Chương 3

Cơn đau không giống như bị búa tạ đập vào đầu.

Nó giống như có ai đó đang dùng dao mổ cùn, chậm rãi cạo bỏ từng lớp sơn trên bức tường ký ức của Trần Mồ.

Trần Mồ quỳ gối giữa đống rác thải sinh hoạt của Khu Vực Hư Vô.

Mùi thối rữa của xác thối và khí thải đấu khí rẻ tiền bám chặt vào mũi anh.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy hình ảnh khuôn mặt mẹ mình, nhưng nó đang mờ dần, như một tờ ảnh cũ bị nhúng vào nước mưa.

"Đừng..." anh thì thầm, giọng khàn đặc.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Một cái bóng đổ xuống người anh.

Trần Mồ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự sợ hãi.

Trước mặt anh là một gã đàn ông to béo, mặc áo choàng của một Đấu Giả 3 sao đang xuống cấp.

Gã ta cười, hàm răng vàng ố lộ ra những lỗ hổng đen kịt.

"Nhìn kìa, một con thú cưng mới." gã ta cười nhạo, đá nhẹ vào vai Trần Mồ.

"Mày còn nhớ tên mình không, đồ khốn?"

Trần Mồ cắn chặt răng.

Anh nhớ mình là Trần Mồ, phiên bản thứ bảy.

Anh nhớ Trái Đất.

Anh nhớ mùi cà phê buổi sáng.

Nhưng ký ức đó giờ đây cảm giác xa vời, như một giấc mơ của người khác.

"Tên tôi là Trần Mồ," anh nói, giọng lạnh băng.

"Và nếu mày dám động vào đầu tôi, tôi sẽ làm cho mày hối hận."

Gã Đấu Giả 3 sao bật cười, một âm thanh thô ráp như giấy nhám chà xát lên kim loại.

Mày nghĩ mày có thể làm được gì với đấu khí 2 sao yếu ớt của mày?

Ở đây, ký ức là tiền.

mày đang nợ rất nhiều."

Trần Mồ đứng dậy, chùi máu ở khóe miệng.

Anh nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.

Đấu khí bên trong cơ thể anh sôi sục, nhưng nó không mang lại sức mạnh.

Nó mang lại sự trống rỗng.

Mỗi khi anh sử dụng nó, một mảnh ký ức lại biến mất.

Hôm qua là màu sắc yêu thích của anh.

Hôm nay có lẽ là giọng nói của chị gái.

Anh cần một giải pháp.

Và giải pháp duy nhất nằm ở một kẻ điên.

*Nhật ký của Trần Mồ – Ngày thứ 14 sau khi thức tỉnh**

*Tôi vừa mất ký ức về mùi hương của hoa hồng.

Không phải loại hoa hồng cụ thể nào cả, chỉ là khái niệm chung về "mùi thơm".

Giờ đây, khi tôi ngửi thấy mùi hoa, nó chỉ là mùi thực vật.

Vô tri.*

*Bác Sĩ Mồ Côi nói rằng đây là "chi phí giao dịch".

Ông ta gọi nó là "thuế tồn tại".

Tôi gọi nó là giết người từng chút một.*

*Tôi đã đến gặp ông ta.

Ông ta đang ngồi trong phòng thí nghiệm của mình, nơi đầy ắp những chai lọ chứa đầy chất lỏng màu tím nhạt.

Ông ta gọi đó là "nước mắt của những kẻ quên lãng".

Tôi nghi ngờ đó chỉ là tinh thần lực đã bị ô nhiễm.*

*"Mồ à," ông ta nói, mắt nhìn chằm chằm vào một chai lọ, "mày có bao giờ tự hỏi tại sao lại có phiên bản thứ sáu không?

Tại sao lại có phiên bản thứ nhất, thứ hai, thứ ba...?"*

*"Tôi không quan tâm," tôi đáp.

"Tôi chỉ cần cách để dừng lại."*

*Ông ta cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, không có chút thiện cảm nào.

Không ai dừng lại được.

Chúng ta chỉ có thể chọn thứ gì sẽ bị đốt cháy trước.

Ký ức về tình yêu?

Ký ức về nỗi đau?

Hay ký ức về chính mình?"*

*Tôi nắm chặt bút.

Ngón tay tôi run lên.

Tôi không muốn nghe những triết lý rẻ tiền này.

Tôi cần sức mạnh.

Nhưng sức mạnh này...

nó đang ăn thịt tôi.*

*P.S: Ngô Tiểu Nhàn đang chờ tôi ở cửa.

Cô ấy mang theo một chiếc bánh mì cháy xém.

Cô ấy nói đó là món ngon nhất thế giới.

Tôi tin cô ấy.

Nhưng tôi không còn nhớ vị của chiếc bánh mì đó nữa.*

**

Ngô Tiểu Nhàn đang ngồi trên một bức tường gạch vỡ, chân đung đưa.

Cô ấy đang viết gì đó vào cuốn sổ tay nhỏ của mình.

Khi thấy Trần Mồ đi ra, cô ấy mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng trong mắt có một chút buồn bã.

"Anh ra rồi à?" cô ấy hỏi, nhảy xuống đất.

"Bác sĩ điên đó lại nói những điều kỳ lạ chứ?"

"Đúng vậy," Trần Mồ nói, ngồi xuống cạnh cô ấy.

"Anh không nghe."

Ngô Tiểu Nhàn đưa cho anh một chiếc bánh mì cháy xém.

Nó nóng."

Trần Mồ cầm lấy chiếc bánh mì.

Anh ngửi thấy mùi khét.

Anh không nhớ mùi của bánh mì tươi.

Anh không nhớ cảm giác no nê.

Nhưng anh nhớ cảm giác ấm áp khi Ngô Tiểu Nhàn đứng cạnh anh.

"Cảm ơn," anh nói.

"Anh không cần cảm ơn," Ngô Tiểu Nhàn nói, nhìn ra xa.

"Anh chỉ cần sống.

Sống lâu nhất có thể.

Vì mỗi ngày anh sống, anh lại quên đi một chút.

tôi sẽ nhớ thay anh."

Trần Mồ nhìn cô ấy.

Anh thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt cô ấy.

Cô ấy che giấu nó bằng tiếng cười, bằng những câu chuyện vui vẻ.

Nhưng anh biết.

Cô ấy đang gánh đỡ gánh nặng trí nhớ của anh.

Cô ấy là hiện tại của anh.

Và nếu anh mất cô ấy, anh sẽ mất đi mọi thứ.

"Bọn chúng đang đến," Ngô Tiểu Nhàn nói, giọng đột ngột trở nên nghiêm túc.

"Những hình bóng vô diện.

Chúng đang bao vây khu vực này.

Đấu Hoàng 'Vô Diện' đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Và tôi nghĩ...

nó đang tìm kiếm anh."

Trần Mồ đứng dậy.

"Tại sao lại là tôi?"

"Vì anh là phiên bản thứ bảy," cô ấy nói.

"Và phiên bản thứ bảy là chìa khóa."

Trần Mồ nhìn vào bầu trời xám xịt.

Anh cảm thấy đấu khí trong cơ thể mình sôi sục.

Anh không còn lựa chọn nào khác.

Anh phải chiến đấu.

Không phải để trở nên mạnh mẽ.

Mà để tồn tại.

Để giữ lấy ký ức.

Để giữ lấy Ngô Tiểu Nhàn.

"Chúng ta đi," anh nói.

Ngô Tiểu Nhàn gật đầu, rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm ánh lên một màu bạc lạnh lẽo.

"Anh đi trước.

Tôi sẽ bảo vệ lưng anh."

Trần Mồ mỉm cười.

Một nụ cười tàn nhẫn.

Lần này, tôi sẽ bảo vệ lưng anh."

Họ bước vào bóng tối.

Và trong bóng tối, những hình bóng vô diện đang chờ đợi.

*Thư từ chưa gửi – Tìm thấy trong túi áo của một xác chết vô diện**

*Kính gửi Đấu Hoàng Vô Diện,*

*Thưa Ngài,*

*Tôi viết thư này với hy vọng rằng Ngài sẽ đọc nó trước khi tiêu hủy ký ức của tôi.

Tôi là một trong những 'thợ săn ký ức' của Ngài.

Tôi đã phục vụ Ngài suốt mười năm.

Tôi đã xóa đi ký ức của hàng ngàn người.

Tôi đã mang lại hòa bình cho thế giới này bằng cách xóa bỏ hận thù.*

*Nhưng hôm nay, tôi đã thấy một điều gì đó.

Một điều khiến tôi nghi ngờ.*

*Tôi đã gặp một cậu bé tên là Trần Mồ.

Cậu ấy là phiên bản thứ bảy.

Và khi tôi nhìn vào mắt cậu ấy, tôi không thấy sự trống rỗng.

Tôi thấy...

nỗi sợ hãi.

Nỗi sợ hãi chân thực.

Và trong nỗi sợ hãi đó, tôi thấy một thứ mà tôi đã quên mất từ lâu.*

*Tôi nhớ lại mẹ tôi.

Tôi nhớ lại ngày tôi ra đời.

Tôi nhớ lại cảm giác đau khổ khi cha tôi bỏ đi.

Và tôi nhận ra rằng, chính những ký ức đau khổ đó đã khiến tôi trở thành con người.

Không phải sự trống rỗng.

Không phải hòa bình vĩnh cửu.*

*Ngài đang làm sai.

Ngài đang giết chết linh hồn của nhân loại.

Ngài đang biến chúng ta thành những con rối.*

*Tôi sẽ không phục vụ Ngài nữa.

Tôi sẽ tìm cách tiêu diệt Ngài.

Hoặc ít nhất là, tôi sẽ tìm cách cứu phiên bản thứ bảy.

Vì cậu ấy là hy vọng duy nhất.*

*Xin lỗi vì đã phản bội Ngài.

Nhưng tôi không thể sống trong một thế giới không có ký ức.*

*Kính thư,*

*Một kẻ đã nhớ lại.*

***

Trần Mồ dừng bước.

Anh nhìn vào xác chết vô diện nằm giữa đường.

Cuốn thư từ nằm ngay trước mặt anh.

Anh cúi xuống, nhặt nó lên.

Tay anh run rẩy.

Anh không đọc hết thư.

Anh không cần phải đọc.

Anh đã hiểu.

Đấu Hoàng 'Vô Diện' không chỉ là một kẻ thù.

Anh ta là một nạn nhân.

Một nạn nhân của chính sự tuyệt vọng của mình.

Và Trần Mồ...

Trần Mồ là con đường duy nhất để giải thoát cho anh ta.

Nhưng để làm được điều đó, Trần Mồ phải trở nên mạnh hơn.

Mạnh hơn cả phiên bản thứ sáu.

Mạnh hơn cả chính bản thân mình.

Và giá của sức mạnh đó...

Trần Mồ nhìn vào Ngô Tiểu Nhàn.

Cô ấy đang nhìn anh, mắt đầy lo lắng.

"Anh ổn chứ?" cô ấy hỏi.

Trần Mồ mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã.

Nhưng chúng ta cần phải nhanh hơn.

Vì thời gian của chúng ta...

không còn nhiều nữa."

Anh bỏ cuốn thư vào túi áo.

Và trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói lạnh lùng vang lên.

*Phiên bản thứ sáu đang tỉnh dậy.

Và anh ta không định dừng lại.*

Trần Mồ nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy ký ức về mùi hương của hoa hồng biến mất hoàn toàn.

Và thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo.

Anh mở mắt ra.

Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn đen kịt.

"Đi thôi," anh nói.

Và họ bước vào bóng tối, nơi những hình bóng vô diện đang chờ đợi.

Và nơi đó, cuộc chiến cho ký ức mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập