Chương 21

Trần Mồ không chớp mắt.

Cơ thể anh cứng đờ, ngón tay siết chặt thành nắm đấm cho đến khi khớp xương kêu lên những tiếng lục cục khô khan, giống như tiếng của những khớp nối kim loại cũ kỹ sắp gãy vỡ.

Dưới chân tháp cổ kính, nơi gió lùa qua khe đá mang theo mùi ẩm mốc của rêu phong và sắt gỉ, bóng dáng Bác Sĩ Mồ Côi vẫn bất động.

Lão già đó không nhìn anh, mà đang cúi xuống, dùng một cây kim khâu bằng ngọc trai khâu lại vết rách trên áo choàng của một xác chết không đầu.

"Có một lỗ hổng trong lý thuyết của tôi, cậu bé," giọng nói của lão già vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp vọng vào não bộ Trần Mồ, lạnh lẽo và rõ ràng như tiếng chuông đồng hồ.

"Tôi nghĩ rằng ký ức là nhiên liệu.

Nhưng hóa ra, nó là chất xúc tác.

Không có ký ức, Đấu Khí chỉ là một dòng nước chảy vô định.

Có ký ức, nó trở thành một con rồng hung bạo."

Trần Mồ cố gắng hít thở, nhưng không khí ở đây đặc quánh lại, nặng nề như chì.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ trong lồng ngực.

Không phải là nỗi đau, mà là sự vắng mặt của nỗi đau.

Anh nhớ mình vừa mất đi một thứ gì đó quan trọng, nhưng khi cố gắng truy tìm, chỉ còn lại một khoảng trắng màu xám, giống như một trang giấy bị tẩy trắng hoàn toàn.

"Ngô Tiểu Nhàn," anh thì thầm, tên đó thoát ra khỏi môi anh với vị chát đắng của mật.

Anh nhớ khuôn mặt cô ấy.

Nụ cười toe toét, ánh mắt tinh nghịch, và mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng trên tóc cô.

Nhưng anh không nhớ *tại sao* anh lại nhớ cô ấy.

Anh không nhớ những kỷ niệm họ cùng trải qua.

Anh chỉ nhớ cảm giác mất mát, như thể ai đó vừa cắt bỏ một phần linh hồn anh ra khỏi cơ thể.

Bác Sĩ Mồ Côi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Đôi mắt lão không có tròng, chỉ là hai hố đen sâu thẳm, nhưng Trần Mồ biết lão đang nhìn mình.

Lão cười, một nụ cười gượng gạo và méo mó.

"Cậu đang cố gắng ghi nhớ nó, đúng không?

Đó là sai lầm thứ hai.

Ký ức là gánh nặng.

Khi cậu càng cố gắng giữ chặt nó, nó càng ăn mòn cậu nhanh hơn.

Giống như cố gắng giữ nước bằng tay, cậu càng siết chặt, nước càng chảy mất."

Trần Mồ bước về phía trước, mỗi bước chân đều nặng trĩu.

"Vậy ông muốn gì?

Ông muốn tôi quên tất cả?

Trở thành một con rối?"

"Không," lão già lắc đầu, tay vẫn cầm cây kim ngọc trai.

"Tôi muốn cậu hiểu.

Cậu không phải là phiên bản thứ bảy.

Cậu là tổng hợp của sáu phiên bản trước.

Ký ức của họ đang cố gắng trỗi dậy.

Và Ngô Tiểu Nhàn...

cô ấy là chìa khóa để mở cánh cửa đó.

Nhưng cánh cửa đó, một khi đã mở, sẽ không bao giờ đóng lại."

Trần Mồ dừng bước.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Chúng đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột nội tại.

Một phần trong anh muốn quên đi tất cả để được bình yên.

Một phần khác, phần nhỏ bé và yếu đuối nhất, lại muốn giữ lại từng mảnh vỡ ký ức, dù chúng có đau đớn đến đâu.

"Giúp tôi," Trần Mồ nói, giọng khàn đặc.

"Giúp tôi tìm cách bẻ khóa lời nguyền.

Tôi không muốn mất cô ấy.

Tôi không muốn mất bất kỳ ai nữa."

Bác Sĩ Mồ Côi im lặng một lát.

Rồi lão đứng dậy, bỏ lại xác chết và cây kim.

"Được thôi.

Nhưng giá trị của sự thật luôn đắt đỏ.

Và lần này, giá trị sẽ là ký ức về chính bản thân cậu."

Trần Mồ không đáp lại.

Anh chỉ quay lưng lại, bước vào màn sương dày đặc.

Anh biết mình đang đi vào một bẫy.

Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.

Nếu không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền, anh sẽ sớm trở thành một trong những quái vật mà anh đang săn đuổi.

Một con thú không có ký ức, không có nhân tính, chỉ còn lại bản năng hủy diệt.

**

Trận chiến bắt đầu không bằng tiếng gươm kiếm, mà bằng sự im lặng chết chóc.

Năm sát thủ lao vào, những thanh kiếm bạc cắt qua không khí, tạo ra những âm thanh rít lên như tiếng rắn độc.

Trần Mồ né tránh, cơ thể anh di chuyển linh hoạt bất chấp sự mệt mỏi.

Anh không đối kháng, anh chỉ né tránh.

Mỗi lần anh né, anh lại quan sát kỹ hơn.

Anh nhận ra rằng những đòn tấn công của họ không nhằm vào những vị trí chí mạng.

Chúng nhằm vào những điểm huyệt đạo, những nơi lưu trữ đấu khí và ký ức.

Họ muốn làm tê liệt ý chí của anh, khiến anh buông bỏ sự kháng cự, để họ có thể dễ dàng "thu thập" ký ức của anh.

"Đừng kháng cự," một sát thủ nói, thanh kiếm của anh suýt nữa chạm vào cổ Trần Mồ.

"Càng kháng cự, cậu càng đau.

Ký ức của cậu sẽ bị xé toạc."

Trần Mồ cười, một nụ cười điên rồ.

"Đau đớn là bằng chứng cho thấy tôi còn sống.

Nếu tôi không đau, thì tôi còn là con người nữa không?"

Anh đột ngột thay đổi hướng di chuyển, lao thẳng vào giữa vòng vây.

Năm sát thủ bối rối.

Họ không được huấn luyện để đối phó với một mục tiêu chủ động tấn công.

Họ đã quen với việc những nạn nhân của họ run rẩy và cầu xin.

Trần Mồ dùng con dao nhỏ của mình, không phải để cắt thịt, mà để cắt đứt dây thần kinh của một sát thủ.

Kẻ đó gục xuống, không chết, nhưng mất khả năng điều khiển đấu khí.

Trần Mồ không dừng lại.

Anh lao vào kẻ thứ hai, thứ ba...

Anh không chiến đấu để giết.

Anh chiến đấu để chứng minh.

Chứng minh rằng nỗi đau không phải là kẻ thù.

Nỗi đau là người bạn đồng hành.

Nó nhắc nhở anh rằng anh đã sống, đã yêu, đã mất.

Và đó là những gì làm nên con người anh.

Trong lúc chiến đấu khốc liệt, Trần Mồ bất ngờ cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ.

Đấu khí của anh và đấu khí của cô gái trong áo trắng – người mà anh vừa gặp ở trên tháp – bắt đầu hòa quyện.

Không phải là sự xung đột, mà là sự *nhận ra*.

Anh nhìn vào mắt cô ấy.

Trong đôi mắt sâu thẳm đó, anh thấy phản chiếu chính mình – nhưng không phải là bản thân hiện tại.

Anh thấy phiên bản thứ nhất của mình, người đã chết trong trận chiến đầu tiên.

Anh thấy phiên bản thứ hai, người đã mất trí nhớ và trở thành một con thú.

Anh thấy tất cả sáu phiên bản trước.

Và anh thấy chính mình, phiên bản thứ bảy, đang đứng giữa vòng xoáy ký ức.

Cô gái trong áo trắng không nói gì.

Cô chỉ nhìn anh, với một ánh mắt đầy bi thương và hiểu biết.

Cô là hiện thân của ký ức.

Cô là người giữ gìn những mảnh vỡ mà anh đang cố gắng tìm lại.

"Em là ai?" Trần Mồ hỏi, giọng run rẩy.

"Cô ấy là Ngô Tiểu Nhàn," một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải là Bác Sĩ Mồ Côi.

Mà là chính anh.

"Cô ấy là hiện tại của cậu.

Và cậu đang cố gắng xóa bỏ cô ấy."

Trần Mồ sững sờ.

Anh nhìn vào đôi mắt cô gái.

Và lần đầu tiên, anh nhớ ra.

Anh nhớ ra tất cả.

Anh nhớ ra nụ cười của cô.

Anh nhớ ra những đêm họ ngồi dưới ánh trăng, nói về những giấc mơ.

Anh nhớ ra lời hứa của anh với cô: "Tôi sẽ không bao giờ quên em."

Và anh cũng nhớ ra điều Bác Sĩ Mồ Côi đã nói.

Ký ức là nhiên liệu.

Và anh đang đốt cháy ký ức về Ngô Tiểu Nhàn để duy trì sự sống của chính mình.

Mỗi lần anh trở nên mạnh mẽ hơn, anh lại mất đi một phần ký ức về cô.

"Không," Trần Mồ hét lên, giọng đầy tuyệt vọng.

"Tôi không muốn mất em!"

Anh lao vào vòng vây của năm sát thủ còn lại, không còn né tránh.

Anh chấp nhận nỗi đau.

Anh chấp nhận những vết thương.

Vì mỗi vết thương là một lời nhắc nhở rằng anh còn sống.

Và anh còn sống, anh còn có cơ hội tìm lại ký ức của mình.

***

Trận chiến kết thúc không bằng cái chết, mà bằng sự im lặng.

Năm tên sát thủ rút lui, để lại Trần Mồ và Lady ở giữa tàn tích của tháp.

Họ không nói gì.

Họ chỉ nhìn anh, với một ánh mắt đầy kính trọng và thương hại.

Họ hiểu rằng họ không thể lấy đi ký ức của một người đã chấp nhận nỗi đau của mình.

Trần Mồ nhìn vào bàn tay mình.

Chúng đang run rẩy.

Anh nhớ được tên cô.

Anh nhớ được lý do tại sao anh ở đây.

Nhưng thay vì nhẹ nhõm, anh cảm thấy một sự trống rỗng kinh hoàng hơn trước.

Vì anh nhớ ra rằng, ký ức về Ngô Tiểu Nhàn không chỉ là những kỷ niệm vui vẻ.

Nó còn là những kỷ niệm đau buồn.

Những cuộc cãi vã.

Những lần bỏ rơi.

Những lời nói伤人.

Và anh nhận ra rằng, anh không chỉ mất đi những ký ức vui vẻ.

Anh đang mất đi cả những ký ức đau buồn.

Và điều đó có nghĩa là anh đang mất đi cả con người thật của mình.

Bác Sĩ Mồ Côi xuất hiện từ trong bóng tối.

Lão già nhìn anh, với một nụ cười buồn bã.

"Cậu đã tỉnh thức.

Nhưng tỉnh thức không có nghĩa là giải thoát.

Nó chỉ có nghĩa là cậu phải đối mặt với thực tế khắc nghiệt hơn."

Trần Mồ nhìn lão.

"Ông biết trước rồi phải không?

Ông biết rằng tôi sẽ nhớ lại tất cả.

Và ông vẫn để tôi làm vậy."

"Đương nhiên," lão già đáp.

"Vì chỉ có khi cậu nhớ lại tất cả, cậu mới hiểu được giá trị của ký ức.

Và chỉ khi hiểu được giá trị, cậu mới có thể tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền.

Nhưng đường đi đó, sẽ đầy rẫy những mảnh vỡ ký ức của chính cậu.

Và cậu sẽ phải chọn: giữ lại chúng, hay vứt bỏ chúng để tiến lên."

Trần Mồ cúi đầu.

Anh nhìn xuống cuốn sổ tay trong tay.

Trang giấy trắng xóa.

Anh lấy bút ra, tay vẫn run rẩy.

Anh viết một dòng chữ: *"Tôi nhớ em.

Nhưng tôi sợ rằng, nếu tôi nhớ em quá nhiều, tôi sẽ quên chính mình."*

Rồi anh ngẩng đầu lên, nhìn vào màn sương dày đặc phía trước.

"Tôi sẽ không vứt bỏ chúng," anh nói, giọng chắc nịch.

"Tôi sẽ mang chúng theo.

Dù chúng có nặng nề đến đâu."

Bác Sĩ Mồ Côi cười.

"Vậy thì hãy cẩn thận, phiên bản thứ bảy.

Vì ký ức không chỉ là quá khứ.

Nó còn là tương lai.

Và tương lai của cậu, có thể không như cậu mong đợi."

Trần Mồ bước vào màn sương.

Anh không biết phía trước là gì.

Nhưng anh biết rằng, anh sẽ không bao giờ đi một mình nữa.

Vì ký ức của anh, dù đau đớn, vẫn là một phần của anh.

Và anh sẽ bảo vệ chúng, bằng mọi giá.

Nhưng khi anh bước đi, anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Một ký ức mới, ký ức về phiên bản thứ sáu của anh, đang cố gắng trỗi dậy.

Và trong ký ức đó, anh thấy chính mình, phiên bản thứ sáu, đang giết chết Ngô Tiểu Nhàn.

Trần Mồ dừng bước.

Anh nhìn vào đôi bàn tay mình.

Chúng vẫn run rẩy.

Nhưng lần này, không phải vì nỗi sợ hãi.

Mà vì sự kinh hoàng.

Vì anh vừa nhớ ra rằng, anh không chỉ là phiên bản thứ bảy.

Anh là tổng hợp của tất cả.

Và phiên bản thứ sáu...

vẫn còn sống trong anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập