Chương 25

Trần Mồ quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Giọng nói *"Con làm tốt lắm, Mồ"* vẫn còn vang vọng, nhưng khi hắn cố gắng nhớ lại khuôn mặt của người cha vừa khuất, hình ảnh đó trở nên mờ nhòa như một bức tranh bị nước mưa tạt nát.

Cảm giác mất mát không đến từ nỗi buồn, mà từ sự trống rỗng kinh hoàng: hắn biết mình *nên* nhớ, nhưng não bộ lại từ chối cung cấp dữ liệu.

Đó không phải là quên lãng thông thường.

Đó là sự xói mòn.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua thái dương, giống như có ai đó đang dùng một con dao cùn cạo sạch lớp vỏ não của mình.

Trần Mồ thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Hắn nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.

Đôi tay này vừa mới đẩy ngã một Đấu Hoàng, vừa mới cứu sống cả một thành phố, nhưng giờ đây, chúng lại yếu ớt đến mức không thể giữ chặt lấy một ký ức đơn giản.

"Đau quá," hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc.

"Nhưng ít nhất thì tôi vẫn còn biết đau."

Hắn đứng dậy, chân bước loạng choạng.

Thế giới xung quanh vẫn xoay chuyển bình thường, những người dân chạy trốn, tiếng la hét xé gió, mùi máu tanh nồng nặc.

Nhưng với Trần Mồ, tất cả đều trở nên xa lạ.

Hắn nhớ mình có một người cha, nhưng không nhớ ông ấy yêu thích món ăn nào.

Hắn nhớ mình có một gia đình ở Trái Đất, nhưng không nhớ được tiếng cười của mẹ mình nghe như thế nào.

Sự thật tàn khốc này khiến hắn bật cười.

Một tiếng cười khô khốc, không chút vui vẻ.

"Công pháp bị nguyền," hắn lẩm bẩm, nhai lại cụm từ mà Bác Sĩ Mồ Côi từng nói với vẻ mặt điên rồ.

"Càng mạnh, càng mất đi chính mình.

Thế ra đây là cách thế giới này vận hành.

Không phải bằng luật lệ, mà bằng sự ăn mòn."

Hắn nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời bằng màu máu.

Hắn cần phải tìm hiểu rõ hơn.

Nếu hắn không hiểu cơ chế của lời nguyền này, hắn sẽ trở thành một con rối vô hồn, một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo nhưng trống rỗng.

Và đó là điều mà Đấu Hoàng 'Vô Diện' mong muốn nhất.

Trần Mồ quay người, bước vào bóng tối của những con hẻm nhỏ.

Hắn không quay đầu lại.

Dù ký ức đang tan biến, bản năng sinh tồn vẫn còn nguyên vẹn.

Và bản năng đó mách bảo hắn: hãy chạy, trước khi chính con ngươi bắt đầu quên đi lý do tại sao phải sống.

***

Trần Mồ trốn vào một thư viện bỏ hoang ở rìa thành phố, nơi được gọi là "Lầu Tàng Ký Ức" — nơi lưu trữ những cuốn sách bị cấm về nguồn gốc Đấu Khí.

Hắn cần tìm hiểu cơ chế của việc mất trí nhớ này trước khi nó nuốt chửng toàn bộ con người hắn.

Không khí trong đây nặng nề, mùi mốc meo và giấy cũ quyện với nhau tạo nên một hương vị đặc trưng của sự chết chóc chậm rãi.

Trần Mồ thắp lên một ngọn đuốc nhỏ, ánh lửa chập chờn chiếu rọi lên những giá sách cao vút, vươn lên tận trần nhà tối om.

Bụi bặm phủ kín mọi thứ, dày đặc như những lớp tuyết rơi sau một mùa đông dài.

Hắn lục lọi qua những giá sách mục nát.

Những cuốn sách ở đây không được sắp xếp theo chủ đề, mà theo mức độ "nguy hiểm".

Càng sâu trong thư viện, những cuốn sách càng mỏng, càng cũ, và càng nguy hiểm.

Trần Mồ cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực mình, giống như đang bước vào lãnh địa của một con quái vật ngủ quên.

Trong một góc tối tăm, hắn tìm thấy một cuốn sổ tay da bò, bìa đã bị mục nát, chỉ còn lại vài mảnh giấy vàng ố dính lại với nhau.

Hắn cẩn thận mở ra, ngón tay run rẩy lật từng trang.

*"Ngày thứ 127.

Tôi đã quên tên con gái mình.

Nhưng tôi vẫn nhớ cảm giác khi bế nó lần đầu.

Sợ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ quên mất cả cảm giác ấy."*

Trần Mồ dừng lại.

Dòng chữ viết nguệch ngoạc, vội vã, như thể người viết đang cố gắng ghi lại trước khi ký ức tan biến hoàn toàn.

Hắn tiếp tục lật trang.

*"Ngày 204.

Đấu khí là virus.

Nó xâm nhập vào ý thức, ăn mòn ký ức để lấy năng lượng.

Chúng ta không tu luyện.

Chúng ta đang tự sát."*

Hắn nhíu mày.

Đây không phải là lý thuyết suông.

Đây là nhật ký của một nạn nhân.

Một nạn nhân đã từng mạnh mẽ, và đã trả giá bằng chính linh hồn mình.

Trần Mồ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn không đơn độc trong nỗi sợ này.

Có hàng ngàn, hàng vạn người đã trải qua điều tương tự.

Và họ đều đã thất bại.

Hắn tiếp tục tìm kiếm, tay lướt qua những cuốn sách khác.

Bỗng nhiên, hắn thấy một cuốn sách nhỏ, bọc trong da đen, nằm lọt thỏm giữa hai cuốn giáo trình đấu khí khổng lồ.

Bìa sách không có tiêu đề, chỉ có một hình vẽ đơn giản: một chiếc hộp mở ra, và từ đó, những cánh bướm bay ra, nhưng những cánh bướm ấy lại đang hóa thành tro bụi.

Trần Mồ nhặt nó lên.

Trọng lượng của cuốn sách nhẹ bẫng, nhưng khi chạm vào, hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo len lỏi vào lòng bàn tay.

Hắn mở bìa sách ra.

Bên trong không có chữ.

Chỉ có một tấm gương nhỏ, được gắn chặt vào trang bìa.

Hắn nhìn vào tấm gương.

Khuôn mặt phản chiếu lại chính hắn.

Nhưng đôi mắt trong gương thì trống rỗng, không có chút cảm xúc nào.

Và phía sau lưng hắn, trong bóng tối của tấm gương, một hình bóng đen kịt đang đứng đó, mỉm cười.

Trần Mồ giật thót mình, suýt làm rơi cuốn sách.

Hắn quay lại, nhưng phía sau chỉ có những giá sách tối om.

Không có ai.

"Đó chỉ là ảo giác," hắn tự nhủ, nhưng tim đập thình thịch.

"Do căng thẳng.

Chỉ là căng thẳng."

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói yếu ớt vang lên: *"Nó không phải là ảo giác.

Nó là tương lai của anh."*

**

Căng thẳng leo thang khi Lâm Thư kích hoạt Đấu Khí.

Không phải để tấn công, mà để tạo ra một trường lực giam hãm.

Trần Mồ bị khóa chặt trong một không gian năng lượng dày đặc.

Hắn cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, ký ức về tên của mình, về lý do tại sao hắn đến thế giới này, bắt đầu lóe lên và tắt dần như ngọn đèn dầu sắp cạn.

Không khí trong thư viện đột ngột trở nên nặng nề.

Những cuốn sách trên giá sách bắt đầu rung rinh, bụi bặm bay lên mù mịt.

Trần Mồ cảm thấy một sức ép vô hình đè lên lồng ngực, khiến hắn khó thở.

Hắn cố gắng hô hấp, điều chỉnh đấu khí, nhưng luồng năng lượng của Lâm Thư quá tinh tế, quá khó nắm bắt.

Nó không va chạm, nó thấm vào.

"Đừng chống cự," Lâm Thư nói, giọng nói vang vọng từ khắp mọi hướng.

"Càng chống cự, anh càng mất nhiều ký ức hơn.

Hãy để tôi lấy nó.

Đây là cách tốt nhất cho cả hai."

Trần Mồ nghiến răng.

Hắn cảm thấy ký ức về mẹ mình đang mờ dần.

Khuôn mặt bà ấy, tiếng nói bà ấy, đang tan biến như sương sớm dưới ánh nắng.

Nỗi đau xé ruột gan hắn.

Hắn không thể để điều này xảy ra.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức.

Hắn không cố gắng đẩy lùi đấu khí của Lâm Thư, mà hắn chấp nhận nó.

Hắn để cho luồng năng lượng lạnh lẽo ấy len lỏi vào cơ thể mình, vào tâm trí mình.

"Anh đang làm gì?" Lâm Thư hỏi, giọng nói có chút bối rối.

"Anh nói ký ức là nhiên liệu," Trần Mồ đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Vậy thì hãy lấy đi.

Nhưng hãy cẩn thận.

Vì thứ anh đang lấy, không chỉ là ký ức.

Đó là độc tố."

Hắn mở mắt ra.

Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen, mà chuyển sang một màu đỏ tươi, rực rỡ như máu.

Đấu khí của hắn bùng nổ, không phải để tấn công, mà để giải phóng.

Những ký ức đau buồn, những nỗi đau, sự cô đơn, tuyệt vọng của sáu phiên bản trước, tất cả đều được hắn giải phóng cùng một lúc.

Một làn sóng năng lượng hỗn loạn, đen kịt, lan tỏa ra xung quanh.

Nó không phá hủy vật chất, mà nó phá hủy ý chí.

Lâm Thư kêu lên, lùi lại vài bước, tay che mắt.

Trường lực giam hãm của cô ta bị xé toạc.

Trần Mồ bước ra khỏi vùng năng lượng, khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng ánh mắt thì sáng rực.

Hắn đã đánh cược với chính mình.

Hắn đã dùng nỗi đau làm vũ khí.

Và hắn đã thắng.

Nhưng giá trị phải trả là gì?

Hắn nhìn xuống tay mình.

Bàn tay phải của hắn đang run rẩy dữ dội.

Và trong đầu hắn, một khoảng trống mới vừa xuất hiện.

Hắn không nhớ được tên của Ngô Tiểu Nhàn.

***

Trần Mồ rút kiếm ra, không giết Lâm Thư.

Hắn chỉ lấy từ tay cô ta một chiếc hộp nhỏ bằng kim loại đen — thứ mà cô ta định dùng để chứa ký ức của hắn.

"Giữ lấy nó," Lâm Thư nói, giọng run rẩy.

"Khi anh nhớ lại, hãy đến tìm tôi.

Tôi sẽ ở đây, chờ đợi ngày anh trở thành một cái xác sống."

Trần Mồ cầm chiếc hộp, bước ra khỏi thư viện.

Ánh sáng mặt trời buổi sáng chiếu rọi xuống người hắn, nhưng hắn không cảm thấy ấm áp.

Hắn cảm thấy lạnh.

Lạnh lẽo và trống rỗng.

Hắn nhìn vào chiếc hộp.

Bên trong không có gì cả.

Chỉ có sự im lặng.

Nhưng hắn biết, bên trong đó chứa đựng một phần linh hồn của hắn.

Một phần ký ức mà hắn đã đánh đổi để sống sót.

Hắn bước ra khỏi thành phố, hướng về phía hoang mạc.

Trước mặt hắn là một con đường dài, đầy chông gai.

Nhưng lần này, hắn không đi một mình.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Ngô Tiểu Nhàn, của gia đình, và của tất cả những người đã chết, luôn hiện hữu.

Dù chúng đang mờ dần.

Và trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, không phải từ quá khứ, mà từ tương lai.

Một giọng nói đầy vẻ uy quyền và đáng sợ.

*"Phiên bản thứ tám đang đến gần."*

Trần Mồ nhíu mày.

Anh không biết đó là ai.

Nhưng anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không để bất cứ ai kiểm soát ký ức của mình.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn.

Hắn dừng bước, nhìn lại thành phố.

Khói lửa vẫn còn bốc lên.

Tiếng la hét vẫn còn vang vọng.

Nhưng với hắn, tất cả đều đã xa xôi.

Hắn quay người, bước tiếp.

Chiếc hộp kim loại đen trong tay hắn bỗng dưng nóng lên.

Một dòng chữ nhỏ hiện ra trên bề mặt hộp, bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà hắn không thể đọc được.

Nhưng hắn cảm thấy một sự kết nối, một sợi dây vô hình kéo hắn về phía trước.

Và ở cuối con đường, một bóng đen đang chờ đợi.

Không phải là kẻ thù.

Mà là một người bạn cũ.

Một người bạn mà hắn đã quên, nhưng linh hồn vẫn còn ghi nhớ.

Trần Mồ hít một hơi thật sâu.

Hắn không biết mình sẽ đối mặt với điều gì.

Nhưng hắn biết, hắn sẽ đối mặt với nó.

Vì đó là tất cả những gì hắn còn lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập