Chương 8
Móng vuốt của Thần Thú Hắc Long – một sinh vật chỉ tồn tại trong những truyền thuyết điên rồ nhất của Shenmu – đang chĩa thẳng vào lồng ngực trần trụi của Trần Mồ.
Đôi mắt đỏ thẫm của nó không hề có thiện cảm, mà đầy vẻ phán xét của một thực thể đã chứng kiến hàng ngàn thế hệ Đấu Giả sụp đổ dưới chính tham vọng của họ.
Trần Mồ không né.
Anh biết né thì chết, nhưng đứng yên cũng là một dạng tự sát tinh tế.
Thay vì lùi lại, anh đưa tay phải run rẩy lên, ngón tay cái chạm nhẹ vào sống mũi lạnh lẽo của con quái vật.
Hành động này điên rồ đến mức Ngô Tiểu Nhàn, người đang nép sau tảng đá với cuốn sổ tay bị mồ hôi làm ướt sũng, suýt nữa thì hét lên.
"Anh ơi, đừng!" giọng cô ấy vỡ vạc, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng bởi tiếng sấm rền vang từ sâu trong hang.
Trần Mồ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, méo mó như một vết nứt trên gương vỡ.
"Này, anh bạn đen kịt kia," anh nói, giọng điệu bình thản như đang bàn về giá rau ở chợ, "nếu anh ta ăn thịt tôi, anh ta sẽ phải chịu đựng ký ức của tôi.
Mà ký ức của tôi thì độc hại hơn cả nọc rắn.
Anh ta sẽ nhớ đến những lần tôi quên mặt vợ, quên ngày sinh nhật con, và quên cả cách nấu mì gói.
Anh ta sẽ phát điên trước khi no bụng."
Thần Thú Hắc Long dừng lại.
Đôi mắt đỏ thẫm nhấp nháy, như thể nó đang xử lý một thông tin phi lý.
Nó không gầm gừ, mà phát ra một tiếng rên rỉ thấp, đau đớn.
Đó không phải là tiếng của một con thú hoang dã, mà là tiếng của một cỗ máy bị lỗi, một thực thể bị nguyền rủa bởi chính sức mạnh nó sở hữu.
Trần Mồ cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của cận tử.
Anh nhớ ra điều Dr.
Orphan từng nói: *Đấu Khí là virus.
Nó không tiêu diệt cơ thể, nó ăn mòn linh hồn.* Và giờ đây, virus đó đang đứng trước mặt anh, đói khát ký ức.
"Em đang tiến gần hơn," giọng nói của phiên bản thứ sáu vang lên trong đầu anh, lạnh lùng và xa lạ.
"Khi em quên hết, em sẽ trở thành tôi.
Và tôi sẽ trở thành Đế Hồn."
Trần Mồ nhíu mày.
Anh quay sang nhìn bóng đen phía sau con thú, nơi mà phiên bản thứ sáu của anh – một quái vật không mặt, chỉ là một khối cơ bắp và xương sụn biến dạng – đang đứng im lìm.
Quái vật đó không di chuyển, chỉ quan sát.
Nó là lời nhắc nhở tàn khốc nhất: sức mạnh là cái giá phải trả cho nhân tính.
"Thử đi," Trần Mồ nói, nhưng không phải với quái vật.
Anh nói với chính mình.
Anh lao vào, không phải để đánh, mà để ôm chầm lấy đầu con Hắc Long.
Thanh kiếm gỉ sét trong tay anh không chém xuống, mà đâm vào đất, tạo ra một vòng tròn đấu khí đen ngòm.
Ngọn lửa trong hang động tắt ngấm.
Chỉ còn lại ánh sáng đỏ rực từ mắt con thú và ánh sáng xanh lạnh lẽo từ đấu khí của Trần Mồ.
Trong bóng tối, anh cảm thấy ký ức của mình bắt đầu chực chờ tan biến.
Anh nhớ đến mùi hương của mẹ, nhưng mùi hương đó đang phai nhạt nhanh chóng, thay vào đó là mùi tanh của máu và mùi hôi thối của sự hủy diệt.
Bên ngoài hang động, gió thổi qua những tán cây khô cằn, mang theo tiếng lá rơi xào xạc như những lời thì thầm của người chết.
Một bóng dáng quen thuộc đang chờ đợi dưới gốc cây cổ thụ.
Đó là Lão Giả Bạch Tuột, kẻ từng dạy anh những bài cơ bản nhất về cách điều khiển đấu khí.
Nhưng giờ đây, đôi mắt lão không còn dịu dàng, mà sắc lạnh như dao cạo.
Lão cầm một cuốn sách da thú cũ kỹ, bìa sách dính những vệt đen khô cứng – dấu vết của Đấu Khí Shenmu, thứ mà họ gọi là "máu của Đế Hồn".
"Ngươi đã ký kết," Lão Giả Bạch Tuột nói, giọng khàn khàn, như tiếng ma sát của đá trên đá.
"Ngươi đã cho phép virus xâm nhập vào não bộ.
Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu, nhưng thực ra, ngươi đang chuẩn bị bàn giao."
Trần Mồ bước ra từ hang động, tay vẫn cầm thanh kiếm gỉ sét, nhưng tay anh đang run rẩy dữ dội.
Anh không nhìn lão, mà nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Những mạch máu dưới da đang chuyển sang màu đen, lan tỏa như mạng nhện.
"Ký kết với ai?
Với cái quái vật không mặt kia sao?" Trần Mồ hỏi, giọng điệu mỉa mai.
"Hay là với chính cái bóng của mình?"
Lão Giả Bạch Tuột翻开 cuốn sách.
Trang giấy vàng ố hiện lên những dòng chữ viết bằng máu.
"Không phải ký kết.
Là bị lây nhiễm.
Trần Mồ, ngươi không hiểu.
Đấu Khí Shenmu không phải là năng lượng.
Nó là ký ức của những người đã chết, được nén lại, bị nguyền rủa, và biến thành nhiên liệu.
Khi ngươi hấp thụ nó, ngươi đang ăn thịt linh hồn của họ."
Trần Mồ dừng bước.
Anh quay lại, nhìn lão già với ánh mắt sắc lẹm.
"Vậy thì sao?
Tôi đã ăn thịt họ rồi.
Tôi đã quên mặt mẹ tôi.
Tôi đã quên tên bạn bè tôi.
Tôi đang trở thành một cái xác không hồn.
Vậy thì cái gì còn quan trọng?"
"Ký ức," Lão Giả Bạch Tuột nói, giọng đột ngột trở nên dịu dàng, đau đớn.
"Ký ức là thứ duy nhất khiến ngươi là con người.
Nếu ngươi mất hết, ngươi sẽ trở thành Đế Hồn.
Và Đế Hồn sẽ xóa bỏ tất cả ký ức của nhân loại để đạt được 'hòa bình vĩnh cửu'.
Ngươi nghĩ đó là cứu rỗi?
Đó là cái chết của tâm hồn."
Trần Mồ cười, một nụ cười đầy chua chát.
"Vậy theo ông, tôi nên làm gì?
Ở lại cấp Đấu Giả, sống trong nghèo khổ, bị khinh thường, và chết vì một vết thương nhỏ?
Hay là tiếp tục, trở thành một quái vật, nhưng ít nhất tôi có thể bảo vệ những người tôi...
à, tôi không nhớ họ là ai nữa."
Lão Giả Bạch Tuột im lặng.
Lão nhìn vào cuốn sách, nơi có một trang bị xé ra.
Trên trang đó, có một bức vẽ nguệch ngoạc: một cậu bé đứng dưới mưa, ướt sũng, đôi mắt hoang mang.
Đó là Trần Mồ.
Phiên bản thứ nhất.
"Phiên bản thứ sáu đã thất bại," lão nói.
"Nó quên hết.
Nó trở thành quái vật.
Và giờ, phiên bản thứ bảy đang đi trên cùng một con đường.
Nhưng có một cách khác.
Một cách để bẻ khóa lời nguyền."
"Cách nào?" Trần Mồ hỏi, trái tim anh đập nhanh hơn.
"Đánh đổi," lão nói.
"Đánh đổi ký ức của ngươi với ký ức của kẻ khác.
Nhưng ngươi phải tìm ra người đó trước khi ngươi quên hết."
Trần Mồ nhìn vào bóng tối.
Anh nhớ ra Ngô Tiểu Nhàn.
Cô ấy luôn ở đó, ghi chép lại mọi thứ.
Cô ấy là hiện tại của anh.
Nhưng nếu anh đánh đổi ký ức với cô ấy, cô ấy sẽ mất gì?
Một nhóm Đấu Giả cấp 5 sao đột ngột xuất hiện từ phía sau rừng cây, dẫn đầu là một người phụ nữ với ánh mắt sắc lẹm như dao.
Cô ta tên là Lâm Thanh, một trong những thiên tài trẻ nhất của thành phố, nhưng khuôn mặt cô ấy trống rỗng, không có biểu cảm gì, như một bức tượng đá bị bào mòn bởi thời gian.
"Trần Mồ," Lâm Thanh nói, giọng không chút cảm xúc.
"Ngươi đang cản trở tiến trình của hòa bình."
Trần Mồ nhíu mày.
Bằng cách xóa bỏ ký ức?
Đó không phải là hòa bình, đó là sự hủy diệt."
Lâm Thanh bước tới, từng bước chân đều đặn, không hề run rẩy.
"Ký ức là nguồn gốc của tham vọng và hận thù.
Khi ngươi nhớ về sự mất mát, ngươi muốn trả thù.
Khi ngươi nhớ về vinh quang, ngươi muốn chiếm đoạt.
Xóa bỏ ký ức là xóa bỏ gốc rễ của chiến tranh.
Chúng tôi đang làm điều đúng đắn, dù nó có vẻ tàn nhẫn."
Trần Mồ nhìn vào đôi mắt của Lâm Thanh.
Trong đó, anh không thấy sự ác độc, mà thấy sự mệt mỏi.
Một sự mệt mỏi sâu thẳm, của một người đã thấy quá nhiều đau khổ và chọn cách tắt cảm xúc để tồn tại.
"Vậy còn em gái của cô?" Trần Mồ hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Cô còn nhớ nó không?"
Lâm Thanh dừng lại.
Khuôn mặt trống rỗng của cô ấy xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Một sự dao động.
"Em gái tôi...
đã chết trong chiến tranh.
Ký ức về nó khiến tôi đau khổ.
Khi tôi xóa nó, tôi không còn đau.
Tôi tự do."
"Đó không phải là tự do," Trần Mồ nói, bước tới gần cô ấy.
"Đó là sự tê liệt.
Cô không còn cảm thấy đau, nhưng cô cũng không còn cảm thấy yêu.
Cô trở thành một cái máy.
Và máy móc không có linh hồn."
Lâm Thanh nắm chặt tay.
Đấu khí của cô ấy bùng lên, tạo thành một vòng xoáy đen ngòm.
"Ngươi không hiểu.
Ngươi vẫn còn ký ức, nên ngươi vẫn còn yếu đuối.
Khi ngươi mạnh lên, ngươi sẽ hiểu.
Ngươi sẽ muốn xóa bỏ tất cả."
Trần Mồ cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Ký ức của anh đang bị tấn công.
Không phải bởi Lâm Thanh, mà bởi chính đấu khí của anh.
Virus đang hoạt động, tìm kiếm ký ức để đốt cháy.
"Thử đi," Trần Mồ nói, giọng lạnh lùng.
"Hãy xem ai mới là kẻ yếu đuối."
Lâm Thanh lao tới, thanh kiếm trong tay cô ấy sáng lên ánh sáng bạc, lạnh lẽo và chết chóc.
Trần Mồ không né.
Anh đưa tay ra, nắm lấy thanh kiếm của cô ấy.
Máu chảy ra từ bàn tay anh, nhưng anh không hề run.
"Cô muốn xóa bỏ ký ức?" anh nói, nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
"Vậy hãy xóa bỏ ký ức về trận chiến này.
Hãy xem nó có giúp cô bình yên không."
Lâm Thanh giật mình.
Cô ấy rút kiếm ra, nhưng tay cô ấy đang run.
Cô ấy nhìn vào bàn tay沾 đầy máu của Trần Mồ, và lần đầu tiên, cô ấy cảm thấy một thứ gì đó trong lồng ngực mình đập thình thịch.
Không phải là đấu khí.
Mà là nỗi sợ.
Trận chiến diễn ra khốc liệt.
Trần Mồ sử dụng sức mạnh mới, mỗi đòn đánh đều kèm theo sự hao mòn ký ức.
Anh nhớ ra một kỷ niệm: lần đầu tiên anh cầm kiếm.
Nhưng ngay khi anh nhớ ra, nó biến mất.
Thay vào đó, anh nhớ ra một kỷ niệm khác: lần mẹ anh khóc khi anh rời nhà.
Và kỷ niệm đó cũng tan biến.
Lâm Thanh tấn công không ngừng, nhưng mỗi lần cô ấy chạm vào Trần Mồ, cô ấy đều cảm thấy ký ức của mình bị kéo ra.
Không phải bị xóa, mà bị chia sẻ.
Cô ấy thấy hình ảnh một cậu bé dưới mưa, một cô gái cười, một lão già điên rồ.
Cô ấy thấy nỗi đau của Trần Mồ.
"Ngươi đang làm gì?" cô ấy hét lên, giọng vỡ vạc.
"Ngươi đang lây nhiễm ký ức của ngươi cho tôi?"
Trần Mồ mỉm cười, nụ cười đầy máu.
"Không phải lây nhiễm.
Là chia sẻ.
Cô muốn xóa bỏ ký ức để không đau?
Vậy hãy cảm nhận nỗi đau của tôi.
Hãy xem nó có đáng để xóa bỏ không."
Lâm Thanh lùi lại, tay run rẩy.
Cô ấy nhìn vào bàn tay mình, nơi mà đấu khí đang chuyển sang màu đen.
Cô ấy cảm thấy ký ức về em gái mình trở lại, nhưng không phải là nỗi đau, mà là tình yêu.
Một tình yêu sâu sắc, đau đớn, nhưng đáng sống.
"Không..." cô ấy nói, giọng yếu ớt.
"Tôi không muốn..."
Trần Mồ bước tới, nắm lấy tay cô ấy.
"Không muốn gì?
Không muốn cảm thấy?
Hay không muốn nhớ?"
Lâm Thanh khóc.
Những giọt nước mắt đầu tiên của cô ấy sau nhiều năm rơi xuống.
Cô ấy nhớ ra em gái mình, nhớ ra nụ cười của nó, nhớ ra mùi hương của nó.
Nỗi đau quay trở lại, nhưng cùng với nó là sự sống.
Trần Mồ cảm thấy ký ức của mình đang tan biến nhanh chóng.
Anh không còn nhớ mặt mẹ mình.
Anh không còn nhớ tên bạn bè mình.
Anh chỉ còn nhớ Ngô Tiểu Nhàn.
Và anh nhớ ra rằng, cô ấy không chỉ là hiện tại.
Cô ấy là lý do anh còn chiến đấu.
"Tiểu Nhàn..." anh nói, giọng yếu ớt.
Ngô Tiểu Nhàn bước ra từ phía sau, mắt đỏ hoe.
Cô ấy nhìn vào Trần Mồ, và cô ấy hiểu.
Cô ấy hiểu rằng anh đang đánh đổi ký ức của mình để cứu Lâm Thanh, để cứu chính mình khỏi việc trở thành quái vật.
"Anh đừng..." cô ấy nói, giọng run rẩy.
"Anh đừng quên em."
Trần Mồ mỉm cười.
"Em không cần nhớ tôi.
Em chỉ cần sống.
Và sống, là nhớ."
Trần Mồ không giải thích thêm.
Anh kích hoạt toàn bộ Đấu Khí Đen, nhưng thay vì tấn công, anh hướng nó vào chính mình.
Anh bắt đầu "tiêu thụ" ký ức của chính mình một cách chủ động, không phải để tăng sức mạnh, mà để tạo ra một "vùng đệm" ký ức cho Lâm Thanh.
Lâm Thanh hét lên khi cảm thấy ký ức về em gái mình bùng nổ, nhưng lần này, nó không gây đau đớn, mà mang lại sự bình yên.
Cô ấy thấy em gái mình cười, và cô ấy cảm thấy yêu thương.
Trần Mồ ngã xuống.
Anh không còn nhớ gì nữa.
Anh không nhớ tên mình, không nhớ mặt ai, không nhớ lý do mình chiến đấu.
Anh chỉ còn là một khoảng trống.
Nhưng trong khoảng trống đó, có một thứ gì đó đang nảy mầm.
Một ký ức mới.
Không phải của anh, mà của tất cả những người anh đã gặp.
Ngô Tiểu Nhàn chạy tới, ôm lấy anh.
Cô ấy khóc, nhưng cô ấy không nói gì.
Cô ấy chỉ ghi chép lại.
Ghi chép lại khoảnh khắc này.
Ghi chép lại sự hy sinh của anh.
Và trong bóng tối, phiên bản thứ sáu của Trần Mồ bước ra.
Nó nhìn vào Trần Mồ, và lần đầu tiên, nó cảm thấy một thứ gì đó.
Không phải là hận thù.
Mà là sự thương cảm.
"Em đã thắng," nó nói, giọng lạnh lùng nhưng có một chút gì đó khác.
"Nhưng em đã thua.
Vì em đã nhớ."
Trần Mồ mở mắt.
Anh không biết mình là ai.
Nhưng anh biết một điều: anh phải tìm ra cách để nhớ lại.
Và anh biết rằng, có một cuốn sổ tay đang chờ đợi anh.
Cuốn sổ tay của Ngô Tiểu Nhàn.
Và trong đó, có một trang bị xé ra.
Trên trang đó, có một dòng chữ viết bằng máu: *Phiên bản thứ tám đang đến.*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận