Chương 20
Trần Mồ đứng chực chờ trong khoảng không gian xám xịt, nơi mà khái niệm về "trên" và "dưới" dường như đã bị gỡ bỏ.
Không có gió, không có mùi ẩm mốc của rừng cấm Shenmu, chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc, nặng trĩu đến mức tai anh ù đi.
Anh thử hít thở, nhưng không khí ở đây lạnh buốt, bám vào phổi như những sợi chỉ băng giá.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Chúng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác trống rỗng đang lan tỏa từ trong tủy xương.
Ký ức về người mẹ khâu vá chiếc áo đã biến mất hoàn toàn, để lại một lỗ hổng hình chữ nhật trên tâm trí, nơi trước đây từng là tình mẫu tử thiêng liêng.
Thay vào đó, một ký ức lạ lẫm, sắc bén và đau đớn, thuộc về phiên bản thứ nhất, đang cố gắng xâm chiếm vị trí đó.
"Chào mừng đến với vùng đất của những kẻ bị lãng quên," một giọng nói vang lên, không từ phía trước hay phía sau, mà trực tiếp trong đầu anh.
Giọng nói đó khàn khàn, như tiếng giấy nhám cọ xát vào nhau.
Trần Mồ liếc nhìn cuốn sổ tay trong tay.
Bìa da cũ kỹ, trang giấy mỏng manh đang dần chuyển màu xám.
Anh mở nó ra, viết vội dòng chữ đầu tiên bằng nét bút run rẩy: *"Ngày thứ 1 tại Thư Viện Tro Tàn.
Mẹ tôi không còn tồn tại trong bộ nhớ của tôi.
Nhưng tôi nhớ cách phiên bản thứ nhất giết chết một Đấu Tông.
Đó là một món đổi chác công bằng, phải không nào?"*
Anh cười, một nụ cười gượng gạo, méo mó.
Tiếng cười vang lên trong không gian trống trải, tạo ra những vang vọng kỳ lạ, như thể có hàng trăm phiên bản của anh đang cười cùng lúc.
Anh bước đi, mỗi bước chân đều không tạo ra tiếng động, như thể anh đang bước trên mây hoặc trên nước.
Phía trước, trong màn sương dày đặc, hình ảnh một tòa tháp đổ nát hiện ra, những cột đá vỡ vụn vươn lên như những ngón tay xương xẩu đang gào thét vào bầu trời xám xịt.
**
Không khí trong thư viện đột ngột trở nên nặng nề, như thể áp suất không khí tăng lên gấp bội.
Những khối tinh thể trên các kệ sách bắt đầu rung lắc, phát ra những âm thanh chói tai, giống như tiếng kính vỡ.
Trần Mồ đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm gỗ – thứ vũ khí duy nhất anh mang theo, vì anh không thể sử dụng Đấu Khí mà không sợ mất thêm ký ức.
Từ bóng tối sâu thẳm của thư viện, một bóng người xuất hiện.
Đó là một nam nhân cao lớn, mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ bằng xương trắng, không có lỗ mũi, không có miệng, chỉ có hai hốc mắt sâu thẳm.
Hắn không mang theo vũ khí, nhưng đấu khí tỏa ra từ cơ thể hắn dày đặc, ngưng tụ thành những đám sương mù đen kịt.
"Hắn là ai?" Trần Mồ hỏi Tam, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹn bởi áp lực đấu khí.
Tam không trả lời.
Cậu bé chỉ lắc đầu, ánh mắt đầy sợ hãi.
Kẻ mặt nạ bước tới, mỗi bước chân đều khiến sàn đá nứt vỡ.
Hắn dừng lại trước mặt Trần Mồ, khoảng cách chỉ còn vài bước chân.
Trần Mồ có thể ngửi thấy mùi hôi thối của sự thối rữa, mùi của ký ức bị phân hủy.
"Phiên bản thứ bảy," giọng nói của kẻ mặt nạ vang lên, trầm đục và lạnh lùng.
"Cuối cùng, tôi cũng tìm thấy bạn."
Trần Mồ nhíu mày.
"Bạn biết tôi?
Và bạn là ai?
Một trong những 'Kẻ Vong Linh' mà Tam đang săn đuổi?"
Kẻ mặt nạ không cười, nhưng hai hốc mắt trống rỗng của hắn dường như đang cười.
"Tôi là phiên bản thứ ba.
Và tôi là kẻ thất bại đầu tiên."
Trần Mồ kinh ngạc.
"Phiên bản thứ ba?
Nhưng sao bạn còn giữ được ý thức?
Tôi đã đọc nhật ký của mình.
Phiên bản thứ ba đã mất trí nhớ hoàn toàn sau khi đạt cảnh giới Đấu Vương."
"Đó là một nửa sự thật," kẻ mặt nạ nói.
"Tôi đã mất ký ức về gia đình, về tình yêu, về nỗi đau.
Nhưng tôi giữ lại ký ức về hận thù.
Hận thù là nhiên liệu bền vững nhất.
Nó không bị đốt cháy, nó chỉ tích tụ.
Và tôi đã dùng nó để tồn tại."
Trần Mồ cảm thấy tim mình đập mạnh.
Nếu kẻ trước mặt là phiên bản thứ ba, thì sức mạnh của hắn phải ở mức Đấu Hoàng, thậm chí cao hơn.
Anh, chỉ là một Đấu Giả yếu ớt, không cơ hội nào để sống sót.
"Vậy bạn muốn gì?" Trần Mồ hỏi, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng tay anh đã siết chặt chuôi kiếm.
"Ký ức của bạn," kẻ mặt nạ nói.
"Cụ thể là ký ức về người mẹ của bạn.
Tôi muốn lấy nó.
Nó sẽ giúp tôi hoàn thiện Đế Hồn."
Trần Mồ cười, một nụ cười chua chát.
"Bạn nghĩ tôi sẽ cho bạn nó?
Sau khi tôi vừa mất nó vào phút chốc trước?"
"Không phải ký ức về mẹ," kẻ mặt nạ sửa lại.
"Mà là ký ức về việc bạn *mất* mẹ.
Nỗi đau của sự mất mát.
Đó mới là thứ tôi cần."
***
Trần Mồ không trả lời.
Anh nhận ra rằng, trong thế giới này, ký ức là điểm yếu, nhưng cũng là vũ khí.
Và anh đã học được một bài học quan trọng: đừng bao giờ để kẻ thù biết bạn đang đau khổ.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào khối tinh thể nhỏ bé mà Tam đang cầm.
Anh không cố gắng lấy nó, mà anh cố gắng *đẩy* ký ức của mình vào đó.
Không phải ký ức về mẹ, mà là ký ức về phiên bản thứ nhất, về cách hắn giết chết một Đấu Tông.
Anh đẩy toàn bộ sự tàn khốc, sự lạnh lùng, và nỗi sợ hãi của phiên bản thứ nhất vào khối tinh thể.
Khối tinh thể bắt đầu phát sáng mạnh mẽ, màu tím chuyển sang đỏ rực.
Tam hét lên, buông tay ra, lùi lại几步.
"Đừng làm vậy!" kẻ mặt nạ gào thét, lần đầu tiên lộ ra sự bất ổn.
"Bạn sẽ tự hủy mình!
Ký ức của kẻ khác không phải là của bạn!
Nó sẽ xé toạc tâm trí bạn!"
"Thì sao?" Trần Mồ mở mắt, đôi mắt của anh giờ đây đỏ ngầu, tràn đầy sát khí.
"Tôi đã mất mẹ.
Tôi đã mất gia đình.
Tôi đã mất tất cả.
Vậy thì tôi còn gì để mất?"
Anh vung tay, khối tinh thể bay về phía kẻ mặt nạ.
Hắn giơ tay chặn lại, nhưng ánh sáng đỏ rực xuyên qua đấu khí của hắn, đánh vào mặt nạ xương.
Mặt nạ bắt đầu nứt vỡ, và từ bên trong, một khuôn mặt biến dạng, đầy những vết sẹo và sự điên loạn, lộ ra.
"Không!" kẻ mặt nạ gào thét, giọng nói đầy đau khổ.
"Đừng làm vậy!
Nó sẽ làm bạn mất đi nhân tính!"
"Nhân tính?" Trần Mồ cười, tiếng cười của anh vang lên như tiếng chuông báo tử.
"Nhân tính là thứ yếu nhất trong thế giới này.
Sức mạnh mới là tất cả.
Và tôi sẽ có nó, dù phải trả giá bằng linh hồn."
Khối tinh thể nổ tung, phát ra một luồng sóng xung kích mạnh mẽ.
Trần Mồ bị đẩy lùi, va đập vào tường.
Máu phun ra từ miệng anh, nhưng anh không hề sợ hãi.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang nóng lên, đấu khí trong kinh mạch đang chảy nhanh hơn, mạnh hơn.
Nhưng cùng với đó, một phần ký ức khác của anh đang bị xóa bỏ.
Lần này là ký ức về lần đầu tiên anh gặp Ngô Tiểu Nhàn.
"Nhàn..." anh thì thầm, tên của cô gái mờ nhạt dần trong tâm trí.
Anh cố gắng nắm giữ, nhưng hình ảnh cô gái cười tươi, mang theo sổ tay, đang tan biến như khói.
Kẻ mặt nạ, giờ đây đã mất đi lớp bảo vệ của mặt nạ, đang nằm trên sàn, run rẩy.
Hắn nhìn Trần Mồ với ánh mắt đầy kinh hãi.
"Bạn đã làm gì vậy?
Bạn đã tự hủy ký ức của chính mình để tăng sức mạnh?
Điều đó sẽ khiến bạn mất kiểm soát.
Bạn sẽ trở thành một con thú, giống như tôi."
Trần Mồ đứng dậy, lau máu trên môi.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, nhưng tâm trí lại đầy ắp những hình ảnh lạ lẫm.
Anh nhớ ra một điều: người đã đưa cho anh lọ thuốc, người đã phản bội anh, không phải là kẻ mặt nạ vừa chết.
***
Trần Mồ tỉnh dậy, nằm trên sàn đá lạnh lẽo.
Tam nằm bên cạnh, thở hổn hển, mắt nhắm nghiền.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, nhưng tâm trí lại đầy ắp những hình ảnh lạ lẫm.
Anh nhớ ra một điều: người đã đưa cho anh lọ thuốc, người đã phản bội anh, không phải là kẻ mặt nạ vừa chết.
Anh đứng dậy, nhìn ra phía cửa sổ tháp.
Ở xa xa, trong màn sương dày đặc, một bóng người đang đứng đó.
Bóng người đó mặc áo choàng trắng, tay cầm một cây gậy dài, đầu gậy là một quả cầu pha lê phát sáng.
Đó là Bác Sĩ Mồ Côi.
Và trên tay anh, cuốn sổ tay đang mở ra một trang mới.
Dòng chữ hiện lên, không phải do anh viết, mà tự động hiện ra: *"Ký ức về Ngô Tiểu Nhàn đã bị xóa.
Nhưng ký ức về Bác Sĩ Mồ Côi đang trở nên rõ nét hơn.
Anh ta không phải là người hướng dẫn.
Anh ta là kẻ săn mồi."*
Trần Mồ nhìn vào bóng người xa xa, nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi.
"Vậy ra, trò chơi mới bắt đầu," anh thì thầm.
"Và lần này, tôi sẽ là kẻ săn."
Anh bước ra khỏi thư viện, để lại Tam và xác của phiên bản thứ ba phía sau.
Phía trước là một con đường dài, đầy rẫy những cạm bẫy và bí mật.
Và anh, phiên bản thứ bảy, sẽ đi đến cuối con đường đó, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.
Nhưng trước khi bước đi, anh dừng lại, nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Anh viết thêm một dòng vào sổ tay: *"Tôi không nhớ mặt cô ấy nữa.
Nhưng tôi nhớ cảm giác khi cô ấy cười.
Và cảm giác đó, tôi sẽ không bao giờ quên."*
Sau đó, anh bước vào màn sương, biến mất như một bóng ma.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận