Chương 1
Nó đóng băng lại ngay khi chạm vào không khí lạnh lẽo của Rừng Sương Mù Đen, tạo thành những hạt sương đỏ tươi lơ lửng trước mắt Trần Mồ.
Anh ngồi bệt xuống nền đá ẩm ướt, tay phải run rẩy cầm một mảnh giấy da thú rách nát, tay trái thì đang cố gắng bịt chặt vết thương trên cánh tay trái bằng một cuộn băng gạc đã ngấm máu đen.
Trần Mồ hít một hơi sâu.
Không khí ở đây nặng trĩu mùi thối rữa của xác thú và mùi kim loại tanh tưởi của đấu khí bị ô nhiễm.
"Đau quá," anh lẩm bẩm, giọng nói khô khốc như tiếng sỏi lăn trên đá.
"Nhưng ít nhất là tôi còn nhớ cảm giác đau.
Nếu tôi quên cả đau, thì chắc tôi đã chết rồi."
Anh nhìn xuống vết thương.
Da thịt xung quanh mép vết rách đang chuyển sang màu xám xịt, một dấu hiệu rõ ràng của nhiễm độc đấu khí.
Trong thế giới Shenmu này, đấu khí không phải là năng lượng thuần khiết.
Nó là một loại virus nhận thức.
Càng hấp thụ nhiều, bạn càng mạnh, nhưng cái giá phải trả là ký ức của bạn sẽ bị đốt cháy làm nhiên liệu.
Trần Mồ là Đấu Giả 1 sao.
Cấp độ thấp nhất trong hệ thống đấu giả, nơi con người bắt đầu mở ra các huyệt đạo để lưu trữ đấu khí.
Nhưng với anh, mỗi lần đấu khí tăng lên một chút, một mảnh ký ức lại biến mất.
Hôm nay, anh quên mất mùi hương của bữa sáng ngày chủ nhật ở Trái Đất.
Anh lấy bút lông từ túi áo, tay run rẩy chấm mực vào lọ mực nhỏ treo bên hông.
Những nét chữ nguệch ngoạc hiện lên trên tấm da thú.
*Ngày thứ 412 tại Shenmu.
Tên tôi là Trần Mồ.
Tôi không nhớ mẹ tôi tên gì nữa.
Chỉ nhớ bà ấy thường nấu mì gói với trứng.
Hôm nay tôi bị một con Sương Hổ cắn.
Nhưng ít nhất tôi còn nhớ mặt của Ngô Tiểu Nhàn.
Cô ấy đang đợi tôi ở ngoài kia.
Đừng quên cô ấy.
Đừng bao giờ quên cô ấy.*
Anh gấp tấm giấy lại, nuốt chửng nó vào bụng.
Đây là cách duy nhất để giữ ký ức.
Ăn chúng vào.
Để chúng trở thành một phần của cơ thể, nơi virus đấu khí khó lòng xâm nhập nhất.
Cánh cửa hang động mở ra.
Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà lọt vào, chiếu rọi lên hình bóng của một cô gái đứng đó.
Ngô Tiểu Nhàn.
Cô ấy mặc bộ áo giáp nhẹ màu trắng ngà, đã bị bẩn và rách nát ở vài chỗ.
Mái tóc đen dài buộc cao, vài lọn tóc rơi xuống che nửa khuôn mặt.
Đôi mắt cô sáng ngời, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự mệt mỏi đến tê liệt.
"Em ăn giấy à?" Tiểu Nhàn hỏi, giọng điệu bình thản như thể đang hỏi về thời tiết.
Cô bước vào, đóng cửa hang lại phía sau, chặn đứng tiếng gầm rú của những con thú săn mồi bên ngoài.
"Giấy da thú," Trần Mồ sửa lại, lau máu trên tay bằng vạt áo.
Em thì sao?
Không bị thương chứ?"
Tiểu Nhàn lắc đầu, mỉm cười.
Nụ cười ấy tươi tắn, nhưng khóe mắt cô hơi cụp xuống.
Cô kéo ghế đá ngồi xuống đối diện anh, mở sổ tay ra.
Đấu Giả 2 sao rồi.
Em đã tiêu diệt ba con Sương Hổ.
Nhưng..." Cô dừng lại, ngón tay vuốt nhẹ trang giấy.
"Em quên mất tên con mèo của em ở nhà.
Em chỉ nhớ nó có lông màu cam.
Và em nhớ em rất yêu nó.
Nhưng tên nó...
đã biến mất."
Trần Mồ nhìn cô.
Tim anh thắt lại.
Anh muốn nói gì đó, nhưng lời nói nghẹn ở cổ họng.
Anh không thể an ủi cô bằng những lời sáo rỗng.
Trong thế giới này, sự thật tàn khốc hơn bất kỳ lời an ủi nào.
"Đừng lo," anh nói, giọng trầm.
"Tôi sẽ nhớ giúp em.
Tên con mèo là Miu Miu.
Đúng không?"
Tiểu Nhàn ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên.
em không nhớ.
Nhưng nghe sao quen quen.
Cảm ơn anh, Mồ."
Cô gọi anh là "Mồ".
Không phải "Trần Mồ", không phải "Tiểu Mồ".
Chỉ là "Mồ".
Một cách gọi thân mật, nhưng cũng đầy vẻ xa cách.
Vì cô biết, một ngày nào đó, anh sẽ quên cả tên của cô.
Và cô sẽ phải sống với ký ức của một người không còn nhớ mình.
Trần Mồ nhìn xuống lòng bàn tay.
Những ngón tay anh vẫn còn run.
Anh không chỉ run vì đau.
Anh run vì sợ hãi.
Sợ hãi rằng một ngày nào đó, anh sẽ ngồi đây, nhìn vào khuôn mặt của Tiểu Nhàn và hỏi: "Cô là ai?"
Và khi đó, anh sẽ thực sự chết.
Trần Mồ gấp bức thư lại, nhét vào túi áo.
Anh không biết Bác Sĩ Mồ Côi là ai.
Anh chỉ biết lão già đó xuất hiện ở những khu chợ đen, mua bán ký ức như mua bán thịt thối.
Và lão luôn gọi anh là "Phiên bản 7".
Ban đầu, anh nghĩ đó là một trò đùa.
Một trò đùa đen tối của một kẻ điên.
Nhưng sau khi anh bắt đầu quên những điều nhỏ nhặt nhất, anh bắt đầu nghi ngờ.
Nếu anh là phiên bản thứ 7, thì 6 phiên bản trước đã đi đâu?
Anh nhìn ra cửa hang.
Bầy sương mù đen đang dày đặc hơn.
Những con Sương Hổ đang rình rập.
Chúng không chỉ là thú hoang.
Chúng là những sinh vật bị đột biến bởi đấu khí ô nhiễm.
Chúng hung bạo, thông minh, và chúng săn đuổi những ai có đấu khí.
"Chúng ta cần phải đi," Trần Mồ đứng dậy, vết thương trên tay bị kéo căng, đau nhói.
"Sương mù đang dâng cao.
Nếu chúng ta ở lại đây quá lâu, chúng ta sẽ bị nhiễm độc."
Tiểu Nhàn đứng dậy, gật đầu.
"Tôi biết một con đường tắt.
Đi qua Hang Động Hồn Ma.
Nhưng đó là vùng cấm.
Có rất nhiều thần thú cấp cao."
"Chúng ta không có lựa chọn khác," Trần Mồ nói.
"Nếu không đi, chúng ta sẽ chết.
Hoặc tệ hơn, chúng ta sẽ mất trí nhớ hoàn toàn và trở thành những con quái vật như chúng."
Anh chỉ về phía bầy sương mù.
Trong đó, những đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào họ.
Tiểu Nhàn nắm chặt thanh kiếm.
"Anh đi trước.
Em sẽ che sau."
Trần Mồ mỉm cười.
Một nụ cười mỉa mai.
"Em luôn bảo vệ tôi.
Kể từ khi chúng ta gặp nhau.
Nhưng em có nhớ tại sao không?"
Tiểu Nhàn im lặng.
Cô nhìn anh, ánh mắt bối rối.
em không nhớ.
Nhưng em biết em phải làm vậy."
Đó là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Cô quên lý do, nhưng cô vẫn hành động.
Đó là bản năng.
Hoặc là lời nguyền.
Họ bước ra khỏi hang động.
Sương mù đen bao trùm lấy họ như một tấm chăn dày đặc.
Không khí trở nên lạnh buốt.
Trần Mồ cảm thấy đấu khí trong cơ thể mình bắt đầu sôi sục.
Nó muốn được giải phóng.
Nó muốn được hấp thụ thêm nhiều hơn nữa.
Nhưng anh kiềm chế nó lại.
Anh không muốn mất thêm ký ức nào nữa.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm vang lên từ phía trước.
Một bóng đen khổng lồ nhảy ra từ trong sương mù.
Đó là một con Sương Hổ trưởng thành.
Cơ thể nó phủ đầy lông đen bóng, đôi mắt đỏ rực như hai quả cầu lửa.
Tiểu Nhàn hét lên, vung kiếm lao vào.
Thanh kiếm của cô phát ra ánh sáng bạc, chém vào lưng con thú.
Nhưng con Sương Hổ nhanh hơn.
Nó quay lại, móng vuốt sắc nhọn cào vào áo giáp của cô.
Tiểu Nhàn ngã xuống, máu chảy từ vai.
"Mồ!" cô hét lên.
Trần Mồ không suy nghĩ.
Anh lao vào, đẩy cô ra khỏi đường tấn công của con thú.
Móng vuốt của Sương Hổ chém vào lưng anh, xé toạc áo giáp và da thịt.
Đau đớn tột cùng.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một ký ức hiện lên.
Ký ức về một ngày hè ở Trái Đất.
Anh đang chạy trên bãi biển.
Mặt trời chiếu rọi.
Tiếng sóng vỗ.
Và một cô gái cười đùa bên cạnh anh.
Anh không nhớ tên cô ấy.
Anh chỉ nhớ cảm giác hạnh phúc.
Và rồi, ký ức đó tan biến.
Như khói trong gió.
Trần Mồ ngã xuống, nhìn lên bầu trời đen kịt.
Một tiếng cười khản đặc.
"Đau quá," anh thì thầm.
"Nhưng ít nhất, tôi còn nhớ cảm giác hạnh phúc.
Dù chỉ trong một giây."
Tiểu Nhàn bò đến bên anh, khuôn mặt đầy nước mắt.
"Anh đừng chết.
Đừng chết."
Trần Mồ đưa tay lên, chạm vào má cô.
"Em đừng khóc.
Nước mắt sẽ làm mờ mắt.
Em cần nhìn rõ để sống sót."
Anh nhìn vào đôi mắt của cô.
Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một thứ gì đó khác thường.
Trong sâu thẳm mắt cô, có một ánh sáng vàng nhạt đang nhấp nháy.
Đó không phải là đấu khí.
Đó là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó cổ xưa.
Và rồi, anh nghe thấy một giọng nói.
Một giọng nói không phải từ thế giới này.
*"Phiên bản 7, hãy tỉnh dậy.
Kẻ thù không chỉ là những con thú.
Kẻ thù là chính ký ức của anh."*
Trần Mồ nhắm mắt lại.
Khi anh mở mắt ra, con Sương Hổ đã biến mất.
Chỉ còn lại xác thịt và máu.
Tiểu Nhàn nhìn anh, ánh mắt sợ hãi.
anh làm gì vậy?
anh vừa hút đấu khí của nó?"
Trần Mồ nhìn vào tay mình.
Những ngón tay anh đang phát ra một ánh sáng đen kịt.
Đấu khí của anh đã tăng lên.
Đấu Giả 2 sao.
Nhưng anh cảm thấy trống rỗng.
Một lỗ hổng lớn trong đầu anh.
Anh cố gắng nhớ lại ký ức về bãi biển.
Nhưng nó đã biến mất.
Anh chỉ còn nhớ đau đớn.
"Không có gì," anh nói, đứng dậy.
Giọng anh bình thản đến đáng sợ.
"Chúng ta phải đi.
Sương mù đang dày đặc hơn."
Tiểu Nhàn nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Cô không hiểu tại sao anh lại bình tĩnh như vậy.
Cô không hiểu tại sao anh lại quên đi nỗi đau.
Và cô không biết rằng, Trần Mồ vừa đánh thức một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả đấu khí.
Anh vừa đánh thức ký ức của phiên bản thứ 6.
Và phiên bản thứ 6 không muốn bị quên lãng.
Trần Mồ nhìn vào bóng tối phía trước.
Trong đó, những hình bóng đang di chuyển.
Không phải là thú hoang.
Mà là những con người.
Những con người không có mặt.
Đấu Hoàng 'Vô Diện' đang đến.
Và Trần Mồ biết, cuộc chơi đã bắt đầu.
Không còn là về sự sống còn.
Mà là về việc ai sẽ quên ai trước.
Anh bước vào sương mù.
Tiểu Nhàn chạy theo, nắm chặt tay anh.
"Anh đi đâu?" cô hỏi.
"Về nhà," Trần Mồ trả lời.
"Dù tôi không nhớ nhà ở đâu nữa."
Và trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.
Tiếng cười của Bác Sĩ Mồ Côi.
*"Chúc may mắn, Trần Mồ.
Hãy cố gắng nhớ lâu nhất có thể."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận