Chương 26

Hoang mạc Shenmu không biết đến lòng trắc ẩn.

Cát nóng bỏng như than hồng dưới chân Trần Mồ, nhưng lạnh lẽo hơn chính là dòng mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng hắn.

Hắn đứng giữa một khoảng đất trống khô cằn, chiếc hộp gỗ đen nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay trái, nặng trĩu như một cục chì đúc sẵn để kéo linh hồn hắn xuống địa ngục.

Hắn không mở nắp hộp.

Sự tò mò là thứ nhiên liệu rẻ tiền nhất, và Trần Mồ đã học cách tiết kiệm nó từ phiên bản thứ hai.

Hắn biết đó là cái bẫy.

Một cái bẫy tinh vi, được thiết kế bởi chính tâm trí phân rã của hắn trong quá khứ, hoặc có lẽ là bởi kẻ đang điều khiển ván cờ này.

Thay vào đó, hắn dùng ngón tay cái phải, cứng đờ vì lạnh, ấn mạnh vào điểm huyệt trên nắp gỗ.

Đó không phải là một huyệt đạo y học thông thường, mà là một nút khóa cơ học ẩn giấu trong vân gỗ mục rữa.

Hắn truyền một luồng Đấu Khí tinh khiết nhất, loại bỏ mọi tạp chất cảm xúc.

Không có sự giận dữ, không có nỗi sợ, chỉ còn lại ý chí lạnh lùng như thép.

Đấu Khí trong cơ thể hắn run rẩy, phản kháng lại sự kiểm soát này, nhưng hắn ép nó xuống.

Chiếc hộp gỗ run rẩy.

Âm thanh phát ra không phải là tiếng gỗ cọt kẹt, mà là tiếng xương cốt cọ xát vào nhau, khô khốc và ghê rợn.

Nó vang lên như tiếng cười của một đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối.

*“Con đang sợ à?”* Giọng nói từ trong hộp vang lên, không phải qua tai, mà trực tiếp cào vào vỏ não của Trần Mồ.

Nó ngọt ngào, quen thuộc đến mức khiến dạ dày Trần Mồ quặn thắt.

Đó là giọng của mẹ hắn.

Hay ít nhất, là giọng mà ký ức mơ hồ của hắn gắn liền với hình ảnh một người phụ nữ đang nấu ăn trong căn bếp nhỏ bé ở Hà Nội.

“Tôi không sợ, Mẹ,” Trần Mồ đáp, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ.

Hắn nhìn xuống chiếc hộp, đôi mắt không chớp.

“Tôi chỉ đang tính toán chi phí.

Nếu mở nó ra, tôi sẽ mất đi mùi vị của bát phở bò mẹ nấu ngày sinh nhật thứ mười tám của tôi.

Giá cả có hơi đắt, nhưng tôi cần thông tin.”

Giọng nói trong hộp bực bội lên, biến dạng thành tiếng rít của một con rắn.

*“Con đã trở nên thực dụng quá mức.

Đó là lý do tại sao phiên bản thứ sáu tự xé xác chính mình.

Hắn không còn biết đau nữa.”*

“Đau là một cảm giác hữu ích,” Trần Mồ nói, bước tiếp về phía trước, bỏ mặc tiếng thì thầm ngày càng trở nên điên loạn.

“Nó nhắc nhở tôi rằng tôi còn sống.

Và sống là để chiến đấu, không phải để nhớ nhung.”

Bỗng nhiên, không gian xung quanh hắn méo mó.

Cát bay lên, tạo thành những cột trụ xoáy.

Trần Mồ dừng bước, nhưng không phải vì sợ hãi.

Hắn cảm thấy sự thay đổi trong áp lực không khí, sự hiện diện của một thực thể mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những tên Đấu Hoàng tầm thường hắn đã gặp trước đó.

Hộp gỗ không mở ra.

Thay vào đó, hình ảnh hiện ra trước mắt Trần Mồ, chiếu trực tiếp lên võng mạc của hắn như một màn hình holographic lỗi thời.

Hắn thấy mình trong tương lai gần: một phiên bản của hắn, mắt trắng trợn, đứng giữa đống xác địch thủ.

Máu chảy thành suối, nhưng trên mặt hắn không hề có cảm xúc nào.

Không có sự hả hê, không có sự hối hận.

Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ, một cái hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng.

*“Đó là con, nếu con tiếp tục leo thang.”* Giọng nói từ trong hộp, giờ đây lạnh băng, vang lên trong đầu hắn.

*“Công pháp bị nguyền không chỉ lấy đi ký ức.

Nó lấy đi nhân tính.

Khi con đạt đến cảnh giới Đấu Đế, con sẽ không còn là Trần Mồ.

Con sẽ trở thành một cỗ máy giết chóc, một công cụ hoàn hảo của Đế Hồn.

Và lúc đó, con sẽ quên cả Ngô Tiểu Nhàn.

Con sẽ quên cả lý do tại sao con chiến đấu.”*

Trần Mồ nhíu mày.

Hình ảnh đó khiến tim hắn đập thình thịch, nhưng hắn đè nén nó xuống.

Hắn nhìn vào đôi mắt trắng trợn của phiên bản tương lai đó.

Nó đẹp theo cách của một tảng đá, lạnh lùng và vĩnh cửu.

“Vậy thì tôi sẽ chết trước khi đạt đến đó,” Trần Mồ nói, giọng điệu trớ trêu.

“Hoặc tôi sẽ tìm cách bẻ khóa nó.

Bác Sĩ Mồ Côi nói rằng mỗi lần tôi quên một ký ức, nó sẽ được lưu trữ trong ‘Thư Viện Ký Ức’.

Nếu vậy, tôi có thể lấy lại chúng, đúng không?

Dù phải trả giá bằng mạng sống của kẻ khác.”

*“Con đã trở nên tàn nhẫn,”* giọng nói trong hộp thở dài, một sự tiếc nuối giả tạo.

*“Đó là dấu hiệu của sự tiến hóa.

Nhưng con chưa hiểu hết.

Kẻ thù của con không phải là những người muốn giết con.

Kẻ thù của con là những người muốn cứu con.”*

Trần Mồ冷笑 (cười lạnh).

“Cứu tôi bằng cách nào?

Bằng cách xóa sạch bộ nhớ của tôi để tôi trở thành một đứa trẻ ngây thơ, dễ bảo?”

Bất ngờ, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Những binh lính mặc áo giáp đen – thuộc hạ của “Cha” giả mạo, hay chính là những kẻ theo phe Đấu Hoàng Vô Diện – xuất hiện từ bóng tối.

Họ không tấn công Trần Mồ ngay lập tức.

Họ bao vây hắn, tạo thành một vòng tròn kín, những ngọn giáo dài chĩa thẳng vào tim hắn.

Áo giáp của họ không phản chiếu ánh sáng, chúng hấp thụ nó, khiến họ trông như những lỗ hổng trong thực tại.

“Hắn đang nói đúng một phần,” một giọng nói khác vang lên từ bên ngoài vòng vây.

Một người đàn ông bước ra từ làn sương mù.

Hắn đội một chiếc mặt nạ bạc trơn nhẵn, không có đặc điểm nào.

Đấu Hoàng Vô Diện.

Trần Mồ nhếch mép.

“Cuối cùng cũng gặp được nhà sản xuất chính của thảm kịch này.

Tôi tưởng ông sẽ nấp sau những con rối mãi mãi.”

Vô Diện không trả lời ngay.

Hắn đưa tay lên, những binh sĩ bên dưới lập tức hạ thấp ngọn giáo, nhưng vẫn duy trì tư thế chiến đấu.

“Trần Mồ, phiên bản thứ bảy.

Con là kỳ vọng lớn nhất của chúng tôi.

Nhưng con cũng là thất bại lớn nhất.”

“Thất bại?” Trần Mồ lặp lại, giọng đầy mỉa mai.

“Tôi đang đứng đây, còn các ông thì phải cử ra cả một đội quân để đối phó với một Đấu Giả 1 sao.

Có vẻ như khái niệm thất bại của các ông hơi lệch lạc.”

“Sức mạnh của con không nằm ở Đấu Khí,” Vô Diện nói, giọng nói trầm ấm, đầy thuyết phục, như một vị giáo sư đang giảng bài.

“Nó nằm ở sự kháng cự.

Con từ chối chấp nhận sự thật.

Sự thật là ký ức là gánh nặng.

Là nguồn gốc của mọi chiến tranh, mọi hận thù, mọi đau khổ.

Khi con nhớ về gia đình, con đau.

Khi con nhớ về bạn bè, con sợ mất mát.

Khi con nhớ về chính mình, con tự nghi ngờ.

Chúng tôi đang cung cấp một giải pháp: sự bình yên vĩnh cửu.

Một thế giới không có ký ức là một thế giới không có chiến tranh.”

Trần Mồ cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, nhưng hắn dập tắt nó ngay lập tức.

Hắn nhìn vào Vô Diện, thấy sự chân thành trong ánh mắt phía sau chiếc mặt nạ bạc.

Kẻ này tin vào những gì hắn nói.

Hắn tin rằng mình đang cứu nhân loại.

Đó là điều đáng sợ nhất.

“Vậy theo ông, tôi nên làm gì?” Trần Mồ hỏi, giọng bình thản.

“Xóa sạch ký ức của tôi?

Trở thành một cái xác sống hạnh phúc?”

“Đó là sự hy sinh cao quý nhất,” Vô Diện nói.

“Con sẽ trở thành một phần của hòa bình vĩnh cửu.

Không còn đau khổ.

Không còn cô đơn.”

Trần Mồ nhìn xuống chiếc hộp trong tay.

Nó nóng lên, rung lắc dữ dội.

*“Đừng nghe hắn,”* giọng nói trong hộp hét lên, hoảng loạn.

*“Hắn đang cố gắng ăn mòn ý chí của con!

Hãy nhớ lại!

Hãy nhớ lại mùi hương của chiếc vòng tay gỗ đen!

Hãy nhớ lại cảm giác thô ráp của nó!”*

Trần Mồ nhắm mắt lại.

Hắn không né tránh.

Hắn để đòn tấn công của binh sĩ chạm vào người.

Một ngọn giáo đâm vào vai hắn, xé toạc lớp áo, cắm sâu vào thịt.

Nhưng hắn không kích hoạt Đấu Khí để đẩy lùi nó.

Thay vào đó, hắn tập trung vào một ký ức nhỏ nhất: mùi hương của chiếc vòng tay gỗ đen mà Ngô Tiểu Nhàn đã tặng cho hắn.

Hắn nhớ lại cảm giác thô ráp của gỗ, mùi đất ẩm, và giọng nói của một người bạn không tên nói: *“Sức mạnh thực sự không phải là quên đi đau khổ, mà là mang theo nó và vẫn tiếp tục bước đi.”*

Hắn hít một hơi sâu, mùi máu tanh phả vào mũi.

Nhưng bên trong, một ngọn lửa nhỏ bé bùng cháy.

Không phải Đấu Khí.

Mà là thứ gì đó nguyên thủy hơn.

Một sự kết nối với những phiên bản trước của hắn, những kẻ đã thất bại, đã mất trí, nhưng vẫn để lại một phần dấu vết trong linh hồn hắn.

“Ông nói đúng,” Trần Mồ mở mắt, ánh mắt hắn giờ đây không còn trống rỗng, mà rực sáng một ánh lửa dữ dội.

“Ký ức là nguồn gốc của đau khổ.

Nhưng nó cũng là nguồn gốc của hy vọng.

Và tôi chọn hy vọng.”

Hắn giơ chiếc hộp lên.

Nó không mở ra.

Nhưng một luồng năng lượng vàng rực, thuần khiết, bùng nổ từ bên trong nó, quét qua toàn bộ khu vực.

Các binh sĩ áo giáp đen ngã gục, không phải vì bị đánh bại, mà vì họ không thể hiểu được năng lượng mà Trần Mồ vừa sử dụng.

Nó không phải là Đấu Khí.

Nó là thứ gì đó nguyên thủy hơn, thuần khiết hơn.

Nó là ký ức được tinh luyện thành sức mạnh.

Người đàn ông mặt nạ bạc nhìn Trần Mồ với ánh mắt phức tạp: sợ hãi, kính nể, và một chút tiếc nuối.

“Ngươi đã chọn con đường đau khổ,” Vô Diện nói, giọng nói lần đầu tiên lộ ra sự run rẩy.

“Vậy thì, hãy chuẩn bị cho sự trừng phạt.”

Trần Mồ cười, một nụ cười khinh bỉ.

“Tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi.

Từ khi tôi bước chân vào thế giới này, tôi đã biết rằng tôi sẽ phải trả giá.

Nhưng ít nhất, tôi sẽ trả giá bằng chính ký ức của mình, chứ không phải bằng linh hồn của những người khác.”

Hắn bước về phía Vô Diện, từng bước một, bỏ mặc vết thương trên vai đang chảy máu.

Chiếc hộp trong tay hắn nguội dần, nhưng sức mạnh trong cơ thể hắn lại càng thêm mạnh mẽ.

Hắn cảm thấy ký ức của mình đang mờ dần, nhưng đồng thời, một thứ gì đó mới đang hình thành.

Một thứ gì đó mạnh mẽ hơn Đấu Khí, bền bỉ hơn thời gian.

Và trong sâu thẳm tâm trí, giọng nói của phiên bản thứ tám vang lên, không còn là một lời cảnh báo, mà là một lời chào mừng.

*“Chào mừng trở lại, anh trai.”*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập