Chương 7
Nó là một chất lỏng đặc quánh, có mùi tanh của máu cũ và mùi giấy thiêu rụi.
Trần Mồ chìm xuống, không phải vì trọng lực, mà vì ý chí của chính anh đang bị kéo tuột khỏi cơ thể.
Cảm giác giống như đang bị rút ruột từng chút một.
Anh cố giơ tay lên, nhưng cánh tay ấy nặng trĩu, như thể phủ đầy chì lỏng.
Trước mặt anh, trong khoảng không trắng xóa lạnh lẽo như băng giá, một ngọn lửa xanh lét bùng lên.
Nó không nóng.
Ngược lại, nó hút lấy nhiệt độ từ da thịt anh, để lại những vết bỏng lạnh tê cóng.
Trong ngọn lửa ấy, những mảnh vỡ ký ức hiện ra.
Không phải hình ảnh, mà là cảm giác.
Mùi khói thuốc lá của người cha.
Tiếng cười giòn tan của mẹ khi nấu canh rau muống.
Và tiếng khóc của em gái khi anh bỏ đi.
"Đừng nhìn," một giọng nói khô khốc vang lên, như tiếng giấy xé rách.
Trần Mồ mở mắt.
Ông lão ngồi trên một chiếc ghế bành cũ kỹ, bọc da nứt nẻ, đang cầm một chiếc ống nhòm ngược lại, ngắm nghía anh qua mắt kính.
"Đừng nhìn vào quá khứ, cậu bé," Dr.
Orphan nói, nụ cười méo mó lộ ra hàm răng vàng ố.
"Ký ức là nhiên liệu.
Cậu đang đốt chúng để sống.
Nếu cậu ngừng đốt, cậu sẽ chết.
Nếu cậu tiếp tục đốt, cậu sẽ quên mình là ai.
Đó là toán học đơn giản.
1 trừ 1 bằng 0."
Trần Mồ cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh không có trọng lượng.
Anh trôi nổi giữa hư vô, nhìn Dr.
Orphan với đôi mắt mệt mỏi.
"Tôi không phải là nhiên liệu," Trần Mồ nói, giọng khàn đặc.
"Tôi là người đốt lửa."
Dr.
Orphan cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian trống rỗng, tạo ra những tiếng vọng kinh dị.
Cậu là ngọn lửa!
tôi là người thu thập tro tàn."
Lão già giơ cao một cuốn sổ da bò màu nâu sẫm, bìa sách đã bạc màu theo thời gian.
Trên đó, hàng trăm con tem dán chồng lên nhau, mỗi con tem đều có một khuôn mặt khác nhau.
Nhưng tất cả đều có đôi mắt giống hệt Trần Mồ.
"Đây là phiên bản thứ nhất," Dr.
Orphan chỉ vào con tem ở góc trên cùng, khuôn mặt trẻ trung, tươi cười.
"Anh ta quên mất tên mình trước tiên.
Rồi anh ta quên mất lý do tại sao phải chiến đấu.
Cuối cùng, anh ta trở thành một con thú hoang, cắn nát cổ họng của chính sư phụ mình."
Lão già lật trang.
"Phiên bản thứ ba.
Cô ta quên mất tình yêu.
Cô ta giết người yêu mình vì nghĩ rằng đó là kẻ thù.
Thật lãng phí.
Ký ức về tình yêu là loại nhiên liệu tinh khiết nhất."
Trần Mồ cảm thấy tim mình co thắt.
Một cơn đau nhói chạy qua thái dương.
Anh nhớ ra một điều: anh không phải là phiên bản đầu tiên.
Anh là thứ bảy.
"Và tôi?" Trần Mồ hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi sẽ quên gì trước tiên?"
Dr.
Orphan dừng tay, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén, lạnh lùng như lưỡi dao cạo.
"Cậu sẽ quên cô bé đó.
Ngô Tiểu Nhàn."
Tên cô vang lên trong đầu Trần Mồ như một tiếng chuông báo động.
Hình ảnh một cô gái với mái tóc đen dài, nụ cười rạng rỡ, và cuốn sổ tay luôn cầm theo người hiện ra.
Cô ấy đã cười với anh bao nhiêu lần?
Cô ấy đã nói gì với anh ngày hôm qua?
Anh cố nhớ.
Nhưng hình ảnh ấy mờ dần, như tờ giấy bị nhúng vào nước.
"Tôi sẽ không quên cô ấy," Trần Mồ nói, giọng cứng rắn.
Anh siết chặt tay, dù không có gì để nắm.
"Dù phải trả giá bằng mạng sống."
Dr.
Orphan lắc đầu, thở dài.
"Cậu vẫn trẻ trâu quá.
Cậu nghĩ ý chí có thể thắng được quy luật tự nhiên?
Đấu Khí là virus.
Nó ăn ký ức.
Không có cách nào tránh khỏi.
Trừ khi..."
"Trừ khi gì?"
"Trừ khi cậu tìm thấy Đế Hồn.
Và tiêu diệt nó.
Nhưng để làm điều đó, cậu phải mạnh hơn nó.
Và để mạnh hơn nó, cậu phải tiêu thụ nhiều ký ức hơn bất kỳ ai từng sống."
Trần Mồ im lặng.
Lời nguyền này không thể bẻ khóa.
Nó chỉ có thể trì hoãn.
"Cậu có hai lựa chọn," Dr.
Orphan nói, đóng cuốn sổ lại.
"Một là ở lại đây, trong Vực Thẳm Ký Ức, để ký ức của cậu tan biến hoàn toàn, trở thành một con rối trống rỗng.
Hai là quay lại, tiếp tục chiến đấu, và chấp nhận mất mát từng ngày.
Nhưng lần này, tôi sẽ giúp cậu.
Tôi sẽ ghi lại những ký ức quan trọng nhất của cậu.
Vào những con tem này."
Lão già giơ cuốn sổ ra.
"Khi cậu quên, tôi sẽ nhắc nhở cậu.
Như một người bạn.
Như một người thầy.
Hoặc như một kẻ săn mồi, tùy thuộc vào cách cậu nhìn nhận."
Trần Mồ nhìn vào cuốn sổ.
Anh nhìn vào những con tem.
Những khuôn mặt của các phiên bản trước của anh.
Họ đã thất bại.
Họ đã mất trí nhớ.
Và giờ, họ là những quái vật mà anh đang săn đuổi.
"Vì sao cậu giúp tôi?" Trần Mồ hỏi.
"Vì tôi cần Đế Hồn," Dr.
Orphan nói, giọng thấp xuống, đầy tham lam.
"Và chỉ có cậu, phiên bản thứ bảy, mới có khả năng giết nó.
Các phiên bản trước đều yếu đuối.
Cậu có sự tàn nhẫn.
Và sự tàn nhẫn là thứ duy nhất có thể tồn tại khi ký ức biến mất."
Trần Mồ không đáp.
Anh quay lưng lại, bước vào bóng tối.
Anh không biết Dr.
Orphan có nói thật hay không.
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
*Nhật ký của Trần Mồ – Ngày thứ 47 sau khi xuyên không**
*Tôi không nhớ ngày hôm nay là thứ mấy.
Tôi chỉ nhớ rằng trời đang mưa.
Nó ăn mòn da thịt, nhưng tôi không cảm thấy đau.
Có lẽ vì tôi đã quên cách cảm nhận đau đớn.*
*Hôm nay, tôi gặp lại Ngô Tiểu Nhàn.
Cô ấy đứng dưới mái hiên của một quán trà nhỏ, cầm một chiếc ô trong suốt.
Cô ấy cười với tôi.
Nụ cười ấy giống như ánh nắng xuyên qua đám mây mù.
Nhưng tôi không thể nhớ tên cô ấy.*
*Tôi gọi cô ấy là "Sư Tỷ".
Cô ấy gật đầu, mắt đỏ hoe.
Cô ấy biết tôi đang quên.
Cô ấy chịu đựng điều đó mỗi ngày.
Mỗi lần tôi hỏi "Cô là ai?", cô ấy lại trả lời "Tôi là người sẽ nhắc nhở cô ấy không được quên".*
*Tôi cảm thấy tội lỗi.
Tôi cảm thấy buồn.
Nhưng cảm xúc này cũng đang phai nhạt.
Giống như một bức tranh bị phai màu dưới ánh nắng mặt trời.*
*Tôi phải mạnh lên.
Tôi phải tìm cách bẻ khóa lời nguyền.
Hoặc ít nhất, tôi phải tìm cách giữ lại ký ức về cô ấy.
Dù chỉ là một mảnh vụn.*
*Tôi sẽ viết nhật ký này.
Để khi tôi quên, tôi có thể đọc lại.
Để nhớ rằng tôi từng là một con người.
Từng có gia đình.
Từng có tình yêu.*
*Nhưng nếu một ngày nào đó, tôi quên cả việc viết nhật ký này thì sao?*
*Tôi không dám nghĩ đến điều đó.*
***
Trần Mồ tỉnh dậy trên nền đất lạnh lẽo của khu rừng già.
Cây cối xung quanh mọc um tùm, lá cây đen ngòm, như thể bị đốt cháy bởi một ngọn lửa vô hình.
Không khí nặng nề, đầy mùi ẩm mốc và mùi chết chóc.
Anh ngồi dậy, xoa xoa đầu.
Đầu anh đau như búa bổ.
Những mảnh ký ức từ cuộc trò chuyện với Dr.
Orphan vẫn còn in hằn trong tâm trí.
"Phiên bản thứ bảy," anh lẩm bẩm.
"Thật buồn cười.
Tôi là một bản sao lỗi.
Một sản phẩm thí nghiệm thất bại."
Anh đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.
Trên người anh chỉ còn lại bộ đồ rách rưới, và một thanh kiếm gỉ sét mà anh nhặt được từ xác kẻ thù trong chương trước.
Anh cần một mục tiêu.
Anh cần một thử thách.
Và anh cần tìm Ngô Tiểu Nhàn.
Anh nhớ cô ấy.
Hoặc ít nhất, anh nhớ rằng mình *nên* nhớ cô ấy.
Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực ngày càng lớn dần.
Nó giống như một lỗ hổng đen, hút lấy mọi thứ xung quanh.
Trần Mồ bước vào rừng.每一步, anh đều cảm thấy như đang bước trên một bãi mìn.
Mỗi bước chân đều có thể kích hoạt một kỷ niệm đau đớn.
Sau nửa ngày đi bộ, anh đến một clearing nhỏ.
Ở giữa clearing, một cô gái đang ngồi trên một tảng đá, đọc sách.
Cô ấy có mái tóc đen dài, đôi mắt sáng như sao.
Cô ấy đang cười.
Trần Mồ dừng lại.
Tim anh đập thình thịch.
"Cô là ai?" anh hỏi.
Ngô Tiểu Nhàn ngẩng đầu lên.
Nụ cười trên môi cô ấy cứng lại.
Đôi mắt cô ấy đỏ ngầu, chứa đầy nước mắt.
"Trần Mồ," cô ấy nói, giọng run rẩy.
"Cô lại quên rồi sao?"
Trần Mồ cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua tim.
Anh không nhớ cô ấy.
Anh không nhớ tên cô ấy.
Nhưng anh cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ, một sợi dây vô hình nối giữa hai người họ.
"Tôi xin lỗi," anh nói, giọng khàn đặc.
tôi đang quên mọi thứ."
Ngô Tiểu Nhàn đứng dậy, tiến lại gần anh.
Cô ấy đưa tay ra, chạm vào má anh.
Bàn tay cô ấy ấm áp, mềm mại.
"Không sao đâu," cô ấy nói, giọng nhẹ nhàng.
"Tôi sẽ nhắc nhở anh.
Mỗi giây."
Cô ấy rút ra một cuốn sổ tay nhỏ, mở ra trang đầu tiên.
Trên đó, viết bằng chữ nắn nót: *Trần Mồ và Ngô Tiểu Nhàn.
Ngày chúng ta gặp nhau.*
"Đọc đi," cô ấy nói.
Trần Mồ nhìn vào cuốn sổ.
Anh đọc những dòng chữ.
Mỗi từ ngữ đều như một mũi dao cứa vào tim anh.
*Ngày thứ nhất: Anh ấy cười.
Nụ cười của anh ấy giống như ánh nắng.*
*Ngày thứ mười: Anh ấy bảo vệ tôi khỏi một con sói rừng.
Anh ấy chảy máu, nhưng anh ấy vẫn cười.*
*Ngày thứ ba mươi: Anh ấy bắt đầu quên.
Anh ấy hỏi tôi tên là gì.
Nhưng tôi không nói cho anh ấy biết.
Tôi muốn anh ấy tự nhớ lại.*
Trần Mồ nhắm mắt lại.
Nước mắt chảy dài trên má anh.
Anh không nhớ.
Nhưng anh cảm thấy.
"Cảm ơn cô," anh nói.
Ngô Tiểu Nhàn gật đầu.
Cô ấy đưa cho anh một chai nước.
Chúng ta cần đi nhanh.
Đấu Hoàng 'Vô Diện' đang săn lùng chúng ta.
Anh ấy biết anh là phiên bản thứ bảy.
Anh ấy muốn tiêu diệt anh trước khi anh trở nên quá mạnh."
Trần Mồ uống hết chai nước.
Kẻ xóa bỏ ký ức để đạt được hòa bình vĩnh cửu?"
"Đúng vậy," Ngô Tiểu Nhàn nói.
"Anh ấy nghĩ rằng ký ức là nguồn gốc của đau khổ.
Xóa bỏ nó là cứu rỗi nhân loại.
Nhưng anh ấy sai.
Không có ký ức, con người chỉ là những con rối.
Không có cảm xúc.
Không có hy vọng.
Không có tình yêu."
Trần Mồ nhìn vào cuốn sổ.
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Chúng ta phải tìm Đế Hồn," Ngô Tiểu Nhàn nói.
"Chỉ có Đế Hồn mới có thể bẻ khóa lời nguyền.
Hoặc ít nhất, cho chúng ta một cơ hội."
Trần Mồ gật đầu.
Anh cảm thấy một sự quyết tâm mới trong tim.
Không phải vì sức mạnh.
Mà vì ký ức.
Vì những điều anh đã mất.
Và vì những điều anh chưa mất.
"Đi thôi," anh nói.
Họ rời khỏi clearing, bước vào sâu hơn trong rừng.
*Thư từ tìm thấy trong túi áo của một tên lính canh chết**
*Kính gửi Sư Phụ,*
*Con đã hoàn thành nhiệm vụ.
Những tên ngoại bang đã bị tiêu diệt.
Không còn dấu vết nào sót lại.*
*Nhưng con có một điều muốn nói.
Trong lúc chiến đấu, con thấy một trong những kẻ thù đó...
anh ta nhìn con bằng đôi mắt trống rỗng.
Không có hận thù.
Không có sợ hãi.
Chỉ có sự trống rỗng.*
*Con cảm thấy sợ.
Không phải vì anh ta mạnh.
Mà vì anh ta không còn là con người nữa.*
*Sư Phụ nói rằng Đấu Khí là con đường duy nhất để trở nên mạnh mẽ.
Nhưng con tự hỏi, nếu cái giá phải trả là linh hồn, thì sức mạnh ấy có đáng không?*
*Xin sư phụ chỉ dạy.*
*Kính thư,*
*Đệ tử: Lý Phong*
***
Trần Mồ và Ngô Tiểu Nhàn đi suốt cả ngày.
Họ không nói nhiều.
Chỉ có tiếng bước chân và tiếng lá cây xào xạc.
Khi mặt trời lặn, họ đến một hang động nhỏ.
Trần Mồ thắp một ngọn lửa nhỏ bằng cách cọ xát hai thanh đá.
Ngô Tiểu Nhàn ngồi xuống bên cạnh anh, mở cuốn sổ tay ra.
"Hôm nay, anh muốn nghe câu chuyện nào?" cô ấy hỏi.
Trần Mồ nhìn vào ngọn lửa.
"Câu chuyện về lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."
Ngô Tiểu Nhàn mỉm cười.
Cô ấy bắt đầu kể.
"Ngày đó, trời mưa.
Anh ấy đứng dưới mái hiên của một quán trà, ướt sũng.
Anh ấy nhìn tôi bằng đôi mắt hoang mang.
Tôi hỏi anh ấy tên là gì.
Anh ấy trả lời: 'Tôi không nhớ'.
Tôi nói: 'Không sao.
Tôi sẽ giúp anh nhớ lại'."
Trần Mồ lắng nghe.
Anh cố gắng hình dung ra cảnh tượng đó.
Anh thấy một người đàn ông ướt sũng, đôi mắt hoang mang.
Anh thấy một cô gái cười, nụ cười rạng rỡ.
Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực.
"Cảm ơn cô," anh nói.
Ngô Tiểu Nhàn lắc đầu.
"Không cần cảm ơn.
Đó là công việc của tôi."
Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau hang động.
Trần Mồ quay đầu lại.
Một bóng đen khổng lồ xuất hiện.
Nó có hình dạng của một con quái vật, với đôi mắt trắng bệch, không có tròng mắt.
"Phiên bản thứ bảy," giọng nói của con quái vật vang lên, lạnh lùng, không có cảm xúc.
"Tôi đã tìm thấy cậu."
Trần Mồ đứng dậy, cầm thanh kiếm gỉ sét.
Anh nhìn con quái vật.
Anh nhận ra nó.
Đó là phiên bản thứ sáu của anh.
"Em đang tiến gần hơn," giọng nói đó vang lên trong đầu anh.
"Khi em quên hết, em sẽ trở thành tôi.
Và tôi sẽ trở thành Đế Hồn."
Trần Mồ mỉm cười.
Một nụ cười đầy sát khí.
"Thử đi," anh nói.
Anh lao vào con quái vật.
Thanh kiếm gỉ sét của anh va chạm với móng vuốt của nó.
Một tia lửa bắn ra.
Cuộc chiến bắt đầu.
Và trong bóng tối, một bí mật lớn hơn đang chờ đợi họ.
Một bí mật mà ngay cả Dr.
Orphan cũng không biết.
Và bí mật ấy, có thể sẽ thay đổi toàn bộ cuộc chơi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận