Chương 28
Không phải sự do dự, mà là sự tôn trọng đối với con mồi trước khi kết liễu.
Trần Mồ không quay lại.
Hắn biết rõ hình dáng của Thanh Tẩy Giả – một cỗ máy sát nhân được rèn giũa bằng chính những mảnh ký ức bị đốt cháy của ngàn người.
Hắn chỉ nhìn vào đôi mắt đỏ rực trong gương, những con ngươi ấy đang mở to, trống rỗng, như thể vừa chứng kiến một tội ác vĩ đại.
Không gian trong căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Không phải do thiếu oxy, mà do áp lực tinh thần từ bên ngoài đang tràn vào, như thủy triều đen nuốt chửng bãi cát.
Trần Mồ thở dài, một tiếng thở dài đầy sự chán chường của một người vừa nhận ra mình đang chơi trò chơi với những quân cờ đã bị đánh dấu từ trước.
"Anh ta đứng yên đấy," Trần Mồ nói với chính mình, giọng khàn đặc.
"Nếu anh ta muốn giết tôi, anh ta đã làm từ lâu.
Vậy nên, đây không phải là một cuộc truy sát.
Đây là một lời mời."
Hắn quay người, chậm rãi, từng bước một.
Cánh cửa gỗ mục nát phía sau lưng hắn tự động đóng sầm lại, khóa chặt hắn trong cái bẫy này.
Đối diện hắn, Thanh Tẩy Giả vẫn đứng đó, chiếc mặt nạ bạc phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe hở trên trần nhà.
Đôi mắt đỏ sẫm kia không còn hung dữ, mà mang một vẻ tĩnh lặng đáng sợ, giống như mặt hồ sâu thẳm không gợn sóng.
"Ngươi đã đọc xong trang đầu tiên," Thanh Tẩy Giả nói.
Giọng nói của hắn không vang vọng trong hang động nữa, mà vang lên trực tiếp trong đầu Trần Mồ, lạnh lẽo và rõ ràng như tiếng chuông đồng.
"Bây giờ, hãy đọc tiếp.
Hoặc là ngươi có thể để tôi đọc giúp."
Trần Mồ nhíu mày, tay vẫn cầm cuốn nhật ký cũ kỹ.
Mực đỏ trên trang giấy dường như đang rỉ ra, thấm vào ngón tay hắn, nóng hổi như máu tươi.
Anh ta định làm gì?
Cắt cổ tôi và lấy não ra xem sao?
Tôi không nghĩ não của một kẻ xuyên không có vị ngon hơn não của một con lợn."
Thanh Tẩy Giả không cười.
Hắn bước tới, từng bước nhẹ nhàng như mèo.
"Não bộ chỉ là phần cứng, Trần Mồ.
Tôi muốn phần mềm.
Những ký ức hỗn loạn của bảy linh hồn trước đó.
Chúng đang ăn mòn ngươi.
Ngươi cảm thấy đau đầu, đúng không?
Những lỗ hổng trong ký ức về gia đình, về Trái Đất...
chúng đang mở rộng."
Trần Mồ run rẩy.
Hắn cố gắng nhớ khuôn mặt của mẹ mình, nhưng chỉ thấy một mảng trắng xóa, như tờ giấy bị tẩy trắng.
Một cơn đau nhói xuyên qua thái dương, khiến hắn phải bịt đầu lại.
"Đóng mồm," hắn gằn giọng, nhưng giọng nói thiếu sức nặng.
"Tôi không cần lời khuyên từ một gã mặc đồ tang."
"Không phải lời khuyên," Thanh Tẩy Giả đáp, dừng lại cách hắn ba bước chân.
"Là sự thật.
Ngươi là phiên bản thứ tám.
Nhưng nếu ngươi tiếp tục tu luyện công pháp bị nguyền mà không có sự 'định hướng' của Giáo hội, ngươi sẽ không trở thành quái vật.
Ngươi sẽ trở thành một cái xác không hồn, một con rối bị điều khiển bởi những ký ức vụn vặt của chính mình.
Hãy nhìn xung quanh."
Trần Mồ nhìn quanh.
Căn phòng trống trơn, nhưng khi hắn nhắm mắt lại, hắn nghe thấy tiếng thì thầm.
Hàng ngàn giọng nói, chồng chéo lên nhau, la hét, khóc lóc, cầu xin.
Đó là tiếng vọng của những phiên bản trước.
Những kẻ đã thất bại.
"Họ đang chờ ngươi," Thanh Tẩy Giả nói.
"Chờ ngươi quên đi tất cả.
Chờ ngươi trở thành một trong họ.
Và khi đó, tôi sẽ thu thập ký ức cuối cùng của ngươi, để hoàn thiện Đế Hồn."
Trần Mồ mở mắt, ánh mắt lạnh băng.
"Vậy anh ta muốn tôi đầu hàng?
Đầu hàng để trở thành một con tem sưu tập?"
"Không," Thanh Tẩy Giả lắc đầu.
"Tôi muốn ngươi hiểu.
Hiểu rằng đau khổ là có lý do.
Và ký ức...
là nguồn gốc của mọi đau khổ."
***
Trần Mồ không đáp lời.
Hắn quay lưng, bỏ lại câu nói đầy ẩn ý của kẻ thù, và bước về phía bức tường phía sau chiếc ghế đá.
Lớp vôi vữa ở đó đang bong tróc, lộ ra những mảng gạch đá đen ngòm bên trong.
Hắn nhớ một chi tiết nhỏ, một mảnh ký ức hazy từ lúc mới đến thế giới này, hoặc có thể là từ một trong những phiên bản trước.
Hình ảnh một đứa trẻ – có lẽ là chính hắn, hoặc một phiên bản khác – đang cầm một cục than, vẽ một con rồng lên chính vị trí này.
Hắn đặt tay lên tường.
Không dùng đấu khí, vì đấu khí sẽ làm tăng tốc độ suy thoái ký ức.
Hắn dùng lòng bàn tay trần, cảm nhận độ ẩm và nhiệt độ.
Bức tường lạnh lẽo, nhưng sâu bên trong, có một luồng nhiệt yếu ớt, nhịp đập như trái tim đang ngủ đông.
"Ngươi đang tìm gì?" Thanh Tẩy Giả hỏi, giọng nói vẫn vang lên trong đầu, nhưng lần này, nó mang theo một chút tò mò.
"Một lối thoát," Trần Mồ đáp.
Hắn ấn mạnh vào một viên gạch lỏng lẻo.
Viên gạch vỡ ra, lộ ra một hốc nhỏ.
Bên trong không phải là kho báu, mà là một tấm bia đá nhỏ, khắc đầy những dòng chữ nguệch ngoạc.
Hắn rút nó ra, phủi bụi.
Đó không phải là bản đồ, cũng không phải là công pháp.
Đó là một bức thư.
Một bức thư viết vội, bằng mực đen đã phai màu.
*"Nếu ngươi đang đọc cái này, thì ngươi cũng đã điên như tôi.
Đừng tin vào Giáo hội.
Đừng tin vào sức mạnh.
Sức mạnh là cái bẫy.
Ký ức là thuốc độc.
Nhưng nếu ngươi muốn sống, hãy tìm 'Điểm Chết'.
Nơi mà Đấu Khí không thể chạm tới.
Nơi mà ký ức không thể bị đốt cháy."*
Trần Mồ nhìn dòng chữ cuối cùng, tay run rẩy.
"Điểm Chết?" hắn lẩm bẩm.
"Nghe giống như cái tên của một quán rượu tồi tệ hơn là một bí kíp tu luyện."
Thanh Tẩy Giả bước lại gần, ánh mắt đỏ sẫm nhìn chằm chằm vào tấm bia.
"Đó là lời của phiên bản thứ ba.
Hắn đã tìm thấy nó.
Và hắn đã chết.
Vì 'Điểm Chết' không tồn tại trong thực tại.
Nó tồn tại trong khoảng trống giữa các ký ức.
Nơi mà tâm trí con người sụp đổ."
"Vậy anh ta biết," Trần Mồ nói, giọng điệu mỉa mai.
"Anh ta biết nơi đó, nhưng anh ta không nói.
Anh ta muốn tôi đi vào bẫy đó, để rồi thu hoạch ký ức khi tôi chết."
"Chính xác," Thanh Tẩy Giả thừa nhận thẳng thắn, không hề giấu giếm sự tàn nhẫn.
"Nhưng đó là cách duy nhất để ngươi tồn tại.
Nếu ngươi không vào đó, ngươi sẽ chết vì suy thoái ký ức.
Nếu ngươi vào đó, ngươi có thể sống, nhưng sẽ mất đi nhân tính.
Lựa chọn của ngươi, Trần Mồ.
Chọn cái chết tự do, hay sự sống nô lệ?"
Trần Mồ nhìn tấm bia, rồi nhìn vào cuốn nhật ký trong tay.
Trang đầu tiên, dòng chữ *"Chào mừng trở lại, phiên bản thứ 8"* dường như đang cười nhạo hắn.
Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi sâu thẳm, không phải của cơ thể, mà của linh hồn.
Bảy lần thất bại.
Bảy lần mất trí.
Và bây giờ, lần thứ tám, hắn lại đứng trước cùng một ngã ba đường.
"Anh ta nghĩ tôi ngu ngốc," Trần Mồ nói, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi.
"Anh ta nghĩ tôi sẽ chọn giữa hai điều tồi tệ.
Nhưng anh ta quên một điều."
"Điều gì?" Thanh Tẩy Giả hỏi.
"Tôi không phải là một mình," Trần Mồ đáp.
Hắn đưa tay vào túi áo, lấy ra một mảnh xương nhỏ, trắng xóa, khắc ký tự *7*.
"Tôi có họ.
Những kẻ đã thất bại.
Và tôi sẽ không để họ chết vô ích."
***
Trần Mồ bước ra từ hốc tường, tay cầm mảnh tinh thể – thứ mà hắn vừa phát hiện ra sau tấm bia.
Đó không phải là đá, mà là một mảnh ký ức đông lạnh, tỏa ra hơi lạnh buốt xương.
Thanh Tẩy Giả nhìn hắn, ánh mắt trống rỗng nhưng lại chứa đựng một sự thương cảm khó hiểu.
"Ta không giết ngươi," Thanh Tẩy Giả nói, giọng nói bây giờ vang lên từ ngoài thực tại, vang vọng khắp căn phòng.
"Ta chỉ thu hồi.
Vì mỗi khi ngươi dùng sức mạnh, ngươi đang hủy hoại chính linh hồn mình.
Và linh hồn đó...
thuộc về Đế Hồn."
"Thu hồi?" Trần Mồ nhếch mép.
"Anh ta định nói như thể tôi là một khoản nợ đến hạn phải trả?
Tôi không nghĩ linh hồn tôi có giá trị bằng một đồng xu trong ví anh ta."
"Giá trị của linh hồn không đo bằng tiền bạc," Thanh Tẩy Giả đáp, bước tới, tay giơ lên, lòng bàn tay mở ra.
"Nó đo bằng sự tĩnh lặng.
Ngươi có biết tại sao nhân loại chiến tranh không?
Họ nhớ những bất công, những mất mát, những hận thù.
Ký ức là nhiên liệu cho tham vọng.
Xóa bỏ nó, và thế giới sẽ trở nên yên bình.
Không còn chiến tranh, vì không còn thù hận.
Không còn đau khổ, vì không còn ký ức về đau khổ."
Lời nói của hắn có một sự logic đáng sợ, như một phương trình toán học hoàn hảo.
Trần Mồ cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Hắn nhớ lại những gì Ngô Tiểu Nhàn nói với hắn hôm qua, khi cô ấy ngồi bên cạnh, vẽ những bức tranh nguệch ngoạc trong sổ tay.
*"Anh đừng quên tôi,"* cô ấy nói, giọng run rẩy.
*"Dù anh có quên thế giới, đừng quên tôi.
Tôi là hiện tại của anh.
Nếu anh quên tôi, anh sẽ không còn là Trần Mồ nữa."*
"Hòa bình không cần hy vọng," Thanh Tẩy Giả tiếp tục, giọng nói ngày càng lớn, như một bài thuyết giáo.
"Hòa bình cần sự tĩnh lặng.
Và ký ức là nguồn gốc của sự ồn ào.
Tham vọng, hận thù, đau khổ...
tất cả đều bắt nguồn từ những gì chúng ta đã trải qua.
Xóa bỏ nó, và thế giới sẽ trở nên yên bình."
Trần Mồ nhìn vào mảnh tinh thể trong tay.
Nó lạnh buốt, nhưng nó chứa đựng ký ức.
Ký ức về sự đau khổ, về sự mất mát, nhưng cũng về tình yêu, về hy vọng.
"Vậy thì anh ta đang giết chúng ta để cứu chúng ta," Trần Mồ nói, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.
"Một kiểu nhân đạo tàn nhẫn.
Tôi thích nó.
Nhưng tôi không muốn được cứu theo cách đó.
Tôi muốn sống, với tất cả những đau khổ và ký ức của tôi.
Ngay cả khi chúng làm tôi đau."
Thanh Tẩy Giả im lặng.
Đôi mắt đỏ sẫm của hắn nhìn xuyên qua Trần Mồ, như thể đang nhìn vào linh hồn hắn.
"Ngươi không có lựa chọn, Trần Mồ.
Ký ức của ngươi đang trở nên bất ổn.
Nếu ngươi không giao nó cho chúng tôi, nó sẽ tự hủy diệt ngươi.
Và khi đó, mọi thứ sẽ mất trắng.
Không có ai được cứu, không có ai được mạnh lên.
Chỉ còn lại là sự trống rỗng."
Trần Mồ cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.
Lời nói của Thanh Tẩy Giả có sức nặng.
Hắn biết rằng ký ức của mình đang trở nên mong manh.
Những lỗ hổng trong trí nhớ đang mở rộng, nuốt chửng những khoảnh khắc quý giá.
Nhưng hắn không muốn giao chúng cho Giáo hội.
Hắn muốn giữ chúng, dù chỉ là một phần nhỏ.
"Anh ta đang đe dọa tôi," Trần Mồ nói, giọng nói run rẩy.
"Tuyệt vời.
Tôi ghét bị đe dọa.
Nó làm tôi muốn làm điều ngu ngốc."
Hắn đưa tay ra sau lưng, chạm vào một vật gì đó cứng rắn.
Đó không phải là kiếm.
Đó là một hòn đá nhỏ, mà hắn nhặt được từ xác con thú đột biến.
Hắn ném nó về phía Thanh Tẩy Giả, không phải để tấn công, mà để gây phân tâm.
Thanh Tẩy Giả không né.
Hòn đá bay thẳng vào mặt nạ bạc của hắn, nảy ra với một tiếng *clink* vang vọng.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Trần Mồ đã di chuyển.
Hắn lao về phía một lối đi hẹp bên cạnh, nơi những khối đá đen không có mặt.
Hắn không biết lối đi đó dẫn đến đâu, nhưng hắn biết rằng ở lại là chết.
**
Trần Mồ không trả lời.
Hắn đứng dậy, quay lưng lại với Ly, người phụ nữ vừa khóc lóc, vừa cố gắng lay động hắn.
Hắn bước ra khỏi khu ổ chuột, bước vào ánh sáng ban ngày.
Hắn cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
Không còn ký ức, không còn gánh nặng.
Hắn mạnh hơn bao giờ hết.
Nhưng khi hắn nhìn xuống tay mình, hắn thấy vòng tay của mình đã biến mất.
Thay vào đó, là một vết sẹo hình con rồng, đỏ rực, như thể nó vừa được vẽ bằng máu.
Và trong đầu hắn, một giọng nói vang lên, không phải của Thanh Tẩy Giả, mà của chính hắn, nhưng lại xa lạ đến rợn người.
*"Bây giờ, hãy bắt đầu lại.
Lần này, đừng quên."*
Trần Mồ nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang tụ tập, tạo thành hình dáng của một con rồng khổng lồ, đang mở miệng roars.
Hắn không sợ hãi.
Hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ, và một khát khao điên cuồng để lấp đầy nó.
Hắn bước tiếp, vào bóng tối, nơi những kẻ thù đang chờ đợi.
Và lần này, hắn không còn là Trần Mồ nữa.
Hắn là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó nguy hiểm hơn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận