Chương 5

Cảm giác lạnh lẽo của con thú nhỏ đang cuộn tròn trong lòng Trần Mồ không phải là sự an ủi, mà là một cái gai đâm xuyên qua da thịt.

Nó không kêu lên, nhưng mỗi nhịp đập tim của nó đều cộng hưởng với mạch máu của anh, truyền đi một luồng năng lượng thô ráp, mang vị kim loại sắt gỉ và mùi khét của trí nhớ đang bốc hơi.

Trần Mồ ngồi dựa vào vách đá ẩm ướt, tay run rẩy cầm bút mực, cố gắng viết vào cuốn sổ da dê cũ kỹ.

Mực thấm vào giấy, tạo thành những vết đen loang lổ, giống như những đốm mực trên trang nhật ký của phiên bản thứ năm mà anh đã đọc hôm qua.

Anh nhớ rằng phiên bản thứ năm đã chết vì quên mất cách thở.

Hài hước thật.

Cái chết của một Đấu Giả không phải do vết thương chí mạng, mà do bộ não tự tắt nguồn vì thiếu nhiên liệu.

"Ngày thứ 42," anh viết, nét chữ nguệch ngoạc.

"Hôm nay tôi quên tên con mèo của mình.

Nó tên là Mèo Đen, hay Mèo Trắng?

Không quan trọng.

Quan trọng là nó đã chết.

Và tôi đang sống.

Với giá trị nào thì tôi không rõ."

Con thú nhỏ trong lòng anh khẽ rít lên, một âm thanh chói tai như kim loại cọ xát.

Đó là một con Hắc Long Khổng Tước con, loại thần thú bị coi là dị dạng, không có lông vũ rực rỡ mà chỉ toàn da thịt đen bóng, trơn nhớt.

Nó không phải là vật nuôi.

Nó là một cái bẫy sinh học.

Trần Mồ nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của nó, nơi phản chiếu lại khuôn mặt mệt mỏi, hốc hác của chính mình.

Anh cảm thấy đau đớn.

Không phải đau cơ bắp, mà đau ở vùng thái dương, nơi ký ức về mùi hương bữa tối ngày cuối cùng ở Trái Đất đang dần phai mờ.

Mẹ anh nấu món gì?

Hay canh chua?

Anh cố gắng nhớ, nhưng chỉ thấy một khoảng trống trắng xóa, lạnh lẽo như băng hà.

Bác Sĩ Mồ Côi, hay còn gọi là Lão Khư trong danh sách khách hàng đen của hắn, bước vào hang động với đôi guốc gỗ phát ra tiếng *cộc cộc* nhịp nhàng.

Lão già này mặc một bộ áo choàng y tá bẩn thỉu, dính đầy vết máu khô và những mảnh giấy ghi chú ký ức.

Lão cầm theo một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa đầy những viên nang màu tím nhạt.

Mỗi viên nang là một ký ức bị cắt xén, được cô đặc lại thành dạng tinh thể.

"Cậu nghĩ mình may mắn sao?

Tìm được một Hợp约 Thần Thú?" Lão Khư hỏi, giọng nói khàn khàn như giấy nhám chà lên kính.

Lão ngồi xuống đối diện Trần Mồ, ánh mắt sắc lẹm như dao mổ, quét qua con thú nhỏ đang co ro trong lòng anh.

Trần Mồ không ngẩng đầu lên.

Anh tiếp tục viết, mực đã khô lại trên đầu bút.

"Con thú này...

khác," anh trả lời, giọng khàn đặc, như thể cổ họng vừa nuốt phải một nắm tro tàn.

"Nó không đòi hỏi linh hồn, nó đòi hỏi ký ức.

Nhưng nó cho tôi chọn ký ức nào để đốt.

Những con thú khác...

chúng ăn tươi nuốt sống tất cả, không chừa một chút nào."

Lão Khư cười, một tiếng cười chua chát, lộ ra hàm răng vàng ố.

"Chưa bao giờ có thứ gì gọi là 'khác' trong thế giới này, Trần Mồ.

Tất cả đều là biến thể của cùng một lời nguyền.

Đế Hồn không phân biệt tốt xấu.

Nó chỉ phân biệt giữa nhiên liệu và động cơ.

Con thú đó không cho cậu chọn.

Nó chỉ giúp cậu chậm quên hơn một chút, để cậu có thể cảm nhận nỗi đau của sự mất mát lâu hơn.

Đó mới là hình phạt thực sự."

Trần Mồ dừng bút.

Anh nhìn Lão Khư, đôi mắt anh trống rỗng, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự tỉnh táo đáng sợ.

"Vậy tại sao bác sĩ lại mang những viên nang này đến?

Để bán ký ức cho tôi?

Hay để mua lại những ký ức tôi sắp quên?"

Lão Khư dừng cười.

Lão mở chiếc hộp gỗ, lấy ra một viên nang màu tím.

Bên trong viên nang, một hình ảnh nhỏ bé đang xoay tròn: một đứa trẻ đang cười, chạy trên bãi biển.

Trần Mồ nhận ra đó là ký ức của chính anh.

Ký ức về lần đầu tiên anh gặp Ngô Tiểu Nhàn.

Cô ấy đã cười như thế nào?

Anh không nhớ rõ.

Nhưng nhìn vào viên nang, anh cảm thấy một cơn đau nhói ở tim.

"Tôi không bán ký ức," Lão Khư nói, giọng trầm xuống.

"Tôi sưu tập chúng.

Để tái tạo Đế Hồn.

Để tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền.

Và cậu, Trần Mồ, cậu là chìa khóa.

Không phải vì cậu mạnh.

Mà vì cậu là phiên bản thứ bảy.

Cậu là bản sao cuối cùng còn giữ được ý thức về việc mình là ai.

Khi cậu quên hết, Đế Hồn sẽ hoàn thiện.

Và khi đó, Vô Diện sẽ thắng."

Trần Mồ nhìn vào viên nang.

Anh muốn cầm nó lên, muốn nuốt nó vào để lấy lại ký ức đó.

Nhưng anh biết giá trị của nó.

Một ký ức về niềm vui, đổi lấy sức mạnh để tồn tại thêm một ngày.

Một giao dịch công bằng, theo cách tàn nhẫn của thế giới này.

"Cậu không hiểu," Trần Mồ thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Tôi không muốn mạnh lên.

Tôi chỉ muốn nhớ.

Nhưng để nhớ, tôi phải yếu đi.

Và nếu tôi yếu đi, tôi sẽ chết.

Và nếu tôi chết, ký ức của tôi sẽ biến mất vĩnh viễn.

Đó là vòng lặp chết."

Lão Khư gật đầu, ánh mắt lão đầy sự thương cảm, nhưng cũng đầy sự lạnh lùng tính toán.

Và đó là lý do tại sao Vô Diện lại đúng.

Xóa bỏ ký ức là xóa bỏ đau khổ.

Nếu không còn nhớ, thì không còn hận.

Nếu không còn hận, thì không còn chiến tranh.

Cậu đang chiến đấu để giữ lại nỗi đau, Trần Mồ.

Cậu đang chiến đấu để tiếp tục chịu đựng."

Trần Mồ nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy con thú nhỏ trong lòng mình đang nóng lên.

Nó đang đói.

Nó muốn ăn.

Anh mở mắt ra, nhìn vào viên nang ký ức.

Anh thấy bóng dáng của Ngô Tiểu Nhàn.

Cô ấy đang mỉm cười, tay cầm cuốn sổ tay, mắt sáng lên như những vì sao.

Anh nhớ cảm giác ấm áp khi cô ấy ôm anh.

Anh nhớ mùi hương hoa nhài trên tóc cô ấy.

Anh nhớ giọng nói của cô ấy: "Em sẽ không để anh quên em."

Nhưng rồi, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu anh.

*Phiên bản thứ sáu đã tỉnh dậy.

Và anh ta đang ở ngay bên cạnh ngươi.*

Trần Mồ mở mắt ra.

Bóng tối từ góc hang động đang lan tỏa.

Năm bóng dáng bước ra từ bóng tối.

Họ mặc áo giáp bằng xương trắng, không có mặt nạ, nhưng đôi mắt của họ trống rỗng, không có đồng tử, chỉ còn lại màu trắng đục.

Những Đấu Giả Cấp 3 — những kẻ đã bán hết ký ức về tình yêu, gia đình, và cả tên tuổi của chính mình.

Họ là những cỗ máy chiến tranh hoàn hảo, không sợ hãi, không do dự, không đau khổ.

Cánh cửa hang đột ngột bay văng ra ngoài, cuốn theo bụi đất và mùi máu tanh.

Năm bóng dáng đó đứng chắn lối ra.

Họ không nói lời nào.

Họ chỉ đứng đó, như những bức tượng trắng xóa, chờ đợi lệnh tấn công.

Trần Mồ nhìn vào đôi mắt trắng đục của họ.

Anh thấy sự trống rỗng.

Sự bình yên tuyệt đối.

Không còn nỗi đau.

Không còn ký ức.

Đó là điều mà Vô Diện muốn mang lại cho nhân loại.

Hòa bình vĩnh cửu, bằng cách xóa sạch nhân tính.

"Chúng ta phải chiến đấu," Lão Khư nói, giọng nói vẫn bình thản như thể đang bình luận về thời tiết.

Lão rút ra một cây kim tiêm dài, bên trong chứa đầy chất lỏng đen kịt.

"Hoặc là cậu chết, hoặc là cậu trở thành một trong chúng.

Không có lựa chọn thứ ba."

Trần Mồ nhìn vào con thú nhỏ trong lòng mình.

Nó đang nhìn anh, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự hung bạo.

Anh cảm thấy đau đớn.

Cực kỳ đau đớn.

Nhưng anh cần sức mạnh.

Anh cần đốt cháy thêm một thứ gì đó để có đủ năng lượng đối đầu.

Anh nhìn vào viên nang ký ức về Ngô Tiểu Nhàn.

Anh nhớ nụ cười của cô ấy.

Anh nhớ cảm giác ấm áp.

Anh nhớ lời hứa của cô ấy.

"Đốt đi!" Trần Mồ gầm lên trong đầu, giọng nói đầy sự tuyệt vọng và giận dữ.

Con thú nhỏ, dường như hiểu ý định tự sát của chủ nhân, phun ra một luồng khí đen kịt.

Trần Mồ hít vào.

Cảm giác như uống thủy ngân lỏng.

Nó chảy xuống cổ họng, đốt cháy ruột gan, lan tỏa khắp cơ thể.

Anh cảm thấy ký ức về Ngô Tiểu Nhàn đang tan rã.

Nụ cười của cô ấy mờ dần.

Mùi hương hoa nhài biến mất.

Lời hứa của cô ấy trở thành tiếng vọng xa xăm.

Nhưng cùng lúc đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ trong cơ thể anh.

Đấu khí của anh tăng vọt.

Từ Đấu Giả 7 sao, anh nhảy vọt lên Đấu Giả 9 sao.

Sức mạnh hủy diệt.

Trần Mồ đứng dậy, đôi mắt anh đỏ ngầu, giống hệt con thú nhỏ trong lòng mình.

Anh cảm thấy lạnh lùng.

Lạnh lùng như những kẻ thù trước mặt.

Năm Đấu Giả Cấp 3 đồng thời lao tới.

Họ không dùng vũ khí.

Họ dùng tay không, với tốc độ cực nhanh, nhắm vào các điểm yếu trên cơ thể Trần Mồ.

Trần Mồ không né tránh.

Anh đón đầu.

Anh đấm vào ngực kẻ đầu tiên.

Cú đấm mang theo sức mạnh của Đấu khí, kèm theo một tia lửa đen.

Kẻ đó bay ra xa, va vào vách đá, xương cốt gãy vỡ.

Nhưng anh ta không hét lên.

Anh ta chỉ đứng dậy, đôi mắt trắng đục vẫn trống rỗng, và lao lại.

Trần Mồ cảm thấy sự trống rỗng trong tâm trí mình.

Anh không nhớ tại sao mình đang chiến đấu.

Anh không nhớ mình đang bảo vệ ai.

Anh chỉ biết rằng mình phải giết họ.

Vì họ là kẻ thù.

Vì họ là mối đe dọa.

Anh đấm, anh đá, anh dùng đấu khí để nghiền nát họ.

Mỗi cú đánh, anh lại mất đi một chút ký ức.

Anh quên mất tên của cha mình.

Anh quên mất mùi vị của cơm nhà.

Anh quên mất cảm giác của ánh nắng mặt trời.

Lão Khư đứng ở xa, quan sát với ánh mắt phức tạp.

Lão thấy Trần Mồ đang biến đổi.

Từ một con người đầy cảm xúc, anh đang trở thành một cỗ máy chiến tranh.

Một phiên bản thứ bảy đang trở thành phiên bản thứ tám.

Và khi anh quên hết, anh sẽ trở thành một trong *chúng*.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng.

Năm Đấu Giả Cấp 3 nằm bất động trên sàn hang.

Họ không chết.

Họ chỉ bị vô hiệu hóa.

Trần Mồ đứng giữa đống xác, thở hổn hển.

Cơ thể anh run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự trống rỗng.

Anh nhìn vào tay mình.

Đôi tay đầy máu.

Máu của kẻ thù.

Và máu của chính anh, từ những vết thương do đấu khí phản phệ gây ra.

Lão Khư nằm dưới đống gạch vỡ, máu chảy từ miệng.

Hắn nhìn Trần Mồ với ánh mắt kỳ lạ.

Không phải là sự thương cảm, mà là sự tiếc nuối.

"Cậu đã quên mất lý do tại sao cậu phải sống," Lão Khư ho khẹ, nói những lời cuối cùng trước khi tắt thở.

"Khi cậu quên hết tất cả...

cậu sẽ trở thành một trong *chúng*."

Trần Mồ nhìn xuống con thú nhỏ trong lòng mình.

Nó đang ngủ.

Anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của Ngô Tiểu Nhàn.

Anh cố gắng nhớ lại nụ cười của cô ấy.

Nhưng tất cả chỉ là một khoảng trống trắng xóa.

Anh không nhớ cô ấy là ai.

Anh chỉ nhớ rằng mình nợ cô ấy một điều gì đó.

Một điều gì đó quan trọng.

Anh nhìn vào cuốn sổ tay của mình.

Trang giấy cuối cùng còn trống.

Anh cầm bút lên, tay run rẩy.

Anh muốn viết lại tên của cô ấy.

Nhưng anh không nhớ.

Anh chỉ viết được một từ: *Xin lỗi*.

Và rồi, từ bóng tối phía sau anh, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Giọng nói của phiên bản thứ sáu.

Giọng nói ngọt ngào, nhưng đầy sát khí.

Anh đã chờ em lâu lắm rồi.

Bây giờ, hãy để anh giúp em quên đi nỗi đau này."

Trần Mồ quay đầu lại.

Bóng người đó bước ra.

Khuôn mặt giống hệt anh.

Nhưng đôi mắt thì hoàn toàn trắng bệch.

Không có đồng tử.

Không có cảm xúc.

Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.

Và trong đôi mắt trắng bệch đó, Trần Mồ thấy phản chiếu lại chính mình.

Một con người đang chết dần, từng ký ức một.

"Không," Trần Mồ thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.

"Tôi sẽ không quên.

Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình."

Phiên bản thứ sáu mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.

"Vậy thì, chúng ta sẽ chiến đấu.

Cho đến khi một trong hai chúng ta quên hết tất cả.

Và người còn lại...

sẽ trở thành Đế Hồn."

Trần Mồ nhìn vào viên nang ký ức cuối cùng còn lại trong túi áo.

Viên nang màu tím, chứa đựng ký ức về mẹ anh.

Anh biết rằng nếu anh đốt nó, anh sẽ có đủ sức mạnh để giết phiên bản thứ sáu.

Nhưng anh cũng sẽ quên mẹ anh.

Quên đi tình yêu vô điều kiện duy nhất mà anh từng biết.

Anh nhìn vào phiên bản thứ sáu.

Anh nhìn vào viên nang.

Và anh đưa tay vào túi áo.

Anh không biết mình sẽ làm gì tiếp theo.

Nhưng anh biết rằng, bất kể lựa chọn nào, anh sẽ không bao giờ tìm lại được chính mình nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập