Chương 24
Tiếng gầm của con sói huyết mạch vang lên như một lời cảnh tỉnh cuối cùng, nhưng Trần Mồ không còn nghe thấy nữa.
Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn thể xác, mà là một khoảng trống ghê rợn trong tâm trí, giống như ai đó vừa dùng dao mổ cạo sạch một lớp vỏ não.
Trần Mồ nhìn đôi tay mình.
Chúng đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thiếu hụt đột ngột của thứ gì đó vô hình.
Anh cố nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên gặp Ngô Tiểu Nhàn, nụ cười rạng rỡ của cô dưới ánh nắng học viện.
Nhưng hình ảnh đó mờ nhạt, như một bức tranh bị nước mưa nhòe nhoẹt.
Chỉ còn lại màu sắc, không còn cảm xúc.
"Đau không?" Giọng nói khàn khàn của Dr.
Orphan vang lên từ góc khuất, kèm theo tiếng lật trang giấy của một cuốn sổ da cũ kỹ.
"Đau," Trần Mồ đáp, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ.
Anh liếc nhìn lão già đang ngồi trên tảng đá, đôi mắt đục ngầu đang quan sát anh như thể anh là một con chuột bạch trong phòng thí nghiệm.
"Nhưng không tệ như việc quên mất mật khẩu ví điện tử của mình ở kiếp trước.
Ít nhất, ở đó, tôi còn có thể gọi đó là sự mất mát tài chính."
Dr.
Orphan cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong hang động tạo cảm giác lạnh toát.
Rất Trần Mồ.
Nhưng cậu đang đốt cháy ký ức về 'Hạnh Phúc' để nạp Đấu Khí.
Đây là nguyên liệu rẻ tiền nhất, nhưng cũng dễ bị hao hụt nhất.
Cậu vừa quên mất cảm giác ấm áp khi uống trà chiều với mẹ."
Trần Mồ nhíu mày.
Một cơn đau nhói nhẹ xuyên qua thái dương.
Anh không khóc.
Khóc là lãng phí năng lượng.
Thay vào đó, anh rút cây bút mực từ túi áo, tay vẫn run, nhưng nét chữ trên tờ giấy nhật ký lại sắc lẹm.
*Ngày thứ 47.
Hoặc có thể là ngày thứ 100.
Tôi không nhớ.
Tôi đã bán đi ký ức về hương vị trà sen để đổi lấy sức mạnh đủ để giết một con sói cấp Đấu Giả 3 sao.
Giá cả ổn định.
Nhưng tôi bắt đầu lo lắng khi không thể nhớ được tên con mèo tôi từng nuôi.
Nó có tên là Mèo Nâu hay Mèo Đen?
Không quan trọng.
Nó đã chết.
Và giờ, tôi cũng đang chết dần theo từng ký ức.*
Anh gấp nhật ký lại, bỏ vào ngực áo, sát tim.
Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là tiếng đập của một cỗ máy đang cố gắng duy trì hoạt động khi nhiên liệu đang cạn kiệt.
**
Người đàn ông không ra tay.
Thay vào đó, hắn rút ra một chiếc còi sừng thú, thổi một tiếng ngắn gọn.
Từ sâu trong hang động, một bóng đen khổng lồ bước ra.
Đó là một con Gấu Sắt, một loại thú cấp Đấu Vương, mắt đỏ ngầu, hơi thở phả ra như hơi lửa.
"Đây là thứ ta đã nuôi dưỡng để thử nghiệm giới hạn của các thế hệ sau," người đàn ông nói, giọng nói vang vọng trong hang động.
Hắn ta mặc một bộ áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ trắng trơn, không có đặc điểm nào.
Đấu Hoàng 'Vô Diện'.
Trần Mồ đứng dậy, chùi máu trên tay.
"Cậu ta là ai?
Và tại sao cậu lại để hắn ta ở đây?"
Dr.
Orphan mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai.
"Hắn ta là người tiên tri.
Hắn ta tin rằng ký ức là nguồn gốc của mọi đau khổ.
Chiến tranh, hận thù, tham vọng...
tất cả đều bắt nguồn từ việc con người nhớ quá khứ và mơ về tương lai.
Nếu xóa bỏ ký ức, nhân loại sẽ sống trong hòa bình vĩnh cửu, không còn đau khổ."
Trần Mồ冷笑 (cười lạnh).
"Một thế giới không có ký ức là một thế giới của những cái xác đi bộ.
Không có quá khứ, không có tương lai.
Chỉ có hiện tại trống rỗng.
Đó không phải là hòa bình.
Đó là cái chết."
"Đó là sự giải thoát," Đấu Hoàng 'Vô Diện' nói, giọng nói cơ khí, không có cảm xúc.
"Và cậu, Trần Mồ, là ví dụ hoàn hảo.
Cậu đang tự hủy hoại chính mình để đạt được sức mạnh.
Cậu đang tiến gần hơn đến trạng thái 'Hoàn Hảo' mà ta mong muốn."
Con Gấu Sắt gầm lên, lao về phía Trần Mồ.
Sức mạnh của nó kinh hoàng, đất đá dưới chân nó nứt vỡ.
Trần Mồ không chạy.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào đấu khí trong người.
Anh cảm thấy nó đang chảy, đang tích tụ, đang chờ đợi lệnh hành động.
"Tiểu Nhàn," Trần Mồ thì thầm trong đầu.
Hình ảnh Ngô Tiểu Nhàn hiện ra, với nụ cười rạng rỡ và cuốn sổ tay luôn mang theo.
Cô ấy là hiện tại.
Cô ấy là sự sống động của khoảnh khắc này.
Anh mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo và quyết绝.
Anh bắt đầu vận chuyển đấu khí, dồn nó vào lòng bàn tay, vào chiếc lọ thủy tinh Dr.
Orphan đã cho anh trước đó.
Chất lỏng bên trong bắt đầu biến đổi, từ màu xanh nhạt sang màu đỏ sẫm, như máu, như sự giận dữ, như nỗi đau.
Orphan nhìn anh, vẻ mặt đầy vẻ thỏa mãn.
Lão biết rằng một kỷ nguyên mới đang bắt đầu.
Kỷ nguyên của sự hủy diệt, của sự tái sinh, và của sự mất mát.
**
Người cha bước tới, ánh mắt phức tạp.
"Con đã làm được.
Con nhớ ra tất cả.
Và con đã tự hủy sức mạnh của mình."
Trần Mồ nhìn người đàn ông.
Lần này, hắn không cảm thấy sợ hãi, mà là một sự trống rỗng lạnh lẽo.
"Cha muốn con là vũ khí.
Nhưng vũ khí không cần ký ức.
Và người có ký ức không thể là vũ khí."
Trần Mồ quay lưng lại, bước đi.
Cơ thể anh yếu ớt, nhưng tinh thần anh lại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh không còn là phiên bản thứ bảy.
Anh là tổng hòa của bảy phiên bản.
Anh mang trong mình nỗi đau, hy vọng, cô đơn, tuyệt vọng, hy sinh và sự điên rồ.
Orphan cười lớn, tiếng cười vang vọng trong hang động.
"Chúc mừng cậu, Trần Mồ.
Cậu đã trở thành 'Đế Hồn' sống.
Nhưng giờ, cậu phải trả giá.
Cậu sẽ không bao giờ quên được bất cứ điều gì.
Và đó là hình phạt khốc liệt nhất."
Trần Mồ dừng bước, nhìn lại.
"Không," anh nói, giọng nói bình thản.
"Đó không phải là hình phạt.
Đó là món quà.
Vì giờ đây, tôi nhớ tất cả.
Và tôi sẽ không để bất cứ ai xóa bỏ chúng."
Anh bước ra khỏi hang động, ánh nắng chiếu rọi xuống người anh.
Trước mặt anh là con đường dài, đầy chông gai.
Nhưng lần này, anh không đi một mình.
Hắc Lang chạy theo, và trong tâm trí anh, hình ảnh của Ngô Tiểu Nhàn, của gia đình, và của tất cả những người đã chết, luôn hiện hữu.
Và trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, không phải từ quá khứ, mà từ tương lai.
Một giọng nói đầy vẻ uy quyền và đáng sợ.
"Phiên bản thứ tám đang đến gần."
Trần Mồ nhíu mày.
Anh không biết đó là ai.
Nhưng anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không để bất cứ ai kiểm soát ký ức của mình.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận