Chương 17

Trần Mồ không hề vui mừng.

Khi nắm tay còn nắm chặt kẻ thù đã tan rã thành tro bụi, một cơn đau nhói xé toạc sọ não hắn.

Không phải đau vật lý, mà là cảm giác trống rỗng kinh hoàng.

Hắn nhìn xuống đôi tay mình — chúng run rẩy, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự mất kiểm soát.

Hắn cố nhớ lại lý do tại sao mình lại đánh.

Tại sao lại có một gã Đấu Giả ba sao này đứng trước mặt hắn, cầm một thanh kiếm gỉ sét và hét lên những lời nguyền rủa vô nghĩa?

Trần Mồ mở miệng, nhưng chỉ có tiếng khàn đặc thoát ra.

Hắn nhớ khuôn mặt gã đó.

Một cặp mắt đỏ ngầu, miệng méo xệch.

Nhưng tên hắn?

Trần Mồ không nhớ tên hắn.

Hắn không nhớ mình đã gặp hắn bao giờ.

Hắn chỉ nhớ rằng mình vừa giết một con người.

Và cái giá phải trả cho cú đấm cuối cùng, cú đấm phá vỡ phòng thủ của đối thủ, là ký ức về mùi hương của bữa tối ngày chủ nhật.

Mùi thịt nướng.

Mùi hành tây cháy khét.

Và tiếng cười của mẹ.

Tất cả biến mất.

Như thể một bàn tay vô hình vừa lau sạch bảng đen.

Trần Mồ quỳ xuống, hít thở hổn hển.

Máu từ khóe miệng hắn nhỏ xuống, nhuộm đỏ lớp đất xám xịt.

Hắn nhìn bàn tay phải của mình.

Đấu khí màu xanh lam nhạt đang lưu chuyển trong các huyệt đạo, nhưng nó không ấm áp.

Nó lạnh lẽo.

Nó giống như một loại axit đang ăn mòn dần các synapse thần kinh.

"Đùa thật đấy à?" Trần Mồ thì thầm, giọng cười gằn, nhưng mắt thì đỏ hoe.

"Một mùi hương đổi lấy một mạng người?

Giá cả thị trường bây giờ rẻ vậy sao?"

Hắn đứng dậy, chân bước đi chập chững.

Xác của gã Đấu Giả kia đã biến thành một đống tro tàn đen kịt, không còn dấu vết xương cốt.

Đó là đặc tính của Đấu Khí bị nguyền rủa.

Nó không chỉ tiêu thụ ký ức, nó còn tiêu thụ cả tồn tại.

Khi bạn quên đi ai đó, người đó cũng dần bị thế giới này xóa sổ.

Trần Mồ sờ vào túi áo.

Một cuốn sổ tay nhỏ bé, bìa da cũ kỹ, rơi ra.

Anh nhặt nó lên.

Trang đầu tiên ghi chép bằng nét chữ run rẩy: *"Phiên bản thứ 7.

Ngày thứ 42.

Đã quên mùi thịt nướng.

Còn lại: 84% ký ức gia đình."*

Anh cười, một nụ cười chua chát đến mức muốn khóc.

Anh không nhớ mình đã viết dòng này khi nào.

Có lẽ là hôm qua.

Có lẽ là mười năm trước.

Thời gian trong Vùng Chết không còn ý nghĩa.

Chỉ có sự mất mát mới là hằng số.

**

Trước khi Trần Mồ kịp phản ứng với lối đi bí ẩn, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía sau: "Anh ấy không nên chạm vào những thứ đó.

Nó sẽ làm đầu óc anh ấy đau hơn nữa."

Trần Mồ quay lại, tay sẵn sàng kích hoạt Đấu Khí.

Một người đàn ông trẻ, mặc áo choàng trắng tinh khiết, đang đứng đó.

Hắn có khuôn mặt bình thường đến mức nhàm chán, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, không có đồng tử, chỉ toàn màu trắng xóa.

Một trong những "Kẻ Săn Mồi Hiền Lương" của Đấu Hoàng Vô Diện.

Những người tự nguyện xóa bỏ ký ức của chính mình để trở thành công cụ hoàn hảo cho sự "hòa bình".

"Anh đến đây để thu thập gì?" Trần Mồ hỏi, giọng lạnh lùng.

Hắn không sợ.

Hắn đã quen với sự chết chóc.

"Để cứu anh," Lin đáp, bước chậm rãi tiến lại gần.

"Anh đang cố gắng nhớ lại những điều không nên nhớ.

Ký ức là gánh nặng.

Nó khiến anh đau khổ.

Hãy để tôi lấy nó đi.

Chỉ cần một cái chạm, anh sẽ cảm thấy nhẹ nhõm.

Như bay lên mây."

Trần Mồ嗤笑 (chỉ cười).

Anh đang nói về cái chết của tâm hồn đấy.

Anh đã quên mẹ anh chưa?

Quên tên của mình chưa?"

Lin dừng lại.

Vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng một giọt nước mắt màu trắng chảy xuống khóe mắt.

"Tôi đã quên tất cả.

Và tôi chưa từng hạnh phúc hơn thế này.

Không còn hận thù.

Không còn nỗi đau.

Chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh cửu."

Hắn giơ tay ra, lòng bàn tay mở.

"Hãy giao nó cho tôi.

Ký ức về mùi thịt nướng.

Ký ức về mẹ.

Ký ức về Trái Đất.

Tất cả đều là ảo ảnh.

Shenmu mới là thực tại.

Và ở Shenmu, chỉ có sự trống rỗng mới là vĩnh cửu."

Trần Mồ nhìn vào lòng bàn tay trắng trợn đó.

Hắn cảm thấy một sự cám dỗ kinh hoàng.

Chỉ cần bước tới, chỉ cần đặt tay lên đó, mọi đau đớn sẽ chấm dứt.

Anh sẽ không còn phải sợ hãi việc quên đi những điều quan trọng.

Anh sẽ không còn phải chịu đựng cảm giác tội lỗi khi giết người để tồn tại.

Nhưng sau đó, anh nhớ đến Ngô Tiểu Nhàn.

Cô gái luôn cười, luôn mang theo sổ tay, luôn cố gắng ghi nhớ từng khoảnh khắc của anh, dù anh ngày càng xa cách.

Nếu anh quên cô, cô sẽ làm gì?

Cô sẽ tiếp tục yêu một người đàn ông không còn nhớ cô?

Hay cô sẽ tự xóa bỏ ký ức về anh để ngừng đau?

Trần Mồ không cho phép điều đó xảy ra.

"Đi cái đụ mẹ anh đi," Trần Mồ nói, giọng gằn.

"Tôi thà đau đớn trong ký ức còn hơn hạnh phúc trong sự trống rỗng."

**

Trần Mồ không còn sức để chiến đấu thêm.

Hắn lùi về phía bức tường đá có vết nứt.

Lin đuổi theo, nhưng bị chặn lại bởi một hàng rào vô hình – một vùng cấm địa mà ngay cả Đấu Giả cấp cao cũng không dám xâm phạm.

Trước khi mất ý thức, Trần Mồ nhìn vào vết nứt trên tường.

Ánh sáng từ bên kia không phải là ánh sáng mặt trời.

Nó là màu tím.

Màu của không gian.

Màu của sự xuyên không.

Và trong ánh sáng tím đó, anh nhìn thấy một bóng người.

Một bóng người giống hệt anh, nhưng mặc bộ đồ của phiên bản thứ 6.

Người đó đang mỉm cười.

Một nụ cười đầy ác ý.

"Chào mừng đến với vòng lặp," bóng người nói.

"Và lần này, chúng ta sẽ không còn ai để quên nữa."

Trần Mồ sụp đổ.

Nhưng trước khi bóng tối bao trùm, anh thấy Ngô Tiểu Nhàn xuất hiện ở phía xa, đang chạy về phía anh với vẻ mặt hoảng sợ.

Cô hét lên cái tên của anh.

Nhưng anh không thể nghe thấy.

Anh chỉ thấy màu tím.

Và trong màu tím đó, một cuốn sổ tay rơi xuống, mở ra trang cuối cùng.

Trên đó, chỉ có một dòng chữ: *"Tôi là phiên bản thứ 7.

Và tôi là kẻ cuối cùng."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập