Chương 6
Anh tỉnh dậy không phải trên giường mềm mại, thơm tho của một học viện đẳng cấp, mà nằm chổng vó giữa đống phế tích kim loại gỉ sét và xác thối của những con "Đấu Thú" hạng thấp.
Khói mù mịt, mùi hôi thối nồng nặc của xác thịt phân hủy hòa quyện với mùi ozon chát chát từ Đấu Khí tàn dư, xông vào mũi như một cú đấm vô hình.
Trần Mồ ngồi dậy, tay vịn vào một mảnh sắt nhọn hoắt.
Máu chảy từ vết thương trên trán, nhỏ giọt xuống đất, hòa lẫn với bùn đen.
Anh chớp mắt, cố gắng xua tan sự mơ hồ.
Trước mắt anh là xác một con Sói Rừng Cấp 3, cơ thể nó đã bị xé toạc, nội tạng vương vãi ra khắp nơi.
Nhưng điều khiến anh lạnh sống lưng không phải là sự tàn khốc của trận chiến, mà là cảm giác trống rỗng trong lồng ngực.
Anh nhớ mình vừa chiến đấu, nhưng không nhớ đối thủ là ai.
Anh chỉ nhớ cảm giác giết chóc, sự thỏa mãn tàn nhẫn khi nhìn thấy ánh sống tắt dần trong đôi mắt con thú.
"Chào buổi sáng," Trần Mồ thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc vì khói bụi.
"Một cách khởi đầu hoàn hảo cho ngày mới.
Giết một con sói, quên mất lý do tại sao mình làm vậy, và thức dậy trong đống phân.
Nếu đây là thiên đường, chắc chắn tôi đã bị sai địa chỉ."
Anh cúi xuống, lau sạch máu trên mặt bằng tay áo rách nát.
Trong túi áo, viên nang ký ức màu tím vẫn còn đó, nặng trĩu như một viên đá.
Ký ức về mẹ.
Thứ duy nhất còn lại.
Anh chạm nhẹ vào nó, ngón tay run rẩy.
Mỗi lần chạm vào, một cơn đau nhói nhẹ chạy qua đầu, như một lời nhắc nhở rằng thứ này đang dần biến mất.
Anh không nhớ rõ khuôn mặt mẹ mình nữa.
Chỉ còn lại cảm giác ấm áp, mùi hương hoa nhài, và tiếng hát ru mơ hồ.
Đó là tất cả những gì anh còn lại từ Trái Đất.
Và giờ, nó đang bị ăn mòn bởi chính sức mạnh anh đang theo đuổi.
Trần Mồ đứng dậy, chân run rẩy.
Cơ thể anh đau nhức từng thớ thịt, nhưng ý chí lại lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh nhìn quanh, tìm kiếm manh mối.
Hang động này rộng lớn, trần nhà cao vút, ánh sáng yếu ớt từ các khe hở trên trần chiếu xuống, tạo thành những tia sáng huyền ảo giữa màn sương mù.
Ở góc xa, anh thấy một bóng người đang ngồi thiền.
Trần Mồ lê bước vào hang động nhỏ, nơi anh tìm thấy một người đang ngồi thiền.
Đó là Lão Hạc, một Đấu Giả cảnh giới 5 sao già nua, mắt nhắm nghiền, nhưng cơ bắp căng cứng như dây thừng.
Lão mặc一件 bộ áo choàng xám xịt, phủ đầy bụi đất, trông giống như một cục đá cũ kỹ hơn là một chiến binh.
Không khí xung quanh lão nặng nề, Đấu Khí của lão không phát ra, mà hấp thụ, khiến không gian xung quanh trở nên ngột ngạt.
"Cậu đã giết nó," Lão Hạc mở mắt, giọng nói trầm thấp, không có chút ngạc nhiên.
"Sói rừng cấp 3.
Với một Đấu Giả mới lên 1 sao như cậu, đó là một kỳ tích.
Hoặc là một tai nạn chết người."
Trần Mồ dừng lại, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm giả tưởng của mình.
"Tôi không cần ai đó kể lại cho tôi những gì tôi vừa làm.
Tôi chỉ cần biết tại sao lão lại ở đây.
Và tại sao lão không giết tôi khi tôi đang nằm bất động."
Lão Hạc cười, một nụ cười nhăn nheo, đầy mỉa mai.
Tại sao lại lãng phí Đấu Khí quý giá của mình vào một kẻ sắp tự hủy diệt bản thân?
Cậu thấy đó, cậu đang tỏa ra mùi của sự tuyệt vọng.
Mùi của những ký ức đang bốc hơi.
Tôi ngửi thấy mùi đó từ xa."
Trần Mồ nhíu mày.
"Lão nói gì vậy?
Ký ức bốc hơi?"
"Đồ ngốc," Lão Hạc đứng dậy, bước về phía Trần Mồ.
"Đấu Khí không phải là năng lượng thuần túy.
Nó là một loại virus nhận thức.
Khi cậu hấp thụ Đấu Khí, nó sẽ đốt cháy ký ức của cậu để làm nhiên liệu.
Càng mạnh, cậu càng trống rỗng.
Cậu đã quên mất lý do tại sao mình chiến đấu, đúng không?
Cậu chỉ còn lại bản năng giết chóc.
Đó là dấu hiệu của 'Sự Rỗng Rỗng'.
Nếu không kiểm soát, cậu sẽ trở thành một con quái vật, giống như những thứ mà chúng ta đang săn đuổi."
Trần Mồ cảm thấy lạnh toát.
Những lời nói của Lão Hạc vang vọng trong đầu anh, khớp với cảm giác trống rỗng mà anh vừa trải qua.
Anh nhìn vào viên nang màu tím trong tay.
Nó đang nóng lên, như thể phản ứng lại với sự hiện diện của Đấu Khí xung quanh.
"Vậy làm thế nào để ngăn chặn nó?" Trần Mồ hỏi, giọng trầm xuống.
"Không có cách nào," Lão Hạc đáp, ánh mắt lạnh lùng.
"Trừ khi cậu tìm thấy 'Đế Hồn'.
Hoặc là trở thành một phần của nó."
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ lối vào hang động.
Không phải là quái vật, mà là con người.
Ba người đàn ông mặc áo choàng đen, trên ngực thêu hình một con mắt bị che khuất — biểu tượng của "Tổ Chức Thanh Tẩy".
Họ đi vào, dẫn đầu là một phụ nữ trẻ, gương mặt lạnh lùng, đẹp đến mức đáng sợ.
Đôi mắt cô ấy không có cảm xúc, giống như những viên đá lạnh.
"Tìm thấy rồi," người phụ nữ nói, giọng nói vang vọng trong hang động.
"Một cá thể nhiễm trùng.
Cảnh giới Đấu Giả 1 sao.
Mức độ ô nhiễm: Cao."
Trần Mồ bước ra phía trước, chắn trước mặt Lão Hạc.
"Tôi không phải là bệnh nhân.
Và tôi không cần được 'thanh tẩy'."
Người phụ nữ nhíu mày, ánh mắt quét qua Trần Mồ.
"Cậu không có quyền lựa chọn.
Cậu đã nhiễm virus Đấu Khí.
Nếu không được kiểm soát, cậu sẽ trở thành một con quái vật mất trí, gây hại cho người khác.
Chúng tôi đang giúp cậu.
Chúng tôi đang cứu nhân loại khỏi chính bản thân nó."
"Giúp tôi biến thành xác chết sống?" Trần Mồ cười mỉa.
"Tôi thà chết trong đau đớn còn hơn sống trong sự trống rỗng.
Ký ức là thứ duy nhất khiến tôi còn là con người.
Nếu các người muốn lấy nó đi, các người phải giết tôi trước."
Người phụ nữ không đáp.
Cô ấy đưa tay ra, Đấu Khí đen kịt tuôn ra từ lòng bàn tay, hình thành một con rắn khổng lồ, sấp mình tấn công Trần Mồ.
Trần Mồ nhảy lùi lại, tránh né cú tấn công.
Rắn đá vào vách đá, gây ra một tiếng nổ lớn, bụi bặm bay tung mù mịt.
"Lão Hạc, chạy đi!" Trần Mồ hét lên, đồng thời rút thanh kiếm gỉ sét từ đống phế tích.
Lão Hạc lắc đầu, vẫn ngồi thiền.
"Chạy để làm gì?
Để trở thành một con mồi ngon hơn cho những kẻ săn mồi khác?
Cậu phải đối mặt với nó.
Đó là cách duy nhất để hiểu sự thật."
Trần Mồ nghiến răng.
Anh không có lựa chọn.
Đấu Khí trong cơ thể anh bắt đầu sôi sục, phản ứng lại với mối đe dọa.
Anh cảm thấy ký ức của mình đang bị kéo giãn, như thể có ai đó đang cố gắng xé chúng ra khỏi đầu anh.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào viên nang màu tím.
Hình ảnh mẹ anh hiện ra, mờ nhạt, nhưng đủ để giữ anh tỉnh táo.
Anh lao về phía trước, thanh kiếm trong tay vung ra.
Đấu Khí đen kịt bao phủ lưỡi kiếm, tạo thành một vết cắt chết chóc.
Con rắn Đấu Khí của người phụ nữ va chạm với kiếm của anh, tạo ra một vụ nổ ánh sáng chói lòa.
Trần Mồ bị hất văng ra sau, đập vào vách đá.
Máu phun ra từ miệng anh, nhưng anh vẫn đứng dậy, đôi mắt sáng rực lên.
"Cậu không thể thắng được chúng tôi," người phụ nữ nói, giọng không thay đổi.
"Chúng tôi là hiện thân của hòa bình.
Không còn ký ức, không còn hận thù, không còn chiến tranh.
Đó là thế giới hoàn hảo."
"Thế giới hoàn hảo là một thế giới chết," Trần Mồ khạc ra một ngụm máu.
"Và tôi sẽ không để các người biến nó thành hiện thực."
Anh lao về phía trước, nhanh hơn lần trước.
Thanh kiếm của anh chém ngang qua cổ con rắn Đấu Khí, cắt đôi nó thành hai nửa.
Người phụ nữ lùi lại, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự ngạc nhiên.
cậu đã kiểm soát được nó?
Không thể nào."
Trần Mồ đứng đó, thở hồng hộc.
Đấu Khí trong cơ thể anh đang yên lặng, nhưng anh biết rằng đó chỉ là tạm thời.
Ký ức của anh đang mờ dần.
Anh cố gắng nhớ lại tên của người phụ nữ, nhưng không thể.
Anh chỉ nhớ cô ấy là kẻ thù.
"Đó không phải là kiểm soát," Trần Mồ nói, giọng lạnh lùng.
"Đó là sự từ chối.
Tôi từ chối quên.
Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình."
Người phụ nữ nhìn anh, rồi quay sang hai đồng đội.
Nó là một mẫu vật quý giá."
Trần Mồ mỉm cười, một nụ cười đầy sát khí.
"Thử đi."
Anh cúi xuống, nhặt lấy thanh kiếm của tên đồng môn vừa bị anh giết.
Anh nhìn vào mũi kiếm, phản chiếu hình ảnh của mình: một người đàn ông trẻ, đôi mắt đen ngòm, không có cảm xúc.
*Anh là ai?* Hệ thống hỏi trong đầu.
Trần Mồ mở miệng, nhưng không có câu trả lời.
Anh chỉ nhớ một điều duy nhất: *Mục tiêu tiếp theo: Đế Hồn.*
Lão Hạc nh
Trần Mồ cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy qua đầu.
Hình ảnh của phiên bản thứ sáu hiện ra, đôi mắt trắng bệch, nụ cười lạnh lùng.
"Em đang tiến gần hơn," giọng nói đó vang lên trong đầu anh.
"Khi em quên hết, em sẽ trở thành tôi.
Và tôi sẽ trở thành Đế Hồn."
Trần Mồ nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh đó đi.
Anh không thể để mình bị cuốn theo.
Anh phải giữ vững lý trí.
Anh phải nhớ.
Nhưng ký ức của anh đang tan biến như khói.
Anh không nhớ tên mình.
Anh không nhớ từ đâu đến.
Anh chỉ còn lại một mục tiêu: Giết Đế Hồn.
Và rồi, từ bóng tối phía sau anh, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của Ngô Tiểu Nhàn.
"Trần Mồ, đừng quên em."
Trần Mồ quay đầu lại.
Không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối.
Và trong bóng tối đó, anh thấy phản chiếu lại chính mình.
Một con người đang chết dần, từng ký ức một.
Anh mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
"Tôi sẽ không quên," anh thì thầm.
"Dù phải trả giá bằng tất cả."
Và rồi, anh bước vào bóng tối, để lại phía sau là xác của những kẻ thù và sự thật tàn khốc về thế giới này.
Cuộc hành trình của anh mới chỉ bắt đầu.
Và cái giá anh phải trả sẽ lớn hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận