Chương 22

Trần Mồ không hét lên.

Thay vào đó, ông ta nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi sâu đầy mùi ẩm mốc và gỉ sắt của căn phòng bí mật.

Dòng chữ "Xóa bỏ hoàn toàn khái niệm 'tình yêu'" vẫn còn in hằn trong võ mạch, nhưng cơ thể ông ta đã bắt đầu phản ứng trước lệnh của "Giai đoạn 6".那不是 một cơn đau thông thường.

Đó là cảm giác như ai đó đang dùng kéo sắt cào xé từng thớ thịt tinh thần,剥离 những mảng màu sắc rực rỡ nhất trong ký ức.

Màu đỏ của nụ cười Ngô Tiểu Nhàn, màu xanh của bầu trời Trái Đất, màu vàng của ánh đèn bàn nơi ông từng viết nhật ký...

tất cả đang bị tẩy trắng, thay thế bằng một màu xám xịt, vô tri.

"Tại sao lại là tình yêu?" Trần Mồ lẩm bẩm, giọng khàn đặc như vừa nuốt phải một nắm than hồng.

"Tại sao không phải là nỗi sợ?

Hay sự tham lam?"

Câu trả lời đến từ chính cơ thể anh.

Đấu Khí trong người anh, vốn dĩ hỗn loạn và bất ổn, bỗng chốc trở nên êm ái, mượt mà đến đáng sợ.

Nó chảy trong kinh mạch như nước suối trong lành, không còn tiếng rít gào của sự phản kháng.

Sức mạnh tuôn trào, mạnh mẽ hơn gấp ba lần so với lúc trước.

Ông ta cảm thấy mình có thể đập vỡ tảng đá trước mặt chỉ bằng một cái vẫy tay.

Nhưng cái giá phải trả là ông ta nhìn vào bức ảnh nhỏ trong túi áo – hình ảnh gia đình ông ở Trái Đất – và cảm thấy...

trống rỗng.

Không có sự ấm áp, không có nỗi buồn, chỉ còn là những hình ảnh tĩnh, như những con tem bị dán sai vị trí.

"Tuyệt vời," một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu, giọng của phiên bản thứ sáu đang thức dậy.

"Cảm giác thế nào, anh trai?

Chúng ta đang tiến gần hơn đến đỉnh cao.

Và đỉnh cao thì không cần những thứ yếu đuối như tình cảm."

Trần Mồ mở mắt.

Đôi mắt anh bây giờ không còn màu nâu ấm áp nữa, mà là một màu xám tro, vô hồn.

Ông ta đứng dậy, chân bước vững chãi, nhưng tay phải vẫn run rẩy nhẹ.

Ông ta đưa tay lên sờ vào má, cố gắng tìm lại cảm giác của một nụ cười, nhưng khuôn mặt anh cứng đờ như đá.

"Đừng nghĩ là em đã thắng," Trần Mồ nói với chính mình, giọng điệu mỉa mai, như đang kể một câu chuyện cười đen tối cho chính mình nghe.

"Em chỉ là một ký ức lỗi thời.

tôi là phiên bản mới.

Phiên bản hoàn hảo."

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một góc nhỏ nào đó vẫn đang gào thét.

Một phần nhỏ bé, yếu ớt nhưng dai dẳng, từ chối bị xóa bỏ.

Đó là ký ức về lần đầu tiên Ngô Tiểu Nhàn gọi tên anh.

Ký ức đó đang bị ép vào một góc tối, chờ đợi cơ hội để bùng phát.

Trần Mồ rời khỏi phòng bí mật, di chuyển về phía "Thư viện Cấm Khú" nằm sâu dưới lòng đất của Học Viện Đấu Khí.

Nơi đây không lưu trữ sách vở thông thường, mà là những "Tinh Trùng Ký Ức" – những quả cầu tinh thể chứa đựng ký ức bị đốt cháy của các Đấu Giả thất bại.

Không khí ở đây lạnh lẽo, mùi hương của giấy cũ và sự thối rữa của tinh thần lực quyện lại với nhau, tạo nên một mùi vị đặc trưng của sự tuyệt vọng.

Ông ta đi dọc theo những hành lang dài vô tận, hai bên là những kệ sắt gỉ sét, xếp đầy những quả cầu tinh thể nhỏ li ti.

Mỗi quả cầu đều phát ra một ánh sáng yếu ớt, màu sắc khác nhau: đỏ cho sự hận thù, xanh cho nỗi buồn, vàng cho niềm vui...

và xám cho sự vô tri.

Trần Mồ dừng lại trước một quả cầu màu xám đậm.

Ông ta đưa tay chạm vào nó.

Ngay lập tức, một luồng thông tin tràn vào đầu anh.

Đó là ký ức của một Đấu Hoàng từng nổi tiếng, người đã đạt đến đỉnh cao sức mạnh nhưng lại quên mất tên của con gái mình.

Trong ký ức đó, người cha ấy đang ôm lấy con gái, nhưng ánh mắt trống rỗng, không nhận ra đứa trẻ trước mặt là ai.

Cô bé khóc, gọi bố, nhưng người cha chỉ nhìn cô như nhìn một vật thể lạ.

Trần Mồ rút tay về, thở dài.

"Vậy là đây là kết cục," anh nói với không khí lạnh lẽo.

"Sức mạnh đổi lấy nhân tính.

Một giao dịch công bằng, nếu bạn tin vào toán học."

Ông ta tiếp tục đi sâu hơn, đến khu vực trung tâm của thư viện.

Ở đó, có một chiếc bàn đá lớn, trên đó đặt một cuốn sổ da cũ kỹ.

Đó là cuốn sổ của Bác Sĩ Mồ Côi.

Trần Mồ biết lão già đó thích ghi chép lại những "phát hiện" của mình, những quan sát về sự suy tàn của trí nhớ.

Ông ta mở cuốn sổ ra.

Những dòng chữ nguệch ngoạc, đôi khi rõ ràng, đôi khi mơ hồ, như thể người viết đang trong trạng thái say rượu hoặc điên loạn.

*"Ngày 402: Đối tượng 7 bắt đầu có dấu hiệu kháng cự.

Ký ức về 'Tiểu Nhàn' bám chặt hơn dự kiến.

Cần tăng cường liều lượng Đấu Khí tinh luyện.

Cẩn thận, nếu đối tượng mất quá nhiều ký ức cùng lúc, có thể dẫn đến sụp đổ tâm trí.

một sự tái sinh."*

Trần Mồ nhíu mày.

Hay là biến thành quái vật như sáu anh em tôi trước đây?"

Ông ta lật thêm vài trang.

Một trang giấy rơi ra, bay nhẹ nhàng xuống sàn.

Đó là một bức vẽ nguệch ngoạc của một đứa trẻ.

Một cô bé đang cười, bên cạnh là một cậu bé với đôi mắt xám.

Trần Mồ cúi xuống nhặt bức vẽ lên.

Tay anh run lên bần bật.

Đó là ký ức của chính anh, nhưng từ góc nhìn của một người khác.

Góc nhìn của phiên bản thứ nhất?

Hay thứ hai?

"Mày đang làm gì vậy, Trần Mồ?"

Một bóng người xuất hiện từ trong bóng tối.

Là Giáo sư Lâm, người phụ trách bộ phận nghiên cứu Thần Thú và Hợp đồng.

Ông ta không cầm vũ khí, chỉ mang theo một chiếc túi da chứa đầy những lọ nhỏ.

Giọng Lâm bình thản, như đang hỏi một câu hỏi thời tiết, nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao.

"Cậu lại đây làm gì, Trần Mồ?

Thư viện này không dành cho học sinh cấp thấp.

Đặc biệt là những học sinh có...

vấn đề về trí nhớ."

Trần Mồ quay lại, tay vẫn cầm bức vẽ.

"Tôi chỉ đến đây để tìm hiểu về những gì đang xảy ra với tôi, Giáo sư.

Và về cái giá phải trả cho sức mạnh này."

Giáo sư Lâm bước tới, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi.

"Sức mạnh không có giá, Trần Mồ.

Nó chỉ có điều kiện.

Và điều kiện duy nhất là sự hy sinh.

Cậu nghĩ cậu đặc biệt?

Cậu nghĩ cậu có thể vượt qua lời nguyền này mà không phải trả giá?

Hãy nhìn xung quanh cậu.

Những quả cầu tinh thể này...

chúng là những linh hồn đã thất bại.

Những kẻ cố gắng giữ lại ký ức của mình, và cuối cùng, họ chỉ còn lại là những cái xác không hồn, hoặc những con quái vật mất trí."

Ông ta mở chiếc túi da ra, lấy ra một lọ nhỏ chứa đầy chất lỏng màu tím sẫm.

"Đây là 'Thuốc Giải Nguyền' phiên bản thử nghiệm.

Nó có thể tạm thời khôi phục ký ức cho cậu.

Nhưng chỉ trong một giờ.

Sau đó, mọi thứ sẽ quay lại trạng thái cũ, và đau đớn gấp đôi.

Cậu có muốn thử không?"

Trần Mồ nhìn lọ thuốc.

Anh biết đó là một cái bẫy.

Nếu anh uống nó, anh sẽ nhớ lại tất cả, bao gồm cả ký ức về việc phiên bản thứ sáu đã giết chết Ngô Tiểu Nhàn.

Nỗi đau đó có thể phá hủy anh ngay lập tức.

Nhưng nếu anh không uống, anh sẽ tiếp tục mất dần bản thân, cho đến khi trở thành một cỗ máy giết người vô tri.

"Giáo sư Lâm," Trần Mồ nói, giọng bình thản đến mức đáng sợ.

"Ông nghĩ tôi là người đầu tiên đến đây và hỏi câu hỏi này?"

Lâm nhíu mày.

"Ý cậu là?"

"Tôi là phiên bản thứ bảy," Trần Mồ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.

"Sáu phiên bản trước đã thất bại.

Nhưng họ không biến thành quái vật.

Họ biến thành những phần của tôi.

tôi đang học cách sử dụng họ."

Trần Mồ không đánh Giáo sư Lâm.

Ông ta biết mình không thắng được ông ta lúc này.

Thay vào đó, ông ta làm một điều bất ngờ.

Ông ta rút con dao nhỏ từ trong tay áo ra – con dao ông ta dùng để cắt thịt thú vật khi săn bắn.

Ông ta rạch sâu vào lòng bàn tay phải, nơi dòng Đấu Khí mạnh nhất chảy qua.

Máu đỏ tươi tuôn ra, nhưng thay vì chảy xuống đất, nó bay lên, hòa quyện với những hạt bụi tinh thể trong không khí.

"Đây là cái giá của tôi," Trần Mồ nói, giọng vang lên trong phòng kín.

"Không phải ký ức.

Mà là linh hồn."

Ông ta đưa tay bị thương ra, máu dính vào bức vẽ của đứa trẻ.

Ngay lập tức, bức vẽ bắt đầu phát sáng.

Ánh sáng vàng rực rỡ lan tỏa, xua tan bóng tối trong thư viện.

Giáo sư Lâm lùi lại, mắt mở to vì kinh ngạc.

"Cậu đang làm gì?!" Lâm hét lên.

"Tôi đang ký kết hợp đồng," Trần Mồ trả lời, giọng nói bây giờ vang lên từ nhiều hướng khác nhau, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc.

"Không phải với Đế Hồn.

Mà với chính tôi.

Với sáu phiên bản trước.

Và với ký ức của Ngô Tiểu Nhàn."

Ánh sáng từ bức vẽ bao trùm lấy Trần Mồ.

Ông ta cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy khắp cơ thể, nhưng lần này, nó không phải là sự hủy diệt.

Nó là sự tái sinh.

Những ký ức bị xóa bỏ bắt đầu quay trở lại, nhưng chúng không còn là những mảnh vỡ rời rạc.

Chúng được kết nối lại, tạo thành một mạng lưới vững chắc.

Ông ta nhớ lại mọi thứ: nỗi đau, niềm vui, sự mất mát, và cả tình yêu.

Nhưng cùng với đó, một thứ gì đó khác cũng thức dậy.

Một sức mạnh mới, đen kịt và lạnh lẽo, đang chui lên từ sâu thẳm trong linh hồn anh.

Đó không phải là Đấu Khí thông thường.

Đó là năng lượng của sự hủy diệt, của cái chết.

Trần Mồ nằm dưới mái hiên ngoài thư viện, mưa lạnh tạt vào mặt.

Ông ta nhìn xuống chiếc nhẫn vừa cướp được từ tay Giáo sư Lâm, người đang nằm bất tỉnh bên cạnh.

Trên nhẫn khắc một dòng chữ nhỏ: *"Hợp đồng với Đế Hồn – Điều khoản 1: Người ký tên đồng ý trao đổi linh hồn để đổi lấy sức mạnh vĩnh cửu."*

Và bên dưới dòng chữ ấy, là chữ ký của chính ông ta.

Nhưng không phải chữ ký của phiên bản thứ bảy.

Mà là chữ ký của phiên bản thứ nhất.

Và bên cạnh đó, là một dòng chữ nhỏ hơn, viết bằng mực đỏ tươi: *"Chào mừng trở lại, Người Mở Đường."*

Trần Mồ nhìn lên bầu trời tối đen, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang quan sát.

Anh vừa mới bẻ khóa lời nguyền.

Nhưng có lẽ, anh vừa mở ra một cánh cửa khác.

Một cánh cửa dẫn đến địa ngục.

Và Ngô Tiểu Nhàn...

cô ấy có còn nhớ anh không?

Hay cô ấy cũng đã trở thành một phần của hợp đồng này?

Một giọng nói thầm thì vang lên trong đầu anh, không phải của phiên bản thứ sáu, mà của một thực thể xa lạ, cổ xưa và đầy ác ý: *"Chúng tôi đã chờ đợi cậu rất lâu rồi, Trần Mồ.

Bây giờ, hãy bắt đầu trò chơi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập