Chương 18

Trần Mồ lùi lại, gót chân va vào cạnh đá lạnh lẽa.

Không gian xung quanh im ắng chết chóc, chỉ còn tiếng thở hào hển của hắn và tiếng rên rỉ xa xôi từ khán đài.

Hắn giơ tay lên, sờ vào má.

Da thịt ấm nóng, mạch đập dồn dập dưới lòng bàn tay, nhưng cảm giác đó xa lạ như thể hắn đang chạm vào một người lạ.

Trước mặt hắn, vũng nước đọng lại sau trận chiến phản chiếu một khuôn mặt.

Không phải khuôn mặt trẻ trung, đầy hoài bão mà hắn từng thấy trong gương mỗi sáng.

Đó là một khuôn mặt già nua, mắt sâu hoắm, hằn lên những vết nhăn của sự kiệt quệ tinh thần.

Đôi mắt trong gương nhìn hắn với vẻ trống rỗng, không có sự kinh hoàng, không có sự tức giận, chỉ có một sự bình thản đáng sợ.

Hắn càu nhàu, giọng khàn đặc như giấy nhám chà xát vào kim loại.

"Khốn thật.

Mới ngày nào còn nhớ mẹ mình nấu canh rau muống thế nào, giờ nhìn vào gương mà tưởng mình là cái xác sống bước ra từ mộ phần."

Hắn cúi xuống, ngón tay khẽ chạm vào mặt nước.

Sóng gợn lăn tăn, làm vỡ vụn hình ảnh của "người lạ" kia.

Nhưng ngay khi hình ảnh vỡ ra, một cơn đau nhói xuyên qua thái dương.

Không phải đau đầu thông thường.

Đó là cảm giác như có ai đó đang dùng dao cùn cạo sạch lớp vỏ não của hắn.

Trần Mồ nhắm mắt lại, nghiến răng.

Hắn nhớ ra.

Kẻ vừa chết, Hắc Tòng, đã dùng tuyệt kỹ "Hồn Phiêu" để truyền toàn bộ đấu khí và...

ký ức cuối cùng của mình vào cơ thể Trần Mồ trước khi tắt thở.

Một lời nguyền tặng kèm.

Hắn mở mắt ra, nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy.

Đấu khí trong kinh mạch của hắn giờ đây không còn trong suốt như nước suối, mà mang một sắc thái đen ngòm, nặng nề như dầu nhớt.

Nó không chảy, nó *bám víu*.

Trần Mồ hít một hơi sâu, cố gắng điều hòa luồng năng lượng dị chủng đó.

Hắn cảm thấy ký ức về buổi sáng hôm qua đang mờ dần.

Hình ảnh của Ngô Tiểu Nhàn cười tươi, cầm cuốn sổ tay nhỏ xíu, đang trở nên nhạt nhòa như một bức tranh bị phai màu bởi mưa axit.

"Đừng đi," hắn thì thầm, không biết đang nói với ký ức hay với chính mình.

"Mày không được đi.

Mày là thứ duy nhất còn lại."

Hắn đứng dậy, chân còn chông chênh.

Khán đài phía trên vang lên những tiếng xì xào.

Họ không sợ hãi trước cái chết, mà họ háo hức.

Há o hức trước cảnh tượng một Đấu Giả đang hấp thụ đấu khí của kẻ thù.

Trong thế giới Shenmu, cái chết không phải là kết thúc, mà là nguyên liệu.

Trần Mồ nhìn quanh, ánh mắt lạnh lùng quét qua những khuôn mặt hưng phấn.

Hắn nhận ra một sự thật tàn khốc: họ không coi Hắc Tòng là một con người.

Họ coi anh ta là một bình chứa năng lượng đã cạn.

Và giờ, Trần Mồ là bình chứa mới.

Hắn bước về phía góc khuất của đấu trường, nơi những thi thể của các Đấu Giả thất bại được gom lại như đống rác thải.

Không khí ở đây nồng nặc mùi máu và mùi ozone của đấu khí bị đốt cháy.

Trần Mồ không chạm vào họ.

Hắn không cần phải chạm.

Đấu khí pha tạp trong người hắn tự động quét qua từng thi thể, như một chiếc radar sinh học đang tìm kiếm tín hiệu.

Hắn thấy những luồng khí tàn dư.

Không phải là năng lượng thuần khiết, mà là những mảnh vỡ của ý thức.

Mỗi thi thể đều phát ra một tần số riêng, một bản nhạc tang lễ nhỏ bé đang vang lên trong đầu hắn.

Trần Mồ nhắm mắt, lắng nghe.

Tiếng thì thầm của một đứa trẻ khóc vì đói.

Tiếng hét của một người cha bảo vệ con.

Tiếng cười điên cuồng của một kẻ tham vọng.

Tất cả những ký ức đó, những thứ từng làm nên con người họ, giờ đây chỉ là nhiên liệu rẻ tiền.

"Thế giới này thật thối rữa," Trần Mồ nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Người ta giết nhau không vì thù hận, mà để lấy nhiên liệu.

Như những con kiến ăn xác thối."

Hắn cúi xuống, nhìn vào thi thể của một Đấu Giả cấp 3.

Đôi mắt của kẻ chết vẫn mở to, trợn ngược, nhưng không còn linh hồn.

Chỉ còn lại một khoảng trống đen kịt.

Trần Mồ nhận ra quy luật.

Đấu Khí ở Shenmu không phải là năng lượng.

Nó là một loại virus nhận thức.

Khi ngươi hấp thụ nó, ngươi cũng hấp thụ những mảnh vỡ ký ức của kẻ khác.

Nhưng cơ thể con người có giới hạn dung nạp.

Để giữ cho bản ngã không bị tan rã, ngươi phải đốt cháy chính ký ức của mình để làm "chất ổn định".

Càng mạnh, ngươi càng phải đốt cháy nhiều hơn.

Càng mạnh, ngươi càng trở nên trống rỗng.

Trần Mồ chạm tay vào trán.

Một mảng ký ức về tuổi thơ ở Trái Đất vừa bị xóa bỏ.

Hắn không nhớ màu áo của mẹ mình nữa.

Hắn chỉ còn nhớ cảm giác ấm áp mơ hồ.

Hắn cười, một nụ cười chua chát.

"Đổi một ký ức mẹ đẻ lấy sức mạnh để sống sót.

Giao dịch này...

khá công bằng nếu xét về mặt toán học."

Cánh cửa đấu trường mở ra.

Bước vào không phải là A Dã, mà là một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng trắng – Elder Kael, trưởng lão của Học Viện Thần Thú.

Hắn cầm trong tay một cuộn giấy da cổ, ánh mắt không chút cảm xúc.

Hắn không nhìn Trần Mồ như một đối thủ, mà như một mẫu vật thí nghiệm.

"Phản ứng hấp thụ diễn ra tốt hơn dự kiến 15%," Elder Kael nói, giọng nói khô khốc như lá cây rụng.

"Ký ức chủ thể bắt đầu suy giảm ở ngưỡng 20%.

Đây là điểm tới hạn lý tưởng để ký kết Hợp đồng Thần Thú."

Trần Mồ nhếch mép.

"Lý tưởng cho ai?

Cho tôi hay cho con thú cưng của ông?"

Elder Kael phớt lờ câu hỏi.

Hắn bước tới, đặt cuộn giấy da xuống sàn đá.

"Trần Mồ, ngươi đang ở bờ vực.

Đấu khí của Hắc Tòng đang ăn mòn linh hồn ngươi.

Nếu không có vật chủ để neo giữ, ngươi sẽ trở thành một con quái vật vô tri, giống như sáu phiên bản trước của ngươi."

Trần Mồ cứng người.

"Six versions?"

"Đúng," Elder Kael nói, ánh mắt lạnh lẽo.

"Ngươi là phiên bản thứ bảy.

Những người trước đã thất bại.

Họ mất hết ký ức, trở thành những bóng ma lang thang trong rừng sâu.

Chúng ta gọi họ là 'Quái Vật Ký Ức'.

Ngươi có muốn kết thúc như họ không?"

Hắn giơ cao cuộn giấy.

"Ký vào đây.

Chúng ta sẽ cung cấp cho ngươi một Thần Thú để làm 'neo' cho linh hồn.

Nó sẽ giúp ngươi giữ lại ký ức, đồng thời tăng gấp đôi tốc độ tu luyện.

Đổi lại, ngươi sẽ thuộc về Học Viện.

Ngươi sẽ là vũ khí của chúng ta."

Trần Mồ nhìn vào cuộn giấy.

Trên đó là những ký tự cổ xưa, phát ra ánh sáng tím y hệt ánh sáng hắn thấy trong giấc mơ.

Hắn nhớ đến lời của bóng người giống hệt mình: *"Lần này, chúng ta sẽ không còn ai để quên nữa."*

Hắn bước tới, tay cầm bút lông.

Ngón tay hắn run lên.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự cám dỗ.

Ký ức về Ngô Tiểu Nhàn đang mờ dần.

Ký ức về gia đình đang biến mất.

Nếu ký vào đây, hắn sẽ được cứu.

Hắn sẽ không còn phải chịu đựng nỗi đau của sự mất mát.

Nhưng sau đó, hắn nhìn thấy Elder Kael mỉm cười.

Một nụ cười thỏa mãn.

Elder Kael không quan tâm đến ký ức của Trần Mồ.

Hắn chỉ quan tâm đến việc tạo ra một vũ khí hoàn hảo.

Một vũ khí không có quá khứ, không có tương lai, chỉ hiện tại.

Và đó chính là mục tiêu của Đấu Hoàng 'Vô Diện'.

Xóa bỏ ký ức để đạt được hòa bình vĩnh cửu.

Elder Kael là công cụ của hắn.

Trần Mồ dừng bút.

Hắn nhìn Elder Kael, ánh mắt sắc lẹm.

"Ông nghĩ tôi ngu sao?

Ký vào đây, tôi sẽ trở thành nô lệ của ông.

Và khi tôi mạnh lên, ông sẽ thu hồi 'neo' đó, biến tôi thành một con quái vật như những phiên bản trước."

Elder Kael nhướn mày.

"Ngươi hiểu sai rồi.

Đó là sự hy sinh cao cả.

Ngươi sẽ trở thành một phần của hòa bình vĩnh cửu."

"Hòa bình vĩnh cửu?" Trần Mồ cười, tiếng cười vang vọng trong đấu trường.

"Hòa bình của những kẻ không còn biết mình là ai.

Ông gọi đó là cứu rỗi?

Tôi gọi đó là cái chết tinh thần."

Elder Kael sắc mặt trầm xuống.

"Ngươi đang từ chối cơ hội sống sót."

"Tôi đang từ chối cơ hội trở thành con rối," Trần Mồ đáp.

Hắn ném bút lông xuống đất.

"Tôi thà đau đớn trong ký ức còn hơn hạnh phúc trong sự trống rỗng."

Elder Kael thở dài, lắc đầu.

"Vậy thì ngươi phải trả giá."

Hắn vung tay.

Một luồng đấu khí trắng xóa bắn ra, nhắm thẳng vào ngực Trần Mồ.

Trần Mồ không né.

Hắn không thể né.

Cơ thể hắn đang kiệt quệ.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này.

Trần Mồ nhắm mắt lại.

Trong bóng tối của tâm trí, hai dòng ký ức va chạm: dòng ký ức ấm áp, mờ nhạt của chính mình, và dòng ký ức sắc lạnh, thù hận của Hắc Tòng.

Hắn không cần ký ức của A Dã.

Hắn cần ký ức của kẻ thù.

Hắn kéo dòng ký ức của Hắc Tòng ra.

Đó là nỗi đau của một kẻ bị phản bội.

Nỗi đau của một người từng tin tưởng vào Học Viện, chỉ để bị bán rẻ.

Trần Mồ hòa quyện nỗi đau đó vào đấu khí của mình.

Đấu khí đen ngòm trong người hắn bùng nổ, không phải để tấn công, mà để *hấp thụ*.

Hắn hấp thụ luồng đấu khí của Elder Kael.

Không phải bằng cơ thể, mà bằng ký ức.

Hắn dùng nỗi đau của Hắc Tòng làm mồi nhử, dụ đấu khí của Elder Kael vào bẫy.

Đấu khí trắng xóa chạm vào đấu khí đen ngòm, và thay vì va chạm, nó bị nuốt chửng.

Elder Kael kinh ngạc.

"Không thể nào!

Ngươi đang dùng ký ức của kẻ chết để phản công?"

"Đúng vậy," Trần Mồ mở mắt, đôi mắt hắn giờ đây hoàn toàn đen ngòm.

"Và giờ, tôi sẽ lấy thêm một chút ký ức của ông."

Hắn vung tay, một luồng năng lượng đen kịt bắn ngược lại Elder Kael.

Elder Kael hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự mất mát.

Hắn cảm thấy ký ức về ngày sinh nhật của con gái mình đang bị xóa bỏ.

Hắn sụp xuống, ôm đầu, khóc thét.

Trần Mồ đứng đó, lạnh lùng.

Hắn cảm thấy ký ức của Elder Kael chảy vào người mình.

Hình ảnh một đứa bé gái cười đùa.

Tiếng cười trong trẻo.

Trần Mồ nhắm mắt, nuốt chửng ký ức đó.

Hắn không muốn nhớ nó.

Nhưng hắn cần sức mạnh.

Hắn quay lại nhìn A Dã.

Cô ấy đã phá được rào chắn, chạy đến trước mặt hắn, nước mắt rơi.

con đã làm gì?" Cô ấy run rẩy hỏi.

Trần Mồ nhìn cô ấy.

Hắn muốn ôm cô ấy, nhưng cơ thể hắn không phản hồi.

Ký ức về tình yêu đã bị đốt cháy hết.

Chỉ còn lại ký ức của Hắc Tòng: *Cô ấy là Chìa Khóa.*

Hắn bước tới, nắm lấy vai A Dã.

Cô ấy giật mình.

"Con cần phải quên con," Trần Mồ nói, giọng lạnh băng.

"Nếu con nhớ con, con sẽ yếu đi.

Và nếu con yếu đi, con sẽ chết."

A Dã khóc, nhưng cô ấy không rút lui.

Cô ấy nhìn vào đôi mắt đen ngòm của Trần Mồ, và cô ấy thấy một thứ gì đó đáng sợ.

Không phải là sự tàn nhẫn.

Mà là sự tuyệt vọng.

Trần Mồ buông tay.

Hắn quay lưng lại, bước về phía bức tường đá có vết nứt.

Ánh sáng tím từ bên kia đang rực rỡ hơn.

Hắn biết, đó là lối ra.

Hoặc là cái chết.

Hắn nhìn vào cuốn sổ tay của Ngô Tiểu Nhàn, vẫn nằm trên sàn đấu.

Hắn cúi xuống, nhặt nó lên.

Trang cuối cùng vẫn còn nguyên dòng chữ: *"Tôi là phiên bản thứ 7.

Và tôi là kẻ cuối cùng."*

Hắn mở trang mới, cầm bút lông – cây bút hắn vừa lấy từ tay Elder Kael đang quỳ gối khóc lóc.

Hắn viết, tay run rẩy, nhưng nét chữ rõ ràng.

*"Hôm nay, tôi đã ăn ký ức của một trưởng lão.

Ngon như thịt bò tái.

Nhưng tôi vẫn nhớ mùi canh rau muống của mẹ.

Chỉ một chút thôi.

Đừng lấy nó đi."*

Hắn gấp sổ lại, bỏ vào túi.

Hắn bước tới vết nứt.

Ánh sáng tím bao trùm lấy hắn.

Trong ánh sáng đó, hắn nhìn thấy một bóng người khác.

Không phải phiên bản thứ 6.

Mà là phiên bản thứ 1.

Người đó đang cầm một thanh kiếm, và trên lưỡi kiếm, khắc tên của Trần Mồ.

"Chào mừng," phiên bản thứ 1 nói, giọng đầy ác ý.

"Vòng lặp bắt đầu."

Trần Mồ bước vào ánh sáng.

Và thế giới Shenmu, với tất cả sự tàn khốc và bí ẩn của nó, chờ đợi hắn ở phía bên kia.

Nhưng lần này, hắn không đơn độc.

Hắn mang theo ký ức của kẻ thù, và nỗi đau của chính mình.

Đó là vũ khí duy nhất của hắn.

Và hắn sẽ không bao giờ quên.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập