Chương 16

Máu nhỏ xuống, rơi lách tách trên những mảnh gạch vỡ, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền trắng xóa của Đấu Hoàng Vô Diện.

Nhưng cơn đau thể xác chỉ là một cơn ngứa ngáy nhẹ nhàng, giống như kiến bò dưới da.

Cơn đau thực sự nằm sâu trong sọ não, nơi ký ức đang bị xé toạc ra từng mảnh.

Tiếng nói của "Người anh em" vang lên, không còn mơ hồ mà trở nên sắc bén như lưỡi dao mổ, cắt ngang qua sự hỗn loạn trong đầu Trần Mồ.

*"Chỉ cần một ký ức.

Một ký ức nhỏ nhặt, vô nghĩa.

Đổi lấy sức mạnh để sống sót.

Đó là giao dịch công bằng nhất thế giới này, Trần Mồ."*

Trần Mồ nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy lạnh toát.

Không phải vì nhiệt độ của nơi này, mà vì sự trống rỗng đang lan tỏa từ tim ra tứ chi.

Anh nhớ ra một điều gì đó.

Một mùi hương.

Mùi cơm cháy?

Hay là mùi nước hoa rẻ tiền của mẹ anh?

Ký ức đó đang mờ dần, như một bức tranh bị tẩy trắng bởi hóa chất mạnh.

"Anh em gì chứ," Trần Mồ khàn giọng, nụ cười méo mó hiện lên trên môi đầy vết nứt.

"Anh là virus.

Và tôi là vật chủ miễn nhiễm...

tạm thời."

Ngay lúc đó, một bàn tay lạnh giá đặt lên vai anh.

Ngô Tiểu Nhàn.

Cô ấy không khóc nữa.

Đôi mắt cô ấy đỏ hoe nhưng ánh nhìn sắc lẹm, đầy sự giận dữ dồn nén.

Cô nắm chặt tay Trần Mồ, siết chặt đến mức xương khớp anh kêu lên những tiếng rên rỉ.

"Cầm lấy tay tôi, Trần Mồ," cô nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.

"Đừng để anh ta ăn nó.

Đừng để anh ta ăn ký ức về cây hoa đó."

Trần Mồ nhìn vào bàn tay cô.

Những ngón tay gầy guộc, móng tay bị bứt đi do căng thẳng.

Anh nhận ra rằng nếu anh chấp nhận giao dịch này, anh sẽ quên đi cảm giác ấm áp của bàn tay này.

Anh sẽ quên đi lý do tại sao mình phải chiến đấu.

"Đau quá," anh thì thầm, không biết đang nói với ai.

"Nhưng đau hơn nếu tôi quên."

Anh quay sang phía Đấu Hoàng Vô Diện, người vẫn đứng đó, tĩnh lặng như một bức tượng đá trắng.

Kẻ thù này không cười.

Hắn không giận dữ.

Hắn chỉ quan sát, với sự thương cảm của một bác sĩ đang nhìn một bệnh nhân từ chối điều trị.

"Hòa bình không có ký ức là sự an toàn tuyệt đối," Đấu Hoàng Vô Diện nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng hồ.

"Tại sao các ngươi lại chọn đau khổ?"

"Vì đau khổ là bằng chứng rằng chúng ta đã sống," Trần Mồ đáp lại, dùng sức cuối cùng để đứng dậy, dựa vào sự hỗ trợ của Ngô Tiểu Nhàn.

"Và tôi chưa muốn chết."


###

Họ rời khỏi hiện trường chiến đấu trong im lặng.

Không ai nói lời nào.

Chỉ có tiếng bước chân nặng nề của Trần Mồ và tiếng thở dài của Ngô Tiểu Nhàn.

Họ đi vào một con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng của Đấu Hoàng không thể chạm tới.

Tại đây, không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi mốc meo và mùi thuốc súng.

Đây là khu ổ chuột của Shenmu, nơi những người yếu kém, những kẻ bị xã hội đào thải vì không đủ tiền mua công pháp cao cấp, sống sót bằng cách nhặt nhạnh những mảnh vụn ký ức của kẻ chết.

Bác Sĩ Mồ Côi đang chờ họ ở đó.

Lão già ngồi trên một đống sách vỡ, mặc bộ áo choàng trắng bạc phếch, tay cầm một ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu tím nhạt.

Lão cười, nụ cười khấp khểnh lộ ra hàm răng vàng ố.

"Chào mừng trở về, bệnh nhân số 7," lão nói, giọng nói lộn xộn như một bản nhạc jazz bị hỏng.

"Tôi đã chuẩn bị sẵn chỗ cho anh.

Và một ly trà ký ức.

Hôm nay là hương vị 'Nỗi buồn tuổi teen'.

Rất phổ biến trong giới trẻ."

Trần Mồ ngồi xuống, mệt mỏi.

Anh cảm thấy đầu mình như bị búa tạ đập vào.

Mỗi nhịp đập của tim anh đều kéo theo một cơn đau nhói.

"Bác sĩ," anh nói, giọng khàn đặc.

"Tôi cần giúp đỡ.

Tôi đang mất đi...

tôi đang mất đi chính mình."

Bác Sĩ Mồ Côi dừng tay, nhìn anh bằng đôi mắt đục ngầu nhưng đầy sắc sảo.

"Mất đi chính mình?

Đó là định nghĩa của sự trưởng thành trong thế giới Shenmu này, Trần Mồ.

Nhưng tôi hiểu.

Anh không muốn mất đi những thứ đẹp đẽ.

Anh muốn giữ lại chúng."

Lão già đứng dậy, đi lại trong phòng thí nghiệm lộn xộn của mình.

Trên những kệ sách là hàng trăm ống nghiệm, mỗi ống chứa một màu sắc khác nhau: đỏ của giận dữ, xanh của buồn bã, vàng của niềm vui.

"Tôi có một đề nghị," lão nói, quay lại, ánh mắt sáng lên.

"Tôi có thể giúp anh giữ lại ký ức.

Nhưng đổi lại, tôi cần thứ khác."

"Thứ gì?" Trần Mồ hỏi, cảnh giác.

"Ký ức của những phiên bản trước," lão già nói, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm túc.

"Tôi đã tìm thấy dấu vết của chúng.

Trong sâu thẳm của thế giới này, có những con quái vật.

Chúng là những phiên bản thất bại của anh.

Chúng đã mất trí nhớ hoàn toàn và trở thành những sinh vật chỉ biết hủy diệt.

Tôi cần anh săn chúng.

Và khi anh làm được điều đó, tôi sẽ lấy ký ức của chúng.

Từ đó, tôi có thể tái tạo 'Đế Hồn'.

Và từ Đế Hồn, tôi có thể bẻ khóa lời nguyền."

Trần Mồ im lặng.

Anh nhìn vào ống nghiệm trong tay lão.

Chất lỏng màu tím đang xoay tròn, tạo thành những hình ảnh mờ ảo.

Anh nhìn thấy khuôn mặt của một đứa trẻ.

Một đứa trẻ giống anh, nhưng với đôi mắt trống rỗng.

"Đó là tôi," anh thì thầm.

"Đó là phiên bản thứ 6," Bác Sĩ Mồ Côi nói.

"Hắn đã thất bại.

Hắn đã quên đi mọi thứ, kể cả lý do tại sao mình chiến đấu.

Bây giờ, hắn là một con quái vật.

Và anh là người duy nhất có thể giết hắn, vì anh mang cùng một mã di truyền ký ức."

Trần Mồ cảm thấy một cơn ác mộng đang bao trùm.

Anh không chỉ đang chiến đấu với Đấu Hoàng Vô Diện.

Anh đang chiến đấu với chính những thất bại của mình.

"Và nếu tôi từ chối?" anh hỏi.

"Thì anh sẽ quên đi Ngô Tiểu Nhàn vào ngày mai," lão già nói lạnh lùng.

"Và sau đó, anh sẽ quên đi mẹ anh.

Và rồi, anh sẽ quên đi chính mình.

Và cuối cùng, anh sẽ trở thành một trong những con quái vật đó."

Trần Mồ nhìn về phía Ngô Tiểu Nhàn.

Cô ấy đang đứng ở góc phòng, tay ôm chặt cuốn sổ tay.

Cô ấy không nhìn anh.

Cô ấy đang nhìn xuống sàn nhà, nước mắt rơi lặng lẽ.

Anh biết lão già nói đúng.

Anh cảm thấy ký ức về cô ấy đang phai nhạt.

Anh nhớ cô ấy vui vẻ.

Anh nhớ cô ấy cười.

Nhưng anh không nhớ rõ khuôn mặt cô ấy lúc buồn.

Và điều đó khiến anh sợ hãi.

"Được," anh nói, giọng nói run rẩy.

"Tôi đồng ý."


###

Trước khi ngủ, Trần Mồ ngồi một mình trong góc phòng tối.

Anh nhìn vào chiếc vòng tay.

Anh phải chọn ba ký ức.

Anh nghĩ về mẹ anh.

Khuôn mặt bà.

Giọng hát ru.

Nhưng ký ức đó đang mờ nhạt.

Anh không chắc mình còn nhớ đủ chi tiết để lưu trữ.

Anh nghĩ về Trái Đất.

Những tòa nhà cao tầng.

Những chiếc xe hơi.

Nhưng đó là quá khứ xa xôi.

Nó không còn thực tế nữa.

Anh nghĩ về Ngô Tiểu Nhàn.

Nụ cười của cô ấy.

Bàn tay cô ấy.

Nhưng nếu anh lưu trữ ký ức về cô ấy, liệu anh có còn yêu cô ấy không?

Hay anh sẽ chỉ yêu một hình ảnh tĩnh lặng trong vòng tay?

Anh cảm thấy tuyệt vọng.

Lời nguyền này không chỉ là về sức mạnh.

Nó là về bản chất của con người.

Chúng ta là tổng hợp của những ký ức.

Nếu mất đi ký ức, chúng ta còn là ai?

Bất ngờ, một bức thư rơi xuống từ trần nhà.

Nó bay lượn nhẹ nhàng, như một con bướm trắng, và đáp xuống trước mặt Trần Mồ.

Trên phong bì không có tên người gửi.

Chỉ có một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: *"Cho Trần Mồ, người đang chạy trốn quá khứ."*

Trần Mồ mở bức thư ra.

Bên trong là một mảnh giấy cũ,泛黄.

Trên đó là một bức tranh vẽ tay.

Một người đàn ông và một cô gái, đứng dưới một cái cây.

Bên dưới là dòng chữ: *"Dù anh quên tất cả, em sẽ vẫn ở đây."*

Trần Mồ nhận ra đó là bức tranh mà anh đã nhìn thấy trong trận chiến với Đấu Hoàng Vô Diện.

Nhưng lần này, nó xuất hiện ở đây.

Trong tay anh.

Anh lật ngược bức tranh.

Ở mặt sau, có một dòng chữ khác, viết bằng mực đen đậm: *"Đừng lưu trữ ký ức về cô ấy.

Hãy lưu trữ ký ức về sự mất mát.

Vì chỉ có đau khổ mới giúp anh nhớ rằng anh đang sống."*

Trần Mồ nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.

Ai đã gửi bức thư này?

Bác Sĩ Mồ Côi?

Hay là một trong những phiên bản trước của anh?

Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh gấp bức thư lại, cất vào túi áo.

Anh không biết nên tin ai.

Nhưng anh biết một điều: anh không thể để mình trở thành một con quái vật.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập