Chương 29
Trần Mồ đứng bất động giữa khoảng trống rộng lớn, đôi mắt trước kia thường lấp lánh sự mỉa mai hay chán chường, giờ đây chỉ còn là hai hố đen sâu thẳm.
Chúng không phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những cụm nấm phát quang trên trần đá, cũng không phản chiếu bất kỳ cảm xúc nào của con người.
Đấu Khí trên người hắn không còn mang màu đỏ rực rỡ của sự phẫn nộ hay vàng kim ổn định của sự kiểm soát.
Thay vào đó, nó chuyển sang một sắc trắng xám, đục ngầu, giống như tro tàn của một đám cháy vừa mới tắt.
Nó nặng nề, chậm chạp, và đáng sợ nhất là nó không còn "tiếng nói".
Không có sự gầm rú của thần thú, không có tiếng thì thầm của ký ức.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Trần Mồ nhìn xuống đôi tay mình.
Những ngón tay đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể đang cố gắng duy trì hình hài con người trước sức ép của một thực tại mới.
Hắn nhớ lại cảm giác của khoảnh khắc trước đó – khi mảnh tinh thể ký ức đông lạnh chạm vào trán, khi giọng nói của chính hắn vang lên từ bên trong: *"Đừng quên."* Nhưng hiện tại, ký ức của hắn giống như một cuốn sách bị xé nát, các trang giấy bay lung tung trong gió.
Hắn biết mình là Trần Mồ.
Hắn biết mình đang ở Shenmu.
Nhưng lý do *tại sao* hắn ở đây, và *ai* là những người hắn từng yêu quý, đang trở nên mờ nhạt như sương mai dưới ánh nắng gắt.
đã chết rồi à?"
Giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên từ phía sau.
Ly, cô gái trẻ với mái tóc rối bời và đôi mắt红肿, bước chậm rãi tiến lại gần.
Cô không dám đến quá sát, như thể sợ chạm vào sẽ làm Trần Mồ tan rã thành bụi.
Trần Mồ không quay lại.
Hắn chỉ hơi nghiêng đầu, một cử động cơ học, thiếu đi sự mượt mà của sinh vật sống.
"Chết là khái niệm của kẻ còn có ký ức về sự sống," Trần Mồ đáp, giọng nói của hắn phẳng lì, không có chút thăng trầm nào, giống như một chiếc máy đọc tin tức cũ kỹ.
"Tôi không chết.
trống rỗng.
Và trống rỗng thì không thể chết được, Ly.
Nó chỉ tồn tại."
Ly nuốt nước bọt, cổ họng cô khô khốc.
Cô nhìn thấy vết sẹo hình con rồng trên tay Trần Mồ đang pulsate nhẹ, như một trái tim thứ hai đang đập.
Nhưng nó không mang lại sức mạnh, mà giống như một cái kẹp sắt đang siết chặt linh hồn hắn.
Cô nhớ đến những gì Ngô Tiểu Nhàn từng nói về anh trai mình – rằng mỗi lần anh ta mạnh lên, anh ta lại mất đi một phần con người.
Nhưng giờ đây, nó không còn là một phần.
Nó là toàn bộ.
Bỗng nhiên, ánh sáng từ những cụm nấm phát quang trên trần hang tắt ngúm.
Sự tối đen hoàn toàn bao trùm, nặng trĩu như chì.
Ly hoảng sợ, định gọi tên Trần Mồ, nhưng giọng nói cô bị nuốt chửng bởi một áp lực khổng lồ.
Một bóng người xuất hiện từ bóng tối phía sau Ly, không có tiếng bước chân, không có tiếng thở.
Đó là một lão giả với bộ râu bạc dài垂 xuống ngực, mặc áo choàng đen tuyền.
Hắn không mang vũ khí, tay không, nhưng áp lực Đấu Khí từ hắn khiến sàn đá dưới chân nứt vỡ thành từng mảnh lớn, rơi xuống vực thẳm bên dưới.
Hắn là Bác Sĩ Mồ Côi, Dr.
Nhưng khác với hình ảnh điên rồ thường thấy, đôi mắt của lão giờ đây sáng bừng một trí tuệ kinh khủng, một thứ trí tuệ lạnh lùng đến tàn nhẫn.
"Đệ tử của ta, cuối cùng cũng đã tỉnh ngộ," lão giả nói, giọng điệu ôn hòa, như một người cha đang đón con về nhà.
"Ngươi đã hiểu ra rồi chứ?
Sự đau khổ không nằm ở việc mất đi ký ức, mà nằm ở việc cố gắng giữ lại những thứ vô nghĩa."
Trần Mồ đứng lại, quay người đối mặt với lão.
Đấu Khí trắng xám trên người hắn bắt đầu xoay tròn, tạo thành một luồng xoáy nhỏ.
"Tôi không phải đệ tử của ai," Trần Mồ nói, giọng lạnh băng.
"Và tôi không cần sự tỉnh ngộ của một kẻ điên."
Dr.
Orphan cười, một nụ cười chua chát.
Trần Mồ, hãy nhìn xung quanh ngươi.
Nhân loại chiến tranh vì họ nhớ thù hận.
Họ giết nhau vì họ nhớ tham vọng.
Họ khóc lóc vì họ nhớ mất mát.
Tôi đang cố gắng chữa lành vết thương lớn nhất của nhân loại: bộ nhớ.
Xóa bỏ nó, và thế giới sẽ trở nên yên bình.
Không còn chiến tranh, vì không còn ai nhớ lý do để chiến đấu.
Không còn đau khổ, vì không còn ai nhớ cảm giác đau."
"Đó là sự yên bình của cái chết," Trần Mồ đáp, tay phải nắm chặt, móng tay cắt vào lòng bàn tay.
"Anh ta đang giết chúng ta để cứu chúng ta.
Một kiểu nhân đạo tàn nhẫn.
Tôi đã nghe nó từ Thanh Tẩy Giả.
Và tôi đã nghe nó từ chính đầu óc của những phiên bản trước tôi."
Dr.
Orphan tiến lại gần, ánh mắt đầy thương cảm.
"Nhưng ngươi không hiểu.
Ngươi đang mang theo gánh nặng của bảy linh hồn thất bại.
Chúng đang ăn mòn ngươi.
Nếu ngươi không giao nộp chúng cho tôi, để tôi tái tạo 'Đế Hồn', thì ngươi sẽ chết.
Và khi ngươi chết, tất cả ký ức còn sót lại của ngươi sẽ tan biến vào hư vô.
Không ai được cứu.
Không ai được mạnh lên.
Chỉ còn lại sự trống rỗng vĩnh cửu."
"Vậy thì để nó trống rỗng," Trần Mồ nói, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi, dù đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng.
"Tôi thà là một kẻ trống rỗng có tự do, hơn là một 'Thánh Nhân' nô lệ trong sự yên bình giả tạo của anh."
Trận chiến kết thúc không bằng đòn chí mạng, mà bằng sự sụp đổ của Lăng Mộ Ký Ức.
Trần Mồ đánh vỡ hồ nước đen ở trung tâm hang động, giải phóng hàng ngàn bóng hình ký ức.
Chúng bay lên, tan biến vào không trung như những con đom đóm, mang theo tiếng khóc, tiếng cười, và tiếng gầm của những linh hồn thất bại.
Orphan biến mất trong làn khói, nhưng trước khi đi, hắn quay lại, ánh mắt đầy thù hận: "Ngươi đã đánh thức điều cấm kỵ.
Đế Hồn sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi.
Và lần sau, khi ngươi tỉnh dậy, ngươi sẽ không còn là Trần Mồ nữa.
Ngươi sẽ là thứ gì đó...
tồi tệ hơn."
Trần Mồ đứng giữa tàn tích, thở hổn hển.
Đấu Khí trong người hắn đã cạn kiệt, nhưng tâm trí hắn lại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn Ly, mỉm cười – một nụ cười mệt mỏi, nhưng chân thật.
"Đó là giá của sự tỉnh táo," hắn nói.
Nhưng khi hắn quay đi, chuẩn bị bước ra khỏi hang động, hắn thấy một bóng đen đứng ở lối ra.
Không phải Dr.
Không phải Thanh Tẩy Giả.
Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng đen, mặt nạ bạc che kín khuôn mặt.
Trong tay cô ta cầm một cuốn sổ tay quen thuộc.
Ngô Tiểu Nhàn.
Nhưng đôi mắt cô ấy...
không còn là đôi mắt của người phụ nữ vui vẻ, hoạt bát mà Trần Mồ nhớ.
Chúng trống rỗng.
Giống như của phiên bản thứ bảy.
"Em trai," cô ấy nói, giọng nói vang lên từ hai bên môi, nhưng lại nghe như tiếng vọng từ địa ngục.
"Anh đã về rồi.
hãy trả lại ký ức của em."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận