Chương 27

Mùi máu không chỉ là mùi sắt rỉ, nó là mùi của sự thất bại được đóng gói trong một mùi hương ngọt ngào, thối rữa như hoa tử đằng nở giữa mùa đông.

Trần Mồ đứng giữa đống đổ nát của hang động, hít một hơi thật sâu, không phải để thưởng thức, mà để xác nhận rằng phổi của hắn vẫn còn hoạt động.

Dưới lòng bàn tay phải, chiếc vòng tay bằng đá cẩm thạch đen đang nóng rực, nóng đến mức da thịt dưới đó bắt đầu phồng rộp, nhưng hắn không hề tháo nó ra.

Nỗi đau vật lý là thứ duy nhất còn lại để chứng minh rằng hắn vẫn tồn tại, vẫn là một thực thể hữu hình chứ không phải là một bóng ma lang thang trong ký ức bị xóa bỏ.

Trước mắt hắn, xác một con thú đột biến nằm co quắp, bộ lông đen tuyền đã bị đốt cháy thành than, nhưng đôi mắt vẫn mở to, đầy kinh hoàng.

Một giây trước, Trần Mồ vừa giải phóng "Hỏa Long Phách Thiên" – một kỹ năng vốn chỉ thuộc về cảnh giới Đấu Tông – để đẩy lùi con quái vật này.

Hắn không nhớ rõ mình đã học kỹ năng đó ở đâu, hay khi nào.

Chỉ biết rằng khi cơ thể hắn bước vào trạng thái tuyệt vọng, cơ bắp tự động co giãn, khí huyết tự động vận chuyển theo một quỹ đạo mà hắn chưa từng ý thức được.

Nó giống như việc một người mới học lái xe bỗng nhiên biết cách đánh lái tránh va chạm trong một tai nạn chết người.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ từ xác con thú.

Mảnh đá đó có hình dạng kỳ lạ, giống như một con dấu.

Trần Mồ đưa nó lên ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần hang.

Trên bề mặt mảnh đá, những ký tự cổ xưa nhấp nháy, rồi tắt ngấm.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, giống như có ai đó đang dùng dao cùn khoét vào não bộ.

Ký ức về người phụ nữ vừa chết đi – người mà hắn vô tình đẩy ra phía trước khi con thú tấn công – bắt đầu mờ nhạt.

Hắn cố gắng nhớ khuôn mặt cô ấy, nhưng tất cả những gì còn lại là một mảng màu xám xịt và cảm giác tội lỗi mơ hồ.

"Hay lắm," Trần Mồ nói với chính mình, giọng nói khô khốc vang lên trong hang động tĩnh lặng.

"Thứ hai hôm nay, tôi lại giết ai đó mà không nhớ tên họ.

Tiến bộ vượt bậc so với thứ hai tuần trước, khi tôi còn quên cả tên mình." Hắn cào đầu, tóc rối bời, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy xuống trán, cay xé mắt.

Sự hài hước đen tối này là lớp vỏ bọc duy nhất ngăn hắn không phải hét lên đến vỡ giọng.

Nếu hắn chấp nhận nỗi đau, hắn sẽ sụp đổ.

Nếu hắn biến nó thành một trò hề, hắn có thể tiếp tục bước đi.

Chiếc vòng tay trên tay hắn nóng hơn.

Nó đang hấp thụ thứ gì đó từ không khí xung quanh, hoặc có lẽ là từ chính linh hồn hắn.

Trần Mồ nhìn vào lòng bàn tay trái, nơi những vết nứt nhỏ li ti đang hiện ra dưới da, giống như những đường sông trên bản đồ bị khô hạn.

Hắn nhớ lời cảnh báo của Bác Sĩ Mồ Côi: *"Ký ức là nhiên liệu, Mồ à.

Đốt càng nhiều, đi càng xa, nhưng cuối cùng, ngươi sẽ chỉ còn là một cỗ máy trống rỗng."*

Hắn liếc nhìn xác người phụ nữ một lần nữa.

Lần này, hắn cố gắng ghi nhớ.

Tên cô ấy là...

Trần Mồ nhắm mắt lại, cố gắng ép não bộ hoạt động.

Một khoảng trống đen kịt mở ra trong tâm trí, nuốt chửng mọi nỗ lực.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt trống rỗng.

Hắn đã quên.

Cảm giác đó giống như việc bị mất một ngón tay mà không hề đau, chỉ thấy thiếu thốn một cách kỳ lạ.

"Xin lỗi," hắn thì thầm, không biết đang nói với ai.

"Tôi sẽ nhớ tên của cô ấy trong nhật ký.

Dù tôi có đọc nó hay không." Hắn lấy ra cuốn sổ tay nhỏ từ trong túi áo, trang giấy cuối cùng còn trống.

Hắn cầm bút, tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kháng cự của cơ thể.

Ngón tay hắn như bị đóng băng, không thể chạm vào giấy.

Hắn phải dùng lực ép chặt bút xuống, mực đen loang ra trên giấy, tạo thành những nét chữ nguệch ngoạc: *Ngày thứ 47.

Đã giết một phụ nữ.

Tên: Quên.*

Hắn gấp cuốn sổ lại, bỏ vào ngực áo, sát tim.

Nhịp tim hắn đập thình thịch, không phải vì gắng sức, mà vì nỗi sợ rằng trái tim này cũng sẽ sớm ngừng đập, để lại một xác chết không tên, không tuổi, không quá khứ.

Hắn quay người, bước qua xác con thú, hướng về phía sâu hơn trong hang động.

Bóng tối ở đó dày đặc hơn, nặng nề hơn, như thể nó có trọng lượng vật lý, đè lên vai hắn.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Quay lại nghĩa là đối mặt với sự thật rằng hắn là một kẻ giết người vô tri.

Đi tiếp nghĩa là hy vọng rằng, ở đâu đó trong bóng tối, có một câu trả lời cho lời nguyền đang ăn mòn linh hồn hắn.

***

Hang động càng sâu, không khí càng lạnh giá, nhưng mùi ozone của đấu khí tanh tưởi lại càng nồng nặc.

Trần Mồ buộc bản thân phải hành động, không để cho tâm trí mình有时间 để suy ngẫm về sự vô nghĩa của cuộc sống này.

Instinct của một chiến binh sống sót – hoặc có lẽ là bản năng của những phiên bản trước đã chết trong thân xác này – thúc đẩy hắn bước nhanh.

Những bước chân của hắn nặng nề, nhưng dứt khoát.

Hắn không quay lại.

Quay lại nghĩa là đối mặt với sự thật rằng hắn có thể là hung thủ, hoặc ít nhất là nguyên nhân gián tiếp của cái chết đó.

Hắn di chuyển vào sâu trong hang động, nơi những khối đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ chiếc vòng tay trên tay hắn.

Những khối đá này không phải là đá tự nhiên.

Chúng mượt mà, lạnh lẽo, và có một cảm giác kỳ lạ, giống như da người đã chết khô.

Trần Mồ chạm nhẹ vào một khối đá, và lập tức rút tay lại.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc theo cánh tay hắn, làm tê liệt các đầu dây thần kinh.

Hắn rít lên một tiếng, nghiến răng chịu đựng nỗi đau.

"Đừng chạm vào tường, kẻ khờ khạo," một giọng nói vang lên từ phía sau, không phải từ không khí, mà trực tiếp trong đầu hắn.

Giọng nói đó quen thuộc đến rợn người, nhưng hắn không thể nhớ ra nguồn gốc.

Nó giống như giọng nói của chính hắn, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đầy sự châm biếm.

Trần Mồ dừng lại, quay người lại, tay siết chặt chiếc vòng tay.

"Ai đó?" hắn hỏi, giọng nói run rẩy.

Không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối và những khối đá đen.

Nhưng hắn cảm thấy được quan sát.

Một cái nhìn lạnh lùng, phân tích, như thể hắn là một con vật trong phòng thí nghiệm.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh.

"Nếu anh ta muốn nói chuyện, hãy nói ra.

Tôi không có thời gian cho trò chơi tâm lý.

Tôi đang trên đường tìm cách hủy bỏ lời nguyền này."

*"Lời nguyền?"* Giọng nói trong đầu cười, một tiếng cười khinh miệt.

*"Ngươi nghĩ đó là lời nguyền?

Đó là tiến hóa, Mồ à.

Đó là cách thế giới này vận hành.

Để mạnh lên, ngươi phải từ bỏ.

Để tồn tại, ngươi phải quên.

Ngươi đang cố gắng chống lại dòng chảy của vũ trụ.

Ngươi là một kẻ ngu ngốc."*

"Thì ra anh ta là một kẻ bình luận viên thể thao," Trần Mồ lầm bầm.

"Cảm ơn vì lời khuyên vô ích.

Tôi sẽ tiếp tục." Hắn quay lại, bước tiếp.

Nhưng lần này, hắn cẩn thận hơn, tránh chạm vào những khối đá.

Hắn nhận ra rằng những khối đá này không chỉ là tường.

Chúng là những ký ức bị đông lạnh.

Mỗi khối đá là một mảnh vỡ của một linh hồn đã thất bại, bị mắc kẹt trong trạng thái vĩnh cửu của sự trống rỗng.

Hắn nhớ lại lời của Bác Sĩ Mồ Côi: *"Những kẻ thất bại không chết, Mồ.

Chúng trở thành nền tảng cho những kẻ thành công.

Ngươi đang bước trên xác của chính mình."*

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Trần Mồ nhìn xuống đôi chân của mình.

Những bước chân của hắn đang in dấu lên một lớp bụi trắng mỏng.

Hắn cúi xuống, nhìn kỹ hơn.

Lớp bụi đó không phải là bụi.

Đó là xương vụn.

Xương của những phiên bản trước của hắn.

Những kẻ đã thất bại, đã mất trí, và cuối cùng bị nghiền nát bởi chính sức mạnh họ theo đuổi.

Hắn dừng lại, nhìn vào một mảnh xương nhỏ, trắng xóa, nằm giữa lớp bụi.

Trên đó, có khắc một ký tự nhỏ: *7*.

Trần Mồ nhìn vào chiếc vòng tay trên tay mình.

Nó cũng có khắc ký tự *7*.

Hắn cảm thấy tim mình thắt lại.

Hắn không phải là người đầu tiên.

Hắn cũng sẽ không phải là người cuối cùng.

Hắn chỉ là một mắt xích trong một chuỗi dài những kẻ khờ khạo, những kẻ hy vọng rằng lần này sẽ khác.

Nhưng lần này có khác.

Hắn có Ngô Tiểu Nhàn.

Hắn có cuốn nhật ký.

Hắn có sự hận thù đối với Vô Diện và Giáo hội Đế Hồn.

Những thứ đó là neo giữ hắn với thực tại, ngăn hắn không bị trôi vào dòng chảy của sự quên lãng.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy mảnh xương đó, bỏ vào túi áo.

"Tôi sẽ nhớ anh ta," hắn nói với mảnh xương.

"Dù tôi có quên anh ta hay không, tôi sẽ nhớ rằng anh ta từng tồn tại."

Hắn bước tiếp, nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.

Bóng tối ở phía trước dường như co lại, nhường đường cho hắn.

Nhưng hắn biết rằng, bóng tối không bao giờ thực sự biến mất.

Nó chỉ chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất của hắn để nuốt chửng.

***

Bóng dáng một người đàn ông cao lớn bước ra từ bóng tối, như thể hắn đã ở đó từ lâu, chỉ chờ đợi khoảnh khắc phù hợp để xuất hiện.

Hắn mặc áo choàng màu xám tro, chất liệu mỏng manh nhưng lại có vẻ nặng trĩu, như thể nó được dệt từ những bóng tối.

Mặt nạ bằng kim loại bạc che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt màu đỏ sẫm, không có đồng tử, giống như hai hố sâu hút lấy ánh sáng.

Đây là "Thanh Tẩy Giả" – một thành viên của Giáo hội Đế Hồn, những người chuyên săn lùng những Đấu Giả có tiềm năng lớn nhưng ký ức bất ổn, để "thu hoạch" ký ức của họ trước khi chúng bị tiêu hủy hoàn toàn.

Trần Mồ dừng lại, cơ thể hắn căng cứng như một cung tên.

Hắn không rút kiếm, vì hắn biết rằng đối đầu trực tiếp với một Thanh Tẩy Giả là tự sát.

Thay vào đó, hắn quan sát, phân tích, và tìm kiếm điểm yếu.

Thanh Tẩy Giả không di chuyển.

Hắn đứng yên như một bức tượng, nhưng áp lực mà hắn tỏa ra khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, khó thở.

"Trần Mồ," Thanh Tẩy Giả nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong hang động.

"Ngươi đã đi xa hơn dự kiến.

Ký ức của ngươi đang trở nên...

thơm ngon."

"Thơm ngon?" Trần Mồ nhướn mày, cố gắng giữ vẻ bình thản.

"Anh ta đang nói về ẩm thực à?

Tôi không nghĩ ký ức của tôi có hương vị của món ăn cao cấp.

Có lẽ nó giống như thịt lợn cũ, cứng và dai."

Thanh Tẩy Giả không cười.

Đôi mắt đỏ sẫm của hắn nhìn xuyên qua Trần Mồ, như thể đang nhìn vào linh hồn hắn.

"Ký ức của ngươi không chỉ là ký ức.

Nó là sự hỗn loạn của bảy linh hồn.

Nó là một món quà hiếm có.

Giáo hội muốn nó.

Và tôi, là người sẽ lấy nó."

"Giáo hội," Trần Mồ lặp lại, giọng nói lạnh lùng.

"Vô Diện và đám đồ tể của anh ta.

Họ nghĩ rằng xóa bỏ ký ức là cách để đạt được hòa bình.

Nhưng họ quên một điều.

Không có ký ức, không có nhân tính.

Không có nhân tính, không có hy vọng.

Chỉ còn lại là những cỗ máy vâng lệnh."

"Hòa bình không cần hy vọng," Thanh Tẩy Giả đáp.

"Hòa bình cần sự tĩnh lặng.

Và ký ức là nguồn gốc của sự ồn ào.

Tham vọng, hận thù, đau khổ...

tất cả đều bắt nguồn từ những gì chúng ta đã trải qua.

Xóa bỏ nó, và thế giới sẽ trở nên yên bình.

Không còn chiến tranh, vì không còn thù hận.

Không còn đau khổ, vì không còn ký ức về đau khổ."

Lời nói của hắn có một sự logic đáng sợ.

Nó giống như một phương trình toán học hoàn hảo.

Nhưng Trần Mồ biết rằng, con người không phải là một phương trình.

Con người là sự hỗn loạn, là cảm xúc, là những sai lầm và những hối tiếc.

Xóa bỏ những điều đó, và chúng ta không còn là con người.

"Vậy thì anh ta đang giết chúng ta để cứu chúng ta," Trần Mồ nói, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.

"Một kiểu nhân đạo tàn nhẫn.

Tôi thích nó.

Nhưng tôi không muốn được cứu theo cách đó.

Tôi muốn sống, với tất cả những đau khổ và ký ức của tôi."

Thanh Tẩy Giả bước tiến về phía trước.

Bước chân của hắn không tạo ra tiếng động, nhưng không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển.

"Ngươi không có lựa chọn, Trần Mồ.

Ký ức của ngươi đang trở nên bất ổn.

Nếu ngươi không giao nó cho chúng tôi, nó sẽ tự hủy diệt ngươi.

Và khi đó, mọi thứ sẽ mất trắng.

Không có ai được cứu, không có ai được mạnh lên.

Chỉ còn lại là sự trống rỗng."

Trần Mồ cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Lời nói của Thanh Tẩy Giả có sức nặng.

Hắn biết rằng ký ức của mình đang trở nên mong manh.

Những lỗ hổng trong trí nhớ đang mở rộng, nuốt chửng những khoảnh khắc quý giá.

Nhưng hắn không muốn giao chúng cho Giáo hội.

Hắn muốn giữ chúng, dù chỉ là một phần nhỏ.

Hắn muốn nhớ về Trái Đất, về gia đình, về những ngày tháng bình yên trước khi hắn bị cuốn vào thế giới này.

"Anh ta đang đe dọa tôi," Trần Mồ nói, giọng nói run rẩy.

"Tuyệt vời.

Tôi ghét bị đe dọa.

Nó làm tôi muốn làm điều ngu ngốc."

Hắn đưa tay ra sau lưng, chạm vào một vật gì đó cứng rắn.

Đó không phải là kiếm.

Đó là một hòn đá nhỏ, mà hắn nhặt được từ xác con thú đột biến.

Hắn ném nó về phía Thanh Tẩy Giả, không phải để tấn công, mà để gây phân tâm.

Thanh Tẩy Giả không né.

Hòn đá bay thẳng vào mặt nạ bạc của hắn, nảy ra với một tiếng *clink* vang vọng.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Trần Mồ đã di chuyển.

Hắn lao về phía một lối đi hẹp bên cạnh, nơi những khối đá đen không có mặt.

Hắn không biết lối đi đó dẫn đến đâu, nhưng hắn biết rằng ở lại là chết.

Hắn cần thời gian.

Hắn cần tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền, trước khi ký ức của hắn biến mất hoàn toàn.

**

Trần Mồ đập tay vào cánh cửa.

Nó mở ra, phát ra một tiếng creak ken két, như thể nó đã không được sử dụng trong hàng trăm năm.

Bên trong là một căn phòng nhỏ, trống trơn, chỉ có một chiếc ghế đá và một tấm gương lớn.

Trần Mồ bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng.

Hắn quay người lại, nhìn vào tấm gương.

Trong gương, phản chiếu hình ảnh của Trần Mồ, nhưng đôi mắt của hắn trong gương lại màu đỏ, giống như Thanh Tẩy Giả.

Hắn chớp mắt, nhưng đôi mắt đỏ vẫn còn đó.

Hắn chạm vào má mình, nhưng trong gương, bàn tay của hắn chạm vào một bề mặt lạnh lẽo, không phải da thịt.

Và trên bàn, đặt một cuốn nhật ký cũ kỹ, bìa da đã mục nát.

Trần Mồ cầm lấy nó.

Trang đầu tiên có dòng chữ viết bằng mực đỏ: *"Chào mừng trở lại, phiên bản thứ 8.

Chúng tôi đã chờ đợi ngươi rất lâu."*

Trần Mồ nhìn vào đôi mắt đỏ trong gương, rồi nhìn vào cuốn nhật ký.

Một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.

"Vậy là tôi không phải là người duy nhất," hắn thì thầm.

"Và có lẽ, tôi cũng không phải là người cuối cùng."

Hắn mở cuốn nhật ký ra, và bắt đầu đọc.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập