gì đó mà cô ấy đã cố tình quên đi.
Một ký ức về một buổi chiều nắng ấm, khi Trần Mồ và cô ấy cùng nhau trồng một cây hoa dưới ánh mặt trời.
Ký ức đó, vốn đã mờ nhạt, giờ đây trở nên rõ ràng, sống động.
Trần Mồ mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen, mà là một màu vàng kim, rực rỡ.
"Hắn ta sai," Trần Mồ nói, giọng nói vang vọng, mang theo một sức mạnh chưa từng có.
"Ký ức không phải là nguồn gốc của đau khổ.
Nó là nguồn gốc của hy vọng.
Và tôi sẽ bảo vệ nó."
Đấu Hoàng Vô Diện lùi lại một bước, lần đầu tiên trong hàng ngàn năm, hắn cảm thấy một cảm xúc lạ lẫm.
Trần Mồ bước về phía trước, ánh sáng vàng lan tỏa, đẩy lùi sự trắng xóa của Đấu Hoàng.
Nhưng anh biết rằng, đây chỉ là bước đầu tiên.
Sức mạnh này không bền vững.
Nó đang đốt cháy ký ức của anh, nhanh hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Mỗi bước chân anh tiến lên, một ký ức lại mờ đi.
Khuôn mặt mẹ anh biến mất.
Giọng hát ru tan biến.
Chỉ còn lại ánh sáng, và sự quyết tâm.
Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi va chạm, một mảnh giấy khác rơi ra từ túi áo của Trần Mồ.
Lần này, nó không phải là chữ của anh.
Nó là một bức tranh vẽ tay, nguệch ngoạc, của một đứa trẻ.
Trên đó, vẽ một người đàn ông và một cô gái, đứng dưới một cái cây.
Bên dưới, có một dòng chữ nhỏ:
*"Dù anh quên tất cả, em sẽ vẫn ở đây."*
Trần Mồ nhìn thấy bức tranh.
Tim anh thắt lại.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh lao về phía Đấu Hoàng Vô Diện, với tất cả sức mạnh và ký ức còn lại của mình.
Và thế giới Shenmu, lần đầu tiên, chứng kiến một Đấu Giả thách thức một Đấu Hoàng, không bằng sức mạnh, mà bằng sự kiên trì của ký ức.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận