Chương 2

Máu của Sương Hổ không mùi.

Nó có mùi như sắt gỉ và thời gian đã thiu rữa.

Trần Mồ đứng đó, nhìn dòng chất lỏng đen ngòm chảy xuống từ đầu ngón tay, thấm vào lớp đất ẩm ướt của rừng Shenmu.

Anh không cảm thấy phấn khích.

Không có cảm giác "trình độ tăng lên" như trong những bộ tiểu thuyết vô tri mà anh từng đọc ở Trái Đất.

Thay vào đó, anh cảm thấy một khoảng trống.

Một lỗ hổng hình chữ nhật, sắc cạnh, nằm ngay giữa vùng hồi ức về tuổi thơ.

Anh cố nhớ lại mùi vị của kem dâu ngày hè.

Chỉ còn lại màu đỏ.

Không có hương vị.

Không có cảm giác lạnh tanh trên lưỡi.

Chỉ có màu đỏ, như vết máu đang khô dần trên tay anh.

anh ổn chứ?" Tiếng nói của Ngô Tiểu Nhàn vang lên, run rẩy như chiếc lá trước cơn bão.

Cô đứng lùi về phía sau, tay vẫn siết chặt cuốn sổ tay da bò cũ kỹ.

Ánh mắt cô quét qua xác con thú, rồi dừng lại ở đôi mắt trống rỗng của Trần Mồ.

Trần Mồ nháy mắt.

Cơn đau nhói ở thái dương tan biến, để lại một dư vị chua chát.

Anh quay sang nhìn cô, nụ cười méo mó hiện lên trên khóe miệng.

Tôi vừa mới hoàn thành một giao dịch thương mại.

Tôi đổi lấy hai sao đấu khí, và cái giá là ký ức về món kem yêu thích của mình.

Một món hời, đúng không?"

Tiểu Nhàn không cười.

Cô bước tới, nhẹ nhàng lấy tay lau vệt máu trên má anh.

Hành động đó khiến Trần Mồ cứng người.

Sự tiếp xúc da thịt mang lại một cảm giác ấm áp thực tế, đối lập với sự lạnh lẽo trong tâm trí.

"Đừng đùa nữa," cô thì thầm, giọng khàn đặc.

"Công pháp bị nguyền không phải là trò đùa.

Bác Sĩ Mồ Côi đã nói rõ: mỗi bước leo thang là một lần cắt bỏ.

Anh đang tự hủy hoại mình."

"Thì sao?" Trần Mồ hỏi, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Nếu tôi không mạnh lên, chúng ta sẽ chết.

Nếu tôi mạnh lên, tôi sẽ quên.

Ít nhất, khi chết, tôi còn có cơ hội được nhớ lại điều gì đó.

Còn nếu chết ngay bây giờ, tôi chỉ là một xác thịt vô danh.

Hãy chọn cái nào ít tệ hơn, Nhàn."

Tiểu Nhàn rút tay về, ánh mắt cô tối sầm lại.

Cô mở cuốn sổ tay ra, nét bút vội vã ghi chép gì đó.

Trần Mồ liếc nhìn.

Những dòng chữ nguệch ngoạc: *Ngày thứ 3.

Trần Mồ đạt Đấu Giả 2 sao.

Mất ký ức: Hương vị kem dâu.

Trạng thái tinh thần: Cynical.

Dấu hiệu mất trí nhớ: Tăng 15%.*

Anh quay đi, bước về phía bóng tối dày đặc của khu rừng.

Sương mù không chờ đợi ai cả.

Và những thứ không có mặt cũng vậy."

*[TRÍCH ĐOẠN TỪ NHẬT KÝ CỦA TRẦN MỒ - PHIÊN BẢN 7]**
*Ngày thứ 4.

Hoặc có thể là ngày thứ 10.

Tôi không nhớ chính xác nữa.

Thời gian ở Shenmu trôi chảy như mật ong đặc quánh, nặng nề và ngọt ngào đến mức gây nôn.*

*Tôi đã kiểm tra lại ký ức của mình.

Danh sách những thứ tôi đã mất:*
*1.

Hương vị kem dâu.*
*2.

Tên của chú chó cưng thời nhỏ (có vẻ là một con Golden Retriever, nhưng tôi không chắc về màu lông).*
*3.

Cảm giác sợ hãi khi đi trong bóng tối.*

*Điều đáng sợ không phải là việc tôi quên đi những điều nhỏ nhặt.

Mà là việc tôi không còn cảm thấy đau buồn khi quên chúng.

Nó giống như việc bạn đánh rơi một đồng xu trên đường phố.

Bạn buồn một chút, nhưng sau đó bạn tiếp tục đi.

Nhưng ở đây, đồng xu đó là linh hồn bạn.*

*Tôi nghe thấy tiếng cười trong đầu.

Không phải của tôi.

Nó khô khốc, như tiếng giấy xé rách.

Đó là phiên bản thứ 6.

Anh ta đang càoScratch vào tường của tâm trí tôi, cố gắng chui ra.

Anh ta muốn nhớ lại.

Và tôi thì không.

Tôi cần sự trống rỗng để sống sót.

Sự trống rỗng là khiên chắn duy nhất chống lại sự điên rồ của thế giới này.*

*Tiểu Nhàn đang nhìn tôi.

Cô ấy biết.

Cô ấy luôn biết.

Nhưng cô ấy không nói.

Cô ấy chỉ ghi chép.

Có lẽ cô ấy đang chuẩn bị một danh sách những thứ tôi sẽ quên, để khi tôi hoàn toàn trở thành một cái vỏ rỗng, cô ấy có thể đọc lại cho tôi nghe.

Một bi kịch lãng mạn.

Tôi ghét nó.*

***

Họ đi bộ trong im lặng suốt hai tiếng đồng hồ.

Rừng Shenmu không có âm thanh của chim chóc hay côn trùng.

Chỉ có tiếng bước chân của họ và tiếng thở dài của gió lạnh.

Sương mù trắng xóa bao trùm xung quanh, dày đặc đến mức Trần Mồ không thể nhìn thấy cánh tay của chính mình nếu giơ cao quá vai.

Bỗng nhiên, một mùi hương ngọt ngào, nồng nặc, như hoa nhài đã thối rữa, len lỏi vào khứu giác của anh.

Trần Mồ dừng lại.

Lưng anh cứng đờ, cơ bắp căng thẳng như dây cung.

"Cẩn thận," anh nói, giọng trầm thấp.

"Có thứ gì đó ở đây."

Tiểu Nhàn rút kiếm ra, lưỡi kiếm sáng lên một ánh bạc lạnh lẽo.

"Thần thú?"

"Không," Trần Mồ lắc đầu.

"Thứ gì đó...

Hoặc từng là nhân tạo."

Họ bước chậm rãi vào một khoảng trống trong rừng.

Ở trung tâm, một ngôi nhà bằng gỗ cũ kỹ đứng sừng sững, bao phủ bởi rêu xanh và những dây leo gai góc.

Cánh cửa gỗ mục nát hé mở, phát ra tiếng kẽo kẹt khi gió thổi qua.

Trên cánh cửa, một biển hiệu bằng sắt gỉ ghi dòng chữ: *Phòng Khám Ký Ức - Dr.

Mở cửa 24/7 cho những linh hồn lạc lối.*

Trần Mồ nhíu mày.

"Bác Sĩ Mồ Côi."

Tiểu Nhàn nuốt nước bọt.

"Chúng ta không nên vào đó.

ông ta không ổn."

"Chúng ta cần thông tin," Trần Mồ nói, đẩy cánh cửa vào.

"Và tôi cần biết xem thứ gì đang ở trong đầu tôi thực sự là gì."

Bên trong phòng khám là một mùi hương hỗn tạp: thuốc tây, bụi bặm, và mùi giấy cũ.

Những kệ sách cao ngất trời chứa đầy những lọ thủy tinh nhỏ, mỗi lọ chứa một缕 khói màu sắc khác nhau.

Vàng, xanh, đỏ, tím.

Chúng bay lơ lửng trong không khí, như những con bướm mắc kẹt trong kính.

Một giọng nói khàn khàn vang lên từ góc phòng tối.

"Chào mừng两位 vị khách quý.

Tôi biết anh sẽ đến, Trần Mồ.

Hoặc ít nhất là phiên bản thứ 7 của anh."

Bác Sĩ Mồ Côi ngồi trên một chiếc ghế bành cũ kỹ, chân gác lên bàn.

Ông ta mặc một bộ vest rách nát, mắt đeo kính dày cộp, che khuất đôi mắt đỏ ngầu.

Tay ông ta cầm một chiếc ống nghiệm chứa đầy khói màu tím sẫm.

"Ông đang làm gì với những thứ đó?" Trần Mồ hỏi, ánh mắt sắc lẹm.

"Đang sắp xếp chúng theo màu sắc," lão già cười, tiếng cười như tiếng mèo rít.

"Hồng là tình yêu.

Xanh là nỗi buồn.

Vàng là niềm vui.

đen là sự trống rỗng.

Anh đang tiến rất nhanh về phía màu đen, bạn trẻ.

Tôi cảm thấy được nó từ đây."

Trần Mồ bước tới, đứng trước bàn của lão già.

"Tôi muốn biết về Đấu Hoàng Vô Diện.

Và tôi muốn biết về những phiên bản trước của tôi."

Bác Sĩ Mồ Côi nghiêng đầu, mỉm cười.

"Thật tham lam.

Nhưng tôi thích những con mồi tham lam.

Được rồi, tôi sẽ cho anh xem một thứ.

Đổi lấy một ký ức của anh.

Chỉ một ký ức nhỏ thôi."

"Không," Trần Mồ nói ngay lập tức.

"Thì ra là vậy," lão già thở dài.

"Anh sợ mất đi quá khứ.

Nhưng anh không hiểu, Trần Mồ.

Quá khứ là gánh nặng.

Nó kéo anh xuống.

Đấu Hoàng Vô Diện không sai.

Ký ức là nguồn gốc của đau khổ.

Hận thù, tham vọng, nỗi nhớ...

tất cả đều bắt nguồn từ những gì chúng ta đã trải qua.

Nếu xóa bỏ chúng, con người sẽ đạt được hòa bình vĩnh cửu.

Một thế giới không có chiến tranh, không có thù hận.

Chỉ có sự yên tĩnh."

Trần Mồ cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong ngực.

"Sự yên tĩnh của những xác chết.

Đó không phải là hòa bình.

Đó là cái chết."

Bác Sĩ Mồ Côi nhún vai.

Nhưng ít nhất nó không đau.

Và anh, Trần Mồ, anh đang đau quá nhiều.

Tôi có thể thấy nó trong ánh mắt anh.

Anh đang cố gắng giữ lấy những mảnh vỡ của một thế giới không còn tồn tại.

Trái Đất của anh đã chết.

Anh là người duy nhất còn nhớ nó.

Và đó là một lời nguyền."

Trần Mồ nắm chặt tay.

Những ngón tay anh run rẩy.

Anh nhớ ra.

Anh nhớ ra mùi hương của mưa rơi xuống đường nhựa nóng.

Anh nhớ ra tiếng cười của mẹ anh.

Sợ rằng nếu anh tiếp tục mạnh lên, anh sẽ quên cả tiếng cười đó.

"Cho tôi xem," anh nói, giọng khàn đặc.

Bác Sĩ Mồ Côi gật đầu, đặt ống nghiệm xuống.

Nhưng trước tiên, anh phải trả giá.

Hãy cho tôi một ký ức.

Một ký ức về sự sợ hãi.

Tôi thích sưu tập nỗi sợ."

Trần Mồ nhắm mắt lại.

Anh tìm kiếm trong tâm trí.

Anh nhớ lại khoảnh khắc anh thức tỉnh ở Shenmu lần đầu tiên.

Sự hoang mang, sợ hãi, tuyệt vọng.

Anh tách lấy缕 khói màu xám xịt từ trong đầu, đưa nó vào lòng bàn tay.

Khi缕 khói rời khỏi anh, anh cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng cũng cảm thấy trống rỗng hơn.

Anh đưa缕 khói cho lão già.

Bác Sĩ Mồ Côi hứng lấy, cười hả hê.

"Tuyệt vời.

Một nỗi sợ nguyên chất.

Cảm ơn anh, bạn trẻ."

Lão già đứng dậy, đi đến một chiếc tủ sắt, lấy ra một cuốn sách da đen.

"Đây là nhật ký của phiên bản thứ 6.

Anh ta đã thất bại.

Anh ta đã cố gắng đối đầu với Đấu Hoàng Vô Diện một mình.

Và anh ta đã mất tất cả.

Không chỉ ký ức, mà cả nhân cách.

Anh ta trở thành một con quái vật.

Và anh ta đang săn đuổi anh, Trần Mồ.

Vì anh ta muốn lấy lại những gì anh đang có.

Ký ức."

Trần Mồ mở cuốn sách ra.

Những trang giấy đầu tiên trống rỗng.

Nhưng khi anh lật đến giữa, những dòng chữ hiện ra, viết bằng mực đen, nguệch ngoạc và điên cuồng.

*"Tôi là Trần Mồ.

Tôi là phiên bản thứ 6.

Tôi đã quên tên của mình.

Tôi đã quên mặt của mình.

Nhưng tôi nhớ sự đau đớn.

Sự đau đớn là thứ duy nhất còn lại.

Và tôi sẽ lấy lại nó.

Từ phiên bản thứ 7.

Từ kẻ đã cướp đi ký ức của tôi."*

Trần Mồ đóng cuốn sách lại, tay run rẩy.

"Anh ta ở đâu?"

"Anh ta ở khắp nơi," Bác Sĩ Mồ Côi nói, ánh mắt lạnh lẽo.

"Anh ta là sương mù.

Anh ta là bóng tối.

Và anh ta đang đến."

Bỗng nhiên, cánh cửa phòng khám đóng sầm lại.

Một luồng khí áp mạnh mẽ tràn vào phòng, thổi bay những lọ thủy tinh trên kệ.

Kình vỡ tan tành, những缕 ký ức bay ra ngoài, hòa lẫn vào không khí.

Từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải từ một người.

Mà từ hàng trăm người, hàng nghìn người, hòa quyện vào nhau, tạo thành một âm thanh ghê rợn.

*"Trần Mồ...

Hãy trả lại cho tôi...

những gì thuộc về tôi..."*

Trần Mồ nhìn về phía cửa.

Trong sương mù, những hình bóng không có mặt đang hiện ra.

Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ có những lỗ hổng đen ngòm.

Chúng di chuyển về phía anh, chậm rãi, nhưng không thể ngăn cản.

Tiểu Nhàn đứng ra trước mặt anh, kiếm đã rút ra.

"Chạy đi!" cô hét lên.

Trần Mồ nhìn cô, rồi nhìn về phía những hình bóng.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói khác trong đầu.

Lần này, nó mạnh hơn.

Nó đang xé toạc một phần ký ức khác.

Anh cố gắng nhớ lại tên của mình.

Tên anh là Trần Mồ.

Nhưng tại sao anh lại cảm thấy xa lạ với nó?

*[THƯ GỬI TỪ BÁC SĨ MỒ CÔI - ĐƯỢC TÌM THẤY TRONG TÚI ÁO CỦA TRẦN MỒ]**
*Gửi Trần Mồ (Phiên bản 7),*

*Nếu anh đang đọc lá thư này, có nghĩa là tôi đã chết.

Hoặc có thể là tôi đã quên chính mình.

Không quan trọng.*

*Tôi muốn nói với anh một điều.

Đấu Hoàng Vô Diện không phải là kẻ thù duy nhất.

Kẻ thù thực sự là sự thật.

Sự thật rằng sức mạnh có giá trị.

Sự thật rằng ký ức là gánh nặng.

Và sự thật rằng anh không thể chạy trốn khỏi chính mình.*

*Tôi đã tái tạo Đế Hồn từ ký ức của sáu phiên bản trước.

Nó không hoàn chỉnh.

Nó cần một thứ cuối cùng.

Ký ức của phiên bản thứ 7.

Ký ức về gia đình.

Ký ức về Trái Đất.*

*Đừng để anh ta lấy nó.

Đừng để bất kỳ ai lấy nó.

Đó là thứ duy nhất khiến anh là con người.*

*P.S: Tiểu Nhàn biết tất cả.

Cô ấy là người duy nhất có thể cứu anh.

Nhưng cô ấy cũng là người duy nhất có thể giết anh.

Hãy cẩn thận.*

*Tạm biệt, Trần Mồ.

Hãy cố gắng nhớ lâu nhất có thể.*

***

Trần Mồ vứt lá thư xuống đất.

Những hình bóng không mặt đã bao vây họ.

Tiểu Nhàn đang chiến đấu, kiếm của cô cắt ngang qua không khí, nhưng những hình bóng không có xác thịt.

Kiếm của cô xuyên qua chúng như xuyên qua khói.

"Chúng không thể bị tổn thương bằng vật lý!" cô hét lên, mồ hôi ướt đẫm trán.

Trần Mồ nhìn vào tay mình.

Đấu khí của anh đang sôi sục.

Đấu Giả 2 sao.

Không đủ mạnh.

Nhưng anh không cần sức mạnh vật lý.

Anh cần sức mạnh tinh thần.

Anh nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào缕 khói màu xám xịt mà anh vừa mới mất đi.

Anh gọi nó trở lại.

Cơn đau nhói xé toạc đầu anh.

Nhưng lần này, anh không chống cự.

Anh để cho sự sợ hãi tràn ngập cơ thể.

Anh cảm thấy tim mình đập nhanh, mồ hôi lạnh toát ra, cơ bắp co rút.

Khi anh mở mắt, đôi mắt anh không còn trống rỗng.

Chúng đỏ ngầu, tràn đầy nỗi sợ hãi thuần túy.

"Hãy sợ," anh nói, giọng nói vang vọng trong phòng.

"Hãy sợ cái chết."

Anh phóng về phía những hình bóng.

Đấu khí của anh không còn là ánh sáng đen kịt.

Nó là màu xám xịt, dày đặc, như sương mù của sự tuyệt vọng.

Những hình bóng dừng lại.

Chúng rụt lại.

Lần đầu tiên, chúng cảm thấy sợ hãi.

Trần Mồ cười.

Một nụ cười điên rồ.

"Chào mừng đến với thế giới của tôi."

Nhưng khi anh nhìn vào phản chiếu của mình trong một mảnh kính vỡ, anh thấy đôi mắt mình đang dần chuyển sang màu đen.

Và trong sâu thẳm của chúng, một hình bóng không mặt đang mỉm cười.

Phiên bản thứ 6 đang tỉnh dậy.

Và anh ta không định dừng lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập