Chương 23

Máu rơi xuống đá lạnh với nhịp điệu đều đều, giống như một chiếc đồng hồ đếm ngược không ai nghe thấy.

Trần Mồ quỳ giữa đống xác thịt và sắt gỉ, hít hà mùi tanh nồng của sắt và nỗi sợ hãi.

Ba tên Đấu Giả cấp cao nằm ngổn ngang trước mặt anh, cổ họ bị bẻ gãy với một góc độ không tự nhiên, như thể có một bàn tay vô hình đã vặn chúng như những chiếc bút chì khô.

Anh nhìn xuống đôi tay mình.

Đôi tay đang run rẩy không phải vì mệt mỏi, mà vì sự trống rỗng.

Không có cảm giác chiến thắng.

Không có adrenaline.

Chỉ có một khoảng void đen kịt đang mở rộng trong lồng ngực, nuốt chửng đi mọi xúc cảm.

Anh vừa giết người.

Anh vừa sống sót.

Nhưng anh không nhớ rõ lý do tại sao mình lại ghét họ đến mức phải hạ thủ.

Ký ức về cuộc chiến ấy mờ nhạt như sương mai, chỉ còn lại hình ảnh những con mắt trợn ngược và tiếng xương cốt kêu răng rắc.

"Chào mừng đến với câu lạc bộ của kẻ thắng cuộc," Trần Mồ thì thầm, giọng nói khàn khàn vang lên trong hang động vắng lặng.

Anh lau máu trên mũi bằng tay áo rách nát, cử động chậm chạp như một con rối bị đứt dây.

"Ở đây, giải thưởng cho chiến thắng là bạn quên mất mình đã thắng để làm gì."

Ngô Tiểu Nhàn đứng bên cạnh, gương mặt trắng bệch nhưng cố gắng nhếch môi cười.

Cô cầm chặt cuốn sổ tay của mình, ngón tay cái vuốt ve trang giấy như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất.

"Mồ, em ổn chứ?

Em không cần phải...

em không cần phải làm vậy đâu."

"Cần chứ," Trần Mồ đáp, ánh mắt trống rỗng nhìn vào bóng tối phía trước.

"Nếu không làm vậy, chúng ta sẽ thành thức ăn cho những con thú săn mồi khác.

Hoặc tệ hơn, thành nhiên liệu cho công pháp của chúng." Anh đứng dậy, khớp gối kêu lên một tiếng nổ nhỏ.

Hang động này không sạch sẽ.

Nó mùi như ký ức cũ."

Họ bước vào sâu hơn, nơi ánh sáng từ miệng hang đã biến mất hoàn toàn.

Hệ thống hang động dưới chân núi Shenmu là một mê cung ẩm ướt, nơi những Đấu Giả yếu kém hoặc những kẻ bị xã hội ruồng bỏ tìm kiếm sự ẩn náu.

Ở đây, "Thuế Tinh Thần" của các gia tộc lớn không thể với tới, nhưng cái giá phải trả là sự cô lập và nguy cơ bị chính đấu khí trong cơ thể mình ăn mòn.

Trần Mồ cảm thấy đầu óc mình đau nhói, như thể có một mũi khoan đang khoan vào thùy hải mã.

Mỗi bước chân tiến sâu vào bóng tối đều kéo theo một mảnh ký ức bị giật ra khỏi dòng chảy ý thức.

Anh nhớ đến một mùi hương.

Mùi hoa nhài?

Hay là mùi thuốc súng?

Anh không thể phân biệt.

Chỉ biết rằng mỗi khi anh cố gắng nắm bắt nó, một cơn đau buốt lạnh chạy dọc sống lưng, buộc anh phải thốt lên một tiếng rên rỉ.

"Đừng cố nhớ," Ngô Tiểu Nhàn nói, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết.

Cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai anh.

"Hôm nay là ngày thứ ba mươi hai kể từ khi chúng ta vào đây.

Em đã ghi lại tất cả.

Nếu em quên, em sẽ viết ra.

Nếu em viết ra, em sẽ nhớ."

Trần Mồ nhìn cô, trong mắt hiện lên một sự thương cảm hiếm hoi.

"Cậu đang làm gì thế này, Nhàn?

Cậu đang cố gắng giữ một linh hồn đang tan rã bằng giấy và mực?"

"Cậu là em trai của em," cô nói, nước mắt chảy xuống nhưng nụ cười vẫn không tắt.

"Và em không để cho bất kỳ ai, kể cả chính cậu, xóa sổ em."

Bóng tối phía trước bỗng nhiên sáng lên.

Không phải là ánh sáng tự nhiên, mà là ánh sáng của đấu khí.

Một luồng khí lạnh lẽo, sắc bén như dao cạo, quét qua không khí.

Trần Mồ dừng lại, cơ thể anh tự động căng cứng, phản xạ sinh tồn của phiên bản thứ bảy đã thức dậy.

Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.

Anh ta mặc bộ giáp đen bóng, mặt nạ không có biểu cảm che khuất khuôn mặt.

Đấu Giả 9 sao.

Thanh Toán Viên của Gia tộc Thần Mu.

"Tôi đã nói với cậu," Vương Trụ nói, giọng nói平稳, không có chút cảm xúc nào.

"Sự hỗn loạn bắt nguồn từ ký ức.

Tham vọng, hận thù, lòng ghen tị...

tất cả đều là sản phẩm của những trải nghiệm quá khứ.

Tôi không phải là kẻ sát nhân.

Tôi là bác sĩ phẫu thuật.

Tôi cắt bỏ khối u để cứu cơ thể."

"Cậu đang cắt bỏ linh hồn," Trần Mồ cười nhạt, tay nắm chặt con dao găm bằng sắt gỉ mà anh tìm thấy trong hang.

"Và cậu gọi đó là cứu rỗi?"

"Khi không còn ai nhớ, không còn ai hận, thì không còn chiến tranh," Vương Trụ đáp, bước chậm rãi về phía họ.

Đấu khí của anh ta tỏa ra, tạo thành một áp lực nặng nề đè lên vai Trần Mồ.

"Hãy để tôi giúp cậu.

Hãy để tôi xóa đi nỗi đau của cậu.

Cậu sẽ trở nên nhẹ nhàng.

Cậu sẽ trở nên tự do."

Trần Mồ nhìn vào đôi mắt của Vương Trụ, ẩn sau lớp mặt nạ.

Anh thấy sự bình yên.

Một sự bình yên chết chóc.

Và anh nhận ra, Vương Trụ không hề sai.

Theo logic tàn khốc của thế giới này, xóa bỏ ký ức là cách duy nhất để chấm dứt đau khổ.

Nhưng đó cũng là cách duy nhất để chấm dứt con người.

"Thật tuyệt vời," Trần Mồ nói, giọng nói đầy mỉa mai.

"Một thế giới không có ký ức.

Một thế giới của những cái xác biết đi.

Cậu muốn biến chúng ta thành những con rối sao?"

"Con rối không đau," Vương Trụ nói.

"Và đó là tất cả những gì còn lại."

Vương Trụ vung kiếm.

Tốc độ của anh ta vượt xa sự dự đoán của Trần Mồ.

Một nhát kiếm chém xuống, cắt ngang qua vai trái của Trần Mồ.

Máu phun ra, nóng hổi và mặn chát, nhưng Trần Mồ không lùi bước.

Anh lao vào, dùng con dao găm chọc vào mắt Vương Trụ, nơi mặt nạ có một khe hở nhỏ.

Cuộc chiến diễn ra khốc liệt, không có kỹ năng hoa mỹ, chỉ là sự sinh tồn thô bạo.

Trần Mồ thua thiệt về sức mạnh, nhưng anh có lợi thế của sự tuyệt vọng.

Anh biết rằng mỗi khi anh dùng đấu khí, anh sẽ mất đi một phần ký ức.

Nhưng anh không còn gì để mất nữa, ngoại trừ chính mình.

Vương Trụ dễ dàng đẩy lui các đòn tấn công của Trần Mồ, nhưng anh ta không giết anh ngay.

Anh ta muốn cảm hóa anh.

Anh ta muốn chứng minh rằng sự buông bỏ là con đường đúng đắn.

"Cậu thấy chưa?" Vương Trụ nói, khi một đòn tấn công của Trần Mồ trượt qua và làm anh ta ngã quỵ.

"Cậu đang đau.

Cậu đang sợ.

Hãy buông bỏ.

Hãy để tôi lấy đi nỗi sợ đó."

Trần Mồ nằm trên mặt đất, thở hồng hộc.

Máu từ vết thương trên vai chảy xuống, làm ướt đẫm đất đá.

Anh nhìn lên Vương Trụ, và trong khoảnh khắc đó, anh nhớ lại.

Anh nhớ lại phiên bản thứ sáu của mình.

Phiên bản thứ sáu đã chết như thế nào.

Nó đã chết vì cố gắng giữ lại ký ức về một người phụ nữ.

Và phiên bản thứ năm?

Nó đã chết vì cố gắng quên đi tội lỗi của mình.

Anh không thể để Vương Trụ thắng.

Không phải vì anh muốn sống, mà vì anh cần phải biết mình là ai.

Ngay cả khi đó là một con quái vật.

Trần Mồ mỉm cười, một nụ cười điên rồ.

"Cậu sai rồi, Vương Trụ.

Ký ức không phải là gánh nặng.

Nó là kim chỉ nam.

Và tôi sẽ không để cậu cướp nó."

Anh nhắm mắt lại, và thay vì đẩy đấu khí ra ngoài, anh kéo nó vào trong.

Anh đốt cháy ký ức của phiên bản thứ nhất.

Ký ức về Trái Đất.

Ký ức về gia đình.

Ký ức về những buổi chiều hè nóng bức và tiếng còi tàu hỏa.

Một cơn đau xé toạc linh hồn.

Nhưng cùng với đó, một sức mạnh đen kịt, lạnh lẽo, bùng nổ từ trong cơ thể anh.

Đó không phải là đấu khí thông thường.

Đó là năng lượng của sự hủy diệt, của cái chết, của những ký ức bị thiêu rụi.

Vương Trụ lùi lại, kinh hãi.

"Cậu đang làm gì?

Cậu đang tự hủy hoại chính mình!"

"Đúng vậy," Trần Mồ nói, mở mắt ra.

Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn đen, không có tròng trắng.

"Và đó là cách tôi thắng."

Anh lao vào, nhanh hơn ánh sáng.

Con dao găm xuyên qua ngực Vương Trụ.

Không có sự kháng cự.

Không có đấu khí phòng thủ.

Chỉ có sự bất ngờ.

Vương Trụ ngã xuống, mắt anh ta mở to, nhìn Trần Mồ với sự hiểu biết cuối cùng.

con đường...

nào?"

Trần Mồ không trả lời.

Anh rút dao ra, bước qua xác của Vương Trụ.

Anh cảm thấy trống rỗng hơn.

Anh không nhớ tên của người phụ nữ mà phiên bản thứ sáu yêu.

Anh không nhớ mặt của bố mẹ mình.

Nhưng anh vẫn đứng đó.

Anh vẫn là Trần Mồ.

Anh ngồi xuống cạnh xác Vương Trụ, lấy một mảnh giấy từ túi áo của kẻ vừa chết.

Đó là một danh sách.

Danh sách các "Ứng viên tiềm năng" cho chương trình "Tinh Thần hóa".

Trên danh sách, tên của Trần Mồ được gạch bỏ.

Thay vào đó là một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ, tươi rói như máu vừa mới đổ ra:

*"Đối tượng 042: Đã mất kiểm soát.

Cần thu hồi.

Nguồn gốc: Phiên bản 7.

Cảnh báo: Không sử dụng phương pháp tiêu chuẩn.

Sử dụng Protocol 'Quên'.

Người phụ trách: Dr.

Orphan."*

Trần Mồ nhìn vào dòng chữ, tay anh run rẩy.

Bác sĩ Mồ Côi.

Người hướng dẫn của anh.

Người mà anh tin tưởng.

Và ngay lúc đó, một giọng nói vang lên trong đầu anh, quen thuộc và đáng sợ: "Chào mừng trở lại, em trai.

Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi."

Trần Mồ nhìn lên.

Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.

Lão già điên rồ, với bộ sưu tập ký ức trong những lọ thủy tinh, đang mỉm cười.

Và trong tay lão, là một chiếc lọ chứa đựng ký ức của phiên bản thứ sáu.

Ký ức về Ngô Tiểu Nhàn.

"Cậu đã làm tốt," Dr.

Orphan nói.

"Bây giờ, hãy trả giá."

Trần Mồ không hét lên.

Anh cũng không lao vào tấn công.

Thay vào đó, anh chỉ nhún vai, một cử chỉ vô礼 đến mức khiến không khí trong phòng đột ngột trở nên ngột ngạt và absurd.

“Trả giá?” Anh lặp lại từ ngữ đó như thể nó là một món ăn lạ miệng mà anh chưa từng nếm thử.

“Nghe có vẻ như một cuộc giao dịch thương mại hơn là một lời đe dọa, Dr.

Tôi luôn tin rằng tiền bạc giải quyết được mọi chuyện, nhưng ký ức?

Đó là thứ hàng hóa khó tiêu hóa lắm.”

Lão già mỉm cười, nụ cười ấy giống như vết nứt trên lớp sơn cũ kỹ của một bức tường sắp sập.

Lão giơ chiếc lọ thủy tinh lên, ánh sáng từ ngọn đèn dầu leo lét chiếu qua chất lỏng bên trong, làm cho những mảnh ký ức của phiên bản thứ sáu – hay chính xác hơn là những mảnh vỡ linh hồn của Ngô Tiểu Nhàn – tỏa ra một màu xanh nhạt, lạnh lẽo và đáng sợ.

“Ký ức không phải là hàng hóa, Trần Mồ.

Ký ức là nhiên liệu.” Giọng nói của Dr.

Orphan trầm xuống, vang vọng trong không gian hẹp như tiếng thở dài của chính cái chết.

“Và nhiên liệu thì luôn cần được đốt cháy để tạo ra sức mạnh.

Cậu đã học được công pháp ‘Vô Tận Khổ Hải’, đúng không?

Cậu đã cảm thấy sự nhẹ nhõm khi đấu khí của mình tăng vọt?

Khi mỗi chiêu thức đánh ra đều mang theo sức mạnh hủy diệt?”

Trần Mồ nhíu mày.

Anh nhớ lại cảm giác ấy.

Đúng là nhẹ nhõm.

Nhưng đó là sự nhẹ nhõm của một người vừa vứt bỏ gánh nặng nặng nề nhất của cuộc đời mình.

Anh không nhớ rõ gánh nặng đó là gì, chỉ biết rằng sau mỗi lần luyện tập, anh cảm thấy trống rỗng hơn, lạnh lùng hơn, và xa lạ hơn với chính bản thân mình.

“Tôi không nhớ mình đã bỏ rơi điều gì,” Trần Mồ nói, giọng điệu bình thản đến kinh ngạc.

“Nhưng nếu đó là cái giá phải trả cho sức mạnh, thì tôi nghĩ mình đã đầu tư khá tốt.

Dù sao, trong thế giới này, yếu đuối mới là tội lỗi lớn nhất.”

Dr.

Orphan gật đầu, vẻ mặt đầy vẻ tán thưởng.

“Chính xác.

Yếu đuối là tội lỗi.

Và cậu đang tiến gần đến đỉnh cao của sự mạnh mẽ.

Nhưng để đạt đến tầng thứ bảy, cậu cần một thứ gì đó đặc biệt.

Một thứ gì đó thuần khiết, mạnh mẽ và...

đáng nhớ.”

Lão già tiến lại gần, từng bước chân chậm rãi, đều đều, như thể đang đếm ngược thời gian cho sự sụp đổ của Trần Mồ.

Trong tay lão, chiếc lọ thủy tinh rung lên nhẹ nhàng, như thể những ký ức bên trong đang cố gắng thoát ra, đang kêu cứu trong sự im lặng tuyệt đối.

“Ngô Tiểu Nhàn,” Dr.

Orphan thì thầm, như thể gọi tên một vị thần, hay một con quỷ.

“Cô ấy là phiên bản hoàn hảo nhất của sự hy sinh.

Ký ức của cô ấy chứa đựng tình yêu, sự đau khổ, và cả niềm tin mù quáng.

Đó là thứ nhiên liệu tinh khiết nhất mà cậu từng có.”

Trần Mồ nhìn vào chiếc lọ.

Anh không thấy sợ hãi.

Anh chỉ thấy tò mò.

Tò mò về những ký ức mà anh đã quên lãng, và tò mò về con người mà anh từng gọi là bạn, hay có lẽ là tình yêu, trong một kiếp sống nào đó.

“Vậy là,” anh nói, giọng nói không chút dao động.

“Cậu muốn tôi uống nó?”

“Không,” Dr.

Orphan cười, một nụ cười rộng lớn và điên rồ.

“Cậu sẽ không uống nó.

Cậu sẽ *xóa* nó.

Cậu sẽ dùng đấu khí của mình để nghiền nát những ký ức đó, biến chúng thành tro bụi, và hấp thụ năng lượng từ sự hủy diệt ấy.

Đó là cách duy nhất để tiến lên.

Để trở thành vô song.”

Trần Mồ nhìn lão già, rồi nhìn vào chiếc lọ.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương, như thể một mảnh ký ức nào đó đang cố gắng trỗi dậy, đang cố gắng nhắc nhở anh về điều gì đó quan trọng.

Nhưng anh đã quen với cảm giác ấy rồi.

Anh đã học cách bỏ qua nó, học cách xem nó như một lỗi hệ thống nhỏ nhặt, không đáng để bận tâm.

“Được thôi,” anh nói.

“Nhưng trước khi bắt đầu, tôi có một câu hỏi.”

“Cậu hỏi đi,” Dr.

Orphan đáp, vẻ mặt đầy vẻ hời hợt.

“Nếu tôi xóa ký ức của cô ấy, liệu tôi có còn nhớ mình là ai không?”

Dr.

Orphan im lặng trong giây lát.

Ánh mắt lão trở nên sâu thẳm, như thể đang nhìn vào một vực thẳm không đáy.

Rồi lão cười, một nụ cười đầy vẻ bi kịch và tàn nhẫn.

“Đó chính là điểm mấu chốt, Trần Mồ.

Khi cậu xóa ký ức của người khác, cậu cũng đang xóa đi một phần của chính mình.

Vì ký ức không chỉ thuộc về người sở hữu nó.

Nó thuộc về cả những người đã cùng trải qua nó.

cậu đã cùng cô ấy trải qua rất nhiều điều.”

Trần Mồ gật đầu.

Anh hiểu rồi.

Đó là cái giá phải trả.

Không chỉ là mất đi ký ức của người khác, mà là mất đi chính bản thân mình, từng mảnh một, cho đến khi không còn lại gì.

Một sự hủy diệt hoàn toàn, nhưng cũng là một sự tái sinh.

“Thế thì,” anh nói, giọng nói vẫn bình thản như thường.

“Hãy bắt đầu thôi.

Tôi không muốn lãng phí thời gian.”

Dr.

Orphan gật đầu, đưa chiếc lọ về phía Trần Mồ.

Trần Mồ đưa tay ra, nắm chặt chiếc lọ trong lòng bàn tay.

Chất lỏng bên trong rung lên mạnh mẽ, như thể đang phản kháng lại sự kiểm soát của anh.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay, xuyên qua da thịt, vào trong cơ thể anh.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào đấu khí trong người.

Anh cảm thấy nó đang chảy, đang tích tụ, đang chờ đợi lệnh hành động.

Anh hít một hơi sâu, rồi thở ra chậm rãi.

“Xin lỗi,” anh thì thầm, không biết là nói với ai.

Có lẽ là với Ngô Tiểu Nhàn.

Có lẽ là với chính phiên bản thứ sáu của anh.

Hoặc có lẽ, chỉ là với sự im lặng bao trùm lấy căn phòng.

Anh mở mắt ra, ánh mắt lạnh lẽo và quyết绝.

Anh bắt đầu vận chuyển đấu khí, dồn nó vào lòng bàn tay, vào chiếc lọ thủy tinh.

Chất lỏng bên trong bắt đầu biến đổi, từ màu xanh nhạt sang màu đỏ sẫm, như máu, như sự giận dữ, như nỗi đau.

Orphan nhìn anh, vẻ mặt đầy vẻ thỏa mãn.

Lão biết rằng một kỷ nguyên mới đang bắt đầu.

Kỷ nguyên của sự hủy diệt, của sự tái sinh, và của sự mất mát.

Và trong khoảnh khắc đó, khi chiếc lọ bắt đầu nứt ra, Trần Mồ cảm thấy một điều gì đó khác thường.

Không phải là sức mạnh, không phải là sự nhẹ nhõm.

Mà là một cảm giác熟悉, như thể anh đang nhớ lại một giấc mơ xa xôi, một ký ức bị chôn vùi sâu thẳm trong tâm trí.

Anh nhìn vào những mảnh vỡ của chiếc lọ, và trong đó, anh thấy một khuôn mặt.

Một khuôn mặt mà anh không thể nhớ nổi, nhưng trái tim anh lại đập mạnh, như thể đang cố gắng nói với anh điều gì đó quan trọng.

“Trần Mồ,” Dr.

Orphan nói, giọng nói vang lên trong đầu anh, quen thuộc và đáng sợ.

“Cậu đã sẵn sàng chưa?”

Trần Mồ không đáp.

Anh chỉ nhìn vào những mảnh vỡ, và trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng.

“Đừng làm điều đó.”

Anh nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối, anh nghe thấy tiếng vỡ tan của chiếc lọ, và tiếng hét của ký ức, vang vọng trong không gian, như một bản nhạc tang lễ cho chính linh hồn của anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập