Chương 19

Trần Mồ đưa tay lên, ngón tay run rẩy nhưng không chạm vào cô gái trước mặt.

Hắn không nhớ cô là ai, không nhớ tại sao trái tim lại đập loạn nhịp khi nhìn thấy nước mắt cô.

Chỉ có dòng chữ khắc sâu trong tiềm thức từ ký ức của Hắc Tòng còn sót lại: *Cô ấy là Chìa Khóa.*

"Hãy đứng dậy," giọng Trần Mồ lạnh lẽo, vang lên khác xa với sự mềm mại mà đôi mắt anh đang cố gắng biểu đạt.

"Nước mắt không thể rửa sạch bụi đất trên quần áo, cũng không thể xóa bỏ vết nhơ của thất bại.

Ở Shenmu, yếu đuối là một tội lỗi tử hình."

Ngô Tiểu Nhàn lùi lại một bước, ánh mắt cô dao động giữa sự thương hại và sợ hãi.

Cô mở miệng muốn nói gì đó, có lẽ là một lời trách móc hay một lời an ủi, nhưng Trần Mồ đã quay lưng đi trước.

Hắn không cần phải nghe.

Hắn biết cô ấy sẽ nói gì.

*Anh đang trở thành quái vật.

Anh đang quên đi chính mình.* Những câu nói đó giống như những con ruồi bay vo ve quanh một xác thối.

Annoying, nhưng vô hại.

Hắn bước qua xác của Elder Kael, đôi giày của hắn dẫm lên vũng máu đang dần đông đặc.

Mùi tanh nồng của sắt và tử vong扑 vào mũi, nhưng Trần Mồ hít vào một hơi thật sâu.

Đối với một kẻ sống trong thế giới nơi ký ức là nhiên liệu, mùi máu chính là mùi của sự sống sót.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Không phải vì đã thắng, mà vì hắn đã loại bỏ được một gánh nặng.

Elder Kael có quá nhiều ký ức về quá khứ huy hoàng của học viện, thứ mà Trần Mồ không cần.

Hắn chỉ cần sức mạnh.

Trên tay, cuốn sổ tay của Ngô Tiểu Nhàn nặng trĩu.

Hắn rút nó ra, lật nhanh qua các trang.

Những dòng chữ nguệch ngoạc, những bức vẽ sơ sài về những con chim, những đám mây, và cả hình ảnh của chính Trần Mồ trong những khoảnh khắc hiếm hoi khi anh cười.

Mỗi trang là một mảnh vỡ của hiện tại mà anh đang đánh mất.

*"Hôm nay, Mồ quên tên của con chó cũ.

Hắn gọi nó là 'đồ lông xù'.

Tôi đã cố gắng nhắc nhở, nhưng hắn chỉ nhìn tôi với ánh mắt xa lạ.

Tôi sợ rằng một ngày nào đó, hắn sẽ quên cả tôi."*

Trần Mồ dừng lại ở dòng cuối cùng.

Ngón tay hắn dừng lại trên chữ 'tôi'.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương, giống như một chiếc kim châm vào não.

Hắn gạt đi cảm giác đó.

Cảm xúc là thứ yếu.

Logic là thứ nhất.

Nếu anh nhớ lại tất cả, anh sẽ yếu đi.

Và nếu anh yếu đi, anh sẽ chết.

Đó là quy luật cơ bản nhất của Shenmu.

Hắn gấp sổ lại, bỏ vào túi áo trong, nơi gần tim nhất.

Không phải để bảo vệ nó, mà để đảm bảo rằng nếu ai đó tìm thấy thi thể hắn, họ sẽ biết được ai là kẻ đã giết anh.

Hoặc, tốt hơn nữa, ai là kẻ đã cứu anh.

"Hãy đi theo tôi nếu cô muốn sống," Trần Mồ nói mà không quay lại.

"Nhưng đừng mong tôi sẽ chờ đợi.

Rừng Cấm không tha thứ cho kẻ chậm chạp."

Ngô Tiểu Nhàn nhìn lưng chừng của anh, rồi cúi xuống nhặt một viên đá nhỏ, ném nhẹ vào chân anh.

Trần Mồ không phản ứng.

Viên đá lăn đi, dừng lại.

Cô thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi của người phụ nữ đã quen với việc phải chạy theo bóng dáng của một người đàn ông đang dần biến thành hư vô.

Cô bước theo, tiếng bước chân của cô hòa vào tiếng bước chân lạnh lùng của Trần Mồ, tạo nên một nhịp điệu kỳ lạ giữa sự sống và cái chết.

**

Tiếng bước chân rầm rập tiến lại gần.

Ba tên đấu giả cấp 7 sao của phe "Thanh Tẩy" xuất hiện, dẫn đầu là Phó Giáo sư Lâm, người luôn coi Trần Mồ là mối đe dọa đối với trật tự học viện.

Lâm không tấn công ngay.

Hắn đứng đó, quan sát Trần Mồ với ánh mắt của một nhà khoa học quan sát một thí nghiệm thất bại.

"Em thấy đấy, Trần Mồ," Lâm nói, giọng điệu bình thản, đầy lý trí.

"Em đang đi vào con đường tự hủy.

Đấu Khí là virus.

Và em đang cố gắng tiêm nó vào cơ thể mình với liều lượng chết người.

Em nghĩ mình là đặc biệt?

Em chỉ là một biến thể nữa của sự suy thoái."

Trần Mồ nhìn Lâm, rồi nhìn vào hai tên đấu giả phía sau hắn.

Chúng cầm kiếm, nhưng không vung lên.

Chúng đang chờ lệnh.

Chờ Lâm ra lệnh tiêu diệt một "mẫu vật" nguy hiểm.

"Phó Giáo sư," Trần Mồ nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Anh đang nhầm lẫn giữa sự sống và sự tồn tại.

Tôi không muốn sống.

Tôi muốn tồn tại.

Và để tồn tại, tôi phải mạnh hơn anh.

Mạnh hơn tất cả những kẻ như anh."

Lâm nhướng mày.

Bằng cách nào?

Bằng cách tiêu thụ ký ức của người khác?

Bằng cách trở thành một cái xác không hồn?

Đó không phải là sức mạnh.

Đó là sự tuyệt vọng."

"Tuyệt vọng là nhiên liệu tốt nhất," Trần Mồ đáp lại.

"Và anh, Phó Giáo sư, anh đang thiếu nó.

Anh quá thoải mái trong cái trật tự giả tạo mà anh tạo ra.

Anh xóa bỏ ký ức để đạt được hòa bình.

Nhưng hòa bình không có ký ức chỉ là cái chết tĩnh lặng."

Lâm im lặng.

Ánh mắt hắn tối sầm lại.

"Em đang nói về Vô Diện.

Em nghĩ mình hiểu hắn?

Hắn là cứu tinh.

Hắn đang giải phóng nhân loại khỏi gánh nặng của quá khứ.

Không có ký ức, không có hận thù.

Không có hận thù, không có chiến tranh."

"Và không có yêu thương," Trần Mồ nói, giọng nói của anh đột nhiên trở nên sắc bén.

"Không có ký ức, không có yêu thương.

Anh đang biến con người thành máy móc.

Và máy móc thì không đáng để sống."

Lâm nhíu mày.

"Yêu thương là nguồn gốc của đau khổ.

Và đau khổ là nguồn gốc của chiến tranh.

Tôi đang cắt đứt gốc rễ."

"Anh đang cắt đứt linh hồn," Trần Mồ nói.

"Và linh hồn là thứ duy nhất khiến chúng ta khác biệt với những con quái vật trong rừng này."

Lâm mỉm cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Con quái vật?

Em quên mất rằng em đang đứng trước một gốc cây đang rỉ máu ký ức.

Em đang hấp thụ nó.

Em đang trở thành chính thứ mà em ghét."

Trần Mồ nhìn vào gốc cây.

Ánh sáng tím đang rực rỡ hơn.

Hắn cảm thấy sức hút của nó.

Nó gọi tên anh.

Nó hứa hẹn sức mạnh.

Nó hứa hẹn sự quên lãng.

"Đúng vậy," Trần Mồ nói.

"Tôi đang trở thành quái vật.

Nhưng quái vật của tôi có ký ức.

Và quái vật có ký ức thì nguy hiểm hơn quái vật vô tri."

Lâm ra hiệu cho hai tên đấu giả phía sau.

"Tiêu diệt hắn.

Nhưng đừng làm hỏng bộ não.

Tôi cần nghiên cứu xem virus đấu khí ảnh hưởng thế nào đến trí nhớ của một phiên bản thứ 7."

Hai tên đấu giả xông tới.

Kiếm khí cắt không khí, tạo ra những tiếng rít chói tai.

Trần Mồ không né tránh.

Hắn đứng yên, để cho kiếm khí chém vào người.

Vết thương mở ra, máu chảy ra.

Nhưng hắn không đau.

Hắn cảm thấy...

Ngô Tiểu Nhàn hét lên, lao tới.

"Mồ!"

Trần Mồ đưa tay ra, đẩy cô ấy lại.

Đây là chiến đấu của tôi."

Hắn nhìn vào vết thương trên ngực mình.

Máu chảy ra, nhưng không phải màu đỏ.

Nó có màu tím nhạt.

Đấu Khí đang lan tỏa trong cơ thể anh, ăn mòn thịt da, nhưng cũng đang củng cố ý chí.

Hắn đang tiêu thụ nỗi đau của chính mình để tạo ra sức mạnh.

Hắn vung tay, một luồng Đấu Khí tím đen bắn ra, đập vào hai tên đấu giả, hất chúng bay ra xa.

Chúng va vào cây, bất tỉnh.

Lâm nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt đầy kinh ngạc.

"Em đang làm gì vậy?

Em đang tự hủy hoại cơ thể mình để tăng cường sức mạnh?"

"Tôi đang học cách sống với nỗi đau," Trần Mồ nói.

"Và anh, Phó Giáo sư, anh đang sợ nó."

***

Trần Mồ nhìn lọ thuốc.

Hắn thấy sự hấp dẫn của nó.

Sự nhẹ nhõm.

Không còn phải đau.

Không còn phải cố nhớ những điều đã mất.

Nhưng rồi, một cơn co giật dữ dội xé toạc cơ thể hắn.

Không phải do Đấu Khí, mà do một ký ức sâu kín nhất, thứ duy nhất mà virus Shenmu chưa thể chạm tới: *Nỗi đau.*

Hắn nhớ ra.

Không phải những ký ức về gia đình ở Trái Đất, những ký ức đẹp đẽ và bình yên.

Mà là nỗi đau của việc mất mát.

Nỗi đau của việc nhìn thấy người thân chết đi.

Nỗi đau của việc phải đối mặt với sự thật rằng anh không thể cứu được họ.

Nỗi đau đó là nền tảng của anh.

Nó là thứ duy nhất còn lại sau sáu lần chết.

Nó là thứ khiến anh còn là con người.

Nếu anh tiêu thụ lọ thuốc này, anh sẽ quên đi nỗi đau.

Và nếu anh quên đi nỗi đau, anh sẽ quên đi lý do tại sao anh phải chiến đấu.

Hắn đập lọ thuốc xuống đất.

Nó vỡ tan, chất lỏng bên trong bốc hơi, để lại mùi hương ngọt ngào nhưng chết chóc.

"Anh làm gì vậy?" Ngô Tiểu Nhàn hỏi, giọng run rẩy.

"Đó là thứ duy nhất có thể giúp anh lấy lại ký ức."

"Không," Trần Mồ nói, giọng nói của anh đầy kiên định.

"Nó chỉ giúp anh quên đi nỗi đau.

Và tôi cần nỗi đau đó.

Nó là la bàn của tôi.

Nếu tôi mất nó, tôi sẽ lạc lối."

Lâm nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt đầy kinh tởm.

"Anh đang chọn đau khổ?

Anh đang chọn cái chết?"

"Tôi chọn sự thật," Trần Mồ nói.

"Và sự thật thì luôn đau đớn."

Hắn bước tới gốc cây, đặt tay lên vết nứt lần nữa.

Lần này, hắn không hấp thụ ký ức của người khác.

Hắn đẩy nỗi đau của chính mình vào trong.

Nỗi đau của sự mất mát.

Nỗi đau của sự cô độc.

Nỗi đau của việc là phiên bản thứ 7.

Gốc cây rung chuyển.

Ánh sáng tím bùng nổ, bao trùm lấy Trần Mồ.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng ý thức của anh lại trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn thấy những ký ức của sáu phiên bản trước.

Hắn thấy họ chiến đấu, họ thất bại, họ chết.

Và hắn thấy họ đều có cùng một nỗi đau.

Nỗi đau của việc không thể cứu được ai.

Và lần này, anh sẽ không lặp lại sai lầm đó.

***

Trần Mồ đứng khựng lại, quỳ một gối xuống.

Máu phun ra từ mũi.

Hắn đã thắng, nhưng giá trị phải trả là đắt.

Hắn cảm thấy ký ức về mẹ mình – hình ảnh bà đang khâu vá cho hắn cái áo – bắt đầu mờ đi, tan biến vào hư không như khói.

Hắn cố nắm giữ, nhưng tay hắn buông ra.

Hình ảnh đó biến mất, thay vào đó là một khoảng trống đen ngòm.

Trước mặt hắn, từ gốc cây cổ thụ, một cánh cửa ánh sáng mở ra.

Bên trong cánh cửa, không phải là rừng cấm, mà là một không gian trắng xóa.

Ở giữa không gian đó, một bóng người đứng đó.

Bóng người đó quay lại.

Trần Mồ nhìn thấy khuôn mặt của chính mình.

Nhưng đôi mắt của phiên bản đó thì trống rỗng, không có cảm xúc, không có ký ức.

"Chào mừng," phiên bản thứ 1 nói, giọng đầy ác ý.

"Vòng lặp bắt đầu."

Trần Mồ nhìn vào cuốn sổ tay trong tay.

Trang cuối cùng, dòng chữ *"Tôi là phiên bản thứ 7.

Và tôi là kẻ cuối cùng"* đang mờ dần.

Thay vào đó, một dòng chữ mới hiện lên, được viết bằng mực đen đặc quánh:

*"Kẻ cuối cùng không phải là người sống sót.

Kẻ cuối cùng là người đầu tiên bị quên lãng."*

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào phiên bản thứ 1.

Nụ cười của hắn lạnh lẽo, nhưng đôi mắt thì rực cháy.

"Không," Trần Mồ nói.

"Tôi không phải là kẻ cuối cùng.

Tôi là kẻ đầu tiên của vòng lặp mới."

Hắn bước vào cánh cửa ánh sáng.

Và thế giới Shenmu, với tất cả sự tàn khốc và bí ẩn của nó, chờ đợi hắn ở phía bên kia.

Nhưng lần này, hắn không đơn độc.

Hắn mang theo ký ức của kẻ thù, và nỗi đau của chính mình.

Đó là vũ khí duy nhất của hắn.

Và hắn sẽ không bao giờ quên.

Cho đến khi anh phải quên.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập