Chương 4
Cơn cười của anh không phải là sự châm biếm, mà là tiếng rên rỉ đau đớn bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Cơn đau đầu dữ dội ập đến như lưỡi dao cưa vào não bộ, xé toạc từng mảnh ký ức còn sót lại.
Anh không nhìn thấy Chiến Binh 7 sao rút kiếm, mà chỉ thấy bóng dáng một người phụ nữ đang quay lưng lại, bước vào màn sương mù dày đặc.
Mùi hương hoa hồng – thứ mùi duy nhất còn lại từ Trái Đất – tan biến nhanh chóng như tro tàn trước gió bão.
Thay vào đó, là sự trống rỗng.
Trần Mồ ngã quỵ xuống, đầu gối chạm vào mặt đất đá gồ ghề.
Máu từ mũi anh nhỏ xuống, nhuộm đỏ lớp bụi tro xám xịt.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể nặng trĩu như chì.
Đấu khí trong kinh mạch sôi sục, không phải vì sự hưng phấn, mà vì nó đang ăn mòn linh hồn.
Mỗi lần anh vận chuyển nội lực, một mảnh ký ức lại bị đốt cháy làm nhiên liệu.
Đó là quy luật tàn khốc của thế giới Shenmu: sức mạnh là nợ, và ký ức là tiền lãi.
"Anh ổn chứ?" Tiếng Ngô Tiểu Nhàn vang lên, gấp gáp nhưng cố giữ giọng bình thản.
Cô quỳ xuống bên cạnh anh, tay run rẩy đặt lên vai anh.
Đôi mắt cô đỏ ngầu, chứa đựng nỗi sợ hãi mà cô cố che giấu bằng nụ cười勉 cưỡng.
Trần Mồ nhìn cô.
Anh biết đó là Ngô Tiểu Nhàn.
Người duy nhất còn nhớ rõ khuôn mặt anh trước khi anh trở thành "phiên bản thứ bảy".
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy xa lạ.
Như thể anh đang nhìn một người lạ qua tấm kính vỡ.
"Tôi ổn," anh nói, giọng khàn đặc.
tôi vừa quên mất tên của con mèo tôi từng nuôi."
Ngô Tiểu Nhàn cứng đờ.
Cô nhìn anh, nước mắt bắt đầu chực trào.
"Đừng nói đùa, Trần Mồ.
Đừng bao giờ nói đùa về chuyện này."
"Không phải đùa," anh đáp, cố mỉm cười, nhưng khóe miệng chỉ run rẩy.
"Nó tên là gì nhỉ?
màu xám như bộ quần áo của ta bây giờ?"
Anh không nhớ.
Và sự thật là, anh cũng không quá buồn.
Đó là điều đáng sợ nhất.
Sự mất mát đang dần trở nên bình thường.
Như việc đánh rơi một chiếc chìa khóa, hoặc quên tắt đèn phòng.
Trần Mồ đứng dậy, gạt tay Ngô Tiểu Nhàn ra.
Anh cần di chuyển.
Nếu anh ở lại đây, Đấu Hoàng 'Vô Diện' sẽ tìm thấy anh.
Hoặc tệ hơn, chính những phiên bản trước của anh – những con quái vật đã mất trí nhớ – sẽ lao đến để tiêu diệt "phiên bản yếu đuối" này.
"Đi thôi," anh ra lệnh, giọng điệu lạnh lùng đến mức chính anh cũng ngạc nhiên.
"Chúng ta không có thời gian để than vãn.
Ký ức là thứ xa xỉ mà chúng ta không thể chi trả."
Họ bước vào bóng tối.
Những hình bóng vô diện rình rập trong bóng tối, như những con thú săn mồi đói khát.
Và Trần Mồ biết, cuộc chiến cho ký ức mới bắt đầu.
Không phải để chiến thắng, mà để tồn tại.
***
Hang động ngầm ẩm ướt, mùi mốc meo và mùi máu tanh quện vào nhau tạo thành một thứ hương vị khó chịu.
Trần Mồ bò lê vào sâu bên trong, nơi ánh sáng của ngọn đuốc leo lắt chiếu rọi lên những bức tường đá sần sùi.
Ở góc hang, một người đàn ông già nua đang ngồi xổm, chăm chú chăm sóc một con thú nhỏ.
Con thú có bộ lông xám xịt, đôi tai dài thõng xuống, và đôi mắt đỏ rực như hai viên ruby.
Nó run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì đau đớn.
Một vết thương sâu hoắm trên lưng nó đang rỉ máu đen – dấu hiệu của nhiễm độc Đấu Khí.
"Đừng cử động," người già thì thầm, giọng khàn khàn như tiếng cọt kẹt của bản lề cửa cũ.
"Nó đang cố gắng tái tạo lại tế bào thần kinh.
Nếu ngươi làm nó giật mình, nó sẽ chết."
Trần Mồ dừng lại, quan sát.
Người già này là Elder Kael.
Một cựu giáo sư của Học viện Đấu Khí, bị đào thải vì từ chối uống "Nước Quên" – thứ dược liệu giúp Đấu Giả ổn định tinh thần lực nhưng đồng thời xóa bỏ những ký ức đau buồn.
Kael chọn giữ lại nỗi đau, và vì vậy, anh ta bị coi là kẻ điên.
"Ông đang làm gì đây?" Trần Mồ hỏi, giọng dè dặt.
Kael không ngẩng đầu.
"Tôi đang cứu một linh hồn.
Khác với ngươi, kẻ đang tự đốt cháy chính mình."
Trần Mồ nhíu mày.
"Tôi không có lựa chọn khác.
Nếu không mạnh lên, tôi sẽ chết.
Và nếu tôi chết, những ký ức còn lại của tôi cũng sẽ biến mất."
"Đó là lý do tại sao ngươi sai," Kael nói, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt anh ta đục ngầu, nhưng ánh nhìn sắc bén như dao.
"Ngươi nghĩ rằng sức mạnh là mục tiêu.
Nhưng trong thế giới này, sức mạnh chỉ là phương tiện để quên lãng.
Càng mạnh, ngươi càng trở nên trống rỗng.
Và khi ngươi hoàn toàn trống rỗng, ngươi sẽ trở thành một trong *họ*."
Anh ta chỉ tay về phía bóng tối sâu thẳm của hang động.
"Những kẻ Vô Diện.
Những nạn nhân của sự 'hoàn hảo'.
Không còn hận thù.
Không còn yêu thương.
Chỉ còn lại sự bình yên chết chóc."
Trần Mồ cảm thấy lạnh sống lưng.
Anh nhìn con thú nhỏ.
Nó đang nhìn anh, đôi mắt đỏ rực phản chiếu lại sự sợ hãi và tò mò.
"Con thú này...
nó là gì?" anh hỏi.
"Thần Thú Huyết Nhãn," Kael đáp.
"Nó không bị nguyền rủa bởi Đấu Khí.
Nó bị nguyền rủa bởi sự cô đơn.
Nó không thể kết ước với bất kỳ ai, vì nó nhìn thấy tất cả ký ức của đối phương.
Và nó ghét những ký ức đó.
Chúng quá ồn ào.
Quá đau đớn."
Trần Mồ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi.
"Vậy thì chúng ta có chung một điểm chung.
Tôi cũng ghét những ký ức ồn ào của mình."
Kael nhìn anh, ánh mắt phức tạp.
"Ngươi thực sự nghĩ rằng mình có thể đánh bại Đấu Hoàng 'Vô Diện'?
Anh ta đã xóa bỏ tất cả ký ức của mình.
Anh ta là sự hoàn hảo của sự trống rỗng.
Làm sao một kẻ đầy rẫy ký ức đau khổ như ngươi có thể đánh bại được sự trống rỗng?"
"Bằng cách chứng minh rằng sự trống rỗng là một cái chết giả," Trần Mồ đáp, giọng nói vang vọng trong hang động.
"Và ký ức, dù đau đớn, mới là sự sống."
Kael im lặng.
Anh ta quay lại chăm sóc con thú, nhưng tay anh ta run rẩy.
***
Cánh cửa hang động bị đập tan.
Mảnh đá văng ra khắp nơi, tạo thành một bức tường bụi mù.
Chiến Binh 7 sao đứng đó, phía sau là ba người khác – những Đấu Giả đã mất hoàn toàn lý trí, chỉ còn lại những con mắt trắng bệch.
Họ không có biểu cảm.
Không có cảm xúc.
Chỉ có sự tuân thủ tuyệt đối.
"Mục tiêu đã được xác định," Chiến Binh 7 sao nói, giọng nói phẳng lì, không chút gợn sóng.
Phiên bản thứ bảy.
Tiêu diệt."
Trần Mồ bước ra từ bóng tối, tay đặt lên nắm đấm.
Đấu khí trong cơ thể anh sôi sục, nhưng anh không kích hoạt nó.
Anh biết rằng nếu anh làm vậy, anh sẽ lại mất đi một ký ức khác.
Có lẽ là ký ức về ngày sinh nhật lần thứ mười tám của mình.
Hoặc có lẽ là ký ức về lần đầu tiên anh gặp Ngô Tiểu Nhàn.
"Anh ta không định dừng lại," Trần Mồ thì thầm với chính mình.
"Phiên bản thứ sáu đang tỉnh dậy.
Và anh ta không định dừng lại."
Chiến Binh 7 sao lao tới, kiếm khí sắc lạnh cắt không đứt.
Trần Mồ né tránh, nhưng kiếm khí vẫn hớt qua vai anh, xé toạc lớp vải áo.
Máu chảy ra, nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh chỉ cảm thấy...
trống rỗng.
"Ngươi là một lỗi lầm," Chiến Binh 7 sao nói, kiếm tiếp tục tấn công.
"Ký ức là nguồn gốc của chiến tranh.
Xóa bỏ nó là cứu rỗi nhân loại."
Trần Mồ cười, một nụ cười điên rồ.
"Và ai sẽ quyết định điều gì là chiến tranh, điều gì là hòa bình?
Chính anh ta sao?
Đấu Hoàng 'Vô Diện'?
Một kẻ đã mất đi nhân tính?"
"Nhân tính là gánh nặng," Chiến Binh 7 sao đáp.
"Chúng ta là sự giải thoát."
Trần Mồ không đáp lại.
Anh chỉ né tránh, lùi sâu vào hang động.
Kael đang cố gắng che chở cho con thú nhỏ, nhưng ba Đấu Giả vô diện đã lao tới tấn công anh ta.
"Kael!" Trần Mồ hét lên.
Nhưng Kael không sợ hãi.
Anh ta chỉ nhìn Trần Mồ, ánh mắt đầy bi thương.
"Ngươi phải chọn, Trần Mồ.
Hoặc là chết với ký ức, hoặc là sống mà không còn là chính mình."
Trần Mồ nhìn Chiến Binh 7 sao.
Anh ta mạnh hơn mình.
Anh không thể đánh bại anh ta bằng sức mạnh vật lý.
Anh cần một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó mà Đấu Hoàng 'Vô Diện' không có.
*Ký ức.*
**
Chiến Binh 7 sao nằm bất động, khóc như một đứa trẻ.
Kael chạy lại, nhìn Trần Mồ với vẻ kinh hoàng.
"Ngươi điên rồi," Kael thì thầm.
"Ngươi đang tự sát."
Trần Mồ cười, một nụ cười đau đớn nhưng tự hào.
Hắn cảm thấy ký ức về mẹ quay trở lại, sống động hơn bao giờ hết.
Nhưng cùng lúc đó, anh ta cảm thấy một khoảng trống lớn trong tâm trí mình.
Anh ta không nhớ tên của mình.
Anh ta không nhớ mình là ai.
"Không," anh ta đáp, giọng nói yếu ớt.
"Tôi đang sống."
Ngô Tiểu Nhàn chạy đến, ôm chầm lấy anh.
Cô khóc, nhưng cô không nói gì.
Cô chỉ ôm anh chặt hơn, như thể sợ rằng nếu cô buông tay, anh sẽ biến mất.
Trần Mồ nhìn vào đôi mắt cô.
Anh ta không nhớ cô là ai.
Nhưng anh ta cảm thấy một thứ gì đó ấm áp trong lồng ngực.
Một thứ gì đó mà anh ta không thể diễn tả bằng lời.
"Anh ổn chứ?" cô hỏi, giọng run rẩy.
Trần Mồ mỉm cười.
Anh ta không nhớ mình có ổn hay không.
Nhưng anh ta biết rằng, anh ta đã chiến thắng.
Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự yếu đuối.
Bằng ký ức.
Nhưng rồi, anh ta nhìn xuống tay mình.
Trên lòng bàn tay, một vết sẹo hình tròn đang hiện lên.
Nó không phải là vết sẹo bình thường.
Nó là một dấu ấn.
Một dấu ấn của Đấu Hoàng 'Vô Diện'.
Và trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
*Phiên bản thứ sáu đã tỉnh dậy.
Và anh ta đang ở ngay bên cạnh ngươi.*
Trần Mồ nhìn về phía bóng tối.
Từ đó, một bóng người bước ra.
Bóng người đó có khuôn mặt giống hệt anh.
Nhưng đôi mắt thì hoàn toàn trắng bệch.
"Chào em," phiên bản thứ sáu nói, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy sát khí.
"Anh đã chờ em lâu lắm rồi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận